Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tien-dao-ta-quan.jpg

Tiên Đạo Tà Quân

Tháng 1 26, 2025
Chương 1889. Vĩnh viễn không điểm cuối cùng Chương 1888. Lăng trì
se-khong-thuc-su-co-nguoi-cam-thay-tu-tien-kho-a.jpg

Sẽ Không Thực Sự Có Người Cảm Thấy Tu Tiên Khó A

Tháng 1 21, 2025
Chương 287. Đại sư huynh, ta sẽ! Kết thúc! Chương 286. Ma Thần khôi phục, đám người tuyệt vọng!
than-vo-ba-de.jpg

Thần Võ Bá Đế

Tháng 1 26, 2025
Chương 2567. Đi tới nhân gian Chương 2566. Ngày xưa phong thái
dan-dau-toan-thon-lot-vay-online-che-tao-thu-nhat-tai-chinh-thon

Dẫn Đầu Toàn Thôn Lột Vay Online, Chế Tạo Thứ Nhất Tài Chính Thôn

Tháng 10 30, 2025
Chương 106: Tín dụng đen online các lão bản cũng không có chiêu! (đại kết cục) Chương 105: Ai có thể thật liều mạng a?
ta-dua-vao-do-thuan-thuc-cau-den-van-co-truong-sinh

Ta Dựa Vào Độ Thuần Thục Cẩu Đến Vạn Cổ Trường Sinh

Tháng 1 30, 2026
Chương 565: Linh Vãn Tình lựa chọn Chương 564: Thời gian trôi qua
ef31ad2703475b45a7cddb09366a7008

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Chép Sách A

Tháng 1 16, 2025
Chương 770. Đại kết cục Chương 769. Ai thua ai thắng ra, thiên biết được
giai-tri-co-hack-ai-con-yeu-duong-a.jpg

Giải Trí: Có Hack Ai Còn Yêu Đương A

Tháng 1 15, 2026
Chương 215: Lắc lư Chương 214: Chi tiết sửa đổi
khi-thuong-de-lai-bat-dau-lai-tu-dau-tien-hoa.jpg

Khi Thượng Đế Lại Bắt Đầu Lại Từ Đầu Tiến Hóa

Tháng 1 17, 2025
Chương 420. Lời cuối sách Chương 419. Sinh hoạt
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 144.Cổ Cảnh mở ra.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 144. Cổ Cảnh mở ra.

Khi mặt trời bay lên vị trí bảy giờ, lấp đầy phiến khu vực này trong ánh sáng vàng ấm áp của nó thì bỗng…

“Nhìn kìa, cột sáng… đang nhạt đi.”

Câu nói vang vọng trong không gian khiến tất cả ánh mắt liền tập trung vào cột sáng, quả thật màu vàng kim của nó đã nhạt đi rất nhiều, đến mức có thể thấy mờ mờ những bên trong.

Thứ đập vào mắt đầu tiên, cũng là thứ ấn tượng nhất là một tấm bia màu đen to nằm ở trung tâm của cột sáng, chiều cao của nó cũng phải tầm hai chục thước đổ lên, vì khoảng cách khá xa kết hợp cột sáng chưa tan hẳn nên không thể thấy trên đó có khắc cái gì hay không?

Thứ ấn tượng thứ hai là mười sáu cái hang đang từ từ đâm lên từ mặt đất. Hang có hình tam giác khi nhìn ngang, rộng tầm mười thước và cao tầm hai mươi thước, không gian bên trong đen như mực mang đến cảm giác sâu thẳm và dẫn thẳng xuống lòng đất, được bố trí theo phong cách đối xứng tròn trông rất hoàn hảo.

Tất cả đội ngũ cùng cau mày mà nhìn những cái hang như cửa vào này. Mười sáu cái, tức là muốn bọn họ phải lựa? Lựa đúng hang để tiến vào thì sống, lựa sai hang vào thì chết? Hay là có ẩn ý gì khác?

Mọi người bắt đầu tạo ra những suy đoán của riêng mình và di chuyển phân hóa. Phần lớn chọn hang ở hướng đông vì mặt trời mọc đằng đông, hang ở hướng này sẽ là nơi đón ánh sáng đầu tiên, là cửa sinh. Có một bộ phận người lại chọn hướng tây vì họ cho rằng suy nghĩ theo lối đơn giản của người hướng đông là sai, đã là Cổ Cảnh thì không thể nào dùng cách đơn giản để suy nghĩ được, vậy nên các hang có liên quan đến hướng đông mới là cửa tử, hang ở hướng tây sẽ là cửa sinh.

Mỗi người có một cách suy nghĩ khác nhau nên sẽ có người chọn hướng bắc, có người chọn nam, hay những người chọn đông nam, tây bắc gì gì đó, và không lâu sau, mọi người đã đứng ở bìa rừng thẳng hướng với hang cửa vào ăn ý của họ và sẵn sàng để tiến vào.

Theo từng phút trôi qua, cột sáng càng lúc càng mờ và cuối cùng đã hoàn toàn tan biến, theo đó vùng đất bên trong cũng hiện rõ trong mắt của mọi người. Trên tấm bia kia quả thật có những dòng chữ nhưng chúng quá nhỏ, dù là lão giả đồ đen có thực lực mạnh nhất cũng không thể nhìn rõ nội dung đó là gì.

Cổ Cảnh đã ‘mở’ ra nhưng chẳng ai dám động, đến việc đặt chân vào vùng đất trọc ngay trước mặt cũng không, bởi ai biết được làm cánh chim đầu đàn sẽ phải chịu hậu quả gì cơ chứ?

Trần U lắc lắc đầu, động thái này của mọi người là hoàn toàn đúng đắn khi tham gia một sự kiện lạ lẫm, chỉ là, ranh giới giữa đúng và sai trong những tình cảnh này mong manh vô cùng, và theo góc nhìn của hắn, điều bọn họ đang làm là sai. Thời gian có hạn, phải liều mạng mới nắm bắt được, không thì sẽ rất khó hoặc chẳng còn cơ hội nào nữa, bởi vì…

Huyết Linh kia sắp hành động rồi.

Sự dao động càng lúc càng mạnh mẽ của dòng máu trên không trung khiến vài người có thực lực mạnh chú ý, nhưng bọn họ thật sự không dám làm chim đầu đàn bởi vì cái Cổ Cảnh này đã có sự giết chóc đầu tiên, chính là đám ma thú cuồng loạn, lỡ như họ bước vào khiến dòng máu kia khóa mục tiêu thì…

Nghe nam nhân lực lưỡng nói về sự dao động của dòng máu, trực giác của nam nhân thanh niên bỗng mách bảo rằng, không tiến vào hoặc chạy đi thì chắn chắc sẽ chết, vậy nên…

“Liều thôi, đi.”

Sau tiếng hô đầy quyết đoán, hắn đặt chân xuống vùng đất trọc trước sự chú ý của toàn trường và sự kinh hoàng của hai đồng bạn, và gần như ngay lập tức, hai người liền lao theo hắn, không sợ hãi và cũng không nói lời nào.

Tất cả ánh mắt đều dồn vào cả ba, đã chạy qua một nửa vùng đất trọc rồi, đã hơn một nửa rồi,… nhưng chẳng ai thèm chú ý đến dòng máu kia bỗng dao động mãnh liệt hơn khi có người đầu tiên đặt chân vào vùng đất.

“Ha ha ha, vào rồi vào rồi…”

“Mọe nó dễ như vậy? Ta tưởng có gì nguy hiểm lắm chứ?”

Bóng lưng ba người kia chạy vào cái hang một cách an toàn làm đám người hớn hở, vui vẻ đến nhảy cẩn lên, nhưng sau đó…

Gàoooo…

Dòng máu kia đã tụ lại thành dạng Tiểu Viên, nó ngửa mặt lên trời gào lớn với vẻ giận dữ, sau đó những con ma thú vô chủ có cấp bậc thấp ở gần khu vực này bỗng cảm thấy đau đớn khi nghe tiếng gào, và rồi… cơ thể chúng bắt đầu tóp lại, đến khi còn da bọc xương thì ngã xuống đất, trông kinh dị cực kỳ.

Máu của chúng đã đi đâu? Câu trả lời là đã tụ lại thành huyết cầu ngay tại vị trí của chúng, sau đó huyết cầu bỗng đập từng nhịp từng nhịp như trái tim, hóa thành dòng mà chảy về phía Tiểu Viên kia.

“Nhanh, tiến vào.”

Hoàng Thiên Việt Vũ nói lớn, ngay lập tức, đội ngũ của hắn liền xếp thành đội hình dạng tròn và hộ tống hắn chạy thật nhanh vào hang hướng đông.

Tiếng nói của hắn cũng đánh thức những con người đang ngơ ngác kia, ai nấy đều vắt chân lên cổ mà chạy, dồn hết tất cả sức lực mà chạy, nhưng lúc này mà chạy thì đã hơi chậm.

Gàoooo…

Huyết Linh gào lên lần thứ hai, những dòng máu đang đổ về nó bỗng hóa thành cơ số cây kim máu, không nhắm vào cá thể nào mà bao phủ toàn bộ phạm vi vùng đất trọc rồi phóng xuống, tạo thành màn mưa đỏ rực tuyệt đẹp nhưng cũng chết chóc vô cùng.

Giáp Lai Khương phát lệnh với giọng bình tĩnh:

“Chắn khiên trên.”

Tinh Ngân Binh liền lấy khiên và che chắn theo kiểu từng lớp xếp chồng tạo thành tấm khiên tổng kín kẽ, cơn mưa kim máu va chạm với những tấm khiên tạo ra cơ số tiếng leng keng leng keng, không thể xuyên qua tấm khiên quá dày mà bị bật lại, rơi xuống đất rồi tiếp tục hóa thành các dòng máu mà bay lên phía trên, rồi lại hóa thành mưa kim mà rơi xuống.

Nhờ lớp phòng thủ vững chắc, đội ngũ của Hoàng Thiên Việt Vũ đi đến hang động một cách an toàn rồi các Tinh Ngân Binh liền chuyển đổi đội hình, hạ tấm khiên thành vòng tròn bao lấy bốn người có địa vị cao.

Hoàng Thiên Việt Vũ không tiến vào mà quay người nhìn những đội ngũ khác. Bọn họ không có khiên nên dùng linh lực khải lên cơ thể để cản mưa kim máu, nhưng nào có đơn giản như vậy? Kim máu xuyên qua lớp linh lực một cách vô cùng nhẹ nhàng, biến những kẻ không may mắn thành cái rổ với cơ số lỗ. Máu chảy ra từ bọn họ bay lên trên và tụ lại tạo thành các khối huyết cầu riêng lẽ mà Huyết Linh không chạm hay dùng đến.

Giáp Lai Khương lắc đầu, Cổ Cảnh là Cổ Cảnh, sao lại suy nghĩ hướng giải quyết nguy hiểm bằng những cách đơn giản như vậy?

Thấy đám người ngoài kia chẳng có ai thú vị, Hoàng Thiên Việt Vũ cũng chẳng còn hứng thú nữa, quay đầu nhìn không gian u tối đằng trước rồi nói:

“Tiến vào.”

Lão Vu cùng lão Sơn lấy ra hai Viên Minh châu rất sáng để chiếu rọi không gian, và rồi đội ngũ từ từ biến mất trong bóng tối của cái hang hướng đông.

Bên phía Khủng Ma Nhân.

Khi thấy cơn mưa kim máu đang đổ xuống, lão giả áo đen liền ra lệnh với giọng lạnh nhạt:

“Tạt Gió và Lốc Cát.”

Khủng Ma Nhân đại bàng và Khủng Ma Nhân ưng liền hô vâng rồi vỗ cánh bay lên, vận linh lực lên cánh rồi vỗ mạnh để đập ra hai cơn gió lớn. Khủng Ma Nhân rắn cũng vận linh lực chưởng ra cơn lốc cát về phía trước.

Hai cơn gió thổi cơn mưa kim máu bay ngược lên trên, hoàn toàn không chạm đến đám Khủng Ma Nhân dù chỉ là góc áo. Lốc Cát cũng cuốn bay những cây kim máu và làm bốc hơi, khiến kim máu không thể quay lại vòng lặp từ đó làm cơn mưa ở khu vực này vơi đi rất nhiều.

Lão giả tiếp tục nói:

“Chia làm hai, theo đội hình của mỗi bên đi vào một cửa hang.”

Tuy đội ngũ Khủng Ma Nhân bọn chúng đông nhất, nhưng cũng là đích nhắm của tất cả, chia nhỏ đội ngũ chỉ làm tăng tỷ lệ toi mạng uổng phí nên cứ theo hai nhóm ban đầu mà đi, hoàn toàn chẳng cần sợ bất cứ kẻ nào.

Có ba tên kia mở đường nên đám Khủng Ma Nhân tiến vào với dáng vẻ rất thong thả và chọn hai hang động gần nhau ở phía tây.

Đám người còn sống cũng không quá ngu, thấy cách của hai nhóm Hoàng Thiên Việt Vũ và Khủng Ma Nhân liền nảy ra ý tưởng, đó là khải linh lực lên vũ khí rồi xoay tròn thật nhanh, tạo thành tấm khiên cản đi cơn mưa kim máu. Chỉ là, cách này có xui có hên, hên thì cản được toàn bộ kim máu, xui thì không cản được vài cây rồi bị nó xuyên qua người, xuyên qua tay chân thì không tạo thành vấn đề lớn, nhưng xuyên qua tim, phổi, bụng thì chỉ có nước nằm lại nơi này.

Thấy cơn mưa kim máu cùng lượng người chết như ngã rạ, Diêu Na sợ hãi đến mức liền quay đầu bỏ chạy, nhưng Phần Tôn Lục liền tóm lấy cổ áo, kéo nàng ta chà mông trên mặt đất khiến nàng ta đau điếng. Nhờ sự che chắn của ba Lục Cấp, đội ngũ của hắn ta thành công tiến vào hang mà chỉ mất một tên Thất Cấp.

Nhìn không gian tối đen như mực và lạnh lẽo ở trước mắt, Phần Tôn Lục bỗng nở nụ cười gằn rồi đẩy Diêu Na ra phía trước, nói:

“Dẫn đường, để ta xem ngươi biết đến đâu?”

Nàng ta nuốt nước bọt liên tục, trong lòng rất sợ hãi nhưng bên ngoài vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, qua đầu nhìn đám nam nhân với ánh mắt gợi tình, nói:

“Các vị là mãnh nam, cớ sao lại bắt người yếu ớt như nô gia mở đường cơ chứ? Thật là đau lòng mà. Ai nguyện đi trước cùng nô gia, trên đường đi muốn làm gì nô gia cũng được, muốn đẩy nô gia vào tường cũng có thể, hì hì.”

Nói rồi nàng ta kéo vai áo xuống để lộ bờ vai yếu đuối cùng nội y. Hình ảnh mê người này khiến vài tên nam nhân nuốt nước bọt nhưng chả ai dám đi cùng nàng ta cả.

Phần Tôn Lục không còn kiên nhẫn, quát:

“Đi hoặc chết?”

Cơ thể nàng ta rung lên, cố bình tĩnh mà đá mắt với hắn ta, cười hì hì:

“Đi chứ, chỉ mong công tử nhớ hứa hẹn với nô gia nha. Nhưng phía trước tối quá, các mãnh nam có ai có Minh Châu không?”

Lão giả Lục Cấp liền ném cho viên Minh Châu lớn. Nàng ta bắt lấy rồi quay đầu lại hít thật căng phổi, ôm viên minh châu ở trước ngực, thật chậm rãi, thật cẩn thận bước từng bước về phía trước.

Ở ngoài này, người thành công đều đã tiến vào hang mà bản thân chọn, còn những kẻ thất bại cũng đều đã nằm lại ở vùng đất trọc kia, với cơ thể hóa thành xác khô do máu đã bị rút đi sạch sẽ.

Quan sát xung quanh chẳng còn ai, Trần U đứng dậy vươn vai giãn cơ rồi dùng ngón tay phủ linh lực chạm vào vòm để hủy đi Ảo Chướng, sau đó hắn nhét tờ giấy đã ghi sẵn nội dụng vào ống buộc chân của Truy Thư Yến, đến lúc cần dùng nó rồi.

Xoa nhẹ đầu của nó, hắn cười nói:

“Bay đi, nhớ bay cẩn thận, sứ mạng của mi quan trọng lắm đó.”

Nó cọ đầu vào tay hắn rồi vỗ cánh bay qua những tán cây, lao vút lên phía trên và thẳng tiến về phương bắc.

Khi không còn thấy bóng dáng của Truy Thư Yến, hắn lấy bình đựng máu của Huyết Linh, truyền linh lực vào rồi rút máu thành dòng khỏi bình. Dùng máu đó vẽ thành Đồ Đằng trong không khí có kích thước bằng với chiều cao của bản thân, khi đã hoàn thiện, hắn chấp tay sau lưng và bước qua để Đồ Đằng phủ lên y phục rồi đặt chân vào vùng đất trọc với dáng vẻ thong dong như đang đi dạo.

Huyết Linh lập tức nhìn qua hắn, nhưng khi cảm nhận khí tức quen thuộc của đồng loại, nó liền không quản mà quay mặt đi chỗ khác.

Ngó qua những cái xác khô, ánh mắt và vẻ mặt của hắn vẫn bình thản vô cùng bởi cảnh này hắn đã thấy nhiều rồi, nó vốn là chuyện thường tình ở các Cổ Cảnh, thậm chí hắn còn trải nghiệm cảnh máu tanh và kinh khủng hơn này cả trăm, cả ngàn lần, có thể nói là chai sạn cảm xúc rồi.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mang-hoang-ky-chi-van-dao-truong-sinh.jpg
Mãng Hoang Kỷ Chi Vấn Đạo Trường Sinh
Tháng 1 18, 2025
tong-vo-than-cap-tuyen-chon-tu-nap-thiep-khuong-ne-bat-dau.jpg
Tổng Võ: Thần Cấp Tuyển Chọn, Từ Nạp Thiếp Khương Nê Bắt Đầu
Tháng 3 23, 2025
ngu-thu-ta-thu-sung-tat-ca-deu-la-thich-khach-he
Ngự Thú: Ta Thú Sủng, Tất Cả Đều Là Thích Khách Hệ
Tháng 10 18, 2025
ngay-than-tuong-nga-xuong-la-luc-cu-tinh-quat-khoi.jpg
Ngày Thần Tượng Ngã Xuống, Là Lúc Cự Tinh Quật Khởi
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP