Chương 140. Tiểu Thú Triều bạo động 4.
Quay lại vài phút trước.
Vừa di chuyển, Trần U vừa nhìn cột sáng kia và tính toán, với khoảng cách từ khu vực này đến nơi đó thì thời gian tác dụng của Nhất Nhật Hoa đã qua một đêm một ngày, tức là dù tối nay là đêm đầu tiên con người và ma thú chạm mặt chém giết, nhưng thực tế đã là đêm thứ hai đám ma thú cuồng loạn.
Theo ‘tiêu chuẩn’ của các Cổ Cảnh có bố trí Nhất Nhật Hoa thì sau khi hoa hết thời gian tác dụng, tức là sau ba ngày thì Cổ Cảnh sẽ mở, và hắn chỉ còn một ngày một đêm để đi đến đó.
“Buổi sáng phải bảo Tiểu Tiểu tăng tốc độ mới được.”
Hắn thầm nghĩ rồi chạy nhanh hơn, nhảy nhảy trên các tảng đá, đạp bạch bạch qua các con suối. Chạy ngang qua khu đất trống nhỏ, dưới ánh sáng mờ mờ của các ngôi sao, tầm mắt của hắn bỗng thu được hình ảnh một nữ nhân đang nằm ngửa với đôi mắt nhắm chặt, bên cạnh có con Bạo Huyết Lang mắt đỏ đang há to miệng chực chờ trước cổ nàng ta.
Hắn lập tức ném Thiết Côn mà chẳng suy nghĩ, phần đầu côn được khải mũi nhọn từ linh lực lao đến như mũi tên, dễ dàng găm vào cổ của Bạo Huyết Lang rồi lôi nó bay đi và ghim phập vào thân cây ở đối diện.
Hắn nhảy đến rút Thiết Côn rồi khải linh lực tạo thành lưỡi đao và vạch bụng Bạo Huyết Lang, kiểm tra không thấy Ma Hạch mới bước đến chỗ nữ nhân kia và quan sát từ trên xuống dưới. Nàng ta còn rất trẻ, rất non nớt, dáng vẻ tàn tạ và y phục rách nát, có vẻ đã trải qua khá nhiều câu chuyện trong tối nay.
Lam Xuyên nhìn hắn với ánh mắt ngơ ngác, còn hắn thì dần cau mày, tự hỏi sao ở nơi này lại có người chẳng có tu vi gì? Mang theo sự tò mò, hắn lập tức ngồi xuống rồi bóp nhẹ lên tay và chân của Lam Xuyên, sau đó áp tay lên phần bụng nơi đan điền để kiểm tra. Đan điền hoàn toàn bình thường, không bị phế và cũng không cạn linh lực, là người bình thường đến không thể bình thường hơn.
Điều này khiến hắn càng cảm thấy kỳ lạ, bởi Bạo Huyết Lang là loài ma thú ra đòn dứt khoát, nó không bao giờ lăm le con mồi như lúc nãy, chưa kể nó còn đang trong trạng thái cuồng loạn, chạm mặt là không chết không thôi nên càng không thể có chuyển lăm le.
Thế là hắn tức tốc lấy ra viên Minh Châu nhỏ để soi rõ hình thể của nàng ta. Có ánh sáng đột ngột nên nàng ta liền lấy tay che mắt theo bản năng, còn hắn quan sát từ trên xuống dưới một lần nữa rồi cầm tay nàng ta mà kéo ra, nhìn vào đôi mắt xanh độc đáo đó.
Tóc xanh như trời, mắt xanh như ngọc, đây là loại thể chất khá đặc biệt, được đặt tên theo đặc tính của người sở hữu, Lam Thể.
Ngoài việc biến đổi tóc và mắt thành màu xanh lam, thể chất này cũng không có năng lực gì quá bá đạo. Một, đối với các dạng ma thú không nhìn bằng mắt mà dùng nhiệt để dò con mồi, trong ‘tầm mắt’ của những loại ma thú đó, người sở hữu Lam Thể không phát ra thân nhiệt, trở thành thứ bình thường hòa vào khung cảnh xung quanh. Hai, kinh mạch người sở hữu Lam Thể không bị teo lại theo thời gian, ban đầu ra sau thì sẽ mãi luôn như vậy.
Trần U thầm ồ trong lòng, hóa ra đôi mắt của con Bạo Huyết Lang đó đã bị ‘thay’ nó không còn nhìn bằng thị giác mà ‘nhìn’ bằng tầm nhiệt, lần theo mùi để dò ra nàng ta nhưng lại ‘thấy’ nàng không phát nhiệt, như là khúc gỗ hay cái cây gì đó nên mới lưỡng lự, há mồm lăm le chậm rãi như vậy.
“Vậy là, mùi hương của Nhất Nhật Hoa ảnh hưởng đến mắt và thần kinh của đám ma thú, biến chúng nó thành ma thú tầm nhiệt nên thấy ‘nhiệt’ nào là tấn công ‘nhiệt’ đó, không cần biết đối thủ gốc của nó là ai.”
Hắn gật gật gù gù, một kiến thức mới đã được khám phá và tiếp thu, sau này chắc chắn sẽ lúc dùng đến.
Đến thời điểm này, Lam Xuyên vẫn nhìn hắn với ánh mắt ngơ ngác như lúc ban đầu. Chuyện hắn bóp tay bóp chân nàng, xoa bụng nàng, lấy Minh Châu ra rồi soi mói nàng, hay những dáng vẻ ‘khùng điên’ hắn bày ra, nàng chẳng thèm để ý, bởi hiện tại, trong đầu của nàng chỉ có một suy nghĩ, đó là… nàng lại có cơ hội để sống nữa rồi.
“Cô sống sót rồi, đi thôi, ta dẫn cô đến một chỗ an toàn, có ăn có uống đầy đủ. Cô chịu khó ở đó chờ đến khi Cổ Cảnh kết thúc, ta sẽ đến dẫn cô rời đi sơn mạch.”
Câu nói của hắn vọng vào tai khiến Lam Xuyên tỉnh hồn lại. Nhìn hắn đã xoay người bước đi, nàng chợt chuyển từ nằm ngửa sang quỳ gối cúi lưng khiến đầu chạm đất, cơ thể và giọng hơi run run, nói:
“Đại nhân… xin người hãy mang nô tỳ theo… nô tỳ hứa sẽ luôn vâng lời người.”
Lời nói của người này rất hấp dẫn, nàng không cần phải đi vào Cổ Cảnh và được ở chỗ an toàn, chỉ là… như thế nào là an toàn? Theo lời hắn nói thì hắn sẽ cho nàng ăn uống đầy đủ, nhưng trên người hắn có mang theo thứ gì đâu? Nàng sẽ ăn thế nào? Uống thế nào? Với không có người có tu vi bên cạnh, lỡ như ma thú đến thì nàng biết phải làm sao?
Chưa kể, nếu hắn chết trong Cổ Cảnh hoặc quên đi một nhân vật nhỏ bé như nàng thì sao? Phong Hải Sơn Mạch bao la bạt ngàn, ai có thể tìm được nàng? Khu vực này sâu tận trung tâm, ma thú tầng tầng lớp lớp, sao nàng có thể tự thân trở ra khỏi nơi nguy hiểm này cơ chứ?
Như thế này… là an toàn ư?
Cả hai sự lựa chọn, đi cùng hay ở lại, đều có rủi ro của chính nó nhưng nàng chọn đi cùng, bởi vì ít ra… nàng còn có thể tiếp tục đi, tiếp tục có cơ hội sống.
Trần U cau mày nhìn nàng ta, nói với giọng nhẹ nhàng:
“Cô không có tu vi, trói gà còn không chặt thì ta mang theo cô làm gì? Nữ nhân của ta có thể đấm nhau mà ta còn không mang theo nên tốt hơn hết là cô hãy theo sự sắp xếp của ta, ta đảm bảo cô có thể sống mà rời đi Phong Hải Sơn Mạch.”
Nếu là chuyến đi bình thường thì hắn chắc chắn không ngại mà mang nàng ta theo, ban ngày có người chém gió giết thời gian, ban đêm có thể làm gối ôm ấm, nhưng đây là đi Cổ Cảnh, người không có tu vi như nàng ta chính là gánh nặng, hắn có thể không cần gánh nàng ta nhưng chết như vậy chẳng phải uổng phí công sức hắn cứu hay sao?
Lam Xuyên dập đầu liên tục, vừa dập vừa nói:
“Đại nhân, xin người cứ mang nô tỳ đi theo, nô tỳ muốn sống… nhưng ở một nơi không ai bên cạnh càng khiến nô tỳ sợ hãi hơn, xin người… trên đường đi, nô tỳ sẽ… làm theo tất cả lời mà người nói.”
Thiếu nữ non nớt xinh đẹp, là Lam Thể đặc biệt hơn người và nói câu này, đúng là rất rất hấp dẫn nha, đáng tiếc hắn là người háo sắc nhưng không phải kiểu dễ bị sắc dụ, bây giờ dù nàng ta có thực lực Phục Linh Cảnh đi nữa, hắn vẫn sẽ không mang nàng ta theo, đỡ làm tâm điểm và đỡ vướng tay vướng chân của hắn.
Biểu cảm hắn trở nên lạnh lùng, nói với giọng hờ hững:
“Ta với cô là hai người xa lạ, có thể cứu cô và cũng có thể bỏ mặt cô. Nguyên tắc làm người của ta rất linh hoạt. Một, theo lời ta nói mà làm. Hai, ngồi ở đây chờ chết, ta không muốn nói nhiều.”
Nói rồi hắn tiếp tục bước đi.
Lam Xuyên mím môi, hai bàn tay nắm chặt thể hiện sự không cam lòng nhưng rồi cũng phải buông thả, là kẻ yếu, nàng… không có sự lựa chọn và quyền được lựa chọn.
AA.
Nghe thấy tiếng kêu vang lên từ phía sau, hắn liền quay đầu nhìn và thấy nàng ta ngã ra đất, đang lấy hai tay xoa xoa cái chân không mang giày. Bước đến gần rồi ngồi xuống, hắn thấy mắt cá chân của nàng ta đã sưng tấy, nổi lên cục u bầm tím.
Không thể để lộ Tiểu Tiểu nên hắn thầm thở dài trong lòng, cởi áo ấm choàng cho nàng ta rồi bế lên, hành động ấm áp nhưng vẻ mặt vẫn lạnh tanh và chẳng thèm quan tâm, sau đó bắt đầu chạy và tìm kiếm vị trí bản thân cho là an toàn.
Lam Xuyên choàng hai tay qua cổ, vừa nhìn gương mặt bình thường của hắn vừa thầm nghĩ, nàng cứ tưởng hắn sẽ bỏ nàng lại hoặc chỉ đứng đó mà nhìn, nhưng không ngờ hắn lại bế nàng lên, còn choàng áo khoác ấm duy nhất của hắn cho cơ thể héo tàn này.
Nàng cảm thấy, dường như… hắn khác biệt với tất cả các nam nhân nàng từng gặp trong đời, bởi hắn có thực lực mạnh, lại chịu nhường ra lợi ích của bản thân là cái áo khoác ấm cho kẻ yếu đuối như nàng, đây là điều nàng chưa từng gặp qua trong đời, có lẽ… nàng… đã thật sự gặp được một người tốt rồi.
Khóa đích đến là phần đất phẳng nằm giữa sườn núi cao, Trần U thi triển Bạo Bộ chạy một mạch lên tới nơi rồi đặt Lam Xuyên xuống. Vừa mới nhìn hắn bằng ánh mắt cảm kích, nàng ta bỗng cảm thấy phần gáy đau đau sau đó tâm trí bỗng chìm vào biển đen mờ mịt.
Đánh ngất nàng ta là để giấu chuyện Túi Trữ Vật, không phải người mình nên tốt hơn hết là không để lộ ra ngoài. Ài… làm người tốt đã khó… làm người tốt mà còn gặp người bình thường như nàng ta lại càng khó hơn.
Hắn loay hoay đóng cọc dựng lều, chuẩn bị nệm, gối, thức ăn nước uống, thêm vài bộ y phục của hắn cùng một thùng nước tắm,… Phần sinh hoạt đã xong xuôi, hắn gọi Tiểu Tiểu ra để xin nó vài giọt máu làm thành bình sứ xua đuổi ma thú như đã làm với An Phu. Sau đó, hắn nghiền Linh Đơn thành bột và trộn chung với bột xương của ma thú để tạo thành thứ mà hắn gọi là bột linh lực, rải quanh lều tạo thành hai đường tròn lớn nhỏ với các ký tự ở giữa, và đây chính là trận pháp.
Xong xuôi, hắn bế nàng ta vào lều và đặt lên nệm êm, rồi hắn tháo tay nải Tử Hổ và cũng nhẹ nhàng đặt bên cạnh nàng ta. Sẵn tiện chuyện này nên hắn để nó ở đây luôn, vừa an toàn vừa có người chăm sóc, không cần lắc lư chịu khổ trên lưng hắn, chưa kể nó vừa bảo vệ nàng ta, vừa xem như con tin để nàng ta an tâm hơn, một công được rất nhiều chuyện.
Nhìn nàng ta ngất mà cũng ngủ say, hắn bỗng vươn tay bóp nhẹ tuyết sơn nho nhỏ, thầm nghĩ nàng ta khiến hắn tốn nhiều tài nguyên như vậy, sau khi Cổ Cảnh kết thúc thì hắn sẽ đòi đủ cả vốn lần lời.
Đắp chăn cho cả hai rồi cùng Truy Thư Yến bước ra ngoài, hắn xoay người đặt tay lên lớp bột linh lực và truyền linh lực để kích hoạt. Ngay khi linh lực truyền qua, lớp bột dưới tay liền sáng lên và lan rộng với tốc độ cực nhanh, sau đó dần dần hình thành vòm cầu nhỏ có công dụng chặn ma thú tấn công.
Nhìn trận pháp này, hắn thầm than bản thân quá nghèo rồi, mang tiếng là đại sư trận pháp mà phải triển khai trận theo cách thức cổ lỗ sĩ này, đúng là quá mất mặt mà. Hắn xoa xoa trán rồi mở không gian cho Tiểu Tiểu đưa chân của nó ra, đặt lên vòm cầu và truyền linh lực qua đó để phủ thêm Ảo Chướng. Từ bây giờ, người và thú nhìn vào chỉ thấy đây là khu vực cực kỳ bình thường.
Đến đây là chuyện đã được giải quyết xong, hắn đóng không gian sủng thú rồi cùng Truy Thư Yến tiếp tục chạy về phía cột sáng.
…
…