Chương 148. Quỷ quái.
Diêu Na ôm chặt Minh Châu, vẫn luôn chậm rãi, cẩn thận tiến về phía trước. Trừ Phần Tôn Lục và hai lão giả, đám nam nhân còn lại đều nhìn chăm chú vào cái mông đang đánh qua đánh lại rất quyến rũ của nàng ta, thầm nghĩ quả thật quá gợi tình rồi.
Đi ngang qua bảng đá, Phần Tôn Lục ra hiệu cả đám dừng lại. Nhìn vào những dòng chữ phía trên, giống với những người khác đang có mặt trong Cổ Cảnh, hắn ta cũng không hiểu được trên đó viết gì nên liền nhìn về Diêu Na.
Nàng ta che miệng cười hì hì, giọng trêu đùa đáp:
“Công tử… nô gia cũng không hiểu, nô gia chỉ ngủ với người đó thôi chứ đâu được dạy mấy thứ này đâu nha? Hì hì.”
Thấy không ai biết đọc thứ ngôn ngữ này, hắn ta cũng không tốn thời gian làm gì, ra lệnh đội ngũ tiếp tục di chuyển.
Trong cái nơi u tối không ánh mặt trời này thì khó để mà biết thời gian đã trôi qua bao lâu, có lẽ tầm khoảng hai hay ba tiếng gì đó, đội ngũ của Phần Tôn Lục bỗng nhìn thấy bức tường bên trái có một cánh cửa. Cửa làm từ gỗ, có rất nhiều hoa văn họa tiết, dù đã rất cũ nhưng nhìn vẫn trang trọng và thoát lên vẻ gì đó xa hoa.
Đám người nhìn nhau rồi không hẹn mà cùng nhìn về Diêu Na. Khi ánh mắt va chạm với ánh mắt của đám đàn ông này, nàng ta giật mình nhẹ rồi cố nở nụ cười:
“Công tử… vị cường giả đó nói, sau những cánh cửa này chính là nơi chứa bảo vật, ai mở cửa thì bảo vật là của người đó.”
Phần Tôn Lục cười gằn:
“Vậy ngươi mở đi, tất cả là của ngươi, sau đó ngươi ‘tặng’ lại cho ta, không tốt sao?”
Hắn ta nhấn mạnh chữ tặng làm đám nam nhân kia cũng gật gù, hùa theo:
“Đúng vậy, ngươi mở rồi lấy đi, sau đó tặng lại cho chúng ta, biết đâu chúng ta vui vẻ mà thưởng cho ngươi thì sao, ha ha.”
Thấy không lừa được, Diêu Na hít một hơi thật căng phổi rồi bước đến gõ cửa ba cái, chờ một lúc rồi mới đẩy cửa một cách chậm rãi, cẩn thận.
Két… két… Rầm…
Vì cửa đã quá cũ nên bản lề cũng không chắc chắn, vừa đẩy vào thì nó liền sụp làm nàng giật mình thót tim, sợ hãi nhảy tránh qua làm đám người kia cũng giật mình nhảy theo, trông khá là hài.
Chờ khói bụi tan đi và không thấy có thứ gì xuất hiện, nàng ta vuốt vuốt ngực thở phào rồi lại hít một hơi, tiếp tục bước vào bên trong. Vừa bước vào, nàng ta liền cúi đầu như chào hỏi rồi bắt đầu quan sát xung quanh.
Đám người Phần Tôn Lục đứng trước cửa và nhìn vào như đám ăn trộm sợ chết. Nhờ ánh sáng đủ mạnh của Minh Châu nên cả đám có thể nhìn rõ mọi thứ. Nơi này không có gì nổi bật, chỉ có ba cái quan tài bằng đá, hai lớn một nhỏ ở chính giữa và được đặt ở góc của căn phòng. Điều đáng nói là xung quanh ba cái quan tài có rất nhiều Linh Nguyên, viên nào viên nấy được phủ lên lớp bụi dày thể hiện cho thời gian.
Đếm sơ sơ cũng đã đến hơn năm trăm Linh Nguyên, quả thật là con số xa xỉ với những kẻ thấp hèn như đám người kia. Diêu Na cũng choáng trước số lượng Linh Nguyên như thế này. Nàng tham không? Chắc chắn rồi, nàng rất tham nữa là đằng khác, nàng muốn chiếm hết nhưng điều đó là không thể, thế nên nàng biết bản thân cần phải làm gì.
Không cần Phần Tôn Lục ra lệnh, nàng từ từ bước đến, cúi đầu với ba cái quan tài mỗi cái một lần rồi ngồi xuống, vươn tay một cách chậm rãi và cầm lên một viên Linh Nguyên, phủi sạch lớp bụi của nó đi rồi thổi nhẹ.
Thần kinh của nàng ta và đám nam nhân đều căng lên, tiến vào trạng thái đề phòng có chuyện xuất hiện nhưng chẳng có gì xảy đến. Nàng ta tiếp tục lấy viên thứ hai, thứ ba,… thứ mười, cũng không có chuyện gì.
“Ném Linh Nguyên ra cho ta.”
“Đúng, ném ra cho ta, ném đây.”
“…”
Thấy chuyện an toàn, lòng tham của con người trỗi dậy, đám nam nhân bắt đầu hối thúc như sợ bị giành mất phần. Diêu Na cũng không tham mà ném tất cả về phía chúng, lấy được viên nào là ném viên đó. Một lão giả Lục Cấp dùng linh lực bắt lấy một viên, quan sát rồi nói:
“Thiếu gia, đây là một loại Linh Nguyên cổ, giá trị gấp hai Linh Nguyên bình thường, lão từng thấy qua ở khu vực Bắc Khiên Thành, là loại Linh Nguyên mà chỉ người có thân phận ở bên kia mới dùng.”
Nghe như thế, máu tham của đám nam nhân kia lập tức xông lên não, chúng muốn lao vào tranh cướp thì Phần Tôn Lục chợt cản lại. Thấy ánh mắt tức giận của đám thấp hèn này, hắn ta cau mày tức giận nhưng vẫn cố nói với giọng bình thản:
“Các ngươi quên ả ta đã nói gì rồi sao? Chỉ có người mở cửa mới có thể lấy, để ả lấy rồi ném ra đây, cần gì phải vội vã?”
Trong lòng Diêu Na thầm nguyền rủa Phần Tôn Lục, còn đám nhân kia thì như tỉnh ngộ, thở phào rồi bắt ép nàng ta nhanh cái tay lên. Theo số lượng Linh Nguyên dần vơi đi, đám nam nhân càng hí hửng vui vẻ, còn nàng ta thì càng trông mệt mỏi với mồ hôi nhễ nhại.
Còn lại hai mươi viên Linh Nguyên cuối cùng, nàng ta dùng ống quần lau sạch rồi nhét vào ngực áo, sau đó đứng dậy cúi đầu cảm ơn ba cái quan tài rồi quay người chuẩn bị bước ra ngoài.
“Chậm đã.”
Phần Tôn Lục nhìn nàng ta, cười nói:
“Quay lại, dỡ nắp quan tài ra xem có gì ở bên trong không? Có thì lấy ra đây.”
Diêu Na tức giận ra mặt, giọng cũng nghiêm túc hơn:
“Công tử… người chết có yên nghĩ của người chết, đây là điều mà kẻ nghèo hèn như ta cũng hiểu, hà cớ gì công tử phải quấy rầy họ? Lấy nhiêu đó còn chưa thỏa tham vọng hay sao?”
Hắn ta cười gằn:
“Hoặc là lấy, hoặc là ngươi cũng như họ, yên nghĩ ở nơi này thôi.”
Lão giả Lục Cấp liền ngưng tụ linh lực thành một cây kiếm nhắm vào Diêu Na, tưởng rằng nàng ta sẽ cương đến cùng nhưng thực tế thì ngược lại, nàng ta chợt chuyển giọng lả lơi, nguýt hắn ta rồi nói:
“Công tử… nếu nô gia chết ở đây thì ai dẫn đường cho người nha? Hơn nữa, nô gia đã nói là nô gia biết được vài thông tin của nơi này mà? Công tử nghĩ xem, lời nói của nô gia vừa nãy đã được chứng thực rồi, nô gia lấy Linh Nguyên và đâu có bị gì đâu? Công tử, người giết nô gia là người lỗ vốn đó.”
Phần Tôn Lục vừa cau mày, vừa đưa tay lên ra hiệu lão giả kia thu lại linh kiếm. Cảnh này làm Diêu Na thở phào trong lòng, tranh thủ bước ra cửa rồi đứng nép người một bên.
Hắn ta tiến vào trạng thái đắng đo, cực kỳ muốn xem thử trong quan tài kia có gì hay không? Vật bồi tán bên ngoài là Linh Nguyên cổ thì thứ trong quan tài chắc chắn sẽ có giá trị hơn, nhưng nếu lỡ như lời con ả này nói, mở nắp quan tài lại chọc phải thứ gì thì sao?
Cơ duyên đi kèm với rủi ro, hắn ta phải mở, nhưng con ả Diêu Na này còn giá trị không rõ ràng, không thể để ả chết sớm được, thế là hắn ta liền nhìn vào cái tên nam nhân có thực Thất Cấp yếu nhất trong đội ngũ, hai lão giả bên cạnh hiểu ý mà liền tạo ra linh kiếm đặt ngay cổ tên đó, nếu không đồng ý hoặc có hành động khác thường thì…
Trong lòng tên được chọn vừa căm giận vừa sợ hãi, còn Diêu Na thì cười hả hê ra mặt, thầm nghĩ đáng đời lắm, ai bảo dám bắt nạt nữ nhân xinh đẹp yếu đuối như nàng cơ chứ.
Dưới uy thế của hai lão giả, tên đó không thể không làm theo lệnh, đi vào bên trong một cách chậm rãi rồi chọn quan tài nhỏ nhất, hít một hơi thật căng phổi rồi đặt tay lên nắp quan tài, dùng hết sức đẩy mạnh rồi nhảy lui đến gần cửa.
Rầm.
Nắp quan tài bằng đá rơi xuống đất tạo nên chấn động cùng thanh âm nặng nề, tất cả mọi người lại căng thẳng, nhìn chăm chú vào nơi đó. Sau một lúc không thấy có vấn đề gì xảy ra, tên kia tiếp tục bước đến gần quan tài và ngước đầu nhướng mắt nhìn vào trong.
Bên trong là… là… là… một bộ xương khô của đứa nhỏ tầm mười tuổi, với vật bồi tán là ít đồ chơi đã mục gãy, hoàn toàn chẳng có bảo vật bảo bét gì cả. Tên đó lắc lắc đầu chán nản, đang chuẩn bị báo cáo việc này thì chợt…
Hít.
Đám người Phần Tôn Lục cùng hít vào ngụm khí lạnh và mang theo vẻ mặt kinh hoàng nhìn một màn bất ngờ đang diễn ra. Tên kia chợt… bay lên, đúng vậy, là bay lên… đầu hắn ta chạm vào nóc của phòng mà không có thứ gì xuất hiện hay cơ quan nào kéo đẩy cả. Sau đó mồm hắn ta mở to, hai mắt trợn ngược rồi trở nên trắng dã, cuối cùng rơi bịch xuống đất với hơi thở hoàn toàn biến mất.
“CHẠY.”
Phần Tôn Lục liền quát lớn rồi nhanh chóng co giò mà chạy. Một lão giả bên hắn ta liền lôi Diêu Na chạy theo sau, còn đám nam nhân kia phải tốn vài giây để hoàn hồn rồi mới vắt chân lên cổ.
…
…
Năm nay, Đô Phá Vân đã hơn trăm tuổi rồi, là cường giả Tố Linh sơ kỳ đã về quê dưỡng lão được kha khá năm. Vào một ngày đẹp trời, lão đang yên lành ở gia tộc chơi cùng con cháu thì lệnh của Hoàng Đế Hỏa Hải Quốc chợt đến, muốn lão bảo vệ Nhị Hoàng Tử tham gia Cổ Cảnh.
Bởi vì tham gia ‘chui’ những cường giả Ngũ Cấp khác lại quá có danh tiếng, nhìn qua liền nhận ra là người của Hỏa Hải Quốc, còn lão ẩn cư đã hơn hai mươi năm, vẻ bề ngoài lại bình thường nên chỉ có lão là phù hợp cho nhiệm vụ này.
Đô Phá Vân nhìn thanh niên đang đi đằng trước với dáng vẻ cẩn thận, vừa di chuyển vừa quan sát xung quanh, vì nóng nực mà mồ hôi tuôn ra ướt cả đầu, khiến khuôn mặt đã lấm lem bùn đất lại càng lấm lem hơn, khiến ông ta không kiềm được mà thầm thở dài trong lòng.
Thanh niên này chính là Nhị Hoàng Tử của Hỏa Hải Quốc, Giáng Vân Phong, năm nay 23 tuổi, Sủng Thú Sư Thất Cấp với thực lực Khải Linh trung kỳ.
Vì chuyến đi Cổ Cảnh này mà Nhị Hoàng Tử phải rời đi cuộc sống sung túc, giả làm tán nhân ngủ ngoài trời rét, ăn uống tạm bợ, thậm chí là cạo đi đầu tóc quý thể hiện dòng máu Hoàng Thất của mình, đi đến Cổ Cảnh để cầu một cơ duyên. Nhưng dù như vậy, người vẫn luôn vui vẻ, chưa từng than thở rầy ra câu nào, còn hòa hợp với những tán nhân khác, thấy ai gặp nguy hiểm là ra tay giúp đỡ họ mà không cần họ phải trả ơn.
Cũng bởi vì thế nên trên đường đi, người tập hợp được một đội ngũ tạp nham, có kẻ tham gia vì cảm kích người, có kẻ lại muốn lợi dụng,… nhưng người cũng không quá quan tâm đến việc đó, ai muốn tham gia thì cứ tham gia, người không quản, cũng không thèm ra lệnh, không có hứng thú lãnh đạo.
Hai người chọn hang vào ở phía Tây Bắc, hỗ trợ những người khác vượt qua Huyết Linh rồi tiến vào trong. Hiện tại, đội ngũ của bọn họ có mười một người, tính luôn hai người thì có bốn Thất Cấp, sáu Bát Cấp, một ‘Lục’ Cấp, một đội hình khá ổn.
Nhìn qua bảng đá nhưng không hiểu trên đó viết gì, đội ngũ tiếp tục di chuyển, sau một lúc thì dừng lại trước một cánh cửa ở bức tường bên phải của lối đi.
…
…