Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
toan-dan-hai-dao-cau-sinh-ta-co-the-nghe-toi-van-vat-tieng-long.jpg

Toàn Dân Hải Đảo Cầu Sinh: Ta Có Thể Nghe Tới Vạn Vật Tiếng Lòng

Tháng mười một 25, 2025
Chương 1050: Chương mới Chương 1049: Giết chóc thịnh yến
sieu-cap-vua-bong-da.jpg

Siêu Cấp Vua Bóng Đá

Tháng 1 23, 2025
Chương 187. - vua bóng đá ngoại hạng - đại kết cục Chương 186. - khách đến từ thiên ngoại - hôm nay canh thứ ba
nu-nhan-cua-ta-nguoi-khong-choc-noi.jpg

Nữ Nhân Của Ta Ngươi Không Chọc Nổi

Tháng 1 21, 2025
Chương 1398. Đến tiếp sau Chương 1397. Chỉ có phương pháp được lòng người
vo-dich-luc-hoang-tu.jpg

Vô Địch Lục Hoàng Tử

Tháng 3 24, 2025
Chương 1634. Phiên ngoại —— mười năm sau Chương 1633. Chân chính đại kết cục
cao-vo-dao-than-gia-mu-mat-kiem-nuong.jpg

Cao Võ: Đạo Thần Gia, Mù Mắt Kiếm Nương

Tháng 1 12, 2026
Chương 420: Long Hạ phi phàm ở giữa chi quốc Chương 419: cho cổ nhân một chút khoa học kỹ thuật rung động
f87ff4b854268bf61bcb51da42fa1561

Cao Nhân Tuyệt Thế: Bắt Đầu Nữ Đế Mang Nồi Ngăn Cửa!

Tháng 1 22, 2025
Chương 248. Ngàn vạn loại tâm động, ba: Huyết tộc thiếu nữ vs hấp huyết quỷ thợ săn Chương 247. Ngàn vạn loại tâm động, hai: Liên quan tới ác long bị dũng giả nữ hài theo mà ma sát chuyện này
hong-hoang-nhi-lang-truyen.jpg

Hồng Hoang Nhị Lang Truyện

Tháng 2 26, 2025
Chương 955. Duy nguyện gần nhau bất tương ly Chương 954. Trở lại, đến này
tu-hon-cung-ngay-dai-de-cha-ruot-cho-ta-cho-dua

Từ Hôn Cùng Ngày, Đại Đế Cha Ruột Cho Ta Chỗ Dựa

Tháng mười một 8, 2025
Chương 414: Thần Vực mở ra (đại kết cục) Chương 413: Tập hợp đủ ngọc quyết, mở ra Thần Vực cuối cùng bí mật
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 345 : Vết Nứt Của Quyền Lực
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 345 : Vết Nứt Của Quyền Lực

Hai ngày.

Chỉ vỏn vẹn hai ngày kể từ khi Ưng Thần hiện thân giữa trời cao, uy nghi và im lặng như bóng tối bao trùm bộ lạc. Nhưng dư chấn của khoảnh khắc đó vẫn còn lan trong từng cọng cỏ, từng ánh mắt, từng nỗi sợ âm thầm len lỏi vào tim người dân bộ lạc Hắc Ưng.

Trong im lặng của ngày thứ ba, Vu bắt đầu hành động.

Không còn những lời nhẹ nhàng hay những ánh mắt khoan dung nữa, ông ra tay với độ chính xác của một con dao cắt vào chỗ ung thối.

Đội quân trung thành nhất của Vu, những người đã theo ông từ thời còn là chiến sĩ tiền tuyến chia làm ba hướng, cùng một mệnh lệnh: lục soát, điều tra, và bắt sống.

Những cái tên từng bị ghi lại, những manh mối lờ mờ từ tin báo ban đầu, từng kẻ một được khoanh vùng.

Tuy vậy, đám Phản Giác thực thụ thì đã biến mất từ trước, chỉ để lại những kẻ tưởng rằng mình vẫn còn là một phần của cuộc chơi.

Chúng đã bị bỏ rơi đúng nghĩa.

Những “kẻ đồng lõa” đó vốn chỉ là những người bất mãn, từng trách móc về khẩu phần lương thực, từng bị phạt oan, từng thấy mình không được trọng dụng. Họ dễ bị kích động. Và khi đội Phản Giác thì thầm bên tai bằng những lời hứa, những giấc mộng tự do, họ gật đầu.

Ban đầu chỉ là vài tiếng bàn tán nhỏ sau giờ làm việc. Sau đó là những ánh mắt nhìn nhau đầy ngụ ý. Rồi là những cuộc họp ngắn, lén lút, đầy hưng phấn.

Nhưng khi cuộc biểu tình bị bẻ gãy, khi lửa thiêu cháy lều, khi Ưng Thần hiện thân, họ chạy trốn như những con chuột bị quăng vào thánh điện.

Họ tưởng Phản Giác sẽ đến cứu họ. Họ tưởng còn ai đó ngoài kia vẫn quan tâm đến sự tồn tại của họ.

Nhưng không.

Chẳng có ai quay lại cả. Chẳng ai.

…

Khi những tên đồng lõa bị áp giải về quảng trường trung tâm, nơi lửa vẫn còn cháy âm ỉ sau những đêm hỗn loạn. Cả bộ lạc Hắc Ưng đã tụ họp lại.

Mỗi người đều im lặng. Một đứa trẻ khóc, bị mẹ bịt miệng. Một cụ già ho khan, rồi cúi đầu.

Ai cũng biết: ngày hôm nay, sẽ có máu đổ. Nhưng lần này, không phải máu của những kẻ nổi loạn, mà là máu của chính những người từng cùng họ lớn lên, cùng ăn uống, từng là hàng xóm, là bạn thợ săn, là anh em.

Khi Vu bước lên lễ đài, tay ông cầm một thanh dao xương dài, đã mài sáng loáng.

Không một lời hoa mỹ. Không một lời hô hào.

Chỉ một câu: “Phản bội bộ lạc là phản bội thần linh.”

Một tên trong nhóm đồng lõa bật khóc, hét lên:

“Ta sẽ khai! Ta biết tên đội trưởng! Ta còn biết người từng ra lệnh…”

Bịch!

Một cú đạp vào lưng. Hắn quỳ sụp xuống, nước dãi và máu hòa lẫn.

Một tên khác la lớn:

“Còn những người Phản Giác nữa! Bọn họ vẫn còn trong rừng! Hãy tha cho ta! Ta chỉ là…”

Vút! Phập.

Lưỡi dao xương bay trong không khí, cắt phăng một bên cổ hắn, máu phun ra như suối.

Không ai rùng mình. Không ai che mắt.

Cả bộ lạc nhìn thẳng.

Và lần lượt, từng cái đầu bị chặt rơi xuống trong im lặng.

Ngay cả khi một trong số họ cố gắng nói dối để sống, cố bịa ra một cái tên nào đó trong đám đông, mong giữ mạng một ngày nữa thì cũng vô ích.

Bởi chẳng ai còn tin lời một kẻ phản bội đang sợ chết.

…

Sau khi máu đã khô, mùi tanh hòa lẫn trong gió, Vu bước về phía trung tâm, nơi bệ đá tổ truyền của tộc trưởng đang bị che phủ bằng vải đen.

Giữa không khí nặng nề ấy, Vu lên tiếng lần nữa:

“Tộc trưởng mới… vẫn là người đã được chọn từ trước.”

Một tràng vỗ tay yếu ớt cất lên.

Tên tộc trưởng mới: Luma bước ra. Vẫn là bộ áo choàng da thú, vẫn là ánh mắt tự tin và gương mặt đầy quyết đoán. Nhưng lần này, không còn là sự phấn khích.

Vu nhận ra ngay, gương mặt ấy giấu một điều gì đó. Một chút thù hằn, kìm nén, và cảnh giác.

Vu thầm nghĩ: Cảm xúc ấy… không giống như lần đầu ta gọi tên hắn làm người kế nhiệm.

Thật ra, Vu không hề muốn để Luma lên làm tộc trưởng.

Hắn có năng lực, không thể phủ nhận. Khả năng điều quân, kiểm soát chiến trường, trấn áp nội bộ, tất cả đều vượt trội hơn nhiều ứng cử viên khác.

Nhưng Luma có tính cách nhỏ mọn, thù vặt, và đặc biệt là không dễ chia sẻ trách nhiệm.

Mà ở Hắc Ưng, danh tộc trưởng không chỉ là một kẻ mạnh hay giỏi.

Nó là một mối liên kết giữa tộc trưởng và Vu giữa quyền lực và tín ngưỡng, giữa thế tục và thần linh.

Nếu cả hai không thể nói chuyện, không cùng tư tưởng, thì sớm muộn cũng nảy sinh mâu thuẫn.

Những bộ lạc từng sụp đổ trước đây là ví dụ. Một người kéo về phía tây, người kia muốn giữ nguyên hướng nam, cuối cùng bộ lạc rẽ làm hai, rồi tự tiêu diệt lẫn nhau mà thôi.

Vu đã chuẩn bị một ứng cử viên khác, một người ôn hòa, dễ điều phối, nhưng chưa kịp công bố thì biến loạn xảy ra.

Giờ, với cái tên Luma đã được nói ra lần đầu trước công chúng, với sự ủng hộ của một bộ phận chiến binh cốt cán, Vu buộc phải giữ lời. Không thể đổi người.

Nhưng ông biết giữa ông và Luma chưa có gì gọi là “tin tưởng”.

Thậm chí, chính trong đôi mắt kia, ông vừa thấy một tia căm ghét.

Có lẽ là vì Vu đã trì hoãn quá lâu. Có lẽ vì hắn biết mình chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ, không phải người mà Vu thật sự mong muốn.

Dù lý do là gì, Vu vẫn phải cảnh giác. Bởi ở một bộ lạc, tộc trưởng có thể nắm quyền.

Nhưng Vu kẻ truyền lời của thần, nắm linh hồn của bộ lạc. Chỉ cần một trong hai lệch hướng, mọi thứ sẽ vỡ nát.

Mà giờ đây, cánh tay đang cầm dao xương của Vu bắt đầu thấy lạnh lạnh.

Gió phương bắc đã đổi hướng. Còn ai đang đến?

…

Luma đứng giữa quảng trường, nơi mùi máu vẫn chưa tan khỏi đá và cỏ.

Trên vai hắn, chiếc áo choàng da thú nâu đỏ phấp phới nhẹ trong gió. Trên trán, hắn đeo chiếc vòng đan bằng những mảnh sừng thú săn được biểu tượng quyền lực do chính Vu trao lại vào buổi sáng.

Hắn mỉm cười. Nhưng trong lòng, nụ cười đó là để che đi cơn giận chưa bao giờ nguôi.

Bên dưới đã tràn đầy những lời rỉ tai.

“Đây là tộc trưởng mới?”

Một chiến binh thì thầm với người bên cạnh:

“Tôi nghe nói hắn từng bị Vu loại khỏi danh sách cách đây vài mùa.”

“Ừ… Nhưng giờ thì sao? Chính Vu lại phải trao quyền cho hắn đấy thôi.”

“Kỳ lạ thật…”

Không phải ai trong Hắc Ưng cũng hiểu rằng Luma từng bị Vu loại khỏi danh sách kế nhiệm.

Không phải vì yếu kém, mà vì… hắn quá sắc sảo.

Vu luôn ưu tiên những người vừa đủ mạnh, vừa đủ mềm, biết nghe lời, biết chia sẻ quyền lực. Những người như Luma quá tham vọng, quá quyết liệt, lại hay xét nét thì dù có năng lực, Vu cũng không thích giữ bên mình.

Nhưng giờ thì sao? Chính Vu phải chấp nhận hắn.

Và Luma thề ngay trong khoảnh khắc Vu trao chiếc vòng đồng, hắn sẽ không quên ánh mắt đầy miễn cưỡng ấy.

…

Trong căn lều chính của bộ lạc, sau khi mọi người giải tán, Luma ngồi lại một mình.

Trước mặt hắn là một tấm da thú, trên đó những thông tin tuyệt mật của một bộ lạc. Hắn cầm một con dao nhọn, cứ thế rạch nhẹ lên bề mặt da, rồi dừng lại ở một góc: “Lều của Vu”

Mắt hắn dừng lại ở đó thật lâu.

“Lão ta tưởng ta không biết? Suốt bao năm qua, lão chọn người kế nhiệm như cách người ta chọn một con cờ… Vậy thì lần này, để xem ai mới là người đi trước.”

Ba ngày sau khi nhậm chức, Luma bắt đầu “sắp xếp lại bộ máy.”

Danh nghĩa là để tăng cường trật tự sau khủng hoảng, nhưng ai cũng hiểu hắn đang thay máu.

Những chiến binh thân thiết với Vu bị điều đi các tiền trạm biên giới, nơi có nguy cơ bị tấn công bất cứ lúc nào.

Những quản lý kho, các thợ đá, thợ săn thân tín của tộc trưởng cũ cũng bị thay thế bằng người của Luma, phần lớn là những gương mặt mới từng không được trọng dụng.

Vu không phản đối. Không một lời.

Lão chỉ ngồi trong lều, pha thảo dược, trấn an các người thân tín của mình, và lão chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

“Ông có nghĩ Luma sẽ chống lại ông không?” Một thân tín trẻ thì thào với Vu.

Vu không trả lời. Lão chỉ chậm rãi rót nước thuốc vào bình ‘gốm’.

“Nếu hắn đi quá giới hạn thì sao?”

Vu khẽ cười, mắt đầy sự hứng thú hỏi lại: “Cậu tưởng ta giữ bộ lạc này bằng sức mạnh ư?

“Không phải sao?” Chàng trai kia nghiêng đầu khó hiểu.

“Không. Ta giữ nó bằng lòng tin của Ưng Thần. Và lòng tin của cả bộ lạc. Một người như Luma dù có tài đến đâu nếu mất đi hai thứ đó… sẽ chẳng giữ được gì cả.” Vu thở dài nói.

Mọi người lại im lặng trầm tư.

…

Nhưng Luma hiểu điều đó hơn ai hết. Và chính vì hiểu, hắn không dại gì tấn công Vu trực diện. Không sớm.

Hắn chọn một lối đi khác.

Tận dụng uy tín đang cao sau đợt phản loạn, Luma đề xuất một loạt cải cách:

+ Cải tiến tỷ lệ chia khẩu phần: tăng phần ăn cho lính tuyến đầu, giảm phần cho nhóm thương binh.

+ Thay đổi chính sách kiểm tra thảo dược: giờ đây chỉ còn một nhóm duy nhất do chính hắn lập ra có quyền kiểm soát thuốc men.

+ Tái bố trí các đội săn: đưa người thân tín của hắn làm tổ trưởng.

Tất cả đều hợp lý. Tất cả đều hợp pháp. Nhưng trong đó, từng chút một, hắn gỡ bỏ ảnh hưởng của Vu.

…

Một đêm, trong bóng tối, Luma triệu tập ba đội trưởng thân tín.

“Ta không tin là bên trong bộ lạc vẫn còn tàn dư của đám Phản Giác.”

“Ý tộc trưởng là…” Một tên dù biết câu trả lời nhưng vẫn cố hỏi như muốn nói rằng: mình vẫn chưa hiểu.

“Chúng ta cần rà soát lại toàn bộ những ai từng liên hệ với Vu trong đợt biểu tình.”

“Ngài nghi Vu dính líu?” Tên kia lại thắc mắc lên tiếng.

Luma không trả lời. Hắn chỉ nhìn thẳng:

“Ta nghi tất cả những gì không phải do ta kiểm soát.”

Ở bên kia, Vu nhận được tin nhưng lão vẫn im lặng.

Chỉ có Ưng Thần là đôi lần xuất hiện lặng lẽ phía trên khu rừng, như một cái bóng dài bao phủ lên ngôi làng.

Nó không nói. Nó chỉ quan sát.

…

Trong một túp lều nhỏ ở mép rừng, một thành viên Phản Giác còn sót lại đang bị giam giữ.

Không ai biết hắn là ai. Không ai biết Vu đã bắt được từ khi nào.

Chỉ biết mỗi đêm, cựu tộc trưởng bước vào, ngồi trước mặt kẻ đó, và nói:

“Ngươi là ai?”

Người kia không trả lời. Miệng đầy máu, mắt sưng húp.

Tộc trưởng không đánh hắn. Không đe dọa.

Chỉ lặp đi lặp lại câu hỏi đó như một nghi thức.

…

Còn Luma thì bắt đầu lên kế hoạch “xuất sơn.” Hắn triệu tập các trưởng nhóm, nói rằng đã đến lúc Hắc Ưng phải khẳng định lại vị thế sau chuỗi ngày bị làm nhục.

“Chúng ta sẽ cử một đoàn đại diện đến khu Quán Ăn. Cho người thấy Hắc Ưng vẫn tồn tại. Vẫn là một trong năm bộ lạc lớn.”

“Còn Vu thì sao?”

“Ngài Vu sẽ ở lại. Đảm bảo hậu phương vững chắc.”

Đám người gật đầu. Luma thì mỉm cười. Vu thì im lặng.

Một cuộc phân quyền đang diễn ra. Từ từ. Âm thầm.

Luma là tộc trưởng thân thể của bộ lạc.

Vu là Vu linh hồn.

Cả hai đều chưa đánh nhau.

Nhưng có thể chẳng bao lâu nữa…

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

doc-tu.jpg
Độc Tu
Tháng 1 22, 2025
cong-phap-cua-ta-co-the-vo-han-thoi-dien.jpg
Công Pháp Của Ta Có Thể Vô Hạn Thôi Diễn!
Tháng 1 18, 2025
toan-cau-nhieu-song-tram-ti-ti-sinh-menh-bien-di-trieu-dang.jpg
Toàn Cầu Nhiễu Sóng: Trăm Tỉ Tỉ Sinh Mệnh Biến Dị Triều Dâng
Tháng 2 1, 2025
tiet-giao-than-cong-bao-ta-dua-vao-cuop-doat-muc-tu-thanh-thanh
Tiệt Giáo Thân Công Báo, Ta Dựa Vào Cướp Đoạt Mục Từ Thành Thánh!
Tháng mười một 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved