Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vo-dich-vo-dich-dao-si-nay-manh-uc-diem.jpg

Vô Địch, Vô Địch, Đạo Sĩ Này Mạnh Ức Điểm

Tháng 2 6, 2026
Chương 819: Cho các ngươi bù đắp căn cơ Chương 818: Mời uống trà
vo-dich-thien-de.jpg

Vô Địch Thiên Đế

Tháng 2 5, 2025
Chương 3860. Phiên ngoại thiên hoàn tất Chương 3859. Sở Phong Vân thiên vận mệnh gặp gỡ
xuyen-viet-den-co-dai-ta-thanh-ngheo-tung-tu-tai.jpg

Xuyên Việt Đến Cổ Đại, Ta Thành Nghèo Túng Tú Tài

Tháng 3 23, 2025
Chương 679. Đại kết cục Chương 678. Độc nhất vô nhị trọng trấn
ngao-kiem-thien-khung.jpg

Ngạo Kiếm Thiên Khung

Tháng 2 27, 2025
Chương 1519. Thần Đế vô địch Chương 1518. Mạnh nhất huyết mạch
tu-hop-vien-trom-tien-tro-cap-ta-chuy-bao-dau-cho-nguoi.jpg

Tứ Hợp Viện: Trộm Tiền Trợ Cấp Ta, Chùy Bạo Đầu Chó Ngươi

Tháng 2 26, 2025
Chương 261. Đại kết cục Chương 260. Sơn thôn thôn phu
toan-dan-bang-quat-cau-sinh-ta-co-an-giau-nhac-nho.jpg

Toàn Dân Băng Quật Cầu Sinh, Ta Có Ẩn Giấu Nhắc Nhở

Tháng 2 1, 2025
Chương 195. Giang hồ đường xa, hữu duyên lại thấy Chương 194. Vào Thiên Điểu Lâm
hy-lap-mang-ac-nhan

Hy Lạp Mang Ác Nhân

Tháng 10 15, 2025
Chương 2: Phiên ngoại 2 Chương 1: Phiên ngoại 1 vô năng thê tử nhóm
phan-tich-van-vat-tu-ngu-dan-den-thuy-duc-chan-quan.jpg

Phân Tích Vạn Vật, Từ Ngư Dân Đến Thủy Đức Chân Quân!

Tháng 1 14, 2026
Chương 374: Rời đi Chương 373: Sát Niệm
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 149.Quà tặng.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 149. Quà tặng.

Đám người nhìn nhau, ánh mắt tỏ rõ ý tứ muốn mở cánh cửa đó ra để xem thử nhưng động thái thì ngược lại, chẳng muốn tiến lên để chịu chết hay làm hời cho kẻ khác.

Giáng Vân Phong không nói chẳng rằng, chủ động bước lên và đưa tay phải về trước muốn mở cánh cửa đó ra. Quan điểm của hắn rất rõ ràng, đội ngũ này chỉ có hắn và lão Vân nên mọi chuyện cũng chỉ từ hai người mà hành động. Từ khi tiến vào nơi này, trong mắt hắn, đám người kia không hề tồn tại, bọn họ muốn đi hay ở, muốn làm gì thì hắn cũng mặc kệ. Hắn không đối xử bọn họ như thuộc hạ, nên bọn họ có chọc ra nguy hiểm thì hắn cũng không có trách nhiệm giải cứu.

Thấy hắn muốn mở cửa, lão Vân liền bước đến đặt tay lên vai cản lại, cười nói:

“Tôn nhi, cháu là tương lai của gia tộc, để lão già này mở cửa cho, có gì thì vẫn còn một con đường để đi.”

Hắn nhìn lão trong vài giây rồi gật đầu, lui lại và nói:

“Xin gia gia cẩn thận.”

Hít.

Lão Vân hít thở đều rồi từ từ bước đến cánh cửa kia. Muốn vào phòng của người khác thì phải làm gì? Tất nhiên là phải gõ cửa, thế nên lão nâng tay gõ cộc cộc cộc đúng ba cái, chờ một lúc rồi mới đẩy cửa thật nhẹ nhàng.

Lão vận linh lực và thủ thế đề phòng có cái gì đó bất thình lình lao ra tấn công, may mắn là lão đang nghĩ nhiều mà thôi, không có cái gì xuất hiện cả. Dựa vào viên Minh Châu nhỏ trên tay, lão từ từ bước vào trong và quan sát căn phòng này, chẳng có gì ngoài một cái quan tài bằng đá ở trung tâm phòng, với những viên gì đó nhỏ nhỏ cùng một ít trang sức bị phủ tầng bụi dày ở xung quanh quan tài.

Nhận thấy không có gì nguy hiểm, lão mới gọi Giáng Vân Phong tiến vào.

Đám người lập tức tỏ ra háo hức cùng hắn tiến vào trong. Sau khi quan sát một vòng thì hắn cau mày nhẹ rồi thở dài, nơi này không phải phòng chứa bảo vật, không phải mục tiêu, thế nên hắn lắc đầu sau đó cùng lão Vân bước ra ngoài, tiếp tục di chuyển.

“Ân công, nếu khả năng quan sát của ta không sai thì trong đó có rất nhiều Linh Nguyên, tại sao lại không lấy?”

Cả hai cùng quay lại nhìn đám người, trên mặt họ viết rõ hai bốn từ ‘tham lam’ và ‘sợ hãi’ muốn lấy những viên Linh Nguyên đó nhưng lại sợ bồi mạng nhỏ của mình.

Hắn lắc đầu nói:

“Người chết có yên nghỉ của người chết, khi các người chết rồi thì có muốn mộ của bản thân bị người khác quấy phá không? Muốn vào lấy thì cứ lấy, ta không ngăn cản, cũng không thèm cướp, nhưng nhớ trước khi rời đi thì nên đóng cửa lại.”

Nói rồi hai người tiếp tục tiến về phía trước, để lại đám người kia nhìn nhau. Vài người lựa chọn thở dài, từ bỏ tham niệm mà tiếp tục đồng hành cùng Giáng Vân Phong, còn những kẻ ở lại nhìn hai người với ánh mắt đầy căm giận.

Trên đời này có những kẻ thật kỳ lạ, đồ mình muốn có nhưng lại muốn người khác mạo hiểm đi lấy cho mình, người ta không lấy thì đâm ra thù ghét, những kẻ này… thường sống không có lâu.

Ba kẻ ở lại, một Thất Cấp, hai Bát Cấp nhìn nhau, thật sự không bỏ được tham niệm trong lòng. Một tên Bát Cấp lên tiếng:

“Hai vị, chúng ta nên vào cùng nhau, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, thế nào?”

Tên Bát Cấp còn lại gật đầu, nhưng tên Thất Cấp kia thì cười gằn, chợt vươn hai cánh tay bóp cổ hai người và nâng lên, nói:

“Hai người các ngươi nghĩ thật hay, ta là cường giả Khải Linh Cảnh mà lại được đánh đồng với các ngươi ư? Ta đổi lại, có phúc ta hưởng tám phần, có họa các ngươi tự chịu. Nếu cả hai không đồng ý thì DỪNG ở đây thôi, ta sẽ tiếp tục đi cùng tên kia.”

Nói rồi bàn tay hắn ta bắt đầu bóp chặt, nếu không đồng ý thì chắc chắn sẽ bị hắn ta bóp chết nên hai tên kia liền đáp:

“Được… được… ta đồng ý.”

Tên Thất Cấp cười hả hả rồi ném hai tên kia vào phòng, đứng chặn cửa với dáng chấp tay sau lưng cùng nụ cười mỉm treo trên môi. Hai kẻ kia vừa đứng dậy vừa ôm cổ ho khan, trong lòng rất tức giận nhưng không dám biểu hiện ra thái độ, nhìn nhau rồi từ từ, cẩn thận bước đến và nhặt thử một viên Linh Nguyên lên.

Nhận thấy không bị sao, hai người lại tiếp tục nhặt, hai viên, ba viên, bốn viên,… Càng nhặt thì lòng tham càng trỗi dậy, lúc đầu còn lấy từng viên chậm rãi nhưng sau đó liền dùng tay mà hốt, mà ném vào túi đeo của mình.

Gần 700 viên Linh Nguyên, một khoảng tài phú tràn đầy, tiếc là mỗi người bọn chúng chỉ hưởng được một phần nhưng như vậy cũng tốt hơn là chẳng có gì.

Hai người bước ra và bắt đầu chia chác, trong lòng là cảm giác vui vẻ cùng ‘thành tựu’. Chúng đã có thu hoạch đầu tiên trong Cổ Cảnh, còn đám người kia vì sợ hãi, vì nhát gan nên chẳng có gì. Quả thật người xưa nói chẳng sai, muốn có phú quý thì phải có lòng mạo hiểm.

Chia chác xong, chúng cười ha hả, mang theo túi đeo đã nặng hơn vì chứa Linh Nguyên mà nhanh chóng đuổi theo đội ngũ.

…

…

Những nhóm người đi vào Cổ Cảnh cũng bắt đầu chạm mặt với các Phòng Mộ đầu tiên. Có phòng thì cửa còn rất mới, có phòng thì cửa đã mục nát, có phòng có hai quan tài, cũng có phòng có đến bốn cái quan tài, vật bồi táng bên ngoài quan tài cũng đa dạng từ Linh Nguyên, châu báu, trang sức, vũ khí làm từ kim thiết tốt,…

Hầu hết những vật bồi táng này đều được lấy đi, và điều này khiến nhân tâm càng trở nên đa dạng, có kha khá kẻ nổi lên lòng tham muốn lấy luôn đồ trong quan tài, có kẻ vì sợ hãi nên không dám, có kẻ thì không có hứng thú, có kẻ đã cảm thấy thỏa mãn với những gì bản thân lấy được, cũng có người mang theo quan điểm lấy đồ trong quan tài là tối kỵ nên dù có lòng tham nhưng cũng không hành động.

Nhớ lời dặn ngoài tấm bia đá kia chứ? Lòng tham phải được đặt đúng nơi đúng chỗ, và kết cục của những kẻ mở ra quan tài chỉ có một, đó là chết, một cái chết cực kỳ kinh dị và kỳ quái mà chẳng ai có thể tìm ra nguyên nhân, cũng không thể ngăn cản được cho dù có là cường giả Ngũ Cấp đi chăng nữa.

…

Nhóm ba người trên Quy Điểu dang dừng trước Phòng Mộ có cánh cửa đã mục nát và rời khỏi bản lề của nó. Vậy nên ba người không cần mở cửa mà vẫn có thể nhìn rõ mọi thứ ở bên trong nhờ ánh sáng của Minh Châu.

Đây là Phòng Mộ thứ hai mà ba người gặp. Về Phòng Nộ đầu tiên thì bên trong có hai cái quan tài, mỗi quan đều có vật bồi táng bên ngoài là Linh Nguyên, nhưng với thân phận của ba người thì Linh Nguyên là thứ mà họ không thiếu, chẳng cần phải lấy làm gì và họ cũng không có hứng phá vỡ sự yên nghỉ của người chết nên đóng cửa và rời đi.

Về Phòng Mộ thứ hai này, bên trong có một quan tài đá với nắp đã trượt và rơi xuống đất, đề vỡ kha khá Linh Nguyên cùng trang sức bằng ngọc.

Ba người nhìn nhau rồi nam nhân thanh niên hỏi:

“Chúng ta nên đi, hay nên vào và đóng nắp quan lại cho người đó?”

Bọn họ đã nhìn thấy khung cảnh bên trong, biết đâu rời đi mà không giúp sẽ bị người chết nguyền rủa thì sao? Nhưng đi vào đóng nắp quan lại thì cũng có rủi ro nguy hiểm, quả thật quá khó xử.

Hai người kia suy ngẫm một lúc rồi cùng gật đầu, Di tỷ nói:

“Chúng ta nên đi vào đóng nắp quan hộ người đó, nếu như vậy mà có chuyện xảy ra thì chứng tỏ người chết ở đây là ‘Ma Đạo’. Nhưng nếu là Ma Đạo thì chỉ cần chúng ta mở cửa là đã có cớ để giết rồi, nên ta đoán rằng việc đóng nắp quan hộ họ chắc sẽ không sao đâu.”

Hai nam nhân đồng ý với suy nghĩ của Di tỷ, tiến vào trạng thái cảnh giác rồi cùng đi vào phòng. Khi cách quan tài cách tầm hai thước, họ dừng lại và chấp tay cúi đầu nhẹ, nói:

“Tiền bối, hiện nắp quan của người đã rơi ra, chúng ta muốn giúp người đậy lại, nếu người không muốn có thể cho chúng ta xin một tín hiệu, chúng ta sẽ lập tức rời đi mà không làm phiền người.”

Kết thúc câu nói, cả ba cùng im lặng và tập trung, người thì nghe còn người thì quan sát, sau một lúc vẫn không có âm thanh hay gì đó xảy ra nên ba người xem như là người chết đã chấp nhận.

Nam nhân thanh niên và Sơn Can cúi đầu, mắt chỉ dám nhìn dưới chân rồi đi đến chỗ cái nắp, tuyệt đối không nhìn vào trong quan như thể hiện lòng tôn trọng người chết. Hai người luồng tay xuống rồi vận sức nhấc cái nắp nặng hơn trăm cân này lên cao rồi đặt lên quan tài một cách nhẹ nhàng, canh chỉnh cho thật chuẩn rồi cúi đầu lần hai:

“Tiền bối, chúng ta đã giúp người đóng lại nắp quan, việc đã xong, chúng ta xin phép rời đi.”

Rầm rập.

Ba người quay lưng, vừa bước được vài bước thì bỗng nghe thấy âm thanh trầm đục nặng nề. Bọn họ lập tức quay lại thì thấy nắp quan tài vốn được đóng kín đã bị đẩy ra một cái khe. Sơn Can cố giữ tâm lý bình tĩnh mà nhanh chóng cầm vũ khí che trước hai người bạn, vận sẵn linh lực chuẩn bị cho một cuộc chiến, và ngay sau đó, có thứ gì đó phóng ra từ cái khe kia và rơi bịch trên mặt đất.

Thứ đó là một sợi dây chuyền bám đầy bụi, trông rất bình thường và cảm giác nó không hề có tính công kích hay nguy hiểm gì, nhưng Sơn Can vẫn cẩn thận, dùng mũi trường đao móc lấy sợi dây chuyền.

Như thấy bọn họ đã chịu nhận quà, tiếng trầm đục nặng nề lại vang lên và nắp quan đã được đậy kín, không gian cũng theo đó mà nhanh chóng trở nên yên tĩnh.

Ba người cùng nhìn vào sợi dây chuyền, là dây chuyền nữ với một viên ngọc hình vuông lớn làm mặt, vì phủ bụi nên khó thấy rõ màu sắc, thế là Sơn Can tụ linh lực thành khối băng và điểu khiển nó lơ lửng phía trên dây chuyền, để nhiệt độ khiến băng tan thành nước và nhiễu xuống cuốn trôi lớp bụi kia, dần dần lộ ra sợi dây chuyền rất đẹp làm bằng loại ngọc có màu trắng, với phần mặt có màu đỏ và không có dấu hiệu hao mòn của thời gian.

Ba người nhìn nhau, thầm nghĩ đây là phần thưởng mà người chết tặng vì đã giúp đỡ? Vậy thì lấy… hay là không lấy? Rất nhanh ba người liền đưa ra quyết định là… lấy.

Vì người chết đã tặng, không lấy tức là không nể mặt, còn trên sợi dây chuyền có ‘chuyện’ gì hay không thì ba người không rõ, nhưng với thủ đoạn quái dị cùng sự cổ xưa của nơi này, muốn giết ba người thì thật không cần phải tốn công bày vẽ như vậy.

Là phúc thì không phải họa, đồ tặng khi giúp người là phúc, thế nên cứ lấy thôi.

Ba người gật đầu nói cảm ơn về phía quan tài, sau đó khắc phục cánh cửa đã mục bản lề, đóng nó lại một cách nhẹ nhàng rồi rời đi.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thuc-tinh-yeu-nhat-thien-phu-ta-cu-tuyet-giao-hoa
Thức Tỉnh Yếu Nhất Thiên Phú, Ta Cự Tuyệt Giáo Hoa
Tháng 2 9, 2026
ta-co-mot-cai-kiem-tien-nuong-tu
Ta Có Một Cái Kiếm Tiên Nương Tử
Tháng 12 31, 2025
long-than-quyet.jpg
Long Thần Quyết
Tháng 2 26, 2025
tam-quoc-thuc-tinh-hang-vu-luc-luong-thu-phuc-hua-chu.jpg
Tam Quốc: Thức Tỉnh Hạng Vũ Lực Lượng, Thu Phục Hứa Chử
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP