Chương 127. Đào trúng gì đó.
Ăn uống no nê rồi ngồi xỉa răng để hai nha hoàn dọn dẹp bàn ăn, Lang Ý Phi bắt đầu nói cho Trần U những thông tin tổng quan về tổ chức của nàng.
Hiện tại, tổ chức này không có tên chính thức, bốn người đứng đầu là cường giả Tố Linh sơ kỳ, Linh Cương Cảnh có mười chín người, Khải Linh Cảnh hơn ba mươi người, Dẫn Linh Cảnh và Nhập Linh Cảnh không có số liệu rõ ràng nhưng ít nhất cũng hơn trăm.
Tử Nguyệt Yêu Lang thuộc hàng những ma thú đứng đầu trong lớp Huyền Phẩm, lại có đặc tính đặc biệt nên tốc độ thăng tiến sức mạnh càng thêm nhanh, có thể sánh ngang với một vài chủng ma thú lớp Thống Lĩnh Phẩm, chưa kể sau khi hóa hình, Lang Ý Phi được mở mang trí tuệ, có thể học và dùng Linh Pháp của con người nên tốc độ thăng tiến sẽ càng nhanh, từ Thất Cấp đột phá vào Ngũ Cấp trong năm năm là đủ hiểu.
Với tốc độ thăng tiến này thì nàng cũng sẽ luyện Linh Đơn nhanh hơn người bình thường, vào những ngày trăng tròn thì càng ối dồi ôi, có thể nói là luyện đơn như làm kẹo, nên việc nàng bồi dưỡng ra được tổ chức như này cũng chẳng có gì quá ngạc nhiên, đó là đối với người trải đời như Trần U, còn Tô Khuynh Thành, khi nghe tổ chức có bốn người Ngũ Cấp, mười chín người Lục Cấp thì trưng ra vẻ mặt đầy kinh ngạc mà nhìn Lang Ý Phi, còn ngoáy ngoáy lỗ tai như thể sợ nghe nhầm con số.
Vị tỷ tỷ này, lại có một tổ chức khủng bố như vậy?
Mà nghĩ lại cũng khá là hợp lý, Trần U nói rằng vị tỷ tỷ này là ma thú hóa hình gì gì đó, đây cũng là lần đầu nàng nghe và thấy tận mắt ma thú có thể trở thành con người, có lẽ vì là kiểu người ‘đặc biệt’ nên Lang Ý Phi mới có thể bồi dưỡng ra tổ chức mạnh như vậy.
Sau khi đã nói hết những thông tin cần nói, Lang Ý Phi nhìn Trần U, hỏi nhỏ:
“Công tử, việc người muốn phân phó là gì ạ?”
“Ta muốn nhờ… ừm, thế lực này chưa có tên đúng không? Thôi thì gọi là U Lang Vệ đi, kết hợp giữa tên của ta và họ của nàng, thế nào?”
Nàng nở nụ cười tươi như hoa rồi gật đầu ừm nhẹ, hắn nói tiếp:
“Ta muốn nhờ người của U Lang Vệ điều tra thông tin về một gia tộc, là Phần gia ở Thành Luân Tác. Có thể moi ra bí mật của Phần gia thì càng tốt, nhưng không cần quá cố chấp để tránh bứt dây động rừng và tự gây nguy hiểm cho bản thân, nàng nhớ nhắc họ phải cẩn thận.”
“Vâng, công tử.”
Nàng rời phòng ăn để đi truyền đạt nhiệm vụ đầu tiên của nàng với U Lang Vệ với bộ dáng vui vẻ, không phải vui vẻ vì được tin tưởng giao việc hay được trợ giúp, mà là vì công tử của nàng có lòng quan tâm người khác, ưu tiên sự an toàn của sinh mạng hơn mục đích của bản thân.
Ngay khi Lang Ý Phi vừa biến mất sau cánh cửa, Tô Khuynh Thành liền sáp gần rồi làm dáng nhõng nhẽo, muốn Trần U giải tích cho nàng sao Lang Ý Phi có thể bồi dưỡng tổ chức mạnh như vậy? Còn những chuyện như sao hắn biết thẻ ngọc liên quan đến vị tỷ muội mới? Sao hắn lại muốn tìm hiểu Phần gia, moi ra bí mật gì đó?… Nàng không dám tò mò, cũng tò mò không nổi, bí mật trên người hắn đã quá nhiều rồi, thêm một hay hai cái mới cũng chẳng là vấn đề gì to tác.
Khi Lang Ý Phi quay lại, Trần U cũng đã giải đáp cho Tô Khuynh Thành hiểu, thế là ba người liền chuyển đến căn phòng rộng hơn bởi hắn muốn thử nghiệm, xem có thể nhận Lang Ý Phi làm sủng thú được không? Hắn đã tò mò vấn đề này quá lâu rồi, thật sự ngứa ngáy đến khó mà nhịn được.
Cả ba chuyển đến phòng khách rồi Lang Ý Phi đặt hai bàn tay ở vùng bùng, đứng nghiêm thẳng lưng ở trung tâm của phòng. Tô Khuynh Thành đứng sau lưng Trần U với quyển sổ nhỏ trên tay, chuẩn bị ghi chép về một vấn đề mà nàng chưa từng đọc trong sách hay nghe qua.
“Nàng sẵn sàng chưa?”
Nghe hắn hỏi, Lang Ý Phi hít thật căng phổi để điều chỉnh tâm lý rồi gật gật đầu. Lấy nàng làm trung tâm, hắn bắt đầu mở không gian sủng thú trên nền nhà, sau đó những sợi dây năng lượng màu vàng xuất hiện, muốn bao lấy nàng từ phần chân rồi mới tiến dần lên trên, nhưng khi chạm vào giày của nàng thì chúng nó liền co lại như giật điện rồi… tan biến.
Nhận sủng thất bại.
Nàng nhìn hắn, hỏi rất thẳng thắn:
“Công tử, là do thiếp mặc y phục mới khiến khiến nhận sủng thất bại sao? Có cần thiếp cởi ra không?”
Tô Khuynh Thành cũng ném cho hắn ánh mắt tò mò và nhận lại là cái lắc đầu cùng lời giải thích:
“Vấn đề không nằm ở y phục mà là do bản thân nàng đã hóa hình. Không gian sủng thú nhận định nàng là người chứ không phải ma thú nên không thể nhận sủng, muốn nhận thì chỉ có một cách duy nhất là Sinh Tử Khế, bởi Sinh Tử Khế chỉ nhận máu không nhận vẻ bề ngoài, và máu của nàng vẫn còn nằm trong phạm trù ma thú.”
Có lẽ đây là nguyên nhân mà dù đã lịch luyện khắp nơi nhưng hắn vẫn không nghe ngóng được thông tin nào về vấn về này, vì vốn chẳng có ai thành công nhận sủng ma thú đã hóa hình cả, ngoài Sinh Tử Khế.
Tô Khuynh Thành bắt đầu ghi chép vấn đề này vào quyển sổ, còn Lang Ý Phi thì thở dài với vẻ mặt hơi có chút thất vọng, thấy vậy, hắn thu hồi không gian sủng thú rồi bước đến ôm nàng, nói nhỏ với lời lẽ đê tiện:
“Có gì phải buồn? Được thì tốt mà không được thì cũng chẳng sao, mối quan hệ giữa ta với nàng vẫn ‘sâu sắc’ đấy thôi, hẹ hẹ.”
Nói rồi hắn bóp trái đào thật mạnh khiến nàng cảm thấy đau điếng, và cũng khiến cái cảm giác kỳ lạ kia nổi lên trong lòng nàng. Nhìn gương mặt nàng dần hồng lên, hắn cười đểu cán rồi móc ra mảnh giấy từ ngực áo đưa cho nàng, nói:
“Nàng nhờ U Lang Vệ thu thập những thứ này, càng nhanh càng tốt.”
Nàng mở mảnh giấy ra xem thì thấy phần lớn nội dung của nó là các loại độc thảo, một vài loại dược liệu giải độc và một viên Ma Hạch hệ Độc. Độc thảo và dược liệu thì có thể thu thập nhanh, còn Ma Hạch hệ Độc thì hơi khó tìm nhưng chỉ cần có đủ tiền, các Thương Hội trên đảo sẽ không để nàng đợi lâu đâu.
Nàng không hỏi hắn cần chúng làm gì, lập tức hô vâng rồi tiếp tục rời đi để truyền đạt nhiệm vụ thứ hai. Nhìn cái đuôi của nàng vẫy qua vẫy lại, lúc này hắn mới sực nhớ ra một chuyện, ngó qua hỏi Tô Khuynh Thành:
“Tiểu Tiểu đâu rồi nhỉ? Hôm qua ta thả nó ra thì nó chui vào ngực nàng để ngủ mà?”
Nàng xòe hai bàn tay qua hai bên tỏ vẻ chẳng biết, bởi từ lúc nàng ngủ dậy thì nó đã mất tăm mất hơi, thế là hắn liền dùng liên kết tinh thần để cảm ứng vị trí, không làm thì thôi, đã làm liền giật nảy cả mình, bởi nó đang ở phòng của hai nha hoàn.
Cái con hồ ly háo sắc này.
Chuyển cảnh sang căn phòng bên đó, Tiểu Tiểu đang ngồi trong chậu gỗ nhỏ, ngâm thân thể trong làn nước ấm kèm cánh hoa với hai chân trước vắt lên thành chậu, bên cạnh là hai nha hoàn đang cười nói vui vẻ, tắm cho nó một cách cẩn thận và thích thú, quả là trải nghiệm và phong phạm mà chỉ Đế Vương mới có được.
A CHIU…
Đang nhắm mắt hưởng thụ, nó chợt hắt xì thật mạnh khiến hai nha hoàn lo lắng, sợ nó bị cảm nên liền dừng tắm, lấy khăn lau khô cho nó rồi lần lượt dùng hai đôi tuyết sơn mềm ‘làm ấm’ cho nó.
Ôi thật là thoải mái, Tiểu Tiểu thích lắm.
…
…
Ở thế giới ngoài kia, hai nhiệm vụ Lang Ý Phi đưa ra rất nhanh đã đến tay của các nhóm U Lang Vệ. Điều khiến bọn họ vui mừng đầu tiên, cũng là điều vui mừng nhất trong cuộc đời cho đến hiện tại là nàng đã chịu đặt tên cho tổ chức rồi, còn không khác tên họ tự đặt nữa chứ, không, thậm chí là còn khí phách hơn.
Bọn họ là Lang Vệ, lại hay mặc hắc y, U Lang Vệ, hợp, quá hợp, vô cùng phù hợp, ha ha ha.
Tạm dẹp niềm vui này qua một bên để đón nhận niềm vui khác, các nhóm U Lang Vệ đọc hai nhiệm vụ mà như đọc phong thưởng của Hoàng Đế, có người cười, có người vui đến nhảy cẩn lên:
“Ha ha ha, ta đã chờ ngày này rất lâu rồi, cuối cùng cũng được làm việc giúp đại nhân, trả ơn cho người rồi.”
“Phần gia? Thành Luân Tác? Ta ghét cái gia tộc này lâu lắm rồi, đại nhân giao nhiệm chắc là người có ý muốn xử lý, dù liều cái mạng này ta cũng phải moi ra tất cả bí mật xấu của chúng cho người… ui da…”
“Óc ngươi bị vô nước à? Không thấy đại nhân căn dặn phải thật cẩn thận sao? Nhiệm vụ này, ngươi không được tham gia, dám tự ý đi coi chừng ta cột thêm chục cân kim thiết lên người.”
“Đám nguyên liệu này… ta quen một Thương Hội có khá đầy đủ, ta sẽ đi mua rồi nhanh chóng đem qua cho đại nhân.”
“Ma Hạch hệ Độc? Khó kiếm à, nhưng đã là lệnh của đại nhân thì dù đào tám thước đất, ta cũng phải kiếm ra cho bằng được.”
“Cái gì? Lão tam tình cờ có một viên Thất Cấp? Đã gửi đến chỗ đại nhân rồi? Tên này… sao nhanh dữ vậy trời?”
…
Nhiệm vụ thứ hai được hoàn thành với tốc độ cực nhanh, chỉ ba ngày sau đã tập hợp đủ tất cả nguyên liệu mà Trần U cần, còn Thành Luân Tác cũng bắt đầu đón tiếp kha khá Võ Sư đến đây ‘du ngoạn’.
Cùng thời điểm này, tại sâu trong Phong Hải Sơn Mạch.
GÀOOOO.
Một tiếng gào vừa lớn vừa mạnh mẽ vô cùng vang vọng khắp khung trời, ngay sau đó, những cơn địa chấn bắt đầu xuất hiện khiến các ma thú hoảng loạn, sợ hãi, ào ào kéo nhau bỏ chạy, rời xa phiến rừng này.
Hai cánh tay lớn của Hồng Sắc Giác Viên được bao phủ trong lớp linh lực màu xám, sau linh lực tán đi thì cánh tay bằng da bằng thịt đã được thay thế bằng cánh tay sắt màu xám bóng loáng.
Triển khai Thú Kỹ của hệ Thép, Cánh Tay Kim Thiết, Hồng Sắc Giác Viên chùn gối để tụ lực rồi nhảy lên cao đồng thời đưa hai cánh tay về sau để dồn sức, khi gần đáp xuống Nham Tê Thú thì đan hai nắm tay vào nhau và vung mạnh từ trên xuống.
Hai chân trước như hai cái cột của Nham Tê Thú sáng lên rồi dậm mạnh xuống đất tạo ra cơn địa chấn, ngay lập tức, một bức tường đất cùng một bức tường đá mọc lên chắn giữa nó và đòn tấn công kia.
RẦM.
Cú va chạm giữa cả hai tạo ra tiếng nổ rêm trời, hai bức tường bị đánh sập hoàn toàn nhưng cũng đã hoàn thành nhiệm vụ ngăn cản đòn tấn công của đối thủ.
GÁO.
Từ Thiên Không bỗng vọng xuống tiếng gáy của Thiết Huyết Kền Kền, nó nhân cơ hội hai đối thủ vừa kết thúc một lượt giao chiến mà lượn thân lao thẳng xuống, đồng thời mở cái miệng nhọn tụ linh lực rồi bắn ra hai quả Độc Cầu bắn đến hai đối thủ.
Độc Cầu được bắn ra đã có gia tốc cao, lại lao xuống từ Thiên Không nên tốc độ của nó càng nhanh. Hồng Sắc Giác Viên có tốc độ nên liền nhảy qua một bên để né tránh, còn Nham Tê Thú chậm chạp chỉ có thể dùng Tường Đất để đỡ.
Xèo… xèo…
Va chạm với mặt đất, Độc Cầu liền nổ lan như bọc nước và tức tốc ăn mòn cây cối khu vực đó tạo ra các làn khói trắng, Tường Đất của Nham Tê Thú cũng không ngoại lệ nhưng một lần nữa, nó đã cản đòn thành công.
Cuộc chiến tạm dừng trong khoảnh khắc, ba con ma thú, ba vị Lãnh Chúa của Phong Hải Sơn Mạch đứng ở ba đỉnh của tam giác và nhìn chằm chằm vào hai kẻ còn lại.
Cuộc chiến giữa Hồng Sắc Giác Viên và Nham Tê Thú đã đủ lớn, đủ kéo dài, bây giờ còn có sự gia nhập của Thiết Huyết Kền Kền đã mạnh lên sau khi quay về từ Đại Hải nên cuộc chiến càng thêm bùng nổ, sự tàn phá cũng càng khủng khiếp.
Ngày thành thục của Tố Huyết Hoa đã cận kề, cuộc chiến này không thể không phân ra thắng bại, vì nếu không phân mà con nào chiếm được Tố Huyết Hoa thì ắt sẽ bị hai con khác vây công đến chết.
RẦM.
Kết thúc khoảng khắc nghỉ, lần này, Nham Tê Thú đánh trước. Nó dậm chân trước mạnh xuống đất và bùng lên linh lực, tỏa ra xung quanh với dạng điểm sáng rồi tụ lại thành hình các con dao sắc nhọn bằng đá, với số lượng đến mấy trăm cái mà bắn đến hai đối thủ.
Dao Đá có phạm vi rất rộng, khó né tránh nên Hồng Sắc Giác Viên và Thiết Huyết Kền Kền cùng thi triển Thú Kỹ hệ Thép, Thiết Thân, khiến cơ thể được bọc trong lớp kim thiết bóng loáng để thủ qua cơn mưa Dao Đá.
Rầm rầm rầm…
Dao Đá kết thúc, hai con ma thú vẫn giữ lại Thiết Thân, một chạy tới, một lao xuống, cùng nhắm vào Nham Tê Thú. Thấy hai đối thủ chơi không đẹp, Nham Tê Thú cũng chơi bài chuồn, các chân nhỏ của nó chuyển động liên tục đến nỗi hóa thành ảnh mờ, khiến đất cát dưới chân bị đào lên và bay tứ tán ra xung quanh tạo thành làn bụi đất dày đặc, làm hai con kia phải dừng lại để phòng thủ cho đôi mắt.
Khi bụi đất tan đi, nơi đó chỉ còn một cái lỗ nhỏ thể hiện cho việc Nham Tê Thú đã dùng Độn Thổ chui xuống đất. Thiết Huyết Kền Kền liền bay vút lên không trung, nó có thể bay nên không sợ Nham Tê Thú trồi lên đánh bất ngờ, còn Hồng Sắc Giác Viên thì không thể bay nên chỉ đành tập trung cảm nhận mặt đất dưới chân nó.
Dưới đất, Nham Tê Thú đang đào miệt mài thì một tiếng cụp bỗng vang lên, hình như… nó vừa đào trúng cái gì thì phải? Nó cũng không quan tâm lắm bởi mục tiêu của nó là đối thủ đang đứng ở phía trên.
…
…