Chương 346: Tin Tức Dễ Bán Không?
Chưa đầy một tuần sau khi Luma nhậm chức. Mất thêm hai tuần di chuyển.
Một đoàn sứ giả do chính hắn dẫn đầu xuất hiện ở Quán Ăn, nơi tập trung tin tức, dân lữ hành, người đơn độc và cả gián điệp của các bộ lạc khác.
Họ mặc áo giáp xương, bước chân đều tăm tắp, ánh mắt kiêu ngạo. Cách đi đứng và khí chất đã khác hẳn những ngày Hắc Ưng rối loạn vì biểu tình và nội chiến.
Một vài người đứng dậy khỏi quán rượu, ngước nhìn theo đoàn người đang đi thẳng về trung tâm giao dịch.
“Không phải Hắc Ưng vừa bị lật đổ sao? Còn dám đến đây diễu võ dương oai à?”
Một người lẩm bẩm, tay vẫn cầm ly sừng thú:
“Lũ đó chẳng phải vừa bị mất cả hệ thống nước sạch sao?”
“Ừm… Nhưng hình như chúng trở lại nhanh hơn dự đoán.”
“Có vẻ như tộc trưởng mới khá cứng tay.”
Ở góc khuất, một người phụ nữ đeo mạng che mặt là thành viên Phản Giác đang âm thầm theo dõi đoàn Hắc Ưng. Bên cạnh cô là hai người trẻ hơn, dáng vẻ lặng lẽ, nhưng ánh mắt sắc bén như dao.
“Yava không đoán được bước đi này của Hắc Ưng.” Sopa nói nhỏ, không quay sang.
“Ngài muốn gửi tin về Lạc Việt chứ?” Một cô gái nhỏ giọng hỏi Sopa.
“Không. Còn quá sớm.” Sopa nheo mắt, nói: “Ain chỉ cần những thông tin đủ giá trị. Chúng ta phải biết rõ… ai là người thực sự đứng sau sự phục hồi này. Là Vu? Hay Luma? Hoặc là cả hai?”
Người phụ nữ kia im lặng.
…
Trong khi đó, tại bộ lạc Kai The, một cuộc họp khẩn được tổ chức giữa ba trưởng lão, Vu và tộc trưởng.
“Hắc Ưng đang phục hồi quá nhanh.”
“Ta tưởng họ đã suy yếu sau khi để đám biểu tình phá nát cả kho lương?” Một trưởng lão tóc bạc phơi, ánh mắt đầy sự nghi ngờ.
“Không. Tin mới nhất từ Quán Ăn cho biết họ đã ổn định lại, một tộc trưởng mới tên là Luma đã lên nắm quyền.” Một trưởng lão khác, tóc hoa tiêu lắc đầu đáp lời.
“Vậy còn Vu thì sao?” Vu lên tiếng hỏi.
Trưởng lão tóc hoa tiêu đáp: “Còn sống. Nhưng bị lùi về phía sau. Tin đồn là… Luma có hậu thuẫn từ một nhóm chiến binh cực kỳ trung thành.”
Tộc trưởng Kai The khoanh tay, mắt nheo lại, giọng lạnh nhạt hỏi:
“Có ai biết chuyện này nữa không.”
“Không rõ. Nhưng nếu biết, chúng sẽ hành động.” Trưởng lão còn lại lên tiếng.
“Vậy ta phải đi trước chúng một bước.” Vu chắc nịch nói.
…
Cùng thời điểm, ở vùng biên giới giữa Kai The và Lạc Việt, một nhóm lính canh của Lạc Việt bắt đầu thấy những bóng người di chuyển qua khu rừng ban đêm.
Không phải thám thính mà là người dân chạy trốn.
Một nhóm nhỏ chạy tới tận trạm canh gác của Lạc Việt nói: họ đến từ một bộ lạc phụ thuộc Hắc Ưng, nơi Luma vừa thay đổi luật lệ, tăng ‘thuế’ lương thực và cưỡng ép tuyển mộ nam giới khỏe mạnh vào quân đội.
Một người đàn ông trung niên nói bằng giọng mỏi mệt:
“Chúng tôi không chịu nổi nữa… Hắc Ưng nói đang trỗi dậy, nhưng là trên xác những người dân yếu đuối như chúng tôi.”
Một chiến binh Lạc Việt ghi chép lại, rồi lặng lẽ truyền tin về Thủ Đô.
…
Tại Thủ Đô Lạc Việt, Ain đang họp cùng nhóm cận tướng Ry, Duyên – đại diện đội Phản Giác.
Duyên cầm một bản báo cáo, dòng cuối cùng viết: “Có thể Hắc Ưng đang tái thiết quân sự dưới bàn tay tân tộc trưởng Luma.”
Ain không đọc hết báo cáo. Hắn đã đoán trước.
“Vu chọn ai lên ngôi?”
Duyên ngập ngừng: “Luma.”
“Tệ thật.” Ain khẽ lẩm bẩm: “Vu thường chọn kẻ có thể kiểm soát, vậy mà lần này lại nhường cho một tên cực đoan.”
Ry xen vào: “Chúng ta có cần gửi người tiếp cận Vu không?”
Ain lắc đầu:
“Chưa. Đừng hành động vội. Để Hắc Ưng mạnh lên thêm chút nữa.”
Duyên nhíu mày: “Để dễ đánh?”
Ain mỉm cười:
“Không. Để tất cả các bộ lạc khác đều thấy Hắc Ưng đang là mối đe dọa thực sự. Khi ấy, mọi con mắt sẽ rời khỏi Lạc Việt.”
…
Trở lại Hắc Ưng, Vu đang đứng một mình trên sườn đồi nhìn về hướng Bắc, nơi có đỉnh núi nơi Ưng Thần từng trú ngụ.
Trên bầu trời, một bóng chim đen khổng lồ lướt qua, chẳng kêu một tiếng.
Vu thở dài: “Thần cũng không ngăn được thời cuộc.”
Một thân tín trẻ bước tới, thưa:
“Luma đã ra lệnh điều thêm quân tới các tiền trạm. Họ bắt đầu dọn sạch rừng, mở đường hành quân.”
Vu không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu. Thân tín cúi đầu hỏi nhỏ: “Ngài sẽ phản đối chứ?”
Vu trầm ngâm thật lâu.
“Không. Không phản đối. Nhưng ta cần biết… ai đang nói chuyện với Luma mỗi đêm.”
“Ý ngài là…?”
“Trong mơ, ta thấy bóng một con người, giọng nói không phải của người Hắc Ưng. Một kẻ ngoại tộc đang truyền ý tưởng cho hắn.”
“Là người của Lạc Việt?”
“Không. Tệ hơn thế… Một kẻ từng từ bỏ đạo lý để đổi lấy sự sống. Một linh hồn từng phục vụ Tần Quân.”
Và như vậy, giữa những ồn ào tại Quán Ăn, những mưu tính âm thầm của các Vu và tộc trưởng, những ánh mắt quan sát từ Phản Giác, một cơn bão mới đang hình thành.
Không phải từ Lạc Việt. Không phải từ Tần Quân.
Mà chính từ Hắc Ưng, bộ lạc từng rơi xuống đáy và đang từ từ leo ngược lên, bằng cả máu, sự thù hận, và lòng dã tâm.
Ain biết. Vu biết. Luma cũng biết.
Chỉ có những người dân Hắc Ưng – những người đơn độc sống sót sau cuộc khủng hoảng – là chưa biết.
Rằng…Cơn bão chưa tới, nhưng gió đã đổi chiều.
(bất ngờ chưa kkk)
…
Đoàn sứ giả của Hắc Ưng đứng im lặng giữa quảng trường trung tâm của Quán Ăn. Những đôi mắt quanh họ liếc nhìn xen lẫn khinh miệt, tò mò và đôi chút hoài nghi.
Luma, tân tộc trưởng, bước tới trước gian lều lớn nơi cắm cờ của Quán Ăn. Hắn điềm nhiên, nhưng trong lòng thì nóng như lửa đốt.
Luma mở lời, giọng khàn trầm nhưng rõ ràng:
“Chúng tôi muốn biết vị trí của bộ lạc Lạc Việt và cả tin tức liên quan tới các thành viên cốt cán của họ.”
Bên trong, một người phụ nữ mặc áo vải gai, dáng vẻ giản dị nhưng khí chất lại hơn người, từ từ bước ra. Chính là Sopa.
Cô nhìn Luma một lúc rồi khẽ cười: “Giá thông tin đã được niêm yết rồi. 500 Kim Việt.”
Luma cau mày. Hắn quay lại ra hiệu cho đoàn người mang tất cả chiến lợi phẩm, đồ quý, vật trang sức ra, chất thành một đống lớn như gò đất.
Sopa chẳng nhìn đống đồ ấy. Một người bên cạnh mang bảng đánh giá ra quy đổi.
Sau nửa canh giờ kiểm kê, người kia lạnh lùng nói:
“Tất cả được quy đổi khoảng… 80 Đồng Việt. Thêm cả giá trị thông tin mà quý vị mang theo, có thể đổi thêm… 50 Đồng Việt. Tổng cộng 130. Coi như mấy người mới vậy, làm tròn 150 đi.”
Một cái tát thẳng vào mặt Luma. Bọn họ tốn bao công sức, hành trình gian khổ tới tận đây, lại chẳng đủ 1/3 cái giá mà Sopa đưa ra.
“150… Đồng? Không phải Kim?” Một trong các tướng Hắc Ưng gằn giọng.
Sopa vẫn điềm nhiên, tay nhấc tách trà nóng lên thổi khói:
“Ở đây, thông tin là tài sản. Mà giá trị tài sản lại do người khác định. Ai muốn biết, phải trả giá. Còn không. Mời về.”
Sau vụ việc đó, đoàn của Luma đành dựng trại tạm ngoài rìa Quán Ăn, chờ cơ hội mới. Nhưng trong đầu Luma đã bắt đầu nảy ra những kế hoạch khác…
…
Trong khi đó, ở bên trong Quán Ăn, hệ thống tiền tệ đang ngày càng vận hành trơn tru, nhờ vào những điều chỉnh táo bạo từ Sopa, người được Ain đích thân giao nhiệm vụ “thử nghiệm xã hội hóa nền kinh tế”.
Sau vài tháng, Sopa phát hiện ra vấn đề lớn nhất: Không có tỷ giá quy đổi chuẩn.
Từng món hàng, từng bát nước, từng thanh củi đều phải đàm phán tay đôi, không có tiêu chuẩn khiến việc giao thương trì trệ.
Sopa quyết định áp dụng hệ quy đổi thống nhất: Đồng Việt – đơn vị tiền tệ chính thức.
Mỗi hàng hóa, dịch vụ, vật phẩm, thậm chí thông tin và lời đồn đại, đều được niêm yết giá cụ thể tính theo Đồng Việt.
Giá niêm yết cao hơn thị trường ở các bộ lạc khác, khiến người từ nơi khác đến giao dịch có lời, tạo đà hút thương nhân.
Nhưng Ain không ngu.
Ngay sau khi nhận báo cáo của Sopa về việc: một chén gốm tiêu chuẩn của Lạc Việt thì bình thường có giá 3 Đồng Việt, ở Quán ăn sẽ được đổi ngang giá bằng một xác heo rừng nặng tầm 70kg, hàng loại tươi và tốt.
Mà một con heo như vậy lại có giá chỉ 1 Đồng Việt ở Lạc Việt. Và một lỗ hổng kinh tế đã hiện ra.
Một số tộc nhân Lạc Việt nhanh chóng phát hiện chiêu thức “gian lận” đơn giản: mang heo rừng tới Quán Ăn đổi lấy chén gốm, sau đó bán lại trong Lạc Việt kiếm lời.
Cơn sóng ngầm xuất hiện.
Nhưng Ain chẳng cần đàn áp bằng bạo lực. Hắn chỉ ra một lệnh tưởng nhẹ mà hiểm độc:
“Người Lạc Việt chỉ được đổi tối đa 50 Đồng Việt/ngày.”
Lệnh này chẳng ngăn được mấy kẻ “có máu mặt” chúng nghĩ đơn giản: giới hạn thì cứ chia người ra đổi, vẫn kiếm lời đều.
Thế nhưng đó là cái bẫy đầu tiên.
Ngay sau đó, đội Phán Quyết, tay sai thầm lặng của Ain bắt đầu thu thập dữ liệu từ các giao dịch. Họ ngồi như những người dân thường, ghi lại tên, mặt, số lượng vật phẩm, và cả chuỗi giao dịch đáng ngờ.
Họ không hành động vội.
Chỉ tới khi danh sách đầy đủ, Ain mới ban lệnh bắt 5 kẻ tiêu biểu, được xem là “đầu nậu” trục lợi Quán Ăn.
Tin này lập tức gây chấn động. Và Ain lại ra thêm một nước cờ mới.
Hắn giao những kẻ bị bắt cho Dio, phụ trách hệ thống pháp luật mới hình thành.
Một phiên tòa án lưu động được tổ chức tại khu Luật Pháp. Dân chúng tò mò kéo tới như đi hội.
Tất nhiên, Ain không để bị xem là độc đoán, hắn cho phép bị cáo có luật sư biện hộ.
Hai thanh niên trẻ được chọn làm luật sư tập sự, tham gia bảo vệ những người bị buộc tội.
Nhưng đấy là mục đích riêng của Ain. Vừa giới thiệu một nghề mới, vừa nâng cao luật pháp cho mọi người hơn, vừa che mắt rằng hắn không hề thiên vị bất cứ ai, dù có sai lầm ra sao.
Cả hai đều là học viên ưu tú… trong lý thuyết. Còn trên thực tế thì:
“Thân chủ tôi vô tội. Anh ta chỉ muốn giúp nền kinh tế linh hoạt hơn.”
“Anh ta có lòng tốt… dù có sai sót nhỏ… nhưng đáng được tha thứ!”
Luật sư đối diện, người được Dio trực tiếp đào tạo, chỉ mỉm cười. Trong mỗi câu phản biện, họ lật lại từng câu chữ, từng giao dịch, phân tích tội gian lận, trốn luật, bóp méo thị trường theo cách rõ ràng nhất.
Càng nghe, càng khổ.
Một tên bị cáo bật khóc ngay tại chỗ, ôm chân luật sư của mình:
“Xin anh, đừng bào chữa nữa. Tôi nhận tội mà… Đừng nói nữa…”
Luật sư vẫn đầy nhiệt huyết, vỗ vai khích lệ:
“Yên tâm! Tôi sẽ cứu anh khỏi án tử!”
Sau đó hắn chẳng để thân chủ của mình, mặt đã cắt không còn một giọt máu tiếp tục khẩu chiến với phía đối diện.
Còn cả hội trường nổ tung trong tiếng cười và thương hại.
Kết quả phiên tòa: 5 người bị kết án tù treo, lao động công ích 3 năm.
+Tịch thu toàn bộ tài sản liên quan.
+Hạ cấp tộc nhân chính thức → tộc nhân dự bị.
+Tên được ghi vào danh sách lính đặc biệt, nếu chiến đấu tốt sẽ được giảm án.
Còn hai tên luật sư tập sự? Ain cho họ một cơ hội học hỏi “sâu sắc” bằng cách… chuyển họ sang làm luật sư cộng đồng, bảo vệ dân nghèo tại các khu xa.
“Pháp luật không phải nơi để luyện kỹ năng ăn nói. Mà là nơi con người phải chịu trách nhiệm.” Dio dặn dò khi tiễn hai tên trẻ tuổi rời đi.
Và tin về phiên tòa nhanh chóng được truyền đi khắp Quán Ăn.
Một lần nữa, mọi người hiểu rằng: Ain không để ai lách luật.
Dù là thương nhân, tộc nhân, hay tinh anh bộ lạc, một khi động đến hệ thống quản lý của hắn, thì chỉ có hối lỗi hoặc rơi đầu.
…
Trong lúc đó, ở ngoài rìa khu Quán Ăn, Luma đang lặng nhìn ánh đèn lấp lánh trong khu trung tâm, miệng khẽ lẩm bẩm:
“Một nơi như vậy… mà vẫn chưa tìm ra được cốt lõi của Lạc Việt.”
Sau đó Luma lại thở dài tự hỏi:
“Vậy, rốt cuộc… thông tin ấy đáng giá tới 500 Kim Việt… là gì?”
tấu chương xong