Chương 145. Quy tắc.
Một bước, hai bước, triển khai Đạp Tinh Thất Bộ, Nhị Bộ, Tốc, Trần U liền lao đi như mũi tên với đích đến không phải hang động mà là tấm bia đá kia.
Trong bất kỳ loại Cổ Cảnh nào, các tấm bia đá luôn là mục tiêu quan trọng nhất, nếu có sự xuất hiện của nó thì bằng mọi giá phải đến mà xem, bởi chúng thường được dùng để ghi chép lại lời căn dặn của người xưa gửi đến những kẻ ăn trộm, kẻ ngoại lai, kẻ ở tương lai,… với nội dung có thể là quy tắc của Cổ Cảnh, cũng có thể là bài thơ, câu chuyện xưa cũ để hậu nhân suy diễn ra cách tham gia làm sao cho đúng đắn nhất, từ đó gia tăng khả năng sống sót hoặc lấy được bảo vật mà không bị sao,…
Trên đời này không tồn tại sức mạnh có thể phong ấn vĩnh cửu, vậy nên khi phong những Cổ Cảnh, người xưa đã tính đến chuyện sau này chúng chắc chắn sẽ xuất thế, thế là họ dựng bia để hậu nhân có một con đường sống, một con đường phát tài nếu nghe theo chỉ dẫn của họ. Còn nếu không thèm nghe và không mò ra quy tắc, Cổ Cảnh sẽ hóa thành cái máy xay thịt theo đúng nghĩa đen, đã tiến vào thì chắc chắn chết không có chỗ chôn, trừ khi có thực lực mạnh hơn những người xây dựng Cổ Cảnh.
Quảng cáo đến đây thôi, Trần U bắt đầu tập trung nhìn những dòng văn tự trên bia đá với đôi mày dần dần cau lại. Đây là loại ngôn ngữ cổ xuất phát từ Đông Châu, được các bộ lạc ở trung du và miền núi phía bắc sử dụng vào khoảng thời gian trước Ám Nguyên để trao đổi thư tín thông thương, chỉ từ chuyện này thôi đã suy ra được khá khá vấn đề.
Tại sao ngôn ngữ cổ của Đông Châu lại xuất hiện ở hòn đảo gần tận cùng phía nam của Nam Châu cơ chứ? Với lại ngôn ngữ này đã lạc hậu rồi, sau thời kỳ Khải Nguyên thì chả ai dùng đến cả, từ đó khiến việc học nó là cả một vấn đề nan giải, và chỉ có những kẻ đủ đẳng cấp mới có tư cách để học.
“Thú vị.”
Hắn xoa cằm thì thào rồi cẩn thận đọc từng con chữ, may mắn nội dung là những quy tắc của nơi này chứ không phải bài thơ hay câu chuyện, hắn đỡ phải tốn chất xám mà suy diễn.
Một, bla bla…
Hai, bla bla…
Tám, nếu có thể, hãy…
Đọc đến đây, hắn bỗng nheo nheo mắt mà nhìn dòng thứ tám chỉ có vài con chữ lẻ lẻ cùng dấu ba chấm, thầm nghĩ con mọe nó người xưa chơi trò gì đây? Ý là đến đây là hết ý tưởng viết hay là thích chơi trò giấu giếm? Hay là có ẩn ý gì khác?
Hắn xoa xoa cằm, từ những quy tắc từ một đến bảy, hắn suy đoán rằng Cổ Cảnh này đang phong ấn thứ gì đó. Nó tỉnh giấc thì không sao, nhưng một khi thoát ra ắt sẽ gây ra hậu hoạn khôn lường. Còn cái dòng thứ tám này lại mang đến cảm giác nó liên quan đến vấn đề khác, giống như lời nhắn nhủ gì đó.
Nếu có thể, có thể là sao? Có thể đem thứ đó đi hay là hủy diệt thứ đó, hay là vấn đề khác? Khốn thật, sao lúc nào cũng dừng đúng lúc thế này cơ chứ?
Hắn gãi gãi đầu tỏ vẻ nhức nhối, nhưng cứ đứng đây mà gãi thì vừa chẳng có câu trả lời, vừa hói đầu rụng tóc nên thôi, tranh thủ vào trong xem xét mà tìm hiểu.
Rất nhanh bóng lưng của hắn đã biến mất trong cái hang ngẫu nhiên, và tầm nửa giờ sau, một người mặc áo choàng che kín cơ thể bước ra từ phần rừng tối và đặt chân vào vùng đất trọc. Hành động này khiến Huyết Linh lập tức quay đầu nhìn qua kèm theo cái quơ tay nhẹ nhàng, điều khiển các huyết cầu hóa thành cơn mưa kim máu phóng đến người đó.
Người đó nâng cánh tay phải với vẻ bình thản rồi giải phóng linh lực tạo thành nhiều lớp tường chắn. Kim máu có thể dễ dàng xuyên qua hai lớp đầu tiên nhưng từ lớp thứ ba trở đi, tốc độ và sức xuyên phá của nó sẽ giảm đi rất nhiều, đến lớp thứ sáu thì hoàn toàn không thể xuyên qua được nữa.
Xác nhận giới hạn của thủ đoạn tấn công bằng mưa kim máy, người đó lập tức lui về phần rừng tối. Thấy đối phương đã khuất dạng, Huyết Linh cũng dừng đòn tấn công rồi tiếp tục quan sát khu vực xung quanh.
Tác dụng của Nhất Nhật Hoa đã hết nên theo thời gian trôi đi, đám ma thú lại dần tụ tập bên bìa rừng và cùng ném cho Huyết Linh những ánh mắt sợ hãi, sợ hãi vì mùi máu quá tanh nồng và hỗn tạp của nó, cũng sợ hãi vì nó có liên quan đến Cổ Cảnh giống loài hoa kia.
Chít chít…
Lúc này, con Hỏa Thử còn sống bị ném ra vũng đất trọc. Nó vừa run rẩy bẩy vừa nhìn Huyết Linh, thấy Huyết Linh không tấn công thì nó liền co giò muốn chạy về rừng, nhưng những tiếng gầm gừ lạnh lẽo vọng vào tai khiến nó bỗng dừng lại, nuốt nước bọt vài nhịp rồi bước đi từng bước bằng hai chân sau, vừa đi vừa nhìn chằm chằm vào Huyết Linh.
Thấy Hỏa Thử vượt qua vùng đất trọc mà đạp vào hang một cách an toàn, vài con ma thú khác cũng bắt đầu di chuyển, thấy Huyết Linh vẫn không tấn công thậm chí là không thèm nhìn, lượng ma thú tiến vào cũng bắt đầu tăng lên.
…
…
Sau khi nhóm ba người trên Quy Điểu thành công chạy vào hang, chiếc nhẫn trên tay nữ nhân Di tỷ bỗng sáng lên và rồi bàn tay nàng ta bỗng xuất hiện viên Minh Châu cỡ vừa, đủ để thắp sáng không gian u tối rõ ràng như ban ngày.
Ba người nhìn nhau, cùng hít một hơi căng phổi rồi bước đi một cách chậm rãi, mắt thì nhìn mặt đất sắp đặt chân còn tinh thần thì để ý hoàn cảnh xung quanh.
Tuy cửa hang rộng và lớn nhưng lối đi lại khá nhỏ, rộng tầm năm thước và cao năm thước, gần như dốc xéo vì phải dẫn xuống mặt đất nên con đường này khá là khó đi, bù lại chẳng có nguy hiểm gì xuất hiện hay rình rập.
Kết thúc con đường dốc, cả ba tiếp tục di chuyển theo cách cũ, đi được một đoạn tầm vài chục thước thì có thứ gì đó khác thường bỗng lọt vào vùng sáng của Minh Châu.
Cả ba lập tức tiến vào trạng thái cảnh giác, bước đi cực chậm về trước để thứ đó dần dần lộ ra và rồi cả ba bỗng thở phào nhẹ nhõm. Nó không phải là bẫy hay cái gì nguy hiểm mà chỉ là một khối đá màu xám có dạng bảng ghi, với những dòng chữ khá dài được khắc sâu để hạn chế sự tàn phá của thời gian.
Nam nhân thanh niên tỏ ra hí hửng nhưng rồi bỗng nghệch mặt ra vì không thể nhận biết thứ ngôn ngữ ghi trên đó là gì? Y nhìn qua nam nhân lực lưỡng nhưng người bạn này cũng lắc đầu không biết không hiểu, cũng chưa từng gặp qua.
Cái lắc đầu này khiến y tỏ ra kinh ngạc, thầm nghĩ Sơn Can xuất thân từ nơi đó mà vẫn chưa gặp hay tiếp xúc qua thì ngôn ngữ này cổ đến mức nào cơ chứ?
Trực giác y mách bảo rằng thứ ghi trên bảng đá có tám phần là nói về lai lịch của Cổ Cảnh, có thêm thông tin thì sẽ có thêm nhiều cơ hội, tiếc là không ai trong nhóm đọc được nó cả.
Haizz.
Cả ba nhìn nhau, cùng thở dài chán chường rồi tiếp tục tiến về phía trước một cách chậm rãi.
…
…
Trong cái hang ở hướng đông, một nhóm người với dáng vẻ lo sợ đang tiến từng bước chân một cách chậm rãi, vừa di chuyển vừa cầu khẩn mong bản thân không đạp phải thứ gì hay gặp nguy hiểm gì.
Đằng sau nhóm người đáng thương này chính là đội ngũ của Hoàng Thiên Việt Vũ cũng đang di chuyển cẩn thận. Tuy mang tiếng là ngạo mạn, hiện tại còn có Hổ Tướng kè kè bảo vệ nhưng Hoàng Thiên Việt Vũ vẫn luôn giữ quan điểm cẩn thận không bao giờ là thừa cả, khinh thường thứ bản thân không nắm bắt rõ ràng là đang làm tăng nguy cơ xuống mồ của chính mình. Thế nên vào lúc này, đám người được hắn cứu bắt đầu phát huy công dụng của chúng, đó là đi trước để dò đường, đằng sau cũng có đám người đi theo lẽo đẽo, có tác dụng như tấm chắn để tạm ngăn cản vài thứ nguy hiểm có khả năng xuất hiện đánh lén.
Hang phía đông được lựa chọn nhiều nhất, kết hợp với lối đi khá nhỏ nên trông khá chật chội, ngột ngạt và có chút gì đó hỗn loạn.
Cái hang này cũng có tấm bảng đá gắn trên vách của lối đi bằng phẳng. Khi nó xuất hiện trong vùng sáng thù tất cả liền đồng loạt khóa mắt vào nó, cả Hoàng Thiên Việt Vũ và Giáp Lai Khương cũng không ngoại lệ. Chỉ là, thứ ngôn ngữ khắc trên đó là gì? Hắn hoàn toàn không biết và không thể hiểu được, Giáp Lai Khương, lão Vu, lão Sơn cùng các Tinh Ngân Binh cũng lắc đầu chịu thua.
Không biết thì phải hỏi, phải tìm, và thế là giọng nói của hắn chợt vang lên trong bầu không khí tĩnh lặng:
“Ai trong các ngươi hiểu được trên đây viết gì thì nói cho ta biết, đổi lại, ta sẽ cho kẻ đó gia nhập đội ngũ.”
Trở thành thành viên của một trong những đội ngũ mạnh mẽ nhất, điều kiện này thật sự rất hấp dẫn nhưng tất cả người ở đây cũng như hắn, đều không biết trên bảng đá ghi cái gì, cũng không có cái gan lừa lọc nên chỉ biết lắc lắc đầu.
Hoàng Thiên Việt Vũ cau mày, thầm nghĩ nếu Cổ Cảnh đều dùng ngôn ngữ này thì thật sự rất không ổn, không thể nắm thông tin nên hắn phải cận thận hơn mới được.
“Tiếp tục tiến lên.”
…
…
Phía bên này, lão già đồ đen cũng dừng lại mà xoa cằm nhìn bảng đá, ngôn ngữ trên đó… tất nhiên là lão chả hiểu, cũng không trông đợi cái lũ ngu đần bên cạnh bỗng lòi ra một đứa hiểu được, thế là lão ra lệnh cho đội ngũ tiếp tục di chuyển.
Tất cả các lối đi đều có một tấm bảng đá như vậy, có người để ý, người thì không, và tất cả đều không biết nội dung trên đó là gì? Trừ mỗi cái tên nam nhân đang xoa cằm với Thiết Côn vắt chéo sau lưng kia.
Không giống phần lớn mọi người đều di chuyển chậm rãi, cẩn thận hoặc là cho kẻ nào đó dò đường, Trần U cứ thong thả mà đi bởi hắn biết quy tắc của nơi này từ tấm bia đá. Đúng là nơi này có bẫy thật nhưng đều nằm ở khu vực riêng, nhìn qua liền biết chứ không phải là loại bẫy nằm bữa bãi trên đường rồi chờ người đạp trúng.
Theo hắn thấy, những quy tắc kia là đủ để khiến đám người tiến vào chết gần hết rồi, nên việc bày thêm bẫy rập có lẽ là mang mục đích khác chứ không phải là để đối phó với người tiến vào.
Thôi thôi thôi, tập trung mà đọc nào. Vừa vuốt cằm vừa đọc kỹ những dòng chữ trên bảng đá, hắn đã nắm thêm kha khá thông tin về Cổ Cảnh hay Phong Tế Mộ này.
Đây là nơi chôn cất của một gia tộc lớn từng rất nổi tiếng ở phía bắc Đông Châu, gọi là Phiên gia. Bọn họ là gia tộc Luyện Dược Sư rất hùng mạnh và tài năng, là cánh tay phải trung thành đắc lực của một thế lực cực lớn khác.
Huy hoàng như vậy, tiếc là sau vài biến cố mà bảng đá không nhắc đến, Phiên gia bị trục xuất khỏi Đông Châu, qua Nam Châu tá túc thì bị đuổi giết, chạy đông chạy tây rồi cuối cùng đi đến và dừng lại ở Đảo Kinh Nam này.
Vào thời điểm đặt chân lên đảo, Phiên gia chỉ còn là một cái xác rỗng, những người có thực lực mạnh mẽ hoặc đã chết, hoặc bị thương rất nặng, đảo lại nghèo nàn tài nguyên, không có dược thảo phù hợp để chữa trị nên tất cả đều… chết.
Những người còn sống vào lúc đó vừa có thực lực thấp, vừa cảm thấy quá mệt mỏi nên dùng tất cả tài sản mà xây dựng tòa Phong Mộ này để an táng những người đã ra đi, cũng an táng lại quá khứ của bản thân và bắt đầu một cuộc sống mới, một Phiên gia mới của Đảo Kinh Nam.
Từ những thông tin này, hắn suy đoán rằng, thứ làm cho Phiên gia xảy ra biến cố và bị đuổi giết tám phần là cái thứ bị phong ấn ở tầng dưới cùng kia. Kết hợp với những gì mà hắn biết, khiến một gia tộc Luyện Dược Sư hùng mạnh bị trục xuất khỏi Đông Châu thì bọn họ phải liền quan đến điều cấm kỵ nào đó.
Số lượng điều cấm kỵ của Đông Châu không nhiều, nhưng cũng không ít, hiện tại hắn đã đoán ra được vài thứ, nhưng cũng chỉ là đoán để có tâm lý phòng bị thôi chứ không thể bố cục được cái gì.
…
…