Chương 153. Qua ngày.
“Giết chúng.”
Theo mệnh lệnh của lão già đồ đen, những tên Khủng Ma Nhân lập tức bùng linh lực tạo thành khí kình, ý đồ muốn đánh bật những sợi tơ phóng đến.
Tô Thiết Chu là loài nhện không dệt lưới, cả đời mỗi con chỉ có một sợi tơ nên dùng xong sẽ thu lại, tùy vào thực lực mà độ dài và uy lực của sợi tơ này cũng tăng lên. Thế nên ngoài mỏng, sắc và cứng, tơ của chúng còn sở hữu đặc tính không nhìn linh lực, muốn ngăn cản, muốn phòng thủ thì chỉ có thể dùng thứ cứng hơn.
Nhờ những đặc điểm này nên tơ của chúng rất có tiếng ở Đông Châu, tiếc rằng nơi đây là Đảo Kinh Nam nên sao đám Khủng Ma Nhân này có thể biết khả năng xuyên phá linh lực cơ chứ? Và sự thiếu kiến thức chính là thứ mang đến tai hại.
Nhìn những sợi tơ xuyên qua từng lớp linh lực như giấy mỏng, lão giả đồ đen cùng đám Khủng Ma Nhan tỏ ra cả kinh, lập tức lách người nhưng không phải ai cũng có thể né tránh hoàn hảo, vài tên thì né kịp, vài tên bị thương nhẹ do tơ cứa, riêng hai tên Khủng Ma Nhân Thất Cấp yếu nhất trong đám bị hàng chục sợi tơ đâm xuyên ngực, não, tim và tức tốc ngã xuống.
Sự tức giận trong lòng lão giả đồ đen đã tăng đến mức gần như đỉnh điểm, nhưng lão ta không thể hiện ra khuôn mặt, thay vào đó, Hắc Ma Nhãn trên lão ta bắt đầu lóe lên thứ ánh sáng màu đỏ máu ma mị, và khi mức sáng đã đạt đến tối đa, lão ta từ từ quay vòng tại chỗ.
Thú Kỹ, Niếp Nhãn.
Thấy lão ta thi triển thủ đoạn thành danh, đám Khủng Ma Nhân lập tức nhắm mắt và cúi gằm đầu, đảm bảo bản thân không thể nhìn vào con mắt đó. Còn những con Tô Thiết Chu, vì không có khả năng suy nghĩ nên chúng cứ nhìn vào thứ ánh sáng đó, và rồi chúng bắt đầu trở nên đừ đừ và đứng yên như tượng, sau đó bị đám Khủng Ma Nhân cắt xé, phanh thây,… như thịt cá nằm trên thớt.
Đội ngũ có hai cường giả Ngũ Cấp, bốn cường giả Lục Cấp, thế mà bị đám nhện với thực lực mạnh nhất chưa tới Thượng Lục Cấp giết đi chín người, quả thật chẳng biết để mặt mũi ở đâu, kết hợp với những cảm xúc tiêu cực tích lũy vừa qua, đám Khủng Ma Nhân liền tranh thủ cơ hội này mà phát tiết, tạo ra tràn cảnh trông rất điên cuồng.
THRÉ…
Con nhện mạnh nhất bị đám Khủng Ma Nhân rút hết chân và bị chẻ ngang bụng với ý đồ biến nó thành ‘nhện côn’ nhưng trước khi chết, nó bỗng lấy lại sự tỉnh táo, dồn chút sức lực cuối cùng để rít một tiếng vang trời rồi hoàn toàn gục ngã.
Đám Khủng Ma Nhân tỏ ra cả kinh lần thứ hai, bởi vì chúng hiểu ý nghĩa của tiếng rít này là gì? Không phải là tiếng rít bộc phát cảm xúc cuối cùng mà là tiếng gọi bầy đàn, hay hiểu theo một cách khác là…
SĂN GIẾT KẺ THÙ.
Nghe tiếng rít, đám Tô Thiết Chu ở gần đó lập tức cử một bộ phận qua đáp trả, một bộ phận còn lại thì có nhiệm vụ truyền tin cho những con khác, và những con khác có nhiệm vụ truyền tin cho những con khác nữa, cứ thế mà thông tin lan truyền từ tầng hai xuống tầng ba, tầng ba xuống tầng bốn,… Và rồi những con Tô Thiết Chu cấp bậc trưởng lão, có kích thước lớn với thực lực cực mạnh ở những tầng sâu tỉnh lại từ giấc ngủ, kéo theo bầy đàn của chúng mà tức tốc di chuyển lên các tầng phía trên.
Đàn đàn lũ lũ Tô Thiết Chu từ các tầng, trừ những con có nhiệm vụ canh chừng những nhóm người khác, còn bao nhiều đều đổ về tầng mà kẻ địch chung của chúng đang hiện diện, thật sự là hình ảnh rợn cả tóc gáy.
Dù biết tơ của Tô Thiết Chu là tài liệu tốt, là đồ hiếm và có giá trị cao, dù có Tiểu Tiểu là ma thú Đế Vương, có Không Gian Lực, có kinh nghiệm, có kiến thức,… nhưng Trần U vẫn không dám đụng đến đám nhện này mà chọn nằm ngủ là đủ hiểu, hắn thật sợ, sợ trở thành kẻ địch chung của cả đàn như đám Khủng Ma Nhân ở thời điểm hiện tại.
Lũ điên không hỗ là lũ điên, có gan chọc vào thứ mà đến cường giả Tứ hay Tam Cấp cũng phải rén.
…
…
Đứng im trong khoảng thời gian rất lâu, cơ thể của nam nhân thanh niên lẫn Di tỷ đều đã tê cứng mất đi cảm giác, tinh thần thì uể oải, mồ hôi tuôn ra như suối trên khuôn mặt nhăn nhó nhưng tuyệt không dám cử động dù chỉ là cái ngoắc tay.
Trong này không thấy mặt trời hay mặt trăng nên bọn họ chẳng thể xác định thời gian đã trôi qua bao lâu, nhưng vào lúc này, một cơn gió nhẹ êm ả bỗng xuất hiện và thổi theo hướng ngược lại so với cơn gió mạnh, khiến cả ba cảm thấy toàn thân mát rượi, một bước từ địa ngục lên thẳng tới thiên đàng.
Khi cơn gió này xuất hiện, cảm giác bị nhìn chằm chằm kia cũng chợt biến mất, có lẽ những con nhện đó đã không còn nhìn bọn họ nữa nhưng để đảm bảo an toàn, Sơn Can vẫn phải dùng cầu băng để kiểm tra. Ba quả cầu băng được đặt ở ba hướng, di chuyển một đoạn rất dài nhưng không bị cắt đôi, điều này khiến cả ba thở phào nhẹ nhõm. Vì có thực lực mạnh nhất nên Sơn Can là người cử động trước, uốn éo cơ thể giãn gân giãn cốt rồi di chuyển và không có gì xảy ra.
“Được rồi, đám nhện đã rút đi rồi.”
Oạch.
Chỉ chờ có vậy, hai người kia liền nằm sõng soài trên đất, nhanh chóng thả lỏng bản thân rồi bất tri bất giác tiến vào giấc ngủ. Sơn Can nhìn hai người mà lắc lắc đầu, lấy Linh Đơn nuốt vào rồi ngồi xếp bằng để bổ sung lại linh lực, sẵn tiện bảo vệ cho hai người luôn.
…
Vù…
Ở phía bên này, cơn gió mát thổi qua khiến Trần U tỉnh dậy từ giấc ngủ ngon. Nhìn trần lối đi đã không còn hiện ra thông tin của đám Tô Thiết Chu nữa, hắn thầm nghĩ rằng chắc cơn gió nhẹ là sự báo hiệu buổi sáng đã điểm, cũng là thời gian có thể di chuyển.
OÁP.
Ngáp một hơi thật dài, hắn cất túi ngủ rồi vươn vai giãn cơ. Hắn dùng ngày hôm qua để kiểm tra các quy tắc cũng như nhìn sơ qua sự hoạt động của tòa Phong Mộ này, nên ngày hôm nay hắn sẽ chuyển sang việc tìm kiếm lối đi để xuống những tầng dưới.
Lấy ra một cây kim của lối đi lót đá, hắn truyền linh lực vào rồi khiến cây kim bắt đầu rung lên, khi đạt đến độ rung cộng hưởng với linh lực trong không khí, cây kim tự dừng lại và chuyển sang xoay vòng vòng trong bàn tay của hắn, tầm vài giây sau thì giữ yên vị trí, dù hắn có di chuyển bàn tay như thế nào thì nó vẫn luôn chỉ về hướng đó.
Linh Nhân Kỹ, Tỏa Cộng Dẫn.
Khác với la bàn, đầu mũi kim này chỉ về hướng đông còn đuôi thì chỉ về hướng tây, hắn đang ở tầng lẻ thế nên lối xuống sẽ nằm ở hướng tây và nam. Di chuyển tầm vài chục phút, con đường thẳng mà hắn đang đi bắt đầu có xu hướng quẹo qua phải theo hướng tây bắc. Nếu đi theo thì chắn chắn không thể tìm được lối xuống nên hắn thử đứng chờ ở chỗ này xem sao.
Thời gian trôi qua một cách chậm rãi và yên ắng, hắn cũng chẳng để ý nó đã trôi qua bao nhiêu phút hay bao nhiêu giờ, chỉ biết rằng tại thời điểm này, phần ‘tường đất’ trước mặt hắn bỗng xuất hiện đường văn kín dạng khung cửa với ánh sáng nhè nhẹ, sau đó phần đất phía trong đường văn bay ra, che lấp lối đi cũ và tạo nên lối đi mới.
Hắn ồ nhẹ tỏ vẻ kinh ngạc, không ngờ người Phiên gia lại chơi lớn đến vậy, bố trí các trận pháp Loạn Thổ Môn để thay đổi các lối đi trong bí mật. Nhưng làm như vậy để làm chi? Trên bảng đá thì ghi chú nơi bố trí lối xuống, trong này lại dùng trận pháp để làm loạn phương hướng di chuyển, rõ ràng hai hành động rất mâu thuẫn với nhau.
Hắn xoa cằm suy nghĩ và móc nói những thông tin mà bản thân nắm được và trong đầu dần dần xuất hiện câu trả lời. Phong Mộ, tức người xây dựng muốn phong ấn, muốn nó mãi mãi không xuất thế, Phiên gia cũng như vậy, bọn họ chả muốn ngôi mộ này chui lên, nhưng thế sự chẳng có gì là mãi mãi, rồi sẽ đến ngày nơi này phá phong nên Phiên gia mới tính thêm con đường khác.
Khi nơi này xuất thế, việc được xây dựng sâu trong Phong Hải Sơn Mạch, kết hợp với Nhất Nhật Hoa cùng Huyết Ma Linh Phong Trận sẽ giúp giảm đi phần lớn người tiến vào. Thiết kế mười sáu cái hang dẫn xuống ba tầng đầu là để tăng sự lựa chọn và giảm tải việc người người tụ tập quá đông ở một tầng tạo nên những hệ lụy không mong muốn.
Tiếp theo, trong các quy tắc của Phong Mộ trên tấm bia đá ở ngoài kia, chỉ có quy tắc không được mở nắp quan tài là nhắm đến con người, bởi vì con người có lòng tham, và điều này đã thể hiện ý tứ của Phiên gia một cách cực kỳ rõ ràng.
“Phong Mộ mở ra là điều chúng ta không ngăn cản được, những kẻ đi vào thì cũng đã vào rồi, nên chúng ta cho phép các ngươi lấy đi vật bồi táng ở bên ngoài, chỉ cách phá bẫy, chỉ đường cho các ngươi đi xuống, hướng dẫn các ngươi rõ ràng, mong rằng các ngươi đừng vì lòng tham mà phá hỏng sự yên nghĩ của người đã khuất, cũng đừng vì lòng tham mà khiến tai họa xuất thế.”
Tiếp theo, vì ma thú trong sơn mạch không đọc được chữ của con người, mà dù có con đọc hiểu được ngôn ngữ hiện tại thì cũng chẳng thể hiểu thứ ngôn ngữ cổ xưa kia, nên những lối đi bằng đá, quy tắc không di chuyển trong đêm, hay việc thay đổi các lối đi là để xử lý đám ma thú tiến vào, với khả năng cao là để cung cấp cho thứ bị phong ấn đó chứ không phải làm ra để đối phó với con người.
Ừm, đúng rồi, việc thay đổi lối đi, có lẽ cũng mang theo mục đích giảm khả năng có người tiếp xúc với thứ bị phong ấn, sự tính toán khá chu toàn đấy chứ, tiếc là Phiên gia đã tính hơi quá tay, ngôn ngữ cổ mà họ dùng vừa chặn đám ma thú đọc hiểu mà cũng vừa chặn hậu bối đọc hiểu, thành ra người tiến vào cũng như ma thú, trở thành một loại ‘con mồi’.
Còn việc đã không muốn bị người chú ý mà còn tạo ra cột sáng màu vàng kim cao ngút trời để khiến người người chú ý ư? Nguyên do là do trận pháp phong ấn chứ không phải do Phiên gia. Cổ Cảnh nào bị phong ấn sâu trong lòng đất cũng vậy, phải dùng trận pháp để làm điều đó, một khi trận pháp xuất hiện vấn đề, không thể tiếp tục đè xuống thì lực lượng sẽ chuyển ngược và bùng lên cột sáng lớn, Cổ Cảnh cũng từ từ trồi lên.
Quy tắc là như vậy, chọn âm thầm vào thời điểm phong ấn thì khi phá phong phải bị chú ý, ngược lại, chọn chú ý vào thời điểm phong ấn thì khi phá phong sẽ âm thầm.
Câu hỏi đã tạm có lời giải đáp, Trần U thoát khỏi trạng thái suy nghĩ và nhìn thẳng, lối đi vừa được mở lúc nãy đã trở lại thành bức tường, còn lối đi mới thì được chuyển sang bên trái.
Hắn đưa bàn tay phải về phía trước, vận chuyển linh lực và ngưng thành một trận pháp nhỏ, sau đó hắn đặt trận pháp lên bức tường kia và dùng trận pháp như trung gian để truyền linh lực qua, lan rộng khắp bức tường và dừng lại khi chạm đến đường văn kín.
Hắn xoay bàn tay theo chiều kim đồng hồ làm trận pháp cũng xoay theo. Hành động này như đang mở khóa, khiến đường văn kín kia bắt đầu sáng lên rồi phần đất ở bên trong bay ra, tạo thành những khối đất lơ lửng xung quanh hắn.
Tiến vào lối đi theo hướng tây nam, hắn quay người đưa cánh tay có trận pháp thẳng về trước rồi bắt xoay bàn tay theo chiều ngược kim đồng hồ, theo đó, những khối đất bắt đầu tụ lại và tạo thành bức tường. Hắn tiếp tục xoay trận pháp thêm một vòng rồi hủy đi, không chỉ đơn giản là dừng một thủ đoạn mà còn khóa luôn đường văn của trận Loạn Thổ Môn, biến nó thành bức tường vĩnh viễn mà phải có ‘chìa khóa’ mới có thể mở ra.
Người Phiên gia muốn nhưng không thể ngăn cản người khác tiến vào thì để hắn làm vậy, vừa giúp hắn không bị kẻ khác tranh mất bảo vật, vừa tránh có kẻ tham lam đi xuống các tầng dưới chọc ra phiền phức, nhất là ở tầng bảy, nơi đặt tế đàn.
…
…