Chương 147. Xuyên Linh Kim.
Bên phía Khủng Ma Nhân, lão giả đồ đen cau mày nhìn tên Khủng Ma Nhân rùa ở trước mặt, chỗ mai ở phần đầu của tên này có ba cây kim ghim chặt ở mỗi bên, và tên này đã tiến lùi tổng cộng mười tám bước trong lối đi lót đá.
Thực lực của Khủng Ma Nhân rùa chỉ là Khải Linh sơ kỳ, vốn không đủ điều kiện để tham gia chuyện này nhưng vì được cấy ghép với Cương Tông Quy, loài Hải Thú có khả năng phòng thủ bá đạo nên tên này mới được đi cùng để chịu phần dò đường.
Quay lại vài phút trước, khi tên này đạp vào lối đi kia, cứ đúng ba bước thì bức tường sẽ bắn ra một cây kim nhắm vào đầu, nhưng vì tên này luôn thu đầu trong mai trong lúc dò đường nên những mũi kim cứ nhắm vào mai mà bắn mới tạo ra tình trạng ở trên.
Đã biết cơ quan bẫy của lối đi, lão già đồ đen liền ra lệnh tên này lui lại, sau đó vận linh lực ngưng thành hình cái khiên để xem thử có thể cản cây kim được không? Kết quả cây kim lại xuyên qua linh lực cô đọng của cường giả Ngũ Cấp như lão, dễ dàng như thể xuyên qua lớp đậu hủ non vừa mới ra lò vậy.
Đây mới là vấn đề khiến lão ta cau mày, sau đó nhổ một cây kim từ trên mai rùa rồi quan sát, kiểm tra. Đúng là cây kim này làm từ kim thiết tốt, có cứng hơn vài phần so với kim thiết thông thường nhưng nó không được bôi Khu Linh Tán, sao lại có thể xuyên qua linh lực của lão chứ?
Không thể tìm ra câu trả lời nên lão tạm bỏ qua, sau đó ra lệnh tên Khủng Ma Nhân rùa thu thập những cây kim này cho lão, thứ có khả năng xuyên qua linh lực cực kỳ giá trị và có cơ số chỗ dùng, không thể lãng phí.
Khủng Ma Nhân rùa di chuyển qua lại trên lối đi, đến khi kim hết được bắn ra thì dừng lại. Nhìn cái mai rùa cắm hơn mấy trăm cây kim của tên này khiến cho đám Khủng Ma Nhân khác rợn da gà, nhưng cũng cảm thấy hưng phấn vì chúng sắp được chia đồ tốt.
Lão giả đồ đen phát cho mỗi tên một cây, còn bao nhiêu lão bỏ hết vào hộp gỗ rồi nhét vào ngực áo. Những cây kim này quá quý giá, dùng đúng lúc ắt có thể một kim đoạt mạng, cho mỗi tên một cây, lão ta còn cảm thấy nhiều ấy chứ.
…
…
Bên phía đội ngũ của Cao Thanh.
Năm người của Tiêu Cục nhìn xác của Cao Thanh đang nằm bên cạnh đồng bạn với ánh mắt sợ hãi xen lẫn khó hiểu. Hắn ta vẫn chết một cách kỳ lạ sau khi đạp ra bước thứ ba, bọn họ đã tìm thật kỹ, quan sát thật chăm chú nhưng vẫn không tìm ra nguyên nhân tại sao hắn ta lại chết.
Chít chít…
Con chuột chũi bỗng kia kêu lên, kèm theo hành động cào cào tay trên mặt đất ý cảnh báo rằng có rất nhiều thứ gì đó đang đến. Đám người lập tức ném những vấn đề liên quan đến cái chết của hai tên kia ra sau đầu, nhìn nhau rồi quan sát khu vực xung quanh, trống rỗng, hoàn toàn không có nơi nào có thể trốn cả.
Đã có kinh nghiệm trong chuyện này nên cả năm vẫn không hoảng loạn, lấy ra một tấm vải lớn cùng lọ nước xóa mùi bôi lên cơ thể rồi đi đến một góc, nằm chồng lên nhau rồi phủ tấm vải lên, ra lệnh chuột chũi cào đất phủ lên tấm vải để tạo thành một góc đất giả, chuyện còn lại thì để cho trời quyết định.
Chuột chũi cũng khôn ngoan, sau khi xong việc liền đào đất văng tứ tung làm loãng hiện trường rồi đào tường để chạy trốn.
Bầu không khí trở nên yên tĩnh trong thoáng chốc rồi bị phá hủy bởi những tiếng bước chân xoạt xoạt nho nhỏ và lớn dần theo thời gian. Một con, hai con,… rồi một bầy Hôi Cương Nghĩ gần trăm con dần dần tụ tập trước lối đi lót đá.
Hôi Cương Nghĩ, ma thú hai hệ Thường và Thép, Hoàng Phẩm, sống theo bầy, nơi nào có chúng tức là nơi đó có quặng kim thiết bởi chúng chỉ làm tổ ở những khu vực đó. Toàn thân chúng được bọc trong lớp kim thiết màu xám, những phần khớp không được bọc thì có màu đen. Hai cái càng miệng của chúng khá to, có những răng nhọn ăn khớp như bánh răng để giúp kẹp mồi chắc hơn và cũng được phủ lớp kim thiết bóng loáng.
Đám kiến này có cấp bậc khá thấp, từ Thượng Cửu Cấp đến Thượng Bát Cấp, chỉ có mỗi con Hôi Cương Nghĩ đầu đàn là tạm được với thực lực Trung Thất Cấp, thân dài đến hai thước, cao một thước, trông hung tàn và mạnh mẽ kiểu liều chết.
Vừa vào nơi này, đám Hôi Cương Nghĩ đã ngửi được mùi hương khiến chúng cảm thấy khó chịu, sẵn tiện có hai cái xác của con người gần đó, chúng liền lao lên mà phát tiết theo bản năng. Hai các xác bị chúng dùng cặp càng lớn kẹp lại rồi xâu xé cho máu tươi chảy ra, vươn vãi lên cơ thể chúng, vui vẻ như thể đang ở trong bữa tiệc.
Cho bầy đàn vui chơi một lúc, hai cái râu của con Hôi Cương Nghĩ đầu đàn rung lên, bắt đầu truyền đạt mệnh lệnh. Ngay sau đó, hai con Hôi Cương Nghĩ Cửu Cấp xung phong tiến vào lối đi lót đá. Không như cong người chậm chạm, sợ hãi, hai con kiến đạp lên lối đi bằng đá với dáng vẻ mạnh mẽ, tự tin thẳng tiến về phía trước.
Keng… keng…
Hàng loạt cây kim được bắn ra, va chạm với lớp kim thiết bên ngoài của phần đầu kiến tạo ra những tiếng keng keng cùng hoa lửa, thành công xuyên vào nhưng lại không thể xuyên qua bên kia được.
Dù bị kim ghim trong đầu nhưng hai con kiến như chẳng biết đau đớn, cũng chẳng bị tổn thương, vẫn bước đi với dáng vẻ ban đầu và thành công đặt chân vào đầu bên kia của lối đi, chấm dứt những tiếng keng keng.
Râu của kiến đầu đàn lại rung, hai con khác tiếp tục tiến lên, những cây kim vẫn cứ bắn vào đầu chúng rồi nằm yên trong đó, rồi hai con nữa, hai con khác,… sau bốn lần như vậy thì không còn cây kim nào phóng ra nữa.
Vấn đề đã được giải quyết, con Hôi Cương Nghĩ đầu đàn ra lệnh cả đàn cùng đi vào. Rất nhanh, bầu không khí lại trở về sự yên tĩnh vốn có, cảm nhận đàn ma thú không biết tên kia đã đi xa, chuột chũi đào đất chui lên rồi đi đến chỗ góc đất kia rồi cào đất xuống theo nhịp điệu.
Hành động này như tín hiệu an toàn nên đám người kia liền vung người đứng dậy làm bụi đất mùi mịt trong không gian. Sau khi mọi thứ lắng xuống, bọn họ cùng nhìn về hai cái xác đã be bét với máu, thịt, xương cốt vươn vãi xung quanh.
Đối với người hoạt động trong Tiêu Cục như họ thì hình ảnh này đã quá quen, chỉ khơi lên chút sóng nhỏ trong lòng rồi thôi, rồi năm người chuyển ánh mắt về phía lối đi lót đá, không có xác của một con ma thú nào, tất cả chúng đều đã đi qua.
Chẳng lẽ, lối đi này cấm con người bước vào?
Năm người nhìn nhau, trong mắt tràn ngập vẻ không cam tâm, bỏ bao công sức mới tới được nơi này nhưng lại chẳng kiếm chát được bảo vật nào, thậm chí đến hình dạng của Cổ Cảnh ra sao cũng không rõ, sao có thể quay về được cơ chứ?
Tiến lên, họ không dám, mà lui lại, cũng không nở. Sau một hồi đắng đo, lưỡng lự giữa mạng sống và bảo vật, họ chọn mạng, thế là tất cả mang theo dáng vẻ không cam tâm mà xoay người bước về phía cửa hang.
Tưởng rằng đến đây là kết thúc, nhưng khi bọn họ cách cửa hang đúng năm thước, Huyết Linh kia bất thình lình xuất hiện ở ngay cửa và nhìn chăm chăm vào bọn họ. Khốn thật, sao bọn họ lại quên mất thứ này cơ chứ?
Năm người đồng loạt quay người lui về sau để giữ khoảng cách, tiếc là nam nhân áo đen hơi chậm, bị lưỡi đao máu của Huyết Linh dài hơn năm thước chia thân thể ra làm hai, đồng thời máu bị rút sạch và hóa thành cái xác khô như lá giòn mùa thu.
Thấy đám người kia đã lui lại mức giới hạn, Huyết Linh không quan tâm đến bọn họ nữa, nâng huyết cầu tụ bằng máu của nam nhân kia và từ từ bay lên trên.
Phù phù phù…
Thoát khỏi cái chết trong gang tấc, bốn người kia thở hồng hộc và cảm giác cơ thể rất lạnh lẽo, nước mắt cũng đã trào ra thành dòng từ đôi mắt của hai nữ nhân. Bọn họ tiến vào không thành, trở về cũng không được, thật sự đã lâm vào cảnh khốn cùng, tiến thoái lưỡng nan.
Chít chít…
Hung hiểm chưa dừng lại ở đây, chuột chũi lại kêu lên cảnh báo và chỉ chỉ về phía cửa hang. Bốn người lập tức nhìn về phía đó, ngoài bìa rừng đang có kha khá ma thú đủ loại đang nhìn chằm chằm vào bọn họ, sau đó… kéo nhau chạy đến.
Huyết Linh kia… không giết chúng? Cổ Cảnh này… là dành cho ma thú? Bốn người nhìn nhau với ánh mắt đầy kinh hoàng, giờ phải làm sao, phải làm sao đây?
…
…
Trần U cũng đang đứng trước lối đi lót đá. Theo những thông tin thu thập được thì việc chạm mặt lối đi này chứng tỏ hắn đang ở tầng lẻ của tòa mộ, chỉ là không biết hắn đang ở tầng một hay tầng ba?
Ném một viên Minh Châu nhỏ cho nó lăn dọc theo lối đi, hắn thấy rằng lối đi này có dạng đường thẳng và dài tầm sáu mươi thước, với chiều dài này thì hắn có thể dùng Không Bộ dịch chuyển qua đầu bên kia mà không cần tuân theo quy tắc, nhưng hắn tò mò và muốn tìm hiểu, nếu làm trái quy tắc của lối đi thì sẽ có chuyện gì xảy ra?
Dù suy nghĩ này khá là ngu, nhưng ai có thể đảm bảo làm theo quy tắc thì sẽ không có vấn đề gì cơ chứ? Hắn từng tham gia một tòa Tế Mộ có quy tắc hẳn hoi, nhưng ai làm theo quy tắc đều chết bởi đám xây mộ muốn ‘trêu trọc’ hậu bối cho vui.
Theo những câu chữ được lưu lại thì cảm giác Phiên gia này là gia tộc tốt, nhưng biết đâu bọn họ giả vờ thì sao? Tin người là tốt nhưng không thể quá tin, cái gì cũng nên lưu lại đường lui cho bản thân.
Vào việc, Trần U chém ra hai mảnh Không Đao cỡ lớn, không dùng chúng để chém mà cầm như hai tấm khiên, sau đó hắn hít thở mạnh vài nhịp để đầu óc thêm tỉnh táo, chuẩn bị sẵn sàng thi triển Không Bộ bất cứ lúc nào và đặt chân xuống viên gạch đầu tiên.
Một bước, không có việc gì. Hai bước, không có việc gì. Đã đến giới hạn của quy tắc, hắn bước ra bước thứ ba sang ngang, vẫn an toàn, chứng tỏ hiện tại quy tắc không có sai.
Hắn tiếp tục bước ra hai bước tiến, vẫn không có việc gì, sau đó bước ra bước thứ ba nhưng là bước thẳng.
Keng.
Một cây kim lập tức được bắn ra từ bức tường bên phải, chạm vào tấm khiên Không Đao rồi rơi xuống đất. Hắn thi triển Hấp Chưởng hút lấy nó rồi dùng Không Bộ dịch chuyển đến đầu bên kia và quan sát cây kim dưới ánh sáng của Minh Châu. Nó rất mảnh, theo màu sắc và trọng lượng thì hắn đoán rằng nó được làm từ Trầm Thiết, một loại kim thiết khá tốt được hình thành sâu dưới lòng đất, và điều đặc biệt là nó được trộn thêm Xuyên Linh Thạch, từ đó giúp nó có thể xuyên qua linh lực.
Xuyên Linh Thạch là loại khoáng thạch cực hiếm, vũ khí có phần lưỡi được trộn thêm nó, dù chỉ là phàm khí nhưng đảm bảo vẫn có thể chém các vũ khí cấu từ linh lực như chém bùn, trừ vũ khí cấu từ linh lực của cường giả Nhị Cấp trở lên và linh lực có Đặc Tính Không Gian.
Đống kim này giá trị như vậy, trùng hợp là hắn đang sở hữu linh lực có Đặc Tính Không Gian có thể chặn lại chúng, không vét sạch mấy cây kim này thì chả phải hắn đang lãng phí của trời cho hay sao?
Hủy đi Không Đao, hắn khải linh lực bao phủ cơ thể, bắt đầu tiến hành thu thập ‘tài nguyên’.
…
…