Chương 154. Lối xuống.
Vừa di chuyển vừa nhìn cây kim, không lâu sau, Trần U chạm mặt bức tường thứ hai với lối đi đang mở ở hướng bên trái. Đang định tiếp tục dùng trận pháp mở bức tường, hắn chợt ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng, trong tình cảnh này, mùi máu chỉ có thể bay đến từ lối đi kia.
Tạm gác chuyện mở tường qua một bên, hắn di chuyển qua bên đó xem thử, rất nhanh, hàng chục vũng máu nhỏ lớn xuất hiện trong tầm mắt của hắn nhưng không hề có bất cứ cái xác nào.
Hắn ngồi xuống, dùng ngón tay ngoáy nhẹ vũng máu rồi đưa lên mũi ngửi. Máu này khá đặc, có mùi tanh đặc biệt nên không phải máu người mà là máu của ma thú. Theo tình trạng hiện tại mà suy đoán, một đàn ma thú vi phạm quy tắc di chuyển vào ban đêm nên bị đám Tô Thiết Chu xử lý, vì sống trong mộ đã lâu nên có vẻ đám nhện rất đói, chưa từng có bữa ăn nào no nê nên nay có mồi thì liền chén sạch sẽ, thành ra nơi này chỉ có vết máu mà chẳng còn cái xác nào.
Quay về vị trí vừa nãy, hắn tiếp tục dùng trận pháp khóa lại đường văn trận Loạn Thổ Môn rồi di chuyển, sau một lúc, hắn chợt thấy phía trước có ánh sáng le lói như ánh sáng của đom đóm, thế là hắn lập tức thu hồi Minh Châu và thi triển Dạ Nhãn để nhìn trong tối mà đi tiếp.
Theo khoảng cách với ánh sáng kia càng gần, hắn càng nhận ra một vấn đề, đó là ánh sáng kia không hề có sự di chuyển. Cảm thấy có điều kỳ lạ, hắn liền giảm tốc độ và nép vào những vùng tối để di chuyển, và rồi một bóng hình nữ nhân đang ngồi co ro sát bờ tường xuất hiện trong mắt hắn, tay nàng ta cầm đoạn Minh Cốt đã gãy chiếu rọi đôi mắt vô hồn đang nhìn thẳng vào khoảng không.
Hắn chuyển tầm mắt lên phía trước, nơi đó có ba cái xác, hai nam một nữ, đầu của bọn họ đều đã lìa khỏi cổ với máu loang thành vũng dưới lưng, phía xa xa có nhiều vũng máu lớn nhỏ bốc lên mùi tanh nồng trông rất quen, khả năng cao lại là máu của đám ma thú.
Nữ nhân này thuộc đội ngũ Tiêu Cục kia, ngay khi thấy ma thú ùa vào Cổ Cảnh, bọn họ liền cắn răng mà quay đầu chạy vào trong, vì không còn đủ thời gian để ngụy trang nữa nên bọn họ chỉ có thể chọn một trong hai con đường, hoặc là chạy qua lối đi lót đá kia, hoặc là đối chiến với đám ma thú.
Cả hai lựa chọn đều là đường chết nên bọn họ cực kỳ tuyệt vọng, nhưng khi nghe âm thanh do đám ma thú kéo đến càng lúc càng gần, bản năng của người làm trong Tiêu Cục như bọn họ liền ưu tiên phương án bỏ chạy, còn bỏ chạy theo đường nào, hướng nào? Tất nhiên chỉ có thể là lối đi kia.
Bọn họ liều một phen, khải linh lực lên tay nải và vũ khí rồi dùng chúng che hai bên đầu, nhắm mắt mà chạy vào lối đi lót đá. Đến khi mở mắt ra, bọn họ thấy bản thân đã chạy qua lối đi một cách an toàn, nhưng chuyện chưa dừng lại ở đây, bọn họ bị đám ma thú truy đuổi không ngừng nghĩ, chỉ có thể chạy, vắt chân lên cổ mà chạy, chạy một cách điên cuồng, đến khi cơn gió mạnh xuất hiện mới khiến bọn họ tạm dừng lại.
Sau đó… là địa ngục.
Ma thú di chuyển liền bị cắt cái đầu, ba người kia hoảng sợ nhích người bỏ chạy theo thói quen thì đầu cũng bị gặt đi, chỉ có nữ nhân này vì quá sợ hãi, đến mức hai chân run rẩy không thể di chuyển mới có thể sống sót qua khoảng thời gian địa ngục đó.
Quay lại hiện tại.
Trần U bước vào vùng sáng, đứng ngay trước mặt nữ nhân nhưng nàng ta vẫn trưng ra đôi mắt vô hồn vô cảm, đến mí mắt cũng chẳng thèm động một cái, khả năng cao là tâm trí đã bị đả kích đến mức hỏng rồi.
Thấy nàng ta như vậy, lòng tốt của hắn chẳng có chút phản ứng nào, hắn chỉ giúp những người muốn cầu một đường sinh cơ và bị ép vào Cổ Cảnh, còn những người chủ động tiến vào thì phải tự chịu hậu quả do sự lựa chọn của bản thân, dù có bị ma thú săn giết trước mặt hắn, hắn cũng sẽ không giúp. Nghĩ đến chuyện cầu sinh cơ, hắn bỗng nhớ đến nữ nhân kia, sau đó nghĩ đến Phần Tôn Lục.
Không biết sau đêm qua, cái tên này đã chết hay chưa? Hắn thật sự mong tên này sống sót bởi chết như vậy thì quá hời cho hắn ta rồi. Loại kẻ thù như hắn ta phải tra tấn, giày vò mới vui, phải khiến hắn ta sợ hãi đến mức không dám đầu thai làm người.
Kế hoạch trả thù, hắn đã lên đầy đủ, nhưng điều kiện tiên quyết là Phần Tôn Lục phải sống sót qua cái Cổ Cảnh này cái đã.
…
…
Phần Tôn Lục cảm thấy cơ thể cực độ uể oải. Vừa mang theo cảm xúc lo sợ, vừa đứng yên rất lâu, kết hợp với tinh thần đã không tốt từ trước đó nên bây giờ trông hắn không khác gì tên ăn mày được mặc đồ giá trị cả, mắt thì thâm, mặt mũi thì đầy bụi, xanh xao, tỏa ra cảm giác thiếu sức sống. Trừ hai lão giả Lục Cấp kia là còn khá tốt ra, những kẻ khác đều chẳng khá hơn hắn là mấy, thậm chí trông còn tàn tạ hơn.
Vù.
Cơn gió nhẹ mát mẻ chợt thổi qua như tiếp thêm sức sống cho đám người. Phần Tôn Lục lấy lại chút tỉnh táo, nhìn hai lão giả và hỏi với giọng đầy mệt mỏi:
“Chúng ta… di chuyển được chưa?”
Hai lão giả lắc đầu nhẹ biểu thị không biết, nhưng mà… hai lão có cách để kiểm tra. Một lão già chợt ngưng linh lực thành bàn tay và đẩy tên nam nhân đang đứng vất vưởng khỏi vị trí đứng của hắn ta, cú đẩy mạnh đến nổi khiến hắn ta lăn trên mặt đất vài chục vòng mới chịu dừng lại.
Ăn cú đẩy mạnh của lão, cơ thể lại kiệt quệ nên tên đó liền ngất liệm, nhưng may mắn là đầu của hắn ta không bị hái như lúc trước. Đám người kia không để ý đến điều này mà cố lấy lại sự tỉnh táo, nhìn hai lão già kia với ánh mắt đề phòng, tất nhiên, bọn chúng chỉ có thể đề phòng bằng mắt mà thôi.
Ngoại trừ Diêu Na, những tên khác đều ăn một chưởng, rơi khỏi vị trí đứng và lăn long lóc trên mặt đất nhưng không có chuyện máu tanh gì xảy ra. Hai lão già nhìn nhau, vẫn cảm thấy chưa đáng tin nên một lão chợt hít một hơi thật căng phổi để lấy tinh thần, bước ra một bước nhỏ rồi lập tức tiến vào thế thủ, và vẫn chẳng có gì tấn công lão cả.
PHÙ.
Hai lão già cùng thở phào nhẹ nhõm, nhìn Phần Tôn Lục cười nói:
“Thiếu gia, an toàn rồi.”
Như chỉ chờ có thế, hắn liền thả lỏng khiến cơ thể bắt đầu nghiêng ngã. Một lão giả liền đỡ lấy hắn, người còn lại nhanh chóng cởi áo ngoài của bản thân mà trải xuống đất, để lão kia dìu hắn nằm lên đó. Vừa đặt lưng nằm xuống, hắn liền tiến vào giấc ngủ, thực sự đã không còn sức lực và tinh thần để chống chịu nữa, hắn là thiếu niên anh kiệt chứ không phải đám binh lính được huấn luyện nghiêm ngặt của Hoàng Thất.
Thấy Phần Tôn Lục đã ‘hạ màn’ Diêu Na cũng thả lỏng cơ thể mà ngã oạch xuống đất. Nàng thật sự muốn dồn sức lực mà bước đến, nằm bên cạnh Phần Tôn Lục để tránh bị bỏ lại, tiếc là sức lực của nàng… thật sự đã hết sạch rồi.
…
…
Gặp qua hơn trăm vũng máu của ma thú, thấy kha khá xác người nằm la liệt trong các lối đi, hiện tại, Trần U đang dừng chân trước một căn phòng có hai cánh cửa, bên ngoài phòng được lót đá để gia cố nên nơi này chỉ thông với một lối đi duy nhất, và cũng vì vậy nên nó không được bố trí Loạn Thổ Môn, dẫn đến việc hắn cũng chẳng thể khóa lối đi này được.
Quan sát một vòng, ngoài việc có hai cánh cửa, căn phòng này còn có điểm khác biệt so với những Phòng Mộ ở ngoài kia, đó là phía trên có một khoảng trống khá rộng, với mục đích… có lẽ là cho đám Tô Thiết Chu đi qua.
Dùng Thiết Côn đẩy cửa phòng một cách từ tốn, hắn tiến vào trạng thái cảnh giác với mọi thứ xung quanh. Khi cửa phòng được mở toang, cái mùi vừa hôi vừa tanh lập tức xộc thẳng vào mũi khiến hắn cau mày và ném vào phòng viên Minh Châu nhỏ.
Nhìn khung cảnh trong phòng, hắn rùng mình sởn cả gai ốc, hàng trăm con Tô Thiết Chu nằm lúc nha lúc nhúc từ mặt đất cho đến tường. Chưa kể cơ thể chúng còn dính da dính thịt và mùi máu của những con ma thú xấu số, khiến mọi thứ càng trông gớm ghiếc và buồn nôn.
Loài nhện này sống theo giờ sinh học, ban ngày nghỉ ngơi, ban đêm đi săn. Vì hiện tại đang là ban ngày, với mới được ăn no nê nên con nào con nấy trông rất lười biếng, tuy tự dưng xuất hiện ánh sáng mạnh nhưng chúng cũng chẳng quan tâm, chỉ cần không chủ động tấn công thì chúng cũng lười phản ứng.
Trần U bước vào phòng một cách cẩn thận, dùng Hấp Chưởng hút lấy Minh Châu rồi đưa lên cao để quan sát thêm. Chỗ góc đối diện với hai cánh cửa có một cái hố đen với đường kính cỡ bốn thước, hai bên có hai con Tô Thiết Chu Trung Lục Cấp nằm thủ hộ, trên tường thì đám nhện nhỏ bò qua bò lại dày đặc, nhưng chúng không dám bu vào tấm đá hình tròn có khắc từ ‘một’ bằng ngôn ngữ cổ.
Vậy là hiện tại hắn đang ở tầng một, lại phải tốn thêm thời gian để di chuyển qua hai tầng khác, tại sao không phải ở tầng ba cơ chứ? Thật là… ài…
Thở dài chán chường, hắn bước đến gần hai con Tô Thiết Chu. Cả hai liền ngước lên nhìn hắn với đôi mắt ‘đằm thắm’ to tròn như ngọc kèm theo mấy đôi chân bắt đầu rục rịch, nhưng hắn lại tỏ ra chẳng quan tâm, cũng chẳng sợ hãi, cứ thế mà đi thẳng đến.
Bước đến miệng hố, hắn thả rơi viên Minh Châu từ đó thấy được hình ảnh trong cái hố này cũng có đầy đám nhện nhỏ bò lúc nhúc, chậc, đám người Phiên gia không tính đến chuyện này à? Cho dù tìm ra lối xuống nhưng có một đàn nhện to nhện nhỏ ở nơi này, dù trên miệng hố có bảo vật cũng sợ là chẳng có người dám liều mạng mà lấy, huống chi là nhảy xuống dưới.
…
…
Rắc rắc rắc…
Hoàng Thiên Việt Vũ lắc lắc khởi động cơ thể sau một đêm đứng yên như tượng. Hắn nhìn trước và sau đội ngũ của mình, quả thật không khác địa ngục là mấy, đám người theo hắn chết hơn bảy phần, chỉ có vài tên có thực lực cao còn trông ổn ổn, những kẻ khác hoặc là sợ hãi, hoặc là điên loạn, hoặc là ngất liệm,… đủ các loại trạng thái.
Sau chuyện này, hắn chốt thêm một quy tắc của Cổ Cảnh: Sau cơn gió mạnh thì không được di chuyển, khi cơn gió nhẹ thổi qua mới có thể tiếp tục bước đi.
Bây giờ đã qua ngày mới nhưng hắn còn một vấn đề vẫn chưa có hướng giải quyết, đó là sự thay đổi của các lối đi. Không giải quyết được vấn đề này, hắn sẽ không thể đi hết Cổ Cảnh, cũng không thể vơ vét bảo vật hay những thứ khác. Hắn là Đại Hoàng Tử của Thiên Lam Quốc, tham gia Cổ Cảnh với nhiều sự trợ giúp như vậy mà chẳng đem được bảo vật giá trị ra ngoài thì đúng là trò cười của quốc gia, cũng là trò cười của hai thế lực kia.
…
…