Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tinh-thanh-ket-cuc-sau-ta-xuyen-qua.jpg

Tình Thánh Kết Cục Sau Ta Xuyên Qua

Tháng 1 25, 2025
Chương 276. Hoàng nữ điện hạ, rất lâu... Không thấy Chương 275. Hết thảy, cũng nên trả lại cho ngươi!
tong-vo-that-hiep-tran-thuyet-thu-bat-dau-ket-bai-kieu-phong.jpg

Tổng Võ: Thất Hiệp Trấn Thuyết Thư, Bắt Đầu Kết Bái Kiều Phong

Tháng 2 1, 2025
Chương 557. Đại kết cục! Chương 556. Lấy Ma Giới mai táng nhân gian!
thap-phuong-vo-thanh.jpg

Thập Phương Võ Thánh

Tháng 1 26, 2025
Chương 904. Cuối cùng (2) Chương 903. Cuối cùng (1)
ta-tai-dai-minh-buon-ban-canh-ga.jpg

Ta Tại Đại Minh Buôn Bán Canh Gà

Tháng 3 9, 2025
Chương 491. Tương lai như thế nào Chương 490. Viện quân đến
thanh-tuu-he-thong-cua-ta-rat-co-van-de.jpg

Thành Tựu Hệ Thống Của Ta Rất Có Vấn Đề

Tháng 4 29, 2025
Chương 483. Thân ái kí chủ tiểu bằng hữu Chương 482. Ai khi dễ ai?
truong-sinh-tram-van-nam-ta-bi-chung-nhan-la-dai-de.jpg

Trường Sinh Trăm Vạn Năm, Ta Bị Chứng Nhận Là Đại Đế

Tháng mười một 30, 2025
Chương 170: Chưởng khống khởi nguyên ( hết trọn bộ) (2) Chương 170: Chưởng khống khởi nguyên ( hết trọn bộ) (1)
than-hao-co-tien-ve-sau-cac-nang-dang-len-trung-thanh.jpg

Thần Hào: Có Tiền Về Sau, Các Nàng Dâng Lên Trung Thành

Tháng 1 7, 2026
Chương 766: Ta cho ngươi tham mưu một chút Chương 765: Con rể mới tới cửa
cao-vo-de-nguoi-chup-anh-nguoi-ban-buon-di-nang.jpg

Cao Võ: Để Ngươi Chụp Ảnh, Ngươi Bán Buôn Dị Năng?

Tháng 1 17, 2025
Chương 690. Đại kết cục, đến nước này cáo biệt Chương 689. Đang ở trước mắt
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 152.Hắc Ma Nhãn.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 152. Hắc Ma Nhãn.

VÙ…

Cơn gió mạnh cũng bất chợt xuất hiện và thổi qua nhóm ba người trên Quy Điểu, nữ nhân Di tỷ không phản ứng kịp nên xém chút nữa đã bị cơn gió cuốn đi, may mà Sơn Can nhanh tay bắt lấy và giữ chặt nàng ta.

Khi cơn gió qua đi, ba người vừa phủi bụi vừa cau mày nhìn nhau, ánh mắt mang theo câu hỏi tại sao lại có cơn gió lớn xuất hiện một cách bất thình lình và ngay lúc này cơ chứ?

“Đừng đánh.”

Sơn Can bỗng dưng rùng mình, hô lên và đưa tay lên đầu thực hiện hành động đỡ đòn. Cái cảm giác này, không sai được, chính là cảm giác có thứ gì đó đang nhìn hắn. Lúc còn ở trên núi, mỗi lần hắn có cảm giác này thì chắc chắn sẽ bị gõ đầu, thế nên hắn mới theo bản năng mà đưa tay lên đỡ.

“Can huynh, có chuyện gì vậy?”

Hai người kia lập tức nhìn sang Sơn Can. Nam nhân thanh niên quan tâm hỏi han rồi muốn bước lại gần, nhưng khi thấy Sơn Can vừa lắc đầu vừa nhìn chằm chằm vào nóc của lối đi, y liền hiểu ý mà tiến vào trạng thái yên lặng, Di tỷ cũng như vậy. Đồng hành với nhau suốt mấy năm, bọn họ đã ăn ý đến mức không cần dùng lời nói để biểu đạt nữa rồi.

Sơn Can thu hồi cánh tay đỡ đòn, đôi mắt đảo lia lịa với lông mày dần cau chặt. Từ lúc vào hang động đến giờ, hắn chẳng cảm thấy có thứ gì theo dõi cả, nhưng ngay khi cơn gió mạnh vừa biến mất thì cái cảm giác này liền xuất hiện, đã thế, hắn cảm nhận rất rõ ràng những thứ đang nhìn đang dần dần tụ tập trên nóc lối đi, nhưng mắt thì chẳng thấy gì cả, đến khí tức của hơi thở hay linh lực cũng không.

“Hai người chuẩn bị phòng thủ, chỉ phòng thủ thôi, tuyệt đối đừng di chuyển hay có hành động khác.”

Hắn nói nhỏ rồi vận linh lực màu xanh băng phủ quanh cơ thể rồi bất thình lình bùng phát lên trên như ngọn lửa, hình ảnh sau đó khiến cả ba cùng rùng mình, những con nhện nhỏ cỡ bàn tay bị đóng băng rơi xuống như một cơn mưa, va chạm với mặt đất tạo những tiếng rắc rắc giòn tan, chỉ trong phiến khu vực nhỏ cỡ vài thước mà có đến hơn hai trăm con rơi rụng.

Ba người lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu, nhưng chờ một lúc lâu mà phía trên vẫn chẳng có động tĩnh gì, điều này khiến Sơn Can cảm thấy khó hiểu, cảm giác kia vẫn chưa biến mất chứng tỏ đám nhện bên trên vẫn đang nhìn cả ba, chỉ là, hắn đã ‘tuyên chiến’ trước cơ mà? Sao chúng lại không đáp trả? Chẳng lẽ do hắn chỉ giết đám nhện lâu la nên vẫn chưa đủ để khiến bọn chúng xem như kẻ địch? Hoặc là do hắn và hai người bạn đứng yên nên chúng không xem bọn họ là con mồi, từ đó không tấn công chăng?

Lúc này, lớp băng bao bọc những con nhện nhỏ tan dần, từ đó lộ ra hình dáng của chúng với cơ thể thuần màu đen, không lông mà trơn bóng như gương và chỉ có sáu cái chân. Nam nhân thanh niên quan sát một cách chăm chú và kết luận đây là loại ma thú lạ mà hắn chưa từng gặp qua, hai người Di tỷ và Sơn Can cũng lắc lắc đầu nhẹ thể hiện bản thân chẳng biết.

Cổ Cảnh đúng là Cổ Cảnh, cổ đến mức chẳng ai biết được ngôn ngữ và ma thú bên trong.

Bỏ qua vấn đề này, Sơn Can trở lại với những suy đoán của bản thân. Để thử nghiệm, hắn phóng thích linh lực từ bàn tay tạo thành dòng khí, tụ lại ở vị trí cách hắn hai thước và tạo thành khối cầu băng lơ lửng to bằng đầu người, sau đó điều khiển nó di chuyển về phía trước.

Rắc… xoảng…

Chỉ mới tiến lên một đoạn bằng đốt ngón tay, cầu băng bất thình bị chia làm hai rồi rơi xuống, vỡ tan tành khi va chạm với mặt đất.

Nhìn một màn này, ánh mắt nam nhân thanh niên và Di tỷ tràn ngập vẻ kinh hoàng cùng khó hiểu. Cầu băng bị thứ gì chia đôi? Hai người họ hoàn toàn không biết và không thấy, chỉ có Sơn Can mờ nhìn ra, nó là một sợi tơ rất mảnh, mảnh còn hơn cả tóc, kết hợp với không gian u ám và ánh sáng Minh Châu cũng không đủ mạnh nên rất khó để dùng mắt thường nhìn ra.

Theo những gì hắn thấy từ đầu đến đuôi, sợi tơ đó có dạng hình cung, nối từ góc trên bên này sang góc bên kia, được thu lại ngay sau khi cắt đôi cầu băng. Theo tình hình này thì những con nhện trên đầu đang bày ra thiên la địa võng, chỉ cần bọn họ di chuyển như cầu băng kia thì chúng liền ‘hạ võng’ xuống để giải quyết.

Hắn tiếp tục tụ một khối cầu băng khác, chỉ là lần này cầu băng được nén rất cứng, có thể nói là khối cầu cứng nhất mà hắn có thể tạo ra ở điều kiện hiện tại. Sau đó, hắn lại điều khiến cầu băng di chuyển, mới đi được một đoạn ngắn thì nó chạm trán với sợi tơ, nhưng vì quá cứng nên sợi tơ không thể cắt được nó mà chỉ cứa một đường ở bên ngoài, từ đó giúp hai người kia nhìn rõ chuyện xảy ra, và ngay sau đó, một sợi tơ khác bỗng xuất hiện và cắt đôi cầu băng một cách dễ dàng như trước.

Sơn Can nói nhỏ:

“Thấy rồi đấy, không di chuyển thì đám nhện sẽ không tấn công, sợi tơ của chúng quá mảnh và sắc bén, loại băng cứng nhất của ta cũng không ngăn việc bị cắt được, nên bây giờ, chúng ta chỉ có thể chịu khó đứng yên ở nơi này thôi.”

…

…

Hoàng Thiên Việt Vũ vừa đi vừa cau mày suy ngẫm, trong lòng đã sinh ra chút thoái chí. Đội ngũ lớn này của hắn đã đi qua hai Phòng Mộ, và những vấn đề phát sinh giúp hắn tạm đoán ra vài thứ.

Một là có thể lất đồ ở bên ngoài quan tài, nhưng chỉ cần mở nắp quan thì chắc chắn chết. Thủ đoạn đoạt mạng cũng rất quỷ quái, đến cả Giáp Lai Khương cũng không thể xác định nguyên do tại sao những kẻ kia lại chết?

Điều thứ hai là những lối đi này có sự thay đổi, càng đi thì càng lạc, hắn không có thông tin về Cổ Cảnh này nên cũng chẳng biết nó có hình dáng ra sao? Quy mô thế nào? Có các ‘tầng’ hay không?

Việc này khiến đội ngũ đang di chuyển một cách mông lung như trong mê cung, dù người bên hắn được đào tạo bài bản, có ý chí và tinh thần thép, nhưng nếu cứ thế này thì không nói trước được chuyện gì cả, thủ đoạn của nơi này quá ‘tà đạo’.

Trừ người của Hoàng Thiên Việt Vũ, hầu như những người khác đều đang trong trạng thái sợ sệt, dù mới trải qua chưa tới một ngày nhưng tinh thần của bọn họ đã cực độ uể oải. Bọn họ vừa sợ thủ đoạn của nơi này, vừa sợ bản thân bị Hoàng Thiên Việt Vũ ‘yêu cầu’ làm việc gì đó, mà phần lớn những kẻ được hắn ta ‘yêu cầu’ đều đã chết, còn chết một cách vô cùng kỳ quái và rợn tóc gáy.

Trong lòng vài người đã bắt đầu hối hận, hận bản thân vừa tham vừa ngu, tin Cổ Cảnh là Bảo Địa như lời đồn, liều mạng dấn thân vào nơi này để rồi Bảo Địa thì chẳng thấy đâu, còn mạng sống thì như chỉ mành treo chuông, sơ sẩy là sẽ xuống dưới thăm cha mẹ tổ tiên.

VÙ…

Một cơn gió rất mạnh bỗng thổi đến mà chẳng có dấu hiệu báo trước. Vì luôn trong trạng thái cảnh giác nên Giáp Lai Khương liền đặt tay lên vai Hoàng Thiên Việt Vũ, giúp cả hai đứng vững như núi Thái Sơn. Lão Sơn và lão Vu cũng không cần dùng binh khí, ngưng linh lực thành hai cái cọc cắm vào đất rồi bọc chặt đôi bàn chân, nhờ vậy nên mới thản nhiên đứng chấp tay sau lưng mà đối mặt với cơn gió. Người của Tinh Ngân Binh thì xoay khiên nằm dọc và đâm mạnh xuống đất, vừa tránh gió tấp vào khiên khiến lực đẩy càng mạnh, vừa giúp họ có điểm dựa để trụ vững trước cơn gió.

Người của Hoàng Thiên Việt Vũ bình tĩnh bao nhiêu thì người ở xung quanh loạn đến bấy nhiêu, có người nhanh chóng dùng vũ khí để bám trụ, có người không phản ứng kịp nên bị gió thổi bay đi, có kẻ may mắn được đồng bạn kéo lại, có kẻ lăn long lóc trên mặt đất như cái lon.

Khi cơn gió qua đi, đám người này càng trở nên loạn hơn, có kẻ đứng, kẻ ngồi, kẻ nằm,… cũng có kẻ bắt đầu than khóc hoặc rên la vì tinh thần đã không thể chịu được áp lực nữa.

Nghe những âm thanh đó, tinh thần vốn đã có sự thoái chí của Hoàng Thiên Việt Vũ lại càng trở nên thoái chí hơn, và đây là loại cảm xúc mà hắn không muốn. Tạm ngừng suy nghĩ tại sao cơn gió mạnh lại xuất hiện? Hắn quay đầu lại, đang định nói đám người kia im lặng thì cảnh tượng kinh dị, quỷ quái lại xuất hiện.

Những người đang nằm lăn qua lăn lại, hoặc di chuyển đến hỗ trợ đồng bạn hay gì đó bất thình lình hóa cứng như tượng, sau đó… cổ của bọn họ bỗng xuất hiện sợi tỏ màu đỏ đỏ máu, đến khi sợi tơ tạo thành vòng tròn quanh cổ thì đầu và thân cũng bắt đầu chia lìa, cái rơi, cái ngã trên mặt đất.

Á… Á… Á…

“Ta không muốn bảo vật nữa, ta muốn về…”

“Ta không muốn chết, cho ta về, cho ta ra…”

Những âm thanh la hét hoảng sợ, những lời nói hối hận bắt đầu vang lên, đám người loạn thành một bầy, càng loạn thì càng chạy, mà đã chạy thì sẽ chết, chết càng nhiều thì lại càng thêm loạn, quả thật là cảnh tượng như Địa Ngục.

“Đại Hoàng Tử, đừng di chuyển.”

Âm thanh của Giáp Lai Khương vang vọng vào tai khiến Hoàng Thiên Việt Vũ như tỉnh lại, lúc này hắn mới có tâm tư mà để ý, hầu như những kẻ chết đều do di chuyển, dù là chạy hay bò lếch thì chỉ cần lệch khỏi vị trí ban đầu một chút thôi ắt sẽ chết, bất kể nam nữ, già trẻ hay có thực lực như thế nào, và điều đặc biệt là chỉ cần không di chuyển, dù đứng rất gần kẻ chết cũng chẳng bị sao.

Đây… chẳng lẽ là một quy tắc khác của nơi này?

…

…

VÙ…

Sau cơn gió mạnh, lão giả đồ đen xoa cằm tiến vào trạng thái suy nghĩ, Cổ Cảnh này rất tà môn, bất kể thứ gì xuất hiện cũng đều có mục đích của nó, không thể lơ là mất cảnh giác.

Bụp… bụp… bụp…

Đang suy tư thì âm thanh có thứ gì rơi xuống đất bỗng vang lên trong bầu không khí tĩnh lặng, chuyện này khiến lão ta ngước mắt nhìn lên, sau đó con ngươi lão chợt co rụt vì thấy đầu của tên Khủng Ma Nhân rùa đã rơi xuống, nhìn ra phía sau thì tên Khủng Ma Nhân rết và tên Khủng Ma Nhân tích dịch cũng bị đầu lìa khỏi cổ.

Ba cơ thể không đầu bắt đầu ngã ầm ầm tạo nên làn bụi mù bốc cao. Vài tên Khủng Ma Nhân đứng bên cạnh muốn tránh xa khỏi mấy cái xác kia theo thói quen thì bất chợt đứng cứng ngắt như trời trồng, và rồi những đường chỉ đủ màu từ đỏ, đen, xanh lá,… bắt đầu xuất hiện trên cổ chúng, sau đó… đầu thân và chúng tách khỏi nhau và cùng nằm trên mặt đất.

Lão già đồ đen siết chặt bàn tay, chỉ chưa đến hai phút kể từ lúc cơn gió kia biến mất, đội ngũ đã mất đi bảy tên Khủng Ma Nhân cùng một cái xác mà lão ta chẳng thể làm được gì ngoài việc đứng nhìn, điều này khiến lão ta cực kỳ tức giận, tức đến mức muốn nổi điên. Đám vừa chết chẳng có chút quan hệ gì với lão nên có chết sạch thì lão cũng chả quan tâm, nhưng hiện tại, chúng là thủ hạ dưới trướng của lão, một hơi chết nhiều như vậy, uy vọng của lão ở đâu? Mặt mũi của lão ở đâu?

Từ lúc tên Khủng Ma Nhân rùa chết thì lão đã nhận thấy ánh mắt của mấy tên thủ hạ khác trước rất nhiều, bớt đi một phần tôn kính, nhiều thêm một phần thất vọng, bởi chúng tưởng rằng đi chung với lão thì sẽ quẩy đục cả Cổ Cảnh này, nhưng thực tế thì…

Đối với kẻ mạnh như lão, sự xem thường từ thủ hạ và sự bất lực trong những chuyện vừa qua chính là điều khó chịu nhất trong cuộc đời, vậy nên lão không thể để yên được nữa. Vạt áo trước ngực lão bắt đầu nóng lên và bốc cháy, để lộ một con mắt lớn màu đen đang nhắm chặt, là Ký Sinh Thú của lão, Hắc Ma Nhãn.

Hắc Ma Nhãn, như cái tên, nó có màu đen với bộ phận chủ đạo là con mắt to bằng mặt người, hai bên có các xúc tu bám chặt vào da thịt để hấp thu nguồn sống.

Theo ý muốn của lão, Hắc Ma Nhãn từ từ mở mí mắt với con ngươi tỏa ra thứ ánh sáng màu đen và bộc phát cảm giác gì đó khủng bố, và rồi từ phía trên của lối đi, những con nhện màu đen có to có nhỏ dần rơi xuống như mưa.

Biết thứ đã gây ra chuyện, lão ta liền tụ linh lực thành trảo nhọn màu đen rồi quơ tay điều khiển nó cào lên trần lối đi. Trảo cào đến nơi nào, nơi đó liền rơi xuống những con nhện có màu vàng đất và nhanh chóng chuyển sang đen, con nào con nấy đều có thực lực từ Thượng Thất Cấp trở lên, vậy nên mới có thể sống sót khi nhìn vào Hắc Ma Nhãn của lão.

Khè… khè…

Đám nhện rung rung hai cái càng chỗ miệng rồi đồng loạt ré lên, ngay sau đó, chúng quay đít phóng ra một sợi tơ rất mỏng từ đuôi, kết thành lưới mà nhắm vào đám Khủng Ma Nhân. Bây giờ, những kẻ này sẽ là con mồi của chúng, dù có di chuyển hay là không cũng đều phải chết.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lam-quy-di-buong-xuong-the-gioi-tu-vong-la-diem-ket-thuc.jpg
Làm Quỷ Dị Buông Xuống Thế Giới, Tử Vong Là Điểm Kết Thúc
Tháng 2 5, 2026
toan-dan-hai-dao-ta-co-mot-cai-than-cap-nong-truong
Toàn Dân Hải Đảo: Ta Có Một Cái Thần Cấp Nông Trường
Tháng mười một 20, 2025
dao-truong-thoi-dai-bien.jpg
Đạo Trưởng, Thời Đại Biến
Tháng 1 20, 2025
bat-dau-danh-dau-nam-minh-ly-hoa
Bắt Đầu Đánh Dấu Nam Minh Ly Hỏa
Tháng 10 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP