Chương 347: Giả Tạo
Luma không muốn mang theo tiền, cũng không muốn dùng đến bất kỳ viên ngọc nào có thể đổi lấy thông tin.
Hắn ghét sự lệ thuộc. Nhưng hắn cũng rõ trong thế giới này, không có gì là miễn phí, nhất là thông tin đến từ Lạc Việt, nơi từng là đích đến của hàng chục bộ lạc suốt nhiều tháng qua.
Mỗi ngày Luma đều cử một số người trong đoàn sứ giả lui tới quán ăn, nơi tập trung đủ kiểu người: kẻ buôn lậu, thương nhân phiêu bạt, lính đánh thuê, và những gã lang thang từng đặt chân đến cả thung lũng bí ẩn nào đó.
Mấy tên đó không chủ động hỏi, chỉ ngồi đó, uống trà rẻ tiền, lắng nghe những mẩu chuyện rời rạc.
Vào đêm thứ ba của tuần thứ tư trong tháng, Luma nhận được một lời nhắn bí ẩn:
“Nếu ngươi thật sự muốn biết về Lạc Việt, hãy đến kho hàng số 3 sau khu chợ. Một người từng bị trục xuất khỏi đó vẫn còn sống.”
Luma dù nghi hoặc nhưng hắn vẫn đến đó.
Kho hàng chỉ có một bóng đèn dầu leo lét và người đàn ông ngồi co ro giữa những bao vải mục nát. Một tấm sắt che gần nửa khuôn mặt, ánh mắt lấm lét như chuột.
“Ngươi là… kẻ sống sót từ Lạc Việt?” Luma hỏi, giữ khoảng cách.
Hắn khịt mũi, cười khùng khục, hắn nói trong sự bất lực: “Không ai sống sót từ đó cả. Ta chỉ được sống sót vì… họ muốn như thế.”
“Ý ngươi là bị đuổi?”
“Không. Ta được tha chết.”
Gã đàn ông kể lại bằng giọng cay độc.
Rằng hắn từng là một trong những người được chọn lọc để gia nhập Lạc Việt năm đó. Được ăn, được ngủ, được học chữ và cả cách xây nhà, trồng trọt bằng công cụ sắt.
Nhưng sau một lần vi phạm luật ăn cắp một con dao săn, hắn bị đưa ra giữa quảng trường, không phải để xử tử, mà để sỉ nhục. Ain đã đứng đó, không tức giận, không lớn tiếng, chỉ hỏi:
“Ngươi không hiểu giá trị của thứ này. Vậy thì hãy sống đời còn lại với sự vô giá trị.”
Và hắn bị đẩy ra khỏi vùng biên, với một dấu khắc cháy trên vai, hình một con rùa bị lật ngửa.
“Ngươi không hiểu được đâu.” Hắn thì thào: “Gã đó, Ain… hắn không phải một thủ lĩnh. Hắn không cần tôn giáo, không cần phép thuật. Nhưng ta đã thấy… ta đã thấy…”
“Thấy gì?” Luma ép giọng.
“Trong đêm, có thứ gì đó bò ra khỏi căn nhà gỗ của hắn. Không phải người. Không phải thú. Là thứ gì đó… quỳ dưới chân hắn.”
Hắn nấc lên rồi đuổi Luma đi. Không nhận tiền, cũng không đòi trả ơn. Chỉ xin một điều: Đừng quay lại.
…
Về đến nơi ở tạm, Luma vẫn chưa tiêu hóa nổi toàn bộ sự thật.
Nếu chỉ là truyện hù dọa, hắn đã quên ngay rồi. Nhưng ánh mắt của gã đàn ông đó… run rẩy, trống rỗng, giống như ai đó từng đánh mất linh hồn.
…
Sáng hôm sau, hắn lại quyết định đi tìm Sopa, người phụ nữ đang giữ nhịp cho mạng lưới tình báo Lạc Việt tại Quán Trung Tâm.
Sopa đang bận điều phối vài người trẻ trong nhóm vận chuyển, nhưng vẫn dành cho Luma vài phút trong một căn phòng kín.
Luma kể lại mọi chuyện. Không thêm thắt, không giả vờ ngây thơ. Sopa im lặng rất lâu.
“Ngươi nghĩ đó là sự thật?” Sopa hỏi, ánh mắt lạnh như băng.
“Không phải sao?” Luma ngơ ngác hỏi lại.
Sopa im lặng chỉ nhìn Luma như thấy một kẻ ngốc. Luma nhíu mày, hắn đủ thông minh để hiểu những thứ không cần nói ra.
Hắn nghiến răng, sau giây lát liền bình tĩnh trở lại, hắn đặt vài Đồng Việt lên bàn rồi quay người rời đi.
Một khoảng lặng.
Rồi Sopa thở dài, lần đầu tiên để lộ nét mệt mỏi trên khuôn mặt lạnh lùng của cô:
“Đừng cố hiểu Ain. Anh ấy không cần ai hiểu. Chúng tôi cũng không hiểu. Chúng tôi chỉ biết rằng khi anh ấy quyết định ‘trồng cây’ rừng sẽ mọc. Khi anh ấy cần chiến tranh, máu sẽ chảy. Khi anh ấy cần một giấc mơ, cả bộ lạc sẽ mơ cùng ảnh.”
…
Cùng lúc đó, bên ngoài khu chợ chính, các nhóm nhỏ từ bộ lạc lân cận đang bàn tán rôm rả.
Tin đồn Hắc Ưng trở về bộ lạc sau một tuần nán lại. Nhưng trở về với bàn tay trắng, chẳng được tới Lạc Việt, đồ đạc đổi lấy vài món đồ xinh đẹp, nhưng trong mắt những kẻ đơn độc đã ở đây thời gian dài thì mấy món đồ đó chẳng đáng một xu.
Chẳng ai lên tiếng nhắc nhở bởi họ hiểu tiền của người ta muốn sử dụng sao thì tùy họ.
Những kẻ đơn độc cũng có lý do riêng là nếu nhắc nhở rồi đám Luma đổi lấy món đồ họ nhắm tới thì sao.
Mỗi tháng ở Quán ăn sẽ lấy từ Lạc Việt ra bên ngoài bày bán, có tháng chỉ mang ra vài món, có tháng thì vài chục mà mỗi món đều mang lại sự thay đổi cho những kẻ may mắn đổi được.
Nhưng giá cả từng món cũng vô cùng đắt đỏ, buộc phải tích góp cả một tháng hoặc tháng rưỡi đi săn liên tục mới tạm đù. Dù vậy thì nếu so ra giá trị thật sự của món đồ đó thì vẫn quá hời cho đám người bọn họ.
…
Ngay khi Luma rời khỏi bộ lạc để dẫn đoàn sứ giả đi Quán ăn, Vu đã âm thầm hành động.
Không phải lật đổ, không phải một cuộc phản biến trắng trợn như trong tưởng tượng của kẻ yếu tim. Không, Vu không cần phải thô thiển như thế.
Ông chỉ cần… điều chỉnh.
Một vài vị trí bên trong bộ lạc được hoán đổi. Một vài vai trò phụ tá được gắn thêm “trách nhiệm tạm thời”. Thậm chí vài nhóm bảo vệ biên giới được thay đổi chỉ huy, viện lý do “thử nghiệm luân chuyển chiến thuật”.
Vu không làm điều đó ồ ạt. Ông làm từng chút một, rải rác, khiến cả hệ thống như vẫn đứng yên.
Chỉ có người thật sự tinh mắt mới nhận ra sự tái cấu trúc âm thầm. Và đó chính là mục đích của ông: giữ hình dáng cũ, nhưng linh hồn đã được thay thế.
Đó là cách để khi Luma trở về, hắn sẽ thấy “mọi thứ vẫn như cũ”.
Nhưng rồi điều Vu không ngờ tới xảy ra: Luma trở về sớm hơn kế hoạch gần một tháng.
Vu đang ở trong căn phòng nhỏ dùng để nghiền thảo dược thì đám người thám thính trở về, mặt không còn giọt máu, hắn thở hổn hển nói lắp bắp:
“Mới… mới vừa qua trạm gác phía Tây! Còn chưa tới 20 cây số!”
Vu không nhíu mày, cũng không hốt hoảng. Ông nhẹ nhàng rửa tay, lau khô từng kẽ móng rồi nói:
“Báo cho nhóm đón tiếp. Không được sơ suất. Và…” Ông nhìn thẳng vào tên thám thính, tay quẩy quẩy: “…mọi người về đúng vị trí cũ. Không một tiếng cãi.”
Tên thám thính gật đầu rồi đi để lại Vu với vẻ mặt đầy suy tư.
…
Luma bước chân qua cổng bộ lạc Hắc Ưng. Mắt hắn lia một vòng, cảm nhận sự quen thuộc mơn man trong tim.
Bức tượng Ưng Thần ở chính điện vẫn đứng sừng sững, bộ giáp xương khô treo ở trạm gác vẫn được lau bóng. Mọi người… vẫn như xưa.
Nhưng cũng chính vì “như xưa” nên Luma cảm thấy… lạ lẫm. Mọi thứ giống đến mức… hoàn hảo.
Giống như có ai đó đã dùng sơn quét lại từng viên gạch cũ, dùng rơm nhét vào các vết nứt để tạm thời làm nó đứng vững.
Nhưng thứ làm hắn khó chịu hơn cả, chính là ánh mắt của một vài người thân cận. Ánh mắt ấy không phản bội, nhưng… thiếu đi điều gì đó.
Niềm tin? Khao khát? Hay chỉ là nỗi sợ?
Luma không có thời gian suy ngẫm lâu. Khi chưa kịp ổn định hơi thở, một toán người định rời khỏi bộ lạc đã bị phát hiện.
Hắn đích thân chạy tới, tiếng bước chân dồn dập, mặt đất bụi tung cản lại ba người đàn ông, một phụ nữ và một đứa trẻ. Cả bọn mang theo bao tải, không nhiều nhưng đủ thấy ý định bỏ đi.
Luma không quát tháo. Hắn chỉ đứng chắn đường, hít một hơi thật sâu:
“Tại sao các ngươi đi? Ai hứa gì với các ngươi?”
Cả nhóm im lặng, người phụ nữ cúi đầu khóc.
Một trong ba người đàn ông mới lắp bắp: “Chúng tôi… nghe nói… Ưng Thần không còn linh nghiệm.”
Luma muốn bật cười, nhưng cổ họng khô rát.
“Vậy ai sẽ cứu ngươi khi rừng cháy? Ai sẽ bảo vệ con trai ngươi khỏi cú đánh của Gấu Sám?”
Người phụ nữ nấc lên: “Nhưng người ta nói… nếu đi sớm, còn tìm được nơi khác. Ở lại thì… chẳng ai cứu được chúng tôi nếu bộ lạc sụp.”
Sau một tiếng trấn an, Luma ra lệnh đình chỉ mọi hoạt động di chuyển không báo trước.
Các cổng phụ được đóng lại, trạm gác phải ghi danh từng người rời bộ lạc. Một đội tuần tra nội bộ được thành lập để dò tìm tin đồn thất thiệt.
Thế nhưng, đêm đó, một báo cáo khiến Luma gần như quăng cả bát nước vào tường.
“Có ba người đã rời đi trong đêm. Không mang đuốc. Không theo lối chính.”
Tức là họ không hề chuẩn bị chống thú dữ. Cái này không chỉ là sợ hãi mà là tuyệt vọng.
Hắn ngồi thừ ra, hai tay chống trán của mình một cách mệt mỏi. Cảm giác giống như đứng giữa một sa mạc mà phía sau là một ốc đảo giả, còn phía trước chỉ là cát nóng và gió rít.
Điều làm Luma lo hơn cả không phải là người dân rời đi, mà là sự im lặng bất thường của Vu.
Một lão già từng chỉ cần hắng giọng là khiến cả bộ lạc im phăng phắc. Một người từng bước ra giữa cơn mưa máu để chỉ tay nói: “Kẻ nào không tin Ưng Thần thì khỏi sống ở đây.”
Mà giờ đây, trước cảnh niềm tin rạn vỡ, Vu… không nói gì.
Không ra lệnh, không chỉ đạo, không công khai xuất hiện. Cứ như thể mọi chuyện này đều không liên quan đến ông.
Luma hiểu rõ, đây là một nước cờ.
Vu không nói, tức là ông để Luma chịu trận.
Nếu Luma không kiểm soát được tình hình, lòng dân hoang mang, mọi người ra đi thì hắn phải chịu trách nhiệm.
Vu có thể từ từ xuất hiện như một người “đầy lòng thương dân” và cứu vãn tình hình. Đó là cách cổ điển nhất để một người mới lên thay.
Nhưng Luma vẫn chưa rõ điều này có lợi gì cho Vu.
Nếu bộ lạc sụp, Ưng Thần cũng mất linh khí, chắc chắn nó sẽ nổi giận mà người đầu tiên Ưng Thần hỏi tội chính là Vu. Mọi thứ tan rã. Vậy chẳng phải Vu cũng chịu mất mát sao?
Hay là… ông đang đặt cược?
Cược rằng Luma yếu hơn mình tưởng, cược rằng một sự chấn động nhỏ thôi cũng đủ làm vỡ nền móng mà Luma xây suốt thời gian qua?
Cược rằng… chỉ cần đứng chờ, Luma sẽ tự sụp đổ.
Luma ngước nhìn bầu trời đêm. Gió đêm vùng Hắc Ưng thổi qua rặng tre, mang theo tiếng kêu của vài loài chim săn mồi. Trăng lưỡi liềm, sáng nhưng lạnh, tựa như ánh mắt Vu từ ngày hắn rời đi.
Hắn không sợ đối đầu. Hắn chỉ sợ niềm tin lung lay, bởi một bộ lạc không còn tin vào chính mình thì có khác gì cái xác không hồn?
Luma biết, sáng mai, hắn sẽ phải làm điều khó nhất đời mình: nói thật.
Không giấu, không tô hồng, không giả vờ kiểm soát được hết. Chỉ có thể đối diện với toàn thể bộ lạc, cho họ biết sự thật về chuyến đi, về Quán ăn, về Lạc Việt… và về người mang tên Ain.
tấu chương xong.