Chương 142. Đến Cổ Cảnh.
Kết thúc giấc ngủ ấm áp và thoải mái, mí mắt của Lam Xuyên từ từ mở lên để đôi mắt lam ngọc đón nhận ánh sánh cùng các hình ảnh, và thứ mà nàng nhìn thấy đầu tiên là một con hổ màu tím rất dễ thương, được cuộn trong chiếc khăn mềm và ngủ rất an tường trong vòng tay của nàng.
Nàng đặt nó xuống nệm một cách nhẹ nhàng rồi chống tay ngồi dậy quan sát xung quanh. Nàng đang ở trong cái lều khá lớn dạng tam giác, nó có mền, có nệm, có gối, có thức ăn nước uống được sắp xếp gọn gàng ở một góc và trên đống thức ăn có một tờ giấy nhỏ.
Thấy tờ giấy, con ngươi nàng liền co lại, lập tức lao đến cầm đọc nó:
“Đây là nơi an toàn ta đã nói, nhớ không được rời khỏi trận pháp. Ta để lại Tử Hổ của ta xem như làm con tin, cô cứ yên tâm rằng ta sẽ đi đến đón cô, và bù lại cô phải chăm sóc nó cẩn thận, nó mà có vấn đề thì ta sẽ xử lý cô.”
Đọc những dòng chữ này, nàng nở nụ cười an lòng, cẩn thận gấp lại tờ giấy rồi đặt dưới gối, sau đó bước ra khỏi lều. Bên ngoài có cái lồng trong suốt với ánh sáng vàng cùng trắng, chắc là trận pháp mà đại nhân đó nói, ngoài ra còn có thùng nước tắm và hai bộ y phục của nam nhân được xếp gọn trên thành thùng.
Một lần nữa, nàng cảm thấy ấm áp trong lòng, quả thật vị đại nhân đó là người tốt nhất trên đời mà nàng từng gặp, không chỉ thực hiện những gì đã nói mà còn làm chu đáo hơn nữa. Theo cảm xúc dâng trào, nàng nhắm mắt đan tay gửi lời chúc tốt lành thật tâm lên trời cao, chúc cho vị đại nhân đó có hành trình suôn sẻ và quay trở về trong bình an.
Kết thúc lời chúc cầu, nàng cởi bộ y phục đã rách rưới cũ nát rồi bước vào thùng nước. Cảm nhận mọi nơi trên cơ thể tiếp xúc với lớp nước sạch mát, nàng thở ra đầy sảng khoái rồi bắt đầu kỳ cọ, vừa tắm vừa tận hưởng ánh sáng mặt trời dịu nhẹ đang xuyên qua những tán cây.
Sau một lúc, nàng bỗng tựa lưng vào thành thùng, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn lên trời. Sao vị đại nhân đó lại xuất ra được những thứ này? Nàng không cần biết, cũng chẳng quan tâm, cuộc đời và tri thức của nàng bị giới hạn ở hai nơi, một là căn nhà bất hạnh kia, hai là chốn Thương Hội mỏi mệt, nên nàng đã quen với những điều lạ lẫm rồi.
Thành ra, bây giờ trong đầu nàng chỉ nghĩ đến một chuyện. Nàng… dơ rồi… tắm thế nào cũng không thể sạch nổi.
…
…
Trong khi những đội ngũ vượt qua đám ma thú cuồng loạn như của Hoàng Thiên Việt Vũ, nam nhân thanh niên, Khủng Ma Nhân,… đang tăng tốc độ để nhanh chóng chạy đến Cổ Cảnh, thì những đội ngũ thất bại cũng đang trong trạng thái tăng tốc, có nhóm tăng tốc nhưng chạy về phía Bắc để rời khỏi sơn mạch, cũng có nhóm không sợ chết mà tiếp tục chạy về hướng cột sáng.
Hộc… hộc…
Phần Tôn Lục chống tay lên gối mà thở, thầm nghĩ cuộc đời hắn chưa bao giờ tàn tạ, tơi tả như lúc này.
Sau khi thành công đào thoát khỏi đám ma thú cuồng loạn, đội ngũ của hắn vẫn tiếp tục chạy suốt đêm, trên đường chạy bị hai nhóm ma thú nhỏ tập kích và giải quyết một cách nhẹ nhàng. Cứ tưởng kiếp nạn đã qua đi nhưng vào ban sáng, khi dừng nghỉ dưới chân một ngọn núi đất nhỏ, cứ tưởng là núi nên vài tên Hộ Vệ ngồi tựa lưng rồi đập tay để phát tiết cảm xúc, không ngờ đó không phải núi đất mà là tổ của mấy ngàn con Độc Hắc Phong.
Nhìn đàn ông vỗ cánh vo ve ồn ào và phủ kín một vùng trời, đội ngũ sợ đến kinh hoàng rồi lập tức co giò bỏ chạy, tuy nhiên kết quả lại không may mắn như lần trước.
Phần Tôn Lục nhìn lại đội ngũ của mình, từ mười phần giờ chỉ còn tầm năm đến sáu phần, Thất Cấp còn bảy người gồm ba tên Hộ Vệ Phần gia cùng bốn tên Võ Sư bỏ chạy ké, mấy tên Bát Cấp chạy ké chết sạch, may mắn Lục Cấp không có tổn thất, vẫn là ba người với hai lão giả cùng một tên chạy ké.
Cảm giác Phần Tôn Lục nhìn lướt qua, những người chạy ké này liền ngẩng đầu nhìn lại. Dù bọn họ biết bộ mặt thật của tên này nhưng như vậy thì sao? Đây vốn chẳng phải là chuyện khó thể tiếp nhận bởi họ gặp qua nhiều loại người như tên này rồi, với lại chấp nhận đi chung là vì bọn họ cần một đội nhóm đủ mạnh để đặt chân đến Cổ Cảnh, tới nơi rồi mới tính chuyện tách hay không tách sau.
Thấy ánh mắt đám người kia nhìn mình đã không còn sự tôn kính như trước, Phần Tôn Lục âm thầm siết chặt nấm đấm, ánh mắt vừa giận dữ và cũng vừa sợ hãi. Giận dữ dành cho đám chạy ké ‘không biết thân biết phận’ còn sự sợ hãi thì dành cho cột sáng. Một đợt ma thú tập kích đã xém chút lấy đi mạng của hắn, lỡ có đợt hai, đợt ba thì sao? Chưa kể đến việc đội ngũ dần dần yếu đi nữa chứ? Càng nghĩ sự sợ hãi của hắn dần chuyển sang không cam tâm, nếu Gia Gia cho hắn dẫn…
HAIZZ.
Thở dài lắc lắc đầu xóa đi suy nghĩ đó và thay bằng những tưởng tượng liên quan đến Cổ Cảnh mà Bắc Khiên Thành chiếm hữu ở quá khứ, bảo vật cả một kho, tài nguyên chất đống như một ngọn núi nhỏ, hắn dần dần lấy lại ý chí và quyết tâm.
Cổ Cảnh này, hắn bắt buộc phải đi, vì danh vọng, vì bảo vật,… vì chính hắn.
Thấy Phần Tôn Lục hít một hơi căng phổi rồi tiếp tục bước về hướng cột sáng, đội ngũ của hắn cũng hít thở chỉnh lại tâm lý rồi bước theo. Người xưa có câu, cơ duyên đi kèm hung hiểm, phải có gan thì mới lấy được.
…
…
Khi mặt trời của Hoàng Hôn biến mất nơi chân trời, những con ma thú hít phải Nhất Nhật Hoa tiếp tục hóa cuồng loạn. Chúng đồng loạt cứng khựng lại như tượng, đôi mắt dần chuyển đỏ rồi bắt đầu săn lùng, giết chóc tất cả sinh vật không phải ‘đồng loại’ của chúng.
Một đêm máu tanh lại đến, nhưng không có sự liên quan hay tác động đến Trần U bởi hiện tại hắn đã cách cột sáng rất gần, vượt khỏi phạm vi hoạt động của đám ma thú đó.
Đây có lẽ là đêm cuối mà Nhất Nhật Hoa còn tác dụng, và có khả năng là sáng mai Cổ Cảnh sẽ mở ra, thế nên dù khoảng cách đã kéo gần nhưng hắn vẫn không nghỉ mà chạy một mạch đến gần nửa đêm.
Lúc này, thứ ánh sáng mạnh của Cổ Cảnh đã ẩn ẩn hiện hiện sau những thân cây ở phía trước, hắn cũng bắt đầu di chuyển chậm lại đồng thời thi triển Linh Nhân Kỹ Liễm Tỏa để tạo ra lớp màn linh lực bao bọc bản thân, có tác dụng ngăn chặn mùi cơ thể, thân nhiệt, tiếng hô hấp cùng khí tức.
Cầm chặt Thiết Côn và bước đi một cách cảnh giác, vì khu vực này quá vắng vẻ nên không lâu sau, hắn đã xuyên qua tầng cây cuối cùng và đập vào mắt hắn là bãi đất trọc bao quanh cột sáng khổng lồ có đường kính hơn dặm. Hắn còn thấy có vài tảng đá đen trơn bóng lớn đến chục thước nằm ở phần rìa bãi đất trọc và được phân bố với khoảng cách rất đều, trong đó có một tảng đá đã vỡ thành nhiều mảnh to nhỏ.
Hắn ngửa đầu nhìn lên, cách mặt đất tầm khoảng trăm thước có một dòng máu đỏ lơ lửng và bay quanh cột sáng, đôi lúc dòng máu tụ lại hóa thành một con Tiểu Hồng Viên dễ thương, làm những hành động như cười, nhảy, giỡn,… rồi lại tan thành dòng máu mà bay quanh, cứ lặp đi lặp lại như thế.
“Huyết Ma Linh Phong Trận? Phong Tế Mộ này là trò của đám Ma Đạo ở Nam Châu?”
Hắn cau mày nhìn chằm chằm vào dòng máu đó. Huyết Ma Linh Phong Trận sẽ luyện hóa một con ma thú bất kỳ đầu tiên đặt chân vào trận, sau đó biến nó thành Huyết Linh và trao cho nó sức mạnh để tấn công những kẻ dám xông vào phạm vi trận pháp. Đặc biệt là thứ bị nó giết sẽ bị luyện hóa thành máu và bồi bổ lại, đồng thời tăng cường sức mạnh cho nó.
Chỉ là, sau một lúc quan sát, hắn cảm thấy có gì đó sai sai, theo những gì hắn biết thì Huyết Linh của trận pháp này là loại rất điên cuồng, thấy sinh vật sống xuất hiện liền tấn công hoặc gầm gừ, nhưng con Huyết Linh này lại khá ôn hòa, thấy hắn còn vẫy vẫy tay chào, khả năng là trận pháp này không phải do đám Ma Đạo bày bố.
Nhìn quanh không có ai, hắn chém ra một mảnh Không Đao, canh thật chuẩn xác vào vị trí dòng máu biến hình và ném mạnh. Không Đao bay vút như đạn bắn, xuyên qua Huyết Linh lẫn cột sáng rồi quay trở về phiến không gian bị cắt ra của nó, kèm theo một ít máu bị nhốt trong lưỡi đao.
Ngay khi Không Đao hòa vào không gian và biến mất, phần máu kia liền được hắn dùng linh lực bọc lấy và rót vào bình sứ nhỏ. Bôi máu của Huyết Linh sẽ khiến chúng coi sinh vật sống đó là ‘đồng loại’ mà không công kích, cho dù con Huyết Linh này có ôn hòa đi nữa thì hắn vẫn phải thủ cho chắc ăn.
Hửm? Cảm thấy cách đối phó này quá dễ dàng ư? Tất nhiên là dễ rồi, chỉ cần lấy máu của Huyết Linh là được, còn làm cách nào để lấy máu thì đó là câu chuyện khác, ha?
Gọi Tiểu Tiểu và nhờ nó phủ cho một vòm cầu Ảo Chướng nhỏ để che dấu bản thân, Trần U ngồi tựa vào thân cây, vừa ăn vừa chờ đợi những đội ngũ khác đến.
Thời gian trôi qua khá nhanh, bây giờ đã gần ba giờ sáng.
Trần U bỗng mớ mắt và nhìn về phía bên phải. Vị trí cách hắn hơn nửa dặm có một đội ngũ vừa bước ra rừng cây, với điếm nhấn là một nam nhân lực lưỡng cao hai thước trang bị kim giáp và đại đao vắt sau lưng.
Nhìn lướt qua, trông đội ngũ này rất sạch sẽ, tinh thần lẫn khí tức tỏa ra rất vững vàng, lại thêm trang bị tận răng cùng thực lực tổng thể, hắn liền biết đây là đội ngũ của một vị Hoàng Tử bởi chỉ có Hoàng Thất mới xuất ra được đội ngũ như thế này.
Hoàng Đế Thiên Lam có năm Hoàng Tử, tám Công Chúa, nói về Hoàng Tử thì hai người đầu tiên do Hoàng Hậu sinh ra, đều là Sủng Thú Sư và có tên tuổi vang dội ở Đảo Kinh Nam. Hoàng Tử thứ ba được một vị Phi Tử có gia thế sinh ra, học thức cực kỳ uyên bác, tuy không phải Sủng Thú Sư nhưng danh tiếng lẫn địa vị còn cao hơn hai người anh đôi phần, bởi y là…
Học trò của Hội Trưởng Dưỡng Tiên Hội.
Uy vọng của Dưỡng Tiên Hội ra sao thì không cần phải nói đến, đến Thành Chủ của Bắc Khiên Thành còn phải cực kỳ nể mặt vị Hội Trưởng của hội, là học trò của người có địa vị chí cao như vậy thì…
Quay lại vấn đề.
Tứ Hoàng Tử và Ngũ Hoàng Tử được hai Phi Tử bình thường sinh ra. Tứ Hoàng Tử thì đã lâu rồi không nghe thấy tiếng tăm gì, Ngũ Hoàng Tử thì mọi người ở đây cũng đã hiểu sơ sơ, là ‘phế vật’ ở Đế Đô với danh tiếng còn vang xa hơn ba người anh, được xem là nỗi nhục của Hoàng Thất Thiên Lam Quốc từ xưa đến nay.
Từ những thông tin trên, Trần U liền loại bỏ Tứ, Ngũ và Tam Hoàng Tử, còn Đại và Nhị, hắn nghiêng về bên Đại hơn bởi hắn thấy người trẻ tuổi của đội ngũ này trông khá kiêu ngạo, khá đúng với lời đồn về tính cách của Đại Hoàng Tử.
Trần U chuyển sự quan tâm sang nhóm người vừa bước ra từ bên cạnh đội ngũ của Đại Hoàng Tử, ai nấy đều mệt mỏi nhưng vẫn tỏ ra vẻ gì đó ngoan ngoãn thông qua việc quan sát mọi thứ trong im lặng, không dám bùng nổ cảm xúc như sợ khiến người kia không vui.
Hắn cười mỉm một bên môi rồi tiếp tục quan sát, trên đời này không thiếu kẻ mạnh và những kẻ may mắn, theo thời gian trôi đi, số lượng người xuất hiện nơi này cũng nhiều hơn, có nhóm ba người trên Quy Điểu với y phục sạch sẽ, có Hóa Nguyên Chương với bộ dạng tàn tạ chạy ra cùng sủng thú Ám Ảnh Bảo, có nam có nữ, có già có trẻ, có vài người đến được nơi này chỉ bằng thực lực Dẫn Linh Cảnh,…
HA HA HA…
“ĐẾN RỒI, ĐẾN RỒI.”
“CỔ CẢNH LÀ NHƯ NÀY SAO? MỞ MANG, MỞ MANG… HA HA HA.”
Đến gần năm giờ sáng, chỗ rừng phía Tây bỗng vang lên những tiếng cười nói lớn, sau đó là hình ảnh đám người dị dạng lao ra với bộ dáng vui vẻ, hưng phấn, đếm sơ qua có tầm hơn bốn mươi tên, trong đó có bốn tên… Ngũ Cấp, và trong bốn tên này, lão giả mặc y phục màu đen là kẻ có thực lực mạnh nhất, hoàn toàn vượt trội so với tất cả người đang có mặt ở đây.
Nhìn đám người dị dạng này, ai ai cũng cau mày thật chặt, người dân nào của Thiên Lam đều có thể tham gia Cổ Cảnh, chỉ riêng đám này là không được bởi chúng chả phải người dân, cũng chả phải là người, nhưng uy áp khủng bố từ lão già đồ đen kia khiến mọi người đều không dám làm ra hành động thiếu suy nghĩ.
…
…