Chương 350: Ưng Thần Hạ Phàm
Đêm ấy, mây đen vần vũ, che khuất trăng sao.
Trong bóng tối sâu thẳm, một bóng người lướt qua các mái nhà thấp của Hắc Ưng, yên lặng như cơn gió lạnh.
Hắn không mang mặt nạ nào khác ngoài khuôn mặt trơn láng như sáp, không mắt, không mũi, không miệng. Chỉ có Vô Diện mới di chuyển như vậy, một cách ma quái và tuyệt đối không để lại dấu vết.
Hắn đã đợi một ngày nhưng không hành động ngay. Vô Diện không bao giờ vội, hắn quan sát, lắng nghe, tìm kẽ hở.
Sau khi Luma hứa hẹn, Vô Diện đã rất chờ mong những con mồi giãy giụa trong tuyệt vọng nhưng có lẽ hắn đã ra tay vẫn chưa đủ mạnh. Vì vậy hắn phải làm nó tuyệt hơn.
Đêm đầu tiên, một trưởng nhóm tuần tra biến mất. Không tiếng kêu, không dấu vết máu.
Người ta còn chưa hết bàng hoàng khi thấy xác của anh ta treo lơ lửng trước cổng bộ lạc.
Đêm thứ hai, một nữ cố vấn của Luma gục xuống ngay trước cửa lều, đôi mắt mở trừng trừng như chết vì sợ hãi.
Tin dữ lan nhanh như lửa cháy cỏ khô. Lòng người lại lung lay dữ dội.
Khi bước sang đêm thứ ba, mọi người đều căng thẳng đến mức nghe cả tiếng gió cũng tưởng là kẻ sát thủ tới gần.
Luma không ngủ. Hắn ngồi giữa lều, xung quanh là bản đồ và danh sách những người còn lại có thể tin cậy. Mỗi cái tên bị gạch bỏ là một nhát dao vào quyền lực của hắn.
Nhưng hắn chưa kịp ra quyết định, thì Vu đã xuất hiện.
“Ngươi mất bao nhiêu người rồi?” Vu giở cửa lều lên hỏi, giọng đều đều nhưng ánh mắt lấp lánh như mèo vờn chuột.
“Đủ để lão mừng trong bụng. Và còn lão?” Luma đáp cộc, nhưng chính hắn cũng biết mình đang mất thế.
Vu mỉm cười không đáp, lão nhẹ nhàng hạ cửa lều của Luma xuống rời đi. Vu không cần nói nhiều.
Luma nheo mắt vào chỗ Vu rời khỏi, đến khi tấm cửa lều bằng da thú yên tĩnh hắn mới thở ra một hơi mệt mỏi.
Sáng sớm.
Chỉ một lời đồn rỉ tai từ đám tay chân của lão đã lan ra khắp bộ lạc: Kẻ giết người là do Luma sai. Lý do? Để thanh trừng những ai muốn chuyển sang ủng hộ Vu hoặc bỏ bộ lạc.
Sự vu khống được bọc đường bằng những câu chuyện nửa thật nửa giả khiến dân chúng tin gần như tuyệt đối.
Chẳng đến nửa ngày, hàng chục người kéo đến trước lều của Luma.
Họ gào lên, đòi giải thích:
“Ngươi nói vì bộ lạc, nhưng tại sao người của chúng tôi chết ngay giữa đêm?!” Một gã đàn ông cao lớn bước lên, tay cầm cây giáo, giọng đầy giận dữ.
Luma bước ra muốn giải thích, nhưng ánh mắt của đám đông đã đặc quánh sự nghi kỵ. Luma biết mỗi lời hắn nói ra dường như chỉ làm họ tin vào Vu nhiều hơn.
Giữa lúc ấy, một thân tín hớt hải chạy vào: “Thêm hai người nữa mất tích ở phía Đông!”
Luma nghiến răng. Hắn hiểu rằng mình đang bị đánh từ hai hướng, vừa làn sóng dân chúng, vừa bàn tay vô hình của Vô Diện. Và hắn không biết phải xử lý bên nào trước.
Vu thì khác. Lão đứng từ xa, quan sát như đang thưởng thức một vở kịch. Từng ánh mắt phẫn nộ hướng về Luma là từng viên gạch lão dỡ bỏ khỏi nền quyền lực của đối thủ.
Lão không cần ra tay trực tiếp, một kẻ trong bóng tối đã làm phần việc đó hoàn hảo.
Nhưng ngay khi sự hỗn loạn chạm tới đỉnh, một luồng khí lạ xé toạc bầu trời. Từ hướng tây nơi ngọn đồi lần trước, tiếng gió rít dữ dội như cánh khổng lồ quạt xuống.
Tộc nhân Hắc Ưng ngẩng đầu, và họ thấy nó – Ưng Thần.
Hình thể khổng lồ với đôi mắt vàng như lửa nhìn xuống bộ lạc. Khí thế của nó ép người ta cúi đầu, trái tim đập loạn.
Nó đã ngủ yên nhiều năm, bị uy áp của Mộc Thần kìm hãm. Nhưng giờ, Mộc Thần đã chết vì độ kiếp thất bại. Hổ Thần cũng biến mất, chỉ còn Rắn Thần và thần hộ mệnh Kai The còn canh giữ biên giới, nhưng không can thiệp.
Ưng Thần đã trở lại và nó giận dữ.
Nó cảm nhận rõ ràng sự thiếu hụt trong dòng linh khí mà bộ lạc gửi tới. Người càng có chức vị cao thì tín nhiệm càng mạnh, càng nuôi dưỡng thần.
Nhưng giờ, những tinh anh ấy đang chết dần chết mòn.
Người càng cao thì sẽ càng có xu hướng tôn thờ thần hộ mệnh. Thờ càng thành tâm linh khí trả về càng lớn cho vị thần hộ mệnh. Thần sẽ từ đó quyết định ban thưởng bằng cách trao những đặc quyền nhỏ cho người trung thành, như sức mạnh, nội tại của mỗi thần.
Người nhận thưởng thì lại càng thành tâm tôn thờ thần hơn. Một vòng lặp vô tận cứ như vậy diễn ra.
Điều đó không chỉ là rối loạn chính trị, mà là một sự xúc phạm trực tiếp tới vị thần.
Từ trên cao, đôi cánh khổng lồ quạt xuống, tạo nên luồng gió dữ dội quét sạch bụi trên quảng trường. Giọng nói của nó vang lên, không phải bằng âm thanh mà bằng áp lực đè lên từng tâm trí:
“Ai đã làm suy yếu huyết mạch của ta?”
Người dân quỳ rạp xuống, không ai dám thốt lên lời nào. Luma ngẩng đầu, định nói, nhưng biết rằng mọi lời biện minh lúc này đều vô ích nếu không có bằng chứng.
Vu thì cúi thấp hơn, giấu nụ cười nhỏ. Trong hỗn loạn này, chỉ cần thêm một cú đẩy nhẹ, Luma sẽ rơi hẳn vào hố sâu không ngóc lên nổi.
Ở góc tối bên ngoài vòng sáng của thần, Vô Diện vẫn đứng im, không bị ai để ý. Hắn ngẩng mặt lên, như đang cân nhắc: liệu có nên tiếp tục giết nữa ngay trước mắt Ưng Thần? Hay nhiệm vụ đã đủ để phá tan thế cân bằng?
Một trận cuồng phong mới đang chờ bùng nổ. Và lần này, không chỉ là con người đấu nhau mà cả thần linh cũng đã nhập cuộc.
…
Đêm đó, bầu trời Hắc Ưng như phủ thêm một tầng bóng tối dày đặc. Trăng bị che khuất, chỉ còn vài đốm sáng từ lều canh và bếp than rải rác.
Luma đang họp với bốn thân tín trong căn lều lớn. Bàn giữa trải một tấm da thú, trên đó là bản vẽ ranh giới bộ lạc và những ký hiệu đánh dấu vị trí các vụ ám sát vừa xảy ra. Bàn tay hắn đặt trên chuôi dao, gõ nhịp chậm rãi.
“Không thể là trùng hợp.” Luma khẽ nói: “Người của ta bị hạ, người của Vu cũng chết. Ai đó đang muốn cắt đầu cả hai bên cùng lúc.”
Một thân tín cúi đầu: “Anh… nghĩ là kẻ kia?”
Luma không trả lời, chỉ nhìn ánh đèn lập lòe, trong mắt lóe lên thứ ánh sáng lạnh.
Chưa kịp đưa ra quyết định, một tiếng “ù… ù…” trầm đục vang từ phía trên cao, giống tiếng gió nhưng dày và đặc hơn, ép không khí xuống như muốn nghiền nát mọi thứ.
Cả lều rung lên. Cột chống rung bần bật, bụi đất rơi từ trần.
Một thám thính viên xộc vào, mặt tái mét: “Ngài! Trên trời… trên trời có… có một con quáiiiii….”
Tiếng nói bị nuốt chửng bởi tiếng rít chói tai. Một cái bóng khổng lồ lao ngang qua, che kín cả mái lều. Tấm vải rung lên rồi bị xé toạc như giấy.
Ánh trăng trở lại, nhưng không phải ánh sáng an lành, nó chiếu vào đôi cánh khổng lồ phủ lông đen ánh bạc. Mỗi cú vỗ, gió thốc xuống quất vào mặt người như roi da.
Ưng Thần đã trở lại.
Nó đáp xuống quảng trường trung tâm bộ lạc, móng vuốt cắm sâu vào đất đá, nghiền nát những phiến đá phẳng mà tộc nhân vẫn dùng để tụ họp. Sóng chấn động lan ra, những lều gần đó sập xuống, kèm theo tiếng la hét hỗn loạn.
Từ xa, Vu cũng đã ra ngoài. Ánh lửa phản chiếu trong mắt lão, vừa ngạc nhiên, vừa như chờ đợi điều này từ lâu.
Nhưng trước đám đông, Vu giơ tay kêu gọi: “Mọi người! Bảo vệ nhà cửa! Nhưng nhớ… kẻ gây ra tất cả chuyện này không phải Ưng Thần… mà là kẻ đã khiến thần tức giận!”
Ánh mắt tộc nhân bất giác quay về một hướng – Luma.
Luma nghiến răng. Chưa kịp phản bác, một vụ nổ nhỏ vang lên từ phía kho lương.
Ngọn lửa bùng lên, chiếu sáng một bóng người thoáng qua rồi biến mất. Luma nhận ra dáng đó nhanh, gọn, và biến mất như khói. Vô Diện.
Không khí đặc quánh, tiếng la hét của dân xen lẫn tiếng gầm của Ưng Thần. Nó há mỏ, phun ra một tiếng rít như dao cắt, khiến tai người ù đặc. Những chiến binh gan dạ nhất cố xông lên cũng bị một cú quét cánh hất văng, lăn vài vòng trên đất, xương gãy răng rắc.
Luma nghiến răng thầm nói: “Đừng kéo tao vào đường cùng.” Rồi hắn rút dao, hét với thân tín: “Chia ra! Một nhóm đưa dân ra ngoài, một nhóm tìm kẻ địch!”
Nhưng ngay khi bước ra, một mũi tên bay vụt qua tai hắn, ghim vào cột gỗ ngay cạnh.
Luma xoay người, thấy một nhóm chiến binh đang tiến tới nhưng họ không phải để giúp. Khuôn mặt họ đầy phẫn nộ, hô to: “Luma đã xúc phạm thần linh!”
Phía xa, Vu vẫn đứng trên bậc đá, giọng vang to: “Chính hắn đã tung tin giả, khiến thần phẫn nộ! Hắn muốn đổi thông tin lấy lương thực, hắn coi thần linh như món hàng!”
Tiếng hô phản đối Luma lan ra như lửa gặp gió.
Giữa lúc đó, Ưng Thần vung một vuốt về phía lều chứa vũ khí. Gỗ và đá tung lên, mảnh vụn bay vèo vèo.
Một chiến binh bị móng vuốt xé nát, máu bắn ra đỏ thẫm nền đất.
Luma biết nếu không làm gì ngay, không chỉ quyền lực mà cả mạng hắn cũng mất. Hắn lao vào đám khói ở quảng trường, tránh những tảng đá rơi, vừa tìm đường tiếp cận Vu, vừa né khỏi tầm tấn công của Ưng Thần.
Nhưng từ phía sau, Vô Diện lại xuất hiện. Không ai thấy rõ mặt hắn, chỉ thấy ánh chớp lạnh từ lưỡi dao. Một thân tín của Luma gục xuống, cổ bị cắt ngọt lịm.
Luma xoay dao đỡ một đòn, cảm nhận sức mạnh khủng khiếp từ cú chém, hắn rít lên: “Ngươi… tại sao bây giờ?”
Vô Diện không trả lời, chỉ cười khẽ dưới lớp khăn che mặt, rồi biến mất giữa đám đông đang hỗn loạn.
Bầu trời vẫn bị đôi cánh khổng lồ che kín. Ưng Thần ngẩng cao đầu, đôi mắt vàng rực đảo qua từng người. Khi nó dừng ở Luma, một luồng áp lực vô hình ép xuống, khiến hắn phải khụy một gối.
Vu nhân cơ hội đó bước lên bậc cao nhất của quảng trường, giọng vang vọng:
“Từ nay, bộ lạc Hắc Ưng chỉ cần một người dẫn đường. Và người đó… không phải kẻ khiến thần phẫn nộ.”
Tiếng hò hét, tiếng vỗ vũ khí vào khiên, hòa cùng tiếng gió của đôi cánh khổng lồ tạo thành một cơn bão âm thanh.
Luma, mồ hôi và máu hòa lẫn, hắn cố đứng dậy giữa sức ép của thần linh và con người. Nhưng hắn biết, đêm này, mọi trật tự sẽ thay đổi.
Ưng Thần rít lên, móng vuốt nhấc bổng một tộc nhân ném xa như món đồ chơi, rồi cúi đầu xuống gần Vu. Giọng nó vang lên như sấm:
“Từ nay, ý chí của Hắc Ưng… là ý chí của ta.”
tấu chương xong.