Chương 143. Ngày mới.
Hoàng Thiên Việt Vũ nhìn đội ngũ của đám Khủng Ma Nhân rồi tập trung ánh mắt vào lão giả đồ đen, sau đó bỗng nở nụ cười mỉm nhẹ trông đầy mưu mô và toan tính. Đám điên này muốn tham gia Cổ Cảnh thì cứ tham gia, nhưng một khi đã vào trong đó, dù có động chạm hay không động chạm đến hắn thì bọn chúng cũng đừng hòng sống mà bước ra Phong Hải Sơn Mạch, vai trò của bọn chúng trong chuyến đi này… chỉ là kẻ dò đường mà thôi.
Phía bên này, nam nhân thanh niên của nhóm ba người cũng nhìn về phía đám Khủng Ma Nhân, cau mày xoa cằm suy ngẫm rồi nhìn sang nam nhân lực lưỡng, hỏi:
“Lão giả đồ đen đó ở cảnh giới nào vậy?”
Nam nhân lực lưỡng nhìn chăm chăm vào lão giả một lúc rồi đáp:
“Tố Linh hậu kỳ, khí tức vững vàng, đã tiệm cận Bán Tứ Cấp.”
Hít.
Nam nhân thanh niên hít mạnh tạo ra tiếng, vẻ mặt hơi cả kinh. Đám Khủng Ma Nhân nổi tiếng về độ điên, nay có kẻ mạnh dẫn đội ắt chúng sẽ càng điên hơn, với lại khả năng cao là chúng sẽ đi cùng nhau nên chuyện chạm mặt chúng bên trong Cổ Cảnh ắt sẽ là tai họa.
“Khi Cổ Cảnh mở, chúng ta phải tranh thủ vào trước bọn chúng, tránh bị chúng chặn đường tại lối vào sau đó sẽ tính tiếp.”
Nghe y nói, hai người còn lại gật gật đầu rồi tiếp tục nhìn chăm chú vào cột sáng để kịp thời phát hiện những thay đổi nhỏ nhất.
Sự xuất hiện của đám Khủng Ma Nhân như cục đá nhỏ ném vào mặt hồ tĩnh lặng, chỉ tạo chút gợn sóng rồi mặt hồ lại trở về với sự phẳng lặng vốn có. Đám người ở đây dần dần mặc kệ bọn chúng mà ngồi hấp thu Linh Đơn, hoặc băng bó vết thương, hoặc kiểm tra lại tay nải, và khi bầu trời trên đầu càng lúc càng sáng, số lượng người mới xuất hiện cũng càng ít dần, qua sáu giờ thì hầu như chẳng còn thấy ai đến cả.
Đếm sơ qua, tính luôn cả đám Khủng Ma Nhân thì nhân số tầm khoảng 400 người, thật sự là con số khá ít so với lượng người tiến vào sơn mạch. Chưa biết sự kiện Cổ Cảnh này có thành công hay không? Có kiếm lợi hay không? Thiên Lam Quốc đã mất mát kha khá Võ Sư và Sủng Thú Sư rồi. Lão giả ở trạch viện của Trần U nói chẳng sai, nơi này đúng là cái máy xay thịt mà.
Nói đến Trần U, hắn đang tựa lưng vào cây chợp mắt thì bỗng nghe thấy thanh âm xào xào vang lên từ rừng cây bên cạnh, sau đó biểu cảm của hắn chợt chuyển thành vẻ hơi ngạc nhiên.
Một đội ngũ từ từ bước ra từ cánh rừng mờ tối và dừng tại vị trí cách chỗ hắn ngồi tầm hai mươi thước, ai nấy đều bọc bản thân trong lớp bùn đặc ẩm ướt. Bùn có tác dụng ngăn cách thân nhiệt, từ đó giúp tránh sự cảm nhận tầm nhiệt của đám ma thú cuồng loạn kia. Có nhiều người sẽ biết tác dụng cách nhiệt của bùn, nhưng dùng bùn để không bị đám ma thú chú ý thì ngoài hắn ra, chỉ có một người khác biết.
Hắn tiếp tục quan sát. Thấy đã đến nơi, đám người bùn đó liền vui mừng, vận linh lực bao phủ toàn thân rồi bùng lên để phá tan khiến lớp bùn văng tứ tung ra rừng cây xung quanh. Tất cả kẻ phá bùn bằng phương pháp này đều là nam nhân, vậy nên kẻ đặc biệt kia ắt sẽ là nữ nhân. Cô ta cởi lớp áo choàng dính bùn bên ngoài để lộ cơ thể nóng bỏng mê người với y phục màu hồng rách nhẹ, sau đó xả lớp vải bùn quấn phần đầu và gương mặt xinh đẹp từ từ hiện ra, không ai khác ngoài Diêu Na.
Trần U nở nụ cười nhếch mép, hắn chỉ cách chạy trốn thì không lo chạy, dùng cách đó để đi đến nơi này đã đành, lại còn đi chung với tên kia, đúng là muốn chết mà.
Hắn chuyển ánh mắt qua cái tên nam nhân trẻ tuổi nhất trong đội ngũ đó, nụ cười nhếch mép bỗng chuyển thành cười gằn, thầm nghĩ Đảo Kinh Nam thật tròn, hắn không chỉ chạm mặt nhóm ba người kia mà còn gặp kẻ thù của kiếp trước, lại cách hắn rất gần, đây có được xem là tự nạp mạng không nhỉ?
Mọi người nghĩ đúng rồi đấy, đám người này chính là đội ngũ của Phần Tôn Lục.
Nhắc đến cái tên này làm Trần U nổi lên sát ý, thật muốn lao lên giết quách cho hả giận. Kiếp trước hắn không động không chạm gì đến Phần Tôn Lục, cũng chẳng biết kẻ này là ai, tự dưng sau cái lần đến Thành Luân Tác du ngoạn thì Phần Tôn Lục dẫn người của Phần gia đuổi giết hắn.
Nói đến nguyên nhân thì rất đơn giản cũng rất… hài, bởi vì thời điểm hai bên chạm mặt nhau, tuổi hắn còn quá trẻ mà đã có thực lực Khải Linh Cảnh, phá vỡ kỷ lục của Phần Tôn Lục mà lại chẳng có thế lực nào hậu thuẫn, thế nên tên này phải giết hắn để không bị ‘soán vị trí’.
Phần Tôn Lục thích danh vọng, thích được ngưỡng mộ, cớ sao lại tha cho kẻ có tài năng dám đạp lên đầu, phá vỡ mọi thứ của hắn ta cơ chứ?
Tên này điên đã đành, cả cái Phần gia cũng điên theo, gán ghép đủ tội cho hắn, thuê người truy sát làm hắn phải chạy như chó nhà có tang, trốn chui trốn nhủi như chuột, phải vượt biên qua bên Hỏa Hải Quốc mới quay trở lại cuộc sống an nhiên.
Lúc đó, hắn đã thề rằng khi nào có đủ thực lực sẽ quay trở lại trả thù Phần gia, chém chết Phần Tôn Lục, chỉ là Đảo Kinh Nam bị Thú Triều hủy diệt nên thù này… hắn không trả được.
Giữ cục tức này cả trăm năm mà không có chỗ xả, đó là lý do vì sao ngay khi có trợ lực là U Lang Vệ, hắn liền nhờ bọn họ điều tra Phần gia. Trong khoảng thời gian vừa chạy vừa trốn đó, hắn nghe phong phanh rằng Phần gia âm thầm thu mua rất nhiều Ma Hạch, những bộ phận còn tươi của ma thú,… từ các khu chợ đen.
Việc mua Ma Hạch và ma thú không bị cấm, tại sao Phần gia phải mua trong âm thầm? Chắc chắn trong chuyện này có gì đó mờ ám nên chỉ cần mò ra, nắm được chuyện xấu của chúng thì hắn có kha khá cách khiến Phần gia toàn diệt, mang theo ô danh đến suốt đời mà bản thân hay U Lang Vệ chẳng cần ra mặt chém giết, từ đó hạn chế thương vong.
Tất nhiên, nếu không tra ra được chuyện xấu đó thì hắn cũng tự tin có thể diệt sạch Phần gia mà thần không biết, quỷ không hay, cũng không tốn một binh một tốt nào.
Bản thân đã nắm chắc việc trả thù, với lại việc giết Phần Tôn Lục ngay tai đây sẽ tạo nên những nhốn nháo không cần thiết, là người lấy đại cục làm trọng nên hắn liền thu hồi sát khí, cũng dời ánh mắt khỏi kẻ thù.
Phần Tôn Lục không hiểu vì sao cảm giác xương sống lành lạnh? Nhưng sau khi vỗ vỗ mặt thì cảm giác đó cũng biến mất, điều này khiến hắn ta bỗng thở phào nhẹ nhõm mà chẳng có lý do. Đang suy nghĩ đến sự kỳ lạ của bản thân, Diêu Na bỗng đánh eo bước đến trước mặt, choàng hai cánh tay qua cổ hắn ta rồi liếm môi trông mê người, nói với vẻ lả lơi:
“Công tử, người thấy cách của nô gia thế nào? Nô gia sao dám lừa người chứ? Nên người phải giữ lời hứa với nô gia đó nha, hì hì.”
Câu nói này chuyển mạch suy nghĩ của hắn ta sang hướng khác. Hắn ta thật sự không ngờ đến, chỉ cần bôi thuốc xua đi mùi cơ thể cùng trét bùn là đã có thể né tránh đám ma thú cuồng loạn, nhờ vậy nên đội ngũ của hắn ta mới không mất thêm một ai và có thể đến nơi này kịp lúc.
Nhìn Diêu Na đang trưng ra bộ dáng lẳng lơ với gương mặt xinh đẹp, hắn ta bất thình lình bóp miệng nàng ta kéo qua cái cây gần đó, đẩy nàng ta chống tay vào thân cây rồi kéo quần của bản thân xuống.
Cảm xúc tiêu cực tích tụ thời gian qua làm hắn ta rất khó chịu, cần phải kiếm nơi để phát tiết. Mặc dù con ả này từng được nhiều kẻ bẩn thỉu có địa vị thấp dùng qua nhưng hắn ta vẫn đành phải cắn răng mà dùng, bởi không dùng ả thì chẳng lẽ dùng những tên nam nhân kia à?
Nhìn Phần Tôn Lục chuẩn bị ra trận, Diêu Na cũng chủ động kéo quần xuống rồi bày ra tư thế mời gọi, quay đầu nhìn hắn ta với ánh mắt quyến rũ:
“Công tử… nhẹ nhàng thôi nha… nô gia sợ đau lắm…”
Cả hai bắt đầu cuộc leo núi ngay trước mặt Trần U, khiến hắn cau mày khó chịu rồi liền phong đi thính lực, quay người nhìn sang những chỗ khác để tránh bẩn mắt.
Qua vài phút, đổi một vài thế leo núi, Phần Tôn Lục là người lên tới đỉnh đầu tiên. Khung cảnh bạch thủy nhiễu xuống núi khiến đám nam nhân của đội ngũ đang nhìn về phía này nuốt nước bọt ừng ực, thi đua nhau mà dựng lều to nhỏ.
Tiết đã phát xong, hắn ta liền thả tay làm Diêu Na chạm đất thật mạnh tạo nên tiếng bịch rõ to. Nàng ta xoa xoa mông và nhìn hắn ta với vẻ hờn giận lẫn quyến rũ, sau đó chợt cầm lấy đại pháo và thi triển tuyệt kỹ Khẩu Thôn Pháo Sát.
Hít.
Dính chiêu bất ngờ khiến hắn ta hít vào thật mạnh, thầm nghĩ kỹ thuật của con ả này quá cao, dáng vẻ thi triển chiêu thức lại mê người vô cùng nên hắn ta liền đáp lại bằng tuyệt kỹ Thủ Khóa Đầu, tiếp tục leo núi lần thứ hai.
Sau một lúc, hắn ta lại lên tới đỉnh núi. Diêu Na cũng dừng thi triển chiêu thức bằng tiếng ực rõ to, liếm liếm môi cười nói:
“Công tử… người đừng quên hứa hẹn với nô gia đó nha.”
Khuôn mặt hắn ta lạnh tanh, kéo quần lên liền tỏ vẻ dường như không quen biết gì với nàng ta, chỉ gật đầu rồi bước thẳng đến đội ngũ. Thấy những nam nhân khác nuốt nước miếng nhìn về nàng ta với những cái lều dựng thẳng, hắn ta nói với vẻ hờ hững:
“Các ngươi có thể.”
Như chỉ chờ có như vậy, đám nam nhân cùng nở nụ cười đê tiện, vừa xoa xoa tay vừa từ từ tiến về chỗ Diêu Na. Hình ảnh này làm nàng ta hoảng sợ, đặt hai tay trên đất mà đẩy người về phía sau, vừa lui vừa vắt óc suy nghĩ đối sách…
Tên Võ Sư Lục Cấp kia bước đến đầu tiên, đạp ống quần rồi túm lấy tóc, lôi đầu nàng ta đến trước chỗ cất pháo. Ngay lúc tên này định kéo quần xuống, nàng ta bỗng nói với giọng trêu ghẹo:
“Kéo quần lên liền không quen không biết, công tử thật là, nhưng… nô gia còn biết vài thông tin về Cổ Cảnh nha.”
“Dừng.”
Phần Tôn Lục liền quay người quát nhỏ. Tiếng quát lạnh tanh này làm cảm xúc của đám nam nhân lập tức xìu xuống, quay trở về với bộ dạng hậm hực, còn tên Lục Cấp thì tỏ vẻ không cam lòng, trước khi quay lại còn tranh thủ ấn vào háng một lúc xem như tạm phát tiết rồi mới thả ra.
Phần Tôn Lục chấp tay sau lưng, bước đến nhìn Diêu Na đang vuốt vuốt mặt với dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống, giọng lạnh lùng không tới nơi tới chốn:
“Nói xem, ngươi biết thông tin gì về Cổ Cảnh? Nếu ta cảm thấy có lời nói dối nào thì ngươi tự biết hậu quả.”
Thấy bản thân còn cơ hội, nàng ta thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó dùng một tay vuốt má hắn ta, một tay che miệng cười nói:
“Công tử, trên đường đến đây, nô gia có gặp một vị cường giả chính tông. Sau một đêm vui vẻ hết sức với người đó, nô gia nằm trong lòng ngực ấm áp và nghe y kể kha khá chuyện đặc biệt.”
“Chuyện đắp bùn, bôi thuốc để né tránh đám ma thú cuồng loạn cũng là y nói nô gia nghe. Công tử, người muốn biết thì phải bảo vệ nô gia, nô gia mà giận hoặc chết thì công tử sẽ hối hận đó, hì hì.”
Phần Tôn Lục cau mày thật chặt, hắn ta ghét nhất là bị người khác uy hiếp. Chuyện con ả này có biết thông tin về Cổ Cảnh hay không thì hắn không dám chắc, nhưng hắn chắc chắn rằng chuyện đắp bùn bôi thuốc tránh né ma thú là thứ mà không phải ai cũng biết, đến hắn còn không biết thì con ả này lại càng không thể biết, vậy nên…
Hắn ta nhìn chằm chằm vào Diêu Na, nói:
“Được, lời hứa với ngươi, ta sẽ giữ chữ tín.”
Sau những chuyện đã trải qua, nàng ta tin hắn ta mới là lạ, nhưng nàng ta cũng hết cách rồi, không tin cũng phải tin, nàng ta… quả thật quá xui xẻo.
Lúc này, mặt trời đã hoàn toàn vượt lên khỏi đường chân trời, là cột mốc đánh dấu sự bắt đầu của một ngày mới, cũng có thể sự bắt đầu của một sự kiện mới. Là tốt hay là xấu? Là bảo địa hay mồ chôn? Cuối cùng cũng sẽ có kết quả rõ ràng.
…
…