Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
khuc-ca-cua-ngon-gio-ta-ac

Khúc Ca Của Ngọn Gió Tà Ác

Tháng 10 16, 2025
Chương 511 : Đại phá diệt sau một khúc tà gió (phần 2/2) (phần 2/2) (phần 2/2) Chương 511 : Đại phá diệt sau một khúc tà gió (phần 2/2) (phần 2/2) (phần 1/2)
dai-dao-trieu-thien.jpg

Đại Đạo Triều Thiên

Tháng 2 8, 2025
Chương 21. Không bờ Chương 20. Vũ trụ dục vọng
trong-sinh-hong-hoang-chi-kim-linh-thanh-mau

Trọng Sinh Hồng Hoang Chi Kim Linh Thánh Mẫu

Tháng 1 12, 2026
Chương 535: Kim Linh diễn pháp đám người kinh (1) Chương 534: Bàn đào thịnh yến, luận đạo mời
tieu-dao-tieu-ngu-phu.jpg

Tiêu Dao Tiểu Ngư Phu

Tháng 3 4, 2025
Chương 2860. Giai nhân đoàn tụ Chương 2859. Một kiếm đứt cổ tổ chức tìm tới cửa
kiem-kiem-sieu-than.jpg

Kiếm Kiếm Siêu Thần

Tháng 1 17, 2025
Chương 191. Là chung kết cũng là mở đầu Chương 190. Sư phó
than-hao-lai-xe-lien-kiem-tien-ta-lam-lam-lam-lam.jpg

Thần Hào: Lái Xe Liền Kiếm Tiền? Ta Làm Làm Làm Làm!

Tháng 1 3, 2026
Chương 179: Kalman quốc vương, đúng chỗ. Chương 178: Đông Sơn con cọp cái
hoan-my-the-gioi.jpg

Hoàn Mỹ Thế Giới

Tháng 2 25, 2025
Chương 2014. Độc đoán vạn cổ Chương 2013. Bình định hắc họa
cao-vo-tan-hon-ngay-dau-tien-ban-thuong-hon-don-than-the.jpg

Cao Võ: Tân Hôn Ngày Đầu Tiên, Ban Thưởng Hỗn Độn Thần Thể

Tháng 1 17, 2025
Chương 518. Đại kết cục Chương 517. Thân bằng hảo hữu, minh ngục Đế Tôn
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 349: Kiểm Soát Dư Luận
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 349: Kiểm Soát Dư Luận

Đêm thứ hai trôi qua chậm chạp như một dòng sông đầy bùn, tích lũy trở thành cơn lũ tử thần.

Luma ngồi im, nghe tiếng gió rít qua các khe vách, xen lẫn vài tiếng chân ai đó đi tuần. Mỗi âm thanh đều khiến hắn căng người, nhưng rồi lại thất vọng.

…

Ở rìa làng, một bóng người đang di chuyển nhẹ đến mức lá khô dưới chân cũng không kịp kêu. Vô Diện. Chiếc mặt nạ trắng của y lấp ló dưới ánh trăng bị mây che, lạnh lẽo và không hề có cảm xúc.

Y đã vào được bên trong Hắc Ưng mà không một trạm gác nào phát hiện. Vị trí từng trạm canh, đường tuần tra, góc khuất giữa các lều, tất cả đã được y ghi nhớ chỉ sau một buổi quan sát.

Giờ chỉ còn một việc: xác định chính xác kẻ đã để lọt thông tin. Và nếu đúng là Luma, cuộc gặp này sẽ không kéo dài.

Sáng hôm sau, Luma triệu tập nhóm thân tín ít ỏi còn lại.

“Người của ta đi tìm tin tức chưa về, quá bất thường. Các ngươi chia nhau dò hỏi từ ngoại vi vào trong. Ai thấy hắn hay nghe tin gì, báo ngay cho ta.”

Một gã trẻ tuổi hỏi: “Nếu… hắn bị bắt hoặc gặp chuyện thì sao?”

Luma siết chặt nắm tay: “Thì tìm ra bằng mọi giá. Kẻ nào đụng đến người của ta, hắn phải trả giá.”

…

Nhưng chính lúc đó, ở bên ngoài tin đồn đã bắt đầu lan: có người nói thám thính đã bỏ trốn vì sợ bị trả thù; kẻ khác bảo hắn bị Vu mua chuộc.

Không ai nhắc đến khả năng có bàn tay từ bên ngoài bộ lạc, bởi dân Hắc Ưng bắt đầu nghĩ rằng mọi chuyện xấu đều bắt nguồn từ chính mình.

Vu không công khai nói gì, nhưng những người ủng hộ lão bắt đầu “vô tình” an ủi dân làng một cách thầm lặng:

“Dù sao cũng đừng đặt hết hy vọng vào một vụ đổi chác mơ hồ.”

“Lúa gạo quan trọng, nhưng an toàn mới sống lâu.”

Mấy câu ấy chẳng hề công kích trực diện Luma, nhưng lại gieo một hạt mầm: Luma liều lĩnh và thiếu chắc chắn.

Đến trưa, Vu bất ngờ ra lệnh phát một ít lương thực dự trữ cho vài hộ gia đình khó khăn.

Không nhiều chỉ vừa đủ để một nhóm sống thêm hai, ba ngày nhưng hiệu quả lại như đòn chớp nhoáng: hình ảnh “Vu quan tâm đến dân” lập tức lan ra, đối lập hẳn với “Luma chỉ hứa hẹn mà chưa làm được gì”.

…

Trong khi đó, ở một góc tối gần bờ suối, Vô Diện đang quan sát những nhóm dân tụ tập bàn tán.

Y vốn chẳng quan tâm đến trò đấu đá quyền lực giữa Luma và Vu, nhưng lại biết lợi dụng nó. Khi một bộ lạc chia rẽ, việc tiếp cận mục tiêu dễ hơn nhiều.

Y đã nghe đủ để chắc rằng thông tin rò rỉ xuất phát từ phía Luma.

Điều y chưa rõ là Luma cố ý hay vô tình. Nhưng trong nghề của Vô Diện, hai chữ đó chẳng khác nhau là mấy, hậu quả mới là thứ quyết định sinh mạng.

…

Chiều xuống. Luma trở lại lều thì thấy một mảnh tre gấp nhỏ đặt giữa bàn. Không ai biết nó tới bằng cách nào. Chỉ một dòng chữ:

“Ngươi đã để lọt điều không nên lọt. Nếu còn muốn sống, gặp ta ở bìa rừng phía đông, khi trời tối.”

Luma đọc đi đọc lại dù không hiểu lắm về dòng chữ nhưng hắn đủ hiểu đại ý của nó, tim Luma đập mạnh. Hắn chưa từng nhận được lời nhắn kiểu này. Không ai trong bộ lạc dám đe dọa hắn trắng trợn, trừ khi đó không phải người của Hắc Ưng.

Hắn không biết rằng buổi tối đó, Vô Diện đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, kể cả phương án nếu Luma chống cự.

Khi màn đêm buông, Luma vẫn ngồi một mình, ánh mắt nặng trĩu. Hắn biết ra ngoài lúc này là mạo hiểm, nhưng cũng hiểu rằng bỏ qua có thể đồng nghĩa với việc kẻ kia sẽ đến tận nơi tìm hắn.

Vu, từ phía đối diện, vẫn say giấc như hai đêm trước, nhưng trong bóng tối, lão đã được báo tin “Luma nhận thư đe dọa”.

Lão chỉ mỉm cười, quay lưng ngủ tiếp. Cơ hội đôi khi đến khi ta chẳng cần làm gì, chỉ cần để đối thủ tự mắc bẫy.

Buổi tối. Bìa rừng phía đông.

Sương dày đặc che khuất tầm nhìn. Luma bước đến, tay đặt gần chuôi dao. Tiếng côn trùng rả rích, xa xa có tiếng cú kêu. Rồi một bóng người tách ra từ bóng tối.

Mặt nạ trắng phản chiếu ánh trăng yếu ớt. Giọng nói trầm và khô khốc: “Ngươi đã làm hỏng việc.”

Luma cau mày: “Ngươi là ai?”

“Không quan trọng. Quan trọng là ngươi đang giữ mạng sống của mình… rất lâu rồi.”

Câu nói ấy, trong tích tắc, khiến Luma hiểu rằng kẻ này không tới để thương lượng. Nhưng hắn cũng nhận ra nếu kẻ này thực sự muốn giết, hắn đã chết trước khi biết mặt. Nghĩa là… vẫn còn đường nói chuyện.

“Ta không cố ý để lọt thông tin.” Luma nói chậm rãi: “Nếu muốn, ta có thể giúp ngươi xác định kẻ đã truyền tin sai.”

Vô Diện im lặng vài giây. Y không tin hoàn toàn, nhưng trong đôi mắt sau lớp mặt nạ, một tia tính toán vừa lóe lên. Giết Luma bây giờ có thể gây xáo trộn không cần thiết; còn lợi dụng hắn… có khi lại giúp y tiếp cận sâu hơn.

Cuối cùng, Vô Diện lạnh nhạt nói: “Ngươi còn một cơ hội. Tìm ra kẻ đã nói chuyện với người ngoài. Nếu không…”

Vô Diện nghiêng nhẹ đầu, đưa tay ngang lên cổ, giọng rít lên: “…ngươi sẽ biến mất như hắn.”

Rồi bóng đen ấy tan vào sương, để lại Luma đứng một mình, mồ hôi lạnh ướt lưng. Hắn chẳng rõ hành động kia có ý nghĩa gì, nhưng sát ý mà Vô Diện tạo ra đủ khiến Luma hiểu ý nghĩa là gì.

Khi Luma quay về lều, trời đã gần sáng.

Hắn không biết rằng Vu cũng đã được báo lại việc hắn ra ngoài trong đêm. Tin này, khi lan ra, sẽ thành một mũi dao nữa đâm vào uy tín của hắn: Luma bí mật gặp ai đó bên ngoài bộ lạc.

Và ở một nơi xa hơn, Vô Diện đã bắt đầu lần dấu vết tên thám thính mất tích. Y không cần tìm lâu, bởi kẻ đó đã nằm sâu dưới đất từ đêm đầu tiên, ngay khi vô tình tiết lộ quá nhiều với “người mua tin tức”.

Những mắt xích đang khép lại.

Luma bị kẹp giữa gọng kìm: bên ngoài là một sát thủ không khoan nhượng, bên trong là đối thủ chính trị đang ngày càng mạnh.

Và đâu đó, trong màn sương của trò chơi này, có kẻ đang kéo dây khiến cả hai hướng siết chặt cùng lúc.

Mặt trời mới nhú, sương vẫn chưa tan, nhưng trong bộ lạc Hắc Ưng đã bắt đầu rộ lên một câu chuyện: Luma lén rời làng giữa đêm, gặp kẻ bịt mặt ở bìa rừng phía đông.

Không ai rõ nguồn gốc tin này, nhưng càng kể, chi tiết càng rùng rợn: kẻ bịt mặt là gián điệp của bộ lạc thù địch; hắn và Luma đang chuẩn bị bán đứng Hắc Ưng để đổi lấy lương thực.

Luma vừa bước ra khỏi lều đã thấy những ánh mắt lạ.

Không còn là cái nhìn lạnh nhạt như mấy hôm trước, mà là nghi kỵ. Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, ra lệnh cho mấy thân tín tiếp tục tìm tung tích tên thám thính.

Nhưng hắn biết, nếu không giải thích được việc ra ngoài đêm qua, mọi lời thanh minh khác sẽ vô nghĩa.

Vu xuất hiện giữa đám đông với nụ cười nhẹ, vừa đủ để mọi người thấy. Lão không nói Luma phản bội, chỉ thở dài:

“Đêm qua, ta nghe có người gặp kẻ lạ ở bìa rừng. Thời buổi này… ai dám chắc họ bàn chuyện gì? Nhưng thôi, ta tin Luma sẽ có lời giải thích.”

Câu nói tưởng chừng vô hại ấy như mồi lửa châm vào đống rơm.

Những người nghe bắt đầu thì thầm:

“Nếu là vô tình, sao phải chọn lúc giữa đêm?”

“Hay hắn sợ Vu biết?”

“Có khi đó là lý do thám thính biến mất…”

Vu không cần làm gì thêm, dư luận sẽ tự đẩy Luma xuống sâu hơn.

Trong lều, Luma gọi một thân tín thân cận nhất – gã tên Thạch vào:

“Ngươi biết rõ ta đi đâu đêm qua. Vậy ta thể tin được ngươi không?”

Thạch gật mạnh: “Tôi sẽ giữ kín, nhưng tin đồn đã lan nhanh quá.”

Luma nắm chặt chuôi dao: “Tìm xem ai là kẻ đầu tiên nói ra chuyện này. Và nếu hắn là người của Vu… ta muốn biết mục đích của lão là gì.”

Dù gật đầu nhưng Thạch hiểu, việc này không dễ. Vu quá khéo; lão hiếm khi trực tiếp ra tay, mà luôn để “người khác” nói thay mình.

Cùng lúc đó, ở một căn lều bỏ hoang gần bờ sông, Vô Diện đang lau lưỡi dao mỏng như tờ giấy. Y đã nghe gần hết câu chuyện từ những người đi qua.

Cái cách tin đồn lan ra quá nhanh khiến y chú ý, dường như có bàn tay dẫn hướng.

Vô Diện vốn chỉ định tập trung vào Luma, nhưng giờ y muốn bắt đầu quan sát cả Vu. Một kẻ biết cách điều khiển đám đông, lại đang ở thế mạnh, đôi khi còn nguy hiểm hơn một kẻ sơ hở.

Y ghi nhớ vị trí lều của Vu, nhẩm tính các đường ra vào, thời gian lính gác đổi ca. Với Vô Diện, mọi thông tin đều là vũ khí.

Chiều hôm đó, Vu lại tổ chức một buổi họp ngắn giữa quảng trường, mời cả Luma lẫn các trưởng nhóm nhỏ tham dự. Vu cất giọng:

“Ta gọi mọi người tới, không phải để xét xử ai, mà để bàn cách giữ an toàn cho bộ lạc. Có tin đồn nói kẻ thù đang cài người vào đây. Chúng ta phải cẩn trọng.”

Không ai nhắc đích danh Luma, nhưng mọi ánh mắt lại hướng về hắn.

Vu khéo léo đề nghị tăng cường kiểm tra những ai ra vào làng, kể cả lãnh đạo. Lời đề xuất hợp lý đến mức nếu Luma phản đối, hắn sẽ lập tức bị coi là tình nghi đầu tiên.

Luma buộc phải gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng, hắn thấy mình vừa bị dồn vào góc.

Một đêm mệt mỏi, Luma một mình ngồi viết một danh sách: những người từng tiếp xúc với thám thính trước khi hắn mất tích. Hắn đánh dấu ba cái tên khả nghi nhất.

Nếu không tìm ra thủ phạm, Vô Diện sẽ quay lại và lần đó, không phải để nói chuyện.

Bên ngoài, Thạch trở về với vài mẩu tin: kẻ đầu tiên kể chuyện “Luma gặp người lạ” là một tay thợ đá, vốn có quan hệ khá tốt với một thuộc hạ của Vu.

Chuỗi liên kết không trực tiếp, nhưng đủ để Luma hiểu ai đang đứng sau.

Hắn quyết định: phải có bằng chứng Vu thao túng tin đồn. Nhưng nếu ra tay quá sớm, hắn sẽ mất luôn số ít người còn tin mình.

Trong khi Luma loay hoay với kế hoạch, Vô Diện đã len lỏi vào sát khu trung tâm, ẩn mình trên mái một cây cao. Từ đây, y nghe được gần hết cuộc trò chuyện trong lều của Vu:

“…Cứ để hắn tự chìm. Ta không cần động dao.”

Giọng Vu trầm, pha chút mỉa mai. Một thuộc hạ hỏi: “Nhưng nếu hắn chứng minh được vô tội?”

Vu cười khẽ: “Thì ta sẽ tạo ra thêm một tội khác.”

Vô Diện lặng lẽ rời đi, trong đầu bắt đầu hình thành một lựa chọn mới: thay vì chỉ xử lý Luma, y có thể tận dụng sự đối đầu này để trừ cả hai.

Sáng hôm sau, một biến cố khác ập tới: kho lương thực nhỏ ở rìa làng bị đốt cháy trong đêm.

Không ai thấy thủ phạm, nhưng dấu chân để lại cho thấy đó là việc của một nhóm ít nhất ba người.

Vu lập tức tỏ ý “quan ngại” và gợi rằng đây có thể là hậu quả của việc Luma gặp kẻ lạ.

Dân chúng vốn đã mất niềm tin, giờ thì cơn nghi ngờ biến thành sợ hãi. Tỷ lệ ủng hộ Luma chỉ còn chưa đến 15%. Một số nhóm nhỏ bắt đầu rời

làng trong lặng lẽ.

Luma hiểu nếu để tình hình kéo dài, hắn sẽ chẳng còn gì để bảo vệ, kể cả mạng sống của bản thân.

Cuối ngày, khi ánh lửa trong làng dần tắt, Vô Diện lại xuất hiện. Lần này không qua thư, mà trực tiếp ngồi trong lều của Luma, như thể hắn đi xuyên qua mọi thứ mà không bị phát hiện.

Điều này làm Luma giật nảy, xít nữa đã hô to có kẻ địch, cũng may là hắn nhanh chóng nhận ra người đối diện là ai nên kìm lại được.

“Ngươi có tiến triển?” Vô Diện vẫn giọng lạnh lùng như lần trước.

Luma nuốt khan: “Ta đã biết ai khơi ra tin đồn, và kẻ đó thuộc phe Vu. Nhưng chưa có bằng chứng đủ mạnh.”

Vô Diện nhìn hắn hồi lâu, rồi nói: “Ngươi sẽ có bằng chứng. Nhưng đổi lại, khi ta ra tay, ngươi không được can thiệp.”

Luma không hỏi “ra tay” nghĩa là gì. Trong đôi mắt hắn lúc này, sự sống còn quan trọng hơn tất cả.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhat-quyen-van-gioi.jpg
Nhất Quyền Vạn Giới
Tháng 1 21, 2025
nguoi-tai-thuc-son-ta-tu-vi-la-toan-mon-gop-lai.jpg
Người Tại Thục Sơn, Ta Tu Vi Là Toàn Môn Gộp Lại
Tháng 1 20, 2025
tai-hogwarts-doc-sach-thoi-gian
Tại Hogwarts Đọc Sách Thời Gian
Tháng mười một 2, 2025
noi-xong-trung-sinh-nu-de-lam-sao-thanh-ta-liem-cho-roi
Nói Xong Trùng Sinh Nữ Đế, Làm Sao Thành Ta Liếm Chó Rồi?
Tháng 1 15, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved