Chương 150. Quy tắc ba, bốn.
Trần U dừng chân trước Phòng Mộ đầu tiên trên đường đi của hắn, có điều cửa của phòng này đã bị mở toang, vật bồi táng bên ngoài quan tài cũng bị dọn sạch, thứ còn lại chỉ là cái quan tài bị mở toang nắp cùng hai xác chết của nam nhân. Đây là hai người đầu tiên mà hắn gặp được khi vào nơi này, không ngờ vì lòng tham mà vi phạm quy tắc nên nằm lại ở đây, thế sự thật là.
Bước đến gần để nhìn rõ ràng hơn, nếu hắn nhớ không nhầm thì hai người này chạy theo đội ngũ của tên Hoàng Tử kia, ấy mà khoang, hắn đi thẳng đến nơi này, không gặp hay rẽ qua bất kỳ ngã rẽ nào khác, vậy tại sao hắn lại không thấy đội ngũ kia đâu?
Trừ phi, tòa Phong Mộ này chơi cái trò âm thầm thay đổi các lối đi trong nó, làm mộ đến mức này thì thật sự quá đầu tư à, không hổ là gia tộc Luyện Dược Sư vốn thường nổi tiếng về độ giàu và chịu chơi.
Không suy nghĩ tạp nham nữa, hắn chuyển ánh mắt nhìn vào quan tài, và Tiên Thú Điển chợt cho hắn vài thông tin:
Tên: Tử Ma Quan.
Phẩm chất: Hoàng Phẩm.
Cấp độ: Hạ Thất Cấp.
Hệ: Ma.
Mô tả: Là loại ma thú bồi táng, Tử Ma Quan không cần ăn, cũng không cần uống, chỉ cần linh lực để sống và trưởng thành, và nó sẽ luôn tuân theo mệnh lệnh cho dù thời gian đã trôi qua bao nhiêu năm.
Tình trạng: Bình thường.
Điểm yếu: Ánh sáng, hệ Lửa và Điện.
Yêu thích: Bóng Tối.
Tăng phẩm chất: Không.
…
Tử Ma Quan là loại ma thú không có hình dáng vật chất, cơ thể của nó có tính chất như linh lực, đến Thất Cấp mới có thể cô đọng để trở thành trạng thái ‘vật chất’. Chúng không sinh nở như những loài ma thú khác mà cắt một phần của bản thân, lấy phần đó trồng vào cái quan tài mới và nuôi trong bóng tối, sau một thời gian, phần đó sẽ trưởng thành và hóa thành con Tử Ma Quan khác và phát triển một cách độc lập.
Khi tiếp xúc với ánh sáng, loài ma thú này sẽ tiêu biến nên rất rất ít người nhận sủng, thay vào đó, họ sẽ nuôi dưỡng và dùng chúng trong các nơi tăm tối như mộ, bảo khố,… Chúng không cần ăn, không cần uống, hấp thu linh lực là có thể sống, nếu không bị tiêu diệt thì có thể sống rất lâu và sống càng lâu thì thực lực của chúng càng mạnh.
Loài ma thú này hiền hòa hoặc tàn ác đều phụ thuộc vào mệnh lệnh của người nuôi chúng, nhưng dù chúng ở cấp bậc nào, hiền hay ác ra sao thì chỉ cần không phá quan tài và cách xa tầm năm thước, chắc chắn sẽ an toàn vì chúng chỉ có thể học và sử dụng Thú Kỹ hệ Ma loại cận chiến và yêu cầu tiếp xúc mà thôi.
Theo những gì hắn thấy, hai người này vừa gần quan tài, vừa vi phạm quy tắc thế nên Tử Ma Quan lập tức làm theo mệnh lệnh được giao, dùng Thú Kỹ Hấp Hồn tiễn họ xuống dưới chơi chung với người nó bảo vệ rồi.
Hắn mở không gian cho Tiểu Tiểu đi ra rồi truyền ý niệm, bảo nó khóa chặt một vị trí bên trong quan tài. Theo lệnh, cái đuôi hệ Điện sáng lên thể hiện nó đã trong trạng thái sẵn sàng phóng ra Thú Kỹ hệ Điện về phía đó.
Tử Ma Quan không sợ công kích vật lý, chỉ sợ đòn tấn công của hai hệ nguyên tố đã đề cập, nhưng điều kiện tiên quyết là phải đánh trúng nơi nó được nuôi cấy trong quan tài mới được, bằng không thì công cốc. May mắn hắn có Tiên Thú Điển nên chỗ nó được nuôi cấy hiện ra rất rõ ràng trong mắt hắn.
Quy tắc thứ ba của Phong Mộ: Có thể lấy tài bảo bên ngoài quan tài, nhưng tuyệt đối không được đụng vào đồ an táng của người chết.
Quy tắc này đã được chứng thực vì trong ngực áo của hai nam nhân này có đầy Linh Nguyên cổ, theo dấu vết sót lại thì chắc chắn là vật bồi táng ở bên ngoài quan tài rồi.
Quy tắc thứ tư của Phong Mộ: Nắp quan tài cũ đã bị mục hoặc bị mở ra, khắc phục hoặc đậy lại, lúc đó có thể lấy đi một món đồ an táng, nhưng chỉ được một món.
Bây giờ, hắn đang thử nghiệm xem quy tắc này có đúng hay không?
Hự.
Vận sức nâng và đặt nắp đá nặng nề lên cái quan tài, hắn canh chỉnh sao cho thật chuẩn, dọc thẳng dọc mà ngang thẳng ngang, lúc này mới lui lại và chăm chú quan sát.
Gừ…
Tiểu Tiểu chợt gầm gừ và truyền ý niệm báo rằng con Tử Ma Quan kia đã động, theo đó, trong ánh mắt của cả hai, một bàn tay lớn màu đen đã được ngưng tụ thành vật chất đẩy nắp quan tài ra một cái khe đủ lớn, sau đó từ từ rút xuống dưới và không hoạt động nữa. Có lẽ đây là lúc chọn quà như quy tắc đã đề cập chăng?
Hắn bước đến cúi mặt nhìn vào trong, theo hình dạng của xương thì có lẽ người chết là nam nhân, vật bồi táng là một thanh kiếm dài cùng với một đôi giày rách, hết, rất đơn giản và ít ỏi.
Ngu gì mà chọn đôi giày rách nên hắn vươn tay muốn cầm thanh kiếm đi, bỗng dưng, một cánh tay màu đen có ba móng nhọn chìa ra và cầm lấy cánh tay của hắn, cản lại một cách nhẹ nhàng dường như đang xin hắn đừng chọn thanh kiếm này.
Hắn cau mày nhẹ rồi cánh tay vẫn vươn xuống và lấy thanh kiếm một cách cứng rắn. Thấy không cản được, với lại cũng không phạm phải quy tắc nên cánh tay đen kia nhẹ nhàng thả tay hắn ra và rút vào trong bóng tối.
Cầm thanh kiếm ra khỏi quan tài, hắn liền rút nó ra kiểm tra thử. Không hổ là kiếm bồi táng, làm từ vật liệu tốt nên đến nay vẫn còn sáng bóng, từ lưỡi đến cán chẳng thấy vết rỉ sét nào, nhưng lưỡi kiếm thì sức mẻ rất nhiều, dài dài ngắn ngắn, đem đi cưa cây thì chuẩn khỏi phải bàn.
Nhìn quan tài đã đóng lại, hắn bước đến đặt thanh kiếm lên nắp quan. Quy tắc thứ tư đã được chứng thực nên hắn chẳng cần cây kiếm mẻ này làm gì cả, sau đó hắn mở không gian cho Tiểu Tiểu trở về và bước ra đóng cửa phòng lại.
Rầm rập…
Sau khi hắn rời đi tầm vài phút, nắp quan bỗng được mở ra, cánh tay màu đen chui lên từ cái khe, cầm thanh kiếm rồi đặt vào vị trí cũ bên trong quan tài. Nó là Tử Ma Quan, nó cùng ‘sống’ với người chết, nó thấy được nhiều thứ mà con người không thấy. Người mà nó ‘sống cùng’ rất yêu thanh kiếm này, hắn đã cùng thanh kiếm trải qua biết bao nhiêu thắng và bại, và đến chết vẫn muốn mang thanh kiếm theo, cùng kiếm đi xuống suối vàng.
…
…
Đám Khủng Ma Nhân của lão giả đồ đen di chuyển một cách cẩn thận, sự kiêu ngạo ban đầu trên mặt của chúng đã hoàn toàn mất đi, thay vào đó là biểu cảm chăm chú, nghiêm túc, cũng có đôi phần sợ hãi.
Cách đây nửa tiếng trước, chúng gặp một Phòng Mộ và tên Khủng Ma Nhân rùa vẫn là kẻ thực hiện nhiệm vụ dò xét, đồng thời lấy đi tất cả Linh Nguyên xung quanh cái quan tài đó. Sai đó, vì bọn chúng không phải người bình thường, không ai có khái niệm cho người chết yên ổn nên tên Khủng Ma Nhân rùa liền dỡ bật nắp quan tài ra để tìm kiếm tài nguyên.
Ngay lập tức, chuyện kinh dị xuất hiện, tên Khủng Ma Nhân rùa có cơ thể nặng hơn trăm cân bị lôi lên cao. Hắn ta chẳng thèm phản kháng mà còn chủ động đưa đầu ra khỏi mai rùa, với cái miệng mở to cùng đôi mắt dần dần chỉ còn tròng trắng.
Cảm thấy vấn đề từ quan tài mà ra nên lão giả đồ đen lập tức tung chưởng hòng phá hủy nó, nhưng không hiểu quan tài làm từ loại đá gì mà nó rất cứng, chịu một chưởng của lão mà chỉ bị nứt có vài đường.
Lão lại đánh ra hai chưởng mạnh hơn, một chưởng về phía Khủng Ma Nhân rùa, một chưởng tiếp tục nhắm đến quan tài. Chưởng đầu tiên chỉ đánh vào khoảng không, in dấu bàn tay lên bức tường đối diện, còn chưởng thứ hai đã hoàn thành mục tiêu là khiến quan tài vỡ nát thành những mảnh lớn nhỏ, nhưng như vậy vẫn không thể khiến chuyện quỷ quái kia kết thúc.
Lão không chần chừ mà đánh ra chưởng thứ tư, chưởng này khác với ba chưởng trước, nó có màu đen do có thêm đặc tính tố linh hệ Ma của cường giả Tố Linh Cảnh trong đó. Với sức mạnh vượt trội, chưởng này đã nghiền nát những mảnh vỡ của quan tài thành vụn cám, lúc này tên Khủng Ma Nhân rùa kia mới rơi xuống.
Cơ thể hắn ta không có lấy một vết thương nhưng hơi thở lại cực kỳ yếu ớt, đôi mắt trắng dã có kéo móc thế nào cũng không thể thấy tròng đen, quả thật là chuyện quỷ quái mà tất cả bọn chúng chưa bao giờ gặp. Bọn chúng cũng thử đủ cách để khiến hắn ta tỉnh lại nhưng chẳng có cách nào hữu hiệu, tuy trông hắn ta còn sống nhưng thực tế lại chẳng khác nào kẻ đã chết, đến cả bản năng của loài rùa cũng đã mất đi.
Hết cách, chúng chỉ có thể dùng thủ đoạn đặc biệt để biến tên này thành con rối, từ đó tiếp tục nhiệm vụ dò đường của hắn ta.
Quay lại hiện tại.
“Hắc đại nhân…”
Một tên Khủng Ma Nhân Lục Cấp chợt lên tiếng với ánh mắt như muốn nói gì đó, chỉ là lão già đồ đen liền đưa tay lên chặn những lời đó rồi nói với giọng bình thản:
“Không cần ngươi nói, ta đã biết.”
Bọn chúng đang di chuyển trong lối đi chẳng có gì lạ, nhưng nếu để ý kỹ thì có thể thấy vị trí phía trên bên phải có một cây kim nhỏ lú ra, đây chính là thứ mà lão giả đồ đen đã đánh dấu từ trước vì trực giác nghi ngờ điều gì đó.
Và đúng như trực giác mách bảo, lối đi này, bọn chúng đã đi qua đến lần thứ ba rồi.
Tính ra, đến hiện tại thì thời gian đã trôi qua hơn nửa ngày, chẳng lẽ nơi này rộng đến mức chúng đi cả nửa ngày mà vẫn không bắt gặp bất kỳ tên con người nào sao? Trên đường đi, chúng chỉ gặp một lối đi bằng đá, sau đó là một Phòng Mộ, ngoài ra không thấy ngã rẽ hay bất cứ thứ gì khác, thế nên chắc chắn lối đi này có sự thay đổi.
…
…
Ba tên nam nhân mang theo túi chiến lợi phẩm vui vẻ đuổi theo đội ngũ Giáng Vân Phong, nhưng bọn chúng chạy mãi, chạy mãi mà vẫn chẳng thấy ai hay bất kỳ thứ gì, thậm chí đến một cái dấu chân cũng không có.
Cảm thấy có chuyện chẳng lành đang diễn ra, cả ba liền thả chậm tốc độ, chăm chú quan sát với cảm xúc sợ hãi bắt đầu nhen nhóm trong lòng. Tiến về phía trước thêm một đoạn, bọn chúng bỗng thấy một Phòng Mộ đang mở ra, nghĩ rằng đám người Giáng Vân Phong đang ở trong đó nên cả ba cùng thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh chóng chạy tới.
Xoạt.
Bất thình lình, tên Thất Cấp kia dừng lại khiến hai tên Bát Cấp cũng dừng lại và nhìn theo ánh mắt của hắn ta. Trên bức tường bên ngoài vẫn còn dấu vết của hai người bị ấn lên đó, không… không sai vào đâu được, Phòng Mộ này… bọn chúng đã đi qua, còn… lấy đồ trong đó.
Đây… đây là… có chuyện gì đang xảy ra?
“Trả… trả… ta trả lại… ta trả lại hết… trả lại hết…”
Nghĩ đến việc bản thân lấy đi vật bồi táng nên bị người chết nguyền rủa, một tên Bát Cấp nhanh chóng chạy vào Phòng Mộ, trả lại toàn bộ Linh Nguyên vơ vét, vừa trả vừa quỳ lạy vừa xin người chết bỏ qua cho sự ngu dại này.
Hành động của hắn ta khiến hai tên còn lại cũng cau mày đắng đo, thầm nghĩ thật sự là do chúng lấy đi vật bồi táng nên mới xảy ra chuyện này? Sao có thể cơ chứ?
Đôi khi lòng tham che mờ đi lý trí của con người, làm họ tự bỏ qua mọi thứ và nghĩ rằng mọi chuyện xảy ra không phải là do lòng tham của họ. À mà, đúng là không phải thật.
Trong lúc cả hai còn đang dằn vặt ở ranh giới trả hay không trả thì trong bóng tối bỗng vang lên hàng loạt tiếng bước chân, tiếc chẳng ai thèm để ý, kết quả là một đám ma thú vồ ra từ bóng tối, chộp lấy cả hai rồi sâu xé, người đang quỳ lạy trong phòng cũng không thoát khỏi kiếp nạn.
Âm thanh xé thịt, la hét, nhai nhóm, kết hợp hình ảnh máu tươi văng tứ tung, nhiễm đỏ quan tài và các bức tường càng làm cho khung cảnh thêm phần máu tanh và âm u.
…
…