Chương 141. Ân công.
Mặt trời của ngày mới dần dần ló dạng nơi chân trời.
Khi được ánh nắng ban mai ấm áp chiếu vào, những con ma thú chịu ảnh hưởng của Nhất Nhật Hoa bỗng dưng đứng bất động, rồi màu đỏ trong mắt của chúng dần dần rút đi và trở về trạng thái mắt bình thường, sau đó chúng nhìn quanh với vẻ ngơ ngác, con nào có trí tuệ còn biết tự hỏi tại sao chúng lại ở đây?
Sau một hồi ngẩn ngẩn ngơ ngơ hoặc tìm không ra câu trả lời, mỗi con ma thú tiếp tục cuộc sống hằng ngày của mình theo bản năng, con nào ăn cỏ thì ăn, con nào đi săn thì săn, con nào buồn ngủ thì ngủ,…
Trải qua một đêm bị ma thú tập kích, giết chóc, số lượng người tiến vào sơn mạch giảm đã giảm hơn một nửa, những người sống sót hoặc là đang tiếp tục trốn chạy, hoặc là đang co ro trong góc kín nào đó.
Di chuyển suốt cả đêm, Trần U chỉ gặp thêm hai đám ma thú khác, vì lười nên hắn không tiêu diệt chúng mà dùng Linh Nhân Kỹ che thân nhiệt cùng mùi của bản thân, quả nhiên chúng xem hắn như một cái cây, lướt qua thật nhanh mà chẳng thèm nhìn lại.
Ngoài ra, hắn cũng ‘gặp’ thêm hai nhóm người đã thất bại trong cuộc chiến với đám ma thú, có thể nói đó là cảnh tượng khá kinh dị, xác người cùng xác ma thú nằm chồng lên nhau một cách lộn xộn, tay chân đứt gãy, nội tạng lòi ra, mùi tanh của máu nồng nặc cả vùng trời, nếu không xử lý thì những nơi này sẽ bùng lên ổ dịch bệnh.
Thế là hắn phải làm người tốt lần nữa, lần mò trong đống xác để tìm kiếm có người nào may mắn sống sót hay không? Vừa tìm mà còn vừa tranh thủ thu lại tay nải, để lại đây cũng chẳng có ích lợi gì, thôi thì xem như tặng và bù cho công sức của hắn giúp bọn họ an táng đi.
Sau khi thu hết tất cả những thứ có giá trị và kiểm tra không có ai còn sống, hắn mở không gian cho Tiểu Tiểu thò cái đầu của nó ra và thi triển Phun Lửa để xử lý phiến khu vực này. Chờ mọi thứ hóa thành tro, hắn liền dập lửa để tránh lây lan rồi di chuyển.
Cứ như vậy, hắn gặp và xử lý các khu vực tiếp theo.
Quay lại câu chuyện.
Lúc này, Trần U đang ngồi bên dòng suối nhỏ và kiểm kê thu hoạch từ những tay nải kia. Thế đạo này không thể biết lúc nào bản thân sẽ lâm vào tình cảnh thiếu thốn, vậy nên cái gì lấy được thì phải lấy, vét được thì phải vét, và kẻ lãng phí thường hay bị trời diệt. Đây là một trong những nguyên tắc sống nên dù hiện tại đang là người khá giàu có, hắn vẫn bỏ thời gian để vơ vét, kiểm kê những thứ lắt nhắt này, người xưa có câu tích tiểu thành đại mà.
Vật phẩm trong đống tay nải này không đa dạng cho lắm, hoặc là thuốc, hoặc là Linh Đơn, hoặc tiền, hoặc chất độc, y phục,… những thứ cần thiết cho chuyến hành trình tầm bảo, ủa, sao lại có cái cọc gỗ vừa dài vừa tròn, có gai, lại còn nhơn nhớt thế này?
“Mọe kiếp.”
Hắn trề môi tỏ vẻ kinh tởm rồi lập tức quăng cái thứ đó đi, vớt nước suối rửa tay cho thật sạch, sau đó bắt đầu phân loại. Những thứ không giá trị như quần áo, nội y, son phấn,… hắn ném thành đống rồi lệnh cho Tiểu Tiểu đốt đi, phần còn lại đều thu vào Túi Trữ Vật rồi tiếp tục lên đường.
Di chuyển tầm hơn một giờ, hắn thấy bãi ‘tha ma’ thứ ba, vẫn là xác người xác thú chất đống hoặc nằm xếp lớp, máu đẫm mặt đất kèm theo mùi tanh nồng khó chịu, chỉ có điều khác biệt là trời đã sáng nên đám ma thú cuồng loạn kia cũng đã tỉnh táo, những loài ăn thịt đang bu quanh đống xác và thưởng thức bữa ăn cực kỳ thịnh soạn.
Hình ảnh này làm hắn cau mày, thầm nghĩ đám ma thú này dám xử lý những vị ‘khách hàng’ của hắn, đúng là muốn chết mà.
Hắn khải linh lực lên Thiết Côn và vận xuống hai chân, ngay sau đó, Bạo Bộ được thi triển và hắn lao đến con Hắc Văn Linh Cẩu gần đó như mũi tên. Tội nghiệp con chó nhỏ, đang thưởng thức những miếng thịt tươi ngon thì Thiết Côn quơ đến đập đầu của nó nổ tung như trái dưa, máu thịt óc xương văng tứ tung ra xung quanh.
Bụp.
Nghe tiếng bụp giòn tan, đám ma thú đồng loạt nhìn về hướng này. Hình ảnh Hắc Văn Linh Cẩu không đầu ngã xuống khiến chúng bị chấn nhiếp, con nào con nấy đứng đơ như tượng, sau vài giây mới ngớ sang Trần U, cảm nhận khí tức mạnh mẽ và ánh mắt vô cùng hung ác của hắn, tất cả bọn chúng liền co giò bỏ chạy tán loạn, chưa đầy chục giây, khu vực này đã trở lại với bầu không khí yên tĩnh vốn có của nó.
Quen tay quen việc, hắn bắt đầu công việc kiểm tra lẫn lấy ‘kinh phí’ của mình. Sau khi hoàn thành tất cả công đoạn, hắn ngước nhìn cột sáng ở đằng trước và ước tính lại quãng đường, với tốc độ di chuyển của hắn thì chắc chỉ tầm một buổi cho đến nửa ngày là sẽ đến nơi, vậy nên hắn sẽ điều chỉnh lại kế hoạch, không cần Tiểu Tiểu chở đi nữa mà sẽ để nó nghỉ ngơi dưỡng sức, sẵn sàng cho chuyện sắp tới.
Tiếp tục xách Thiết Côn lao đi trong rừng rậm, băng đèo vượt suốt, đến khi chạy qua chân ngọn núi đá, hắn bỗng thấy có bốn con Bạo Huyết Lang đang chụm đầu lại, thỉnh thoảng còn lấy chân cào cào rồi gầm gừ nhìn vào một cái hang nhỏ, với bản tính tò mò và thời gian thoáng còn nhiều, hắn liền bẻ hướng chạy qua bên đó xem thử.
Thấy có người đến, khí tức tỏa ra còn mạnh mẽ khiếp vía, bốn con Bạo Huyết Lang liền hoảng sợ bỏ chạy tứ tán. Hắn không rảnh truy giết làm gì, thu lại khí tức rồi bước đến cái hang. Vì không biết trong hang có thứ gì nên hắn chủ động giữ khoảng cách an toàn là hai thước, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chiến đấu rồi mới nhìn vào bên trong.
Ngay sau đó, hắn bỗng nhướng mày nhẹ, cái hang này rộng tầm nửa thước nên hắn nghĩ rằng bên trong là ma thú hay gì đó, nhưng không ngờ lại là người bởi hắn thấy hai đế giày, trông kích cỡ hơi nhỏ nên có lẽ là nữ nhân.
Lắc lắc cái chân nhưng đối phương chẳng có phản ứng gì, hắn thầm nghĩ chẳng lẽ đối phương bị chết ngạt rồi? Cái hang nhỏ đến thế này cơ mà.
Hắn cầm hai cổ chân rồi kéo ra từ từ, cơ thể nữ nhân với y phục màu hồng rách rưới dần hiện ra trong mắt hắn. Đôi mắt nàng ta nhắm nghiền, hơi thở và nhịp tim đã khá yếu, nhìn qua liền biết bị ngộp thở đã lâu, nếu không phải là Võ Sư Dẫn Linh trung kỳ, có thể chất và sức sống mạnh hơn người thường thì nàng ta đã chết rồi.
Trần U hơi cau mày, thầm nghĩ sao số phận của hắn cứ dính đến nữ nhân vậy nhỉ?
Hắn ngồi xuống, vận linh lực lên hai ngón tay rồi điểm vào một số huyệt vị, sau đó đặt tay lên ngực nàng ta rồi ấn một cái thật mạnh. Nhận được sự kích thích, nhịp tim của nàng ta bỗng tăng mạnh, linh lực cũng tự di chuyển khắp cơ thể và rồi nàng ta bất thình lình dựng người ngồi dậy, một tay chống trên đất, một tay đặt tại ngực, hít thở không khí trong lành một cách điên cuồng.
Trong lúc nàng ta hít thở, hắn lại âm thầm lùi ra xa. Nàng ta là Võ Sư, còn tiến vào tận đây thì ắt không phải dạng vừa, cứu đến đây là được rồi, không nên dính dáng gì thêm.
Chỉ là, hắn vừa bước lùi được có vài bước thì nàng ta bỗng quay qua nhìn hắn, giọng nói đầy quyến rũ nhưng ngắt quãng:
“Ân công… người đi đâu vậy? Khụ… khụ…”
Nói rồi nàng ta che ngực ho khan liên tục, biểu cảm cực kỳ đau đớn, điều này khiến hắn cảm thấy rất khó hiểu, rõ ràng nàng ta không thương không tích, chỉ bị ngộp thở thì cớ sao lại trông đau đớn như vậy? Và câu trả lời, rất nhanh hắn đã biết.
Nhân lúc hắn đang suy nghĩ câu hỏi trên, nàng ta bất chợt đứng dậy rồi nhào đến dùng hai tay ôm lấy cổ hắn, biểu cảm đau đớn trên gương mặt xinh đẹp biến mất và thay bằng sự quyến rũ, cười nói:
“Ân công… sao người lại nỡ bỏ nô gia ở đây một mình? Người thật đáng ghét mà.”
“Khốn thật, sống hơn trăm năm, trải qua biết bao nhiêu chuyện mà bây giờ vẫn bị nữ nhân lừa, Trần U ơi là Trần U…”
Hắn gào thét trong lòng nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ bình thản, cười nhạt nói:
“Ta có việc vội trên người, bỏ thời gian để kéo cô ra là tốt lắm rồi, cô còn muốn gì nữa?”
Nàng ta bỗng co đùi phải cạ dọc theo chân hắn, ánh mắt nhìn hắn đầy mị tình và lả lơi:
“Ân công… người đã có ân cứu mạng nô gia, để nô gia… báo đáp rồi người hãy đi được không?”
Nói rồi nàng ta rút một tay khỏi cổ hắn, dùng nó đẩy áo làm lộ ra bờ vai ngang trắng trẻo với xương quai xanh gồ rõ cùng nội y đỏ rực đang che đậy đôi tuyết sơn vừa phải, quả thật là hình ảnh rất dễ khiến nam nhân phun máu mũi.
Bên ngoài hắn cười cười nhưng trong lòng lại không cười, từ những biểu hiện và thủ đoạn từ nãy đến giờ, hắn đoán nàng ta là kiểu chuyên dụ dỗ nam nhân, và khả năng là nhờ năng lực này nên kẻ có thực lực Dẫn Linh Cảnh như nàng ta mới có thể tiến vào được tận đây.
Nụ cười của hắn bỗng chuyển sang đểu cán, theo đó, cánh tay phải cũng nhanh chóng xộc vào nội y mà xoa nắn đôi tuyết sơn kia, nói:
“Thấy cô có lòng như vậy, thôi thì ta cho phép cô đi cùng ta, buổi tối làm ấm cho ta hoặc giúp ta sảng khoái, thế nào?”
Nàng ta cười gợi tình:
“Đây là phúc phận của… ư… nô gia… cảm ơn ân công.”
Nhiệt tình dùng đùi cọ sát để đáp lại, đến khi thấy người trước mặt đã xoa nắn mình đến mức y phục lộn xộn kèm theo đôi mắt đầy thèm khát, Diêu Na cảm thấy thời cơ đã thích hợp nên liền ngỏ ý:
“Ân công… Đám ma thú hôm qua… thật là đáng sợ quá à, nô gia không muốn tham gia Cổ Cảnh nữa đâu. Ân công… người dẫn nô gia rời đi đi… trên đường đi nô gia sẽ tận lực thỏa mãn người nha, người muốn hoa dạng nào, nô gia cam kết chiều theo dạng đó.”
Nghe câu nói này, hắn liền rút tay khỏi tuyết sơn, vẻ khát tình trên mặt biến mất sạch sành sanh. Đúng vậy, những thứ hắn làm từ nãy đến giờ chỉ là diễn, diễn để xem thử nữ nhân này có biết thân biết phận? Biết khống chế lòng tham không?
Thực lực thì yếu, trải qua kiếp nạn vừa rồi mà vẫn không giác ngộ từ bỏ, vẫn muốn dụ dỗ, dựa dẫm vào nam nhân để tiến vào Cổ Cảnh thì hắn sẽ mặc nàng ta chết sống ở đây. Nhưng bây giờ, nàng ta không muốn tiến vào Cổ Cảnh nữa, thay vào đó là ước muốn rời đi để cầu một con đường sống, xem như là tự cứu bản thân một mạng.
“Oh, vậy ta và cô không chung đường rồi, bởi ta muốn đi Cổ Cảnh tìm kiếm cơ duyên.”
Nghe và nhìn thái độ chuyển nghịch của hắn, Diêu Na liền ngớ người. Nàng không muốn đi Cổ Cảnh, rất rất không muốn đi, nhưng ở lại đây với một thân một mình cũng đầy nguy hiểm, phải làm sao, phải làm sao đây?
Đang nghĩ không ra cách thì nam nhân trước mặt bỗng ném cho nàng một cái bình, nói với giọng lạnh tanh:
“Vào ban ngày cô hãy di chuyển theo hướng Bắc, tìm kiếm con ma thú ăn cỏ có các đặc điểm này: gặm cỏ như bị bỏ đói lâu năm, hoặc ngủ li bì như chết, hoặc chạy tưng tưng như dư thừa năng lượng,…”
“Chọn được rồi thì cô chờ đến Hoàng Hôn, khi đó nó sẽ khựng lại trong khoảng khắc tầm chục giây, cô hãy tranh thủ bôi thuốc này cùng bùn đặc lên cơ thể trước rồi bám chặt lưng, nó đi đâu, cô theo đó.”
“Đến khi trời sáng, nó khựng lại một lần nữa thì cô hãy nhảy xuống, nếu không quá xui xẻo, ít nhất cô cũng sẽ đến khu vực cách rìa sơn mạch không quá xa, chúc may mắn.”
Vừa dứt câu nói thì nam nhân trước mặt cũng biến mất, để lại nàng với vẻ mặt ngơ ngác cùng cái đầu đang tích cực xử lý thông tin. Sau một lúc, nàng nhìn cái bình trên tay rồi nhìn về vị trí nam nhân đó vừa đứng.
Hình như, nàng vừa gặp một cường giả thật sự.
…
…