Chương 151. Quy tắc thứ hai.
Phù phù phù…
Chạy thật nhanh để tránh xa Phòng Mộ quái quỷ đó, sau một lúc, đội ngũ của Phần Tôn Lục vừa chống tay thở như chó và vừa quay đầu nhìn về sau, thầm cảm thấy may mắn vì không có thứ gì truy đuổi.
Diêu Na tự cảm ơn bản thân, nếu nàng không nhanh nhạy đàm phán với Phần Tôn Lục thì người nằm lại căn phòng đó chính là nàng rồi.
Hít thở đến khi hơi thở và tâm lý bình ổn trở lại, đám nam nhân lập tức nhìn vào Diêu Na, thầm nghĩ những gì con ả này nói đều ‘ứng nghiệm’ chẳng lẽ… những lời ả ta nói trước đó cũng đều là thật? Ả ta ăn ngủ với một vị cường giả và được hắn ta chỉ điểm những quy tắc của nơi này? Nhưng… nhưng mà… Cổ Cảnh này vừa mới xuất thế và có lai lịch cực kỳ cổ xưa, sao tên cường giả đó có thể biết? Trừ phi, hắn ta là hậu nhân của thế lực tạo ra nơi này. Đúng vậy, chỉ có như thế mới có thể lý giải tại sao hắn ta biết được các quy tắc.
Con ả này… số thật là đỏ mà.
Nếu đọc được suy nghĩ của đám này, chắc chắn Phần Tôn Lục sẽ cười lớn và mắng bọn chúng là những kẻ ngu dốt, bởi thông qua những gì Diêu Na thể hiện, rất dễ để nhận ra con ả này toàn nói lời lừa lọc, chẳng có cường giả, ăn ngủ hay quy tắc gì ở đây cả, nhưng đã biết vậy mà tại sao hắn ta vẫn tin tưởng ư? Bởi vì nói đúng một lần thì là trùng hợp, còn đúng đến tận ba bốn lần đã chứng minh ả ta rất may mắn, và biết đâu hắn ta có thể hưởng lợi từ sự may mắn này thì sao?
Hắn ta quay đầu nhìn tên nam nhân có thực lực thấp nhất, nói:
“Ngươi, lên thế chỗ cho ả ta.”
Tên đó thật sự không muốn làm kẻ dẫn đường, nhưng những ánh mắt giết người kia khiến tên đó không thể không bước về phía trước. Thấy vậy, Diêu Na liền cười hì hì trên nỗi đau của kẻ khác và cười vì bản thân đã thoát kiếp, đưa Minh Châu cho tên đó rồi tặng cái hôn gió:
“Cảm ơn vị nam nhân đẹp trai này nha, để tối nô gia giúp người giải trí giảm căng thẳng, hì hì.”
Nói rồi nàng bước đến, vươn ta muốn ôm cánh tay của Phần Tôn Lục thì hắn ta liền hất tay xua đuổi, nói với giọng nhàn nhạt:
“Cách xa ta ra, còn tên kia, dẫn đường đi.”
Đội ngũ tiếp tục di chuyển, nhưng sau một khoảng thời gian dài không bắt gặp thứ gì khác, chỉ toàn là lối đi với đất và cát, cảm thấy trong này chắc chắn có chuyện chẳng lành nên tất cả đều di chuyển chậm lại, quan sát xung quanh với ánh mắt cảnh giác.
Tầm hơn mười phút sau, một ngã tư xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ, sau đó ở lối đi bên phải bỗng có ánh sáng ẩn ẩn hiện hiện rồi càng lúc càng sáng. Phần Tôn Lục ra hiệu cả đám chờ đợi trong im lặng, và không lâu sau, họ thấy ba con người bước ra từ lối đi đó, một nam nhân lực lưỡng với trường đao vắt sau lưng, thực lực không rõ; một nữ nhân có tư sắc tầm thường cùng một nam nhân trẻ tuổi khá anh tuấn.
Khi chạm mặt nhau, hai đội ngũ cùng giật mình nhẹ rồi cau mày mà nhìn nhau khiến bầu không khí chợt trở nên yên tĩnh. Ai ai trong nhóm của Phần Tôn Lục đều cầm chặt vũ khí đề phòng bên kia cướp đoạt, còn nhóm ba người kia thì khá thả lỏng, chỉ nhìn một chút, gật đầu chào hỏi rồi tiếp tục bước đi.
Chờ khi ba người đó đã đi xa, một lão giả Lục Cấp nói nhỏ vào tai Phần Tôn Lục:
“Thiếu gia, khí tức của tên nam nhân lực lưỡng kia bị hỗn loạn, nhưng theo cảm nhận của lão thì hắn ta chắc chắn mạnh hơn hai lão đây, nhóm ba người này… không đơn giản.”
Phần Tôn Lục xoa xoa cằm rồi hỏi:
“Có thể là người của Hỏa Hải Quốc không?”
Hai lão lập tức lắc đầu:
“Rất khó để xác định, trừ Hoàng Thất và những cường giả có tiếng của Hỏa Hải Quốc ra, những người khác cũng như người Thiên Lam chúng ta mà thôi.”
Hắn ta cau mày rồi nở nụ cười gian trá:
“Vậy đi theo sau, giữ khoảng cách, để chúng dò đường cho chúng ta.”
Đội ngũ nhanh chóng di chuyển theo nhóm ba người và chuyện kỳ lạ lại xảy ra, tốc độ chạy của bọn họ không chậm nhưng chạy mãi mà vẫn chẳng thấy ba người đó, đến cái bóng hay dấu chân cũng không. Cảm thấy chẳng lành nên Phần Tôn Lục liền ra lệnh đội ngũ chạy ngược lại, nhưng chạy mãi chạy mãi mà chẳng thấy ngã tư lúc nãy, dường như lối đi đã trở thành con đường thẳng tấp dài vô tận.
Mồ hôi bắt đầu tuôn ra trên mặt của tất cả, trong lòng vài người thầm hô xong, nơi này quỷ quái như vậy mà lối đi còn bị thay đổi, bây giờ… đến chuyện trở ra ngoài còn chẳng thế nắm chắc, huống chi là tìm kiếm, săn lùng bảo vật.
Phần Tôn Lục đang định hỏi Diêu Na, xem con ả này có thốt ra lời ‘may mắn’ nào nữa không thì chợt…
Vù… vù… vù…
Một cơn gió cực mạnh thổi qua đội ngũ và cuốn theo bụi đất bay mù bay mịt. Tất cả ngay lập tức hạ thấp trọng tâm, cắm vũ khí của mình xuống mặt đất rồi bám chặt để tránh bị cơn gió thổi bay.
Cơn gió đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, không lâu sau đã trả lại sự yên tĩnh cho không gian. Đám người phủi phủi bụi bám trên mặt và y phục của mình, tự hỏi rằng chuyện quái quỷ gì đang xảy ra nữa vậy? Tự dưng có cơn gió mạnh xuất hiện là như thế nào? Nhưng mà, có gió thì chắc chắn phải có chỗ để không khí đi vào hay nạp vào, cũng tức là… phía trước sẽ có lối ra?
Đám người lập tức nhìn Phần Tôn Lục, nói:
“Lục công tử, nơi này quá quỷ quái, phía trước có gió thổi tức là có lối ra, chúng ta nên tranh thủ cơ hội ra ngoài.”
Nơi này càng đi thì càng lạc, Phòng Mộ thì quái quỷ, chỉ có thể lấy đồ bồi táng ở bên ngoài, nhưng những món đồ này chẳng có giá trị trong mắt hắn ta, mở quan tài thì chết một cách kỳ quái,… toàn những thứ kinh dị. Nơi này, nào có giống Bảo Địa như Cổ Cảnh của Bắc Khiên Thành lúc trước?
Trong sách nói rằng, người của Bắc Khiên Thành chẳng cần làm gì nhiều cả, cứ cho xe vào Cổ Cảnh để chuyển bảo vật ra thuyền, có giết chóc xảy ra nhưng là do đám người giết nhau để giành bảo vật, khác xa một trời một vực so với Cổ Cảnh này.
Biết là cố chấp sẽ càng nguy hiểm đến tính mạng, nhưng rời khỏi nơi này với đôi tay trắng, hắn ta cảm thấy vô cùng không cam tâm. Điều này không phải do lòng tham mà là vì danh vọng, vì mặt mũi, đường đường là thế hệ trẻ anh kiệt ở Thiên Lam Quốc, là người của Phần gia, dẫn theo hai cường giả Lục Cấp nhưng chẳng thu hoạch được thứ giá trị gì ở Cổ Cảnh, đúng thật là trò cười mà.
Như hiểu suy nghĩ trong lòng hắn ta, hai lão giả liền thì thầm:
“Thiếu gia, chúng ta bên ngoài chờ người nào ra thì cướp, như vậy không phải tốt hơn sao? Trừ đội ngũ của Đại Hoàng Tử và đám Khủng Ma Nhân, những đội ngũ khác, hai lão già này đều có thể đối phó.”
Như được khai sáng một ý tưởng mới, hắn ta liền gật đầu, cười nói:
“Tốt, vậy thì đi ra ngoài.”
Mấy kẻ kia liền hoan hô trong lòng, tên dẫn đường cũng vui vẻ mà xung phong nhưng Diêu Na chợt lên tiếng:
“Công tử, theo cảm nhân về thời gian của nô gia thì hiện tại, có lẽ trời ở bên ngoài đã tối. Trời vừa tối, gió mạnh liền thổi là có ý gì? Nô gia cảm thấy chúng ta không nên đi, cứ ở lại nơi này đến khi trời sáng cho an toàn, trong thời gian đó… nô gia nguyện bồi công tử chơi đùa giải trí nha.”
Phần Tôn Lục chưa lên tiếng thì tên nam nhân Võ Sư Lục Cấp kia liền mắng:
“Tiện nhân, ngươi thì biết cái chó gì? Như ngươi nói thì bây giờ là trời tối, trời sáng thì đi vào, trời tối thì đi ra, cơn gió vừa nãy chính là do có cái gì đó được mở để người trong này ra ngoài. Ngươi không đi thì chớ nên cản Lục công tử.”
Tên này nói khá có lý nên nàng ta chẳng tìm được lời lẽ nào để đáp trả, nhưng dù đám nam nhân này đi hết, nàng ta vẫn sẽ giữ cứng quan điểm của mình, bởi trực giác mách bảo rằng hiện tại không phải lúc để di chuyển, phải ở yên một chỗ mới có thể sống, và trực giác này đã cứu mạng nàng ta rất nhiều lần rồi, cả ở ngoài kia và trong này.
Thấy Diêu Na không đáp trả được, tên Lục Cấp kia cười đầy khinh thường rồi nhìn Phần Tôn Lục với ánh mắt nịnh nọt, nói:
“Lục công tử, chúng ta đi thôi, mặc xác con ả này đi.”
Nói rồi tên đó bước khỏi vị trí một bước và bất thình lình đứng như trời trồng, sau đó, cổ của hắn xuất hiện một sợi tơ đỏ tuyệt đẹp, và rồi…
Bịch…
Đầu và thân của hắn chia lìa nhau, đầu rơi về sau còn cơ thể đổ ầm về trước. Một cường giả Lục Cấp, không nói không rằng cũng không chút phản kháng, cứ thế mà bị giết một cách nhanh gọn, thậm chí hai cường giả Lục Cấp khác đứng khá gần cũng chẳng phát hiện nguyên nhân.
AAA…
Một tên nam nhân hoảng sợ và bước lùi về phía sau một bước theo thói quen, sau đó hắn cũng như tên kia, cơ thể chợt cứng lại rồi đầu và thân bỗng tách rời, tiếp tục ngã xuống mặt đất.
“Dừng di chuyển.”
Diêu Na quát lên, còn Phần Tôn Lục đổ mồ hôi như suối, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Quá tà môn rồi, cái tên vừa ngã xuống chỉ cách hắn ta gần nửa thước, thế nhưng hắn ta chẳng thể cảm nhận hay thấy thứ gì đã gây ra việc này, không một cơn gió, không một tiếng động, không một cái bóng, không gì cả.
Quá đáng sợ, quá đáng sợ rồi.
Qua ngày mai, đúng như lời Diêu Na nói thì qua ngày mai, hắn ta phải ra ngoài, phải ra ngoài, hắn ta không thể chết ở đây được.
…
…
Không chỉ đội ngũ của Phần Tôn Lục gặp cơn gió lớn đó mà ở tất cả các tầng, tất cả các lối đi, tất cả người, thú, đi vào Cổ Cảnh đều bị cơn gió thổi qua.
Trần U thi triển Tích Bộ bám mặt đất và đứng một cách cực kỳ vững chãi, đồng thời khải linh lực bao phủ cơ thể và thoải mái đón nhận cơn gió lớn thổi qua người mình. Đến khi cơn gió qua đi, hắn chỉ cần hủy lớp linh lực là bụi cũng được cuốn trôi sạch sẽ, sau đó lấy ra cái túi ngủ hình con nhộng rồi chui vào.
Quy tắc thứ hai của Phong Mộ: Buổi tối không được di chuyển.
Nằm trong túi ngủ, đôi mắt hắn nhìn thẳng lên trần của lối đi, nó vẫn là trần đất bình thường như ban ngày nhưng Tiên Thú Điển lại hiển thị kha khá thông tin cho hắn.
Tên: Tô Thiết Chu.
Phẩm chất: Huyền Phẩm.
Cấp độ: Thượng Thất Cấp.
Hệ: Thường, Thép.
Mô tả: Là loại ma thú thích săn nhưng lại không thích ăn, Tô Thiết Chu giết mục tiêu của chúng bằng những sợi tơ rất mỏng nhưng cứng và sắc bén. Chúng có thể thay đổi màu sắc cơ thể giống với màu sắc của môi trường xung quanh.
Tình trạng: Bình thường.
Điểm yếu: Hệ Điện và Lửa.
Tăng phẩm chất: Không.
Tô Thiết Chu không phải ma thú ở Đảo Kinh Nam mà là ma thú đặc trưng chỉ có ở các khu rừng cổ xưa của Đông Châu. Chúng ăn rất ít nhưng bản năng lại cực kỳ thích đi săn mồi. Vào ban đêm, tất cả những thứ di chuyển đều là con mồi của chúng. Loài ma thú này có khả năng ẩn đi khí tức và hòa vào khung cảnh xung quanh nên rất khó bị phát hiện, thêm nữa là khả năng sinh sản của chúng khá khỏe, đã gặp thì không phải gặp một con mà là cả một bầy, không có thực lực mà bị chúng nhắm đến thì chắc chắn phải hiện hồn về nhờ gia đình chuẩn bị quan tài và kèn đám ma.
Đám Tô Thiết Chu này được Phiên gia đem từ Đông Châu sang, sống trong tòa Phong Mộ này không biết bao nhiêu năm tháng nên số lượng của chúng đã đạt đến mức khủng bố, hắn chỉ cần nhích mắt qua vị trí khác một khoảng ngắn thì Tiên Thú Điển lại cấp cho hắn thông tin của một con khác.
Đám nhện mà không có năng lực hòa màu sắc cơ thể cùng với màu xung quanh thì chắc chắn sẽ là cảnh tượng lúc nha lúc nhúc, nghĩ đến thôi đã làm hắn rùng mình, da gà nổi lên cục cục. Chọc phải đám này khá là phiền phức nên hắn sẽ tuân theo quy tắc, cứ thế mà nằm yên đi ngủ, tiếc là không có mỹ nữ ngủ cùng, không thì có thể tâm sự, xoa bóp để giải nỗi buồn chán một phen.
Thở dài một hơi rồi nhắm mắt lại, hắn thầm nghĩ rằng gặp phải đám nhện này, không biết qua sáng ngày mai, trong tòa Phong Mộ còn lại được bao nhiêu người đây?
Kệ đi thôi, càng ít người thì càng ít kẻ tranh, cũng đỡ đi nhiều kẻ tham lam chọc ra phiền phức.
…
…