Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-kiem-chung-ma-dao-giet-sach-tren-troi-tien

Ta Kiếm Chứng Ma Đạo, Giết Sạch Trên Trời Tiên

Tháng 12 2, 2025
Chương 1202: Đại kết cục (2) Chương 1202: Đại kết cục (1)
bach-luyen-phi-thang-luc

Bách Luyện Phi Thăng Lục

Tháng 1 6, 2026
Chương 8060: Ngỗi Phách Chương 8059: Khôi lỗi thú
dai-minh-xuyen-qua-thien-doan-thai-to-khong-duoc-qua-day-a

Đại Minh Xuyên Qua Thiên Đoàn, Thái Tổ Không Được Qua Đây A

Tháng mười một 12, 2025
Chương 505: Đại kết cục Chương 504: Nghi hoặc
dep-trai-nhu-vay-con-trung-sinh.jpg

Đẹp Trai Như Vậy Còn Trùng Sinh

Tháng 1 10, 2026
Chương 621: Bồi xong hai tỷ muội, mới hảo hảo sủng trần Isa Chương 620: Nhường trần Isa tới đưa mười ba
kiem-tram-chu-thien.jpg

Kiếm Trảm Chư Thiên

Tháng 3 23, 2025
Chương 1152. Chương mới, cũng là kết thúc! Chương 1151. Loạn thế thứ ba màn, mở màn!
hai-tac-chi-manh-nhat-hai-vuong.jpg

Hải Tặc Chi Mạnh Nhất Hải Vương

Tháng 1 21, 2025
Chương 271. Onepiece (2) Chương 270. Onepiece (1)
tu-lieu-trai-bat-dau-bien-cuong.jpg

Từ Liêu Trai Bắt Đầu Biến Cường

Tháng 12 9, 2025
Chương 0: Tru thiên cuốn đại cương Chương 0: Hạ quốc cuốn đại cương
than-thoai-pho-ban-bat-dau-ta-thanh-dao-to-dat-thanh-nguu.jpg

Thần Thoại Phó Bản: Bắt Đầu Ta Thành Đạo Tổ Dắt Thanh Ngưu

Tháng 1 3, 2026
Chương 320: Tiêu diệt Yêu tộc, liền phải dùng Chu Thiên Tinh Đấu đại trận Chương 319: Yêu tộc hại mẹ ta, ta muốn Yêu tộc chết, nhảy nhảy nhảy nhảy
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 344 : Ưng Thần Xuất Hiện
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 344 : Ưng Thần Xuất Hiện

Đêm đến.

Mây dày cuộn lại, che mất ánh trăng. Gió từ phía rừng rít lên từng hồi như tiếng gào thét. Bộ lạc Hắc Ưng vốn đã trải qua bao biến động, giờ đây như một thùng thuốc súng chỉ còn chờ tia lửa cuối cùng.

Và nó đã đến.

Lúc đầu là tiếng leng keng kim loại. Sau đó là tiếng người la thất thanh:

“Cháy! Cháy rồi!”

Từ kho lương mới dựng lại phía Tây lại bốc lên cột khói đen kịt. Lửa bén rất nhanh, thiêu rụi rơm rạ, lều vải, thậm chí lan tới cả những căn nhà sàn bên cạnh.

Có người hốt hoảng gào lên tìm nước, nhưng đụng đâu cũng trống rỗng.

Một phần vì nguồn nước đã bị hạ độc trước đó. Giờ ai dám dùng?

Tiếng kêu cứu lẫn vào tiếng đập phá. Một nhóm người mang khăn che mặt, dùng gậy gộc, rìu và dao rừng xông vào các kho vũ khí nhỏ, lều của binh lính, nơi từng canh gác nghiêm ngặt.

Giờ đây chỉ còn vài bóng quân lính cũ đứng trơ trọi, lưỡng lự giữa việc bảo vệ lệnh Vu hay hòa vào dòng người đang gào thét đòi công lý.

Một tên trong nhóm tấn công hét lớn:

“Họ bắt chúng ta chết dần! Giờ ta đòi lại máu!”

Tiếng hô lập tức được đồng thanh đáp lại.

“Giành lại lương thực!”

“Giành lại nước sạch!”

“Giành lại mạng sống!”

Mấy đứa trẻ trốn dưới lều nhìn khung cảnh ngoài kia mà nín khóc, người mẹ ôm chúng sát vào lòng, run rẩy không biết nên chạy đi hay ở lại.

Trong khi đó, một người đàn ông bịt mặt, tay cầm cây giáo gãy, ánh mắt đỏ ngầu, gào lớn:

“Tộc trưởng mới? Lại một con rối khác thôi!”

Không rõ hắn là kẻ nào. Nhưng những lời hắn nói như đổ thêm dầu vào lửa.

Đám đông bắt đầu chuyển hướng. Họ không chỉ đốt kho, mà còn nhắm tới khu vực trung tâm, nơi đặt ban điều hành lâm thời của Vu và người kế nhiệm sắp tuyên bố.

…

Ở một góc khác, trong căn lều cũ kỹ bị che kín bởi những tấm da, Yava đứng lặng. Mắt cô ánh lên tia sáng mỏng, lắng nghe âm thanh vọng lại từ phía xa.

Cạnh cô là một thành viên Phản Giác, giọng nhỏ như hơi thở:

“Mọi việc như kế hoạch, đúng không?”

Yava không trả lời ngay. Cô nhấc tấm màn nhỏ lên, liếc nhìn ra bên ngoài.

Cô thì thào: “Vượt ngoài dự kiến một chút. Nhưng không tệ.”

Gã kia nuốt nước bọt, nhỏ giọng hỏi:

“Còn Vu?”

“Lão vẫn sống. Cũng thông minh đấy… Nhưng không đủ nhanh.”

Yava quay lại bàn, nơi đặt mấy bản vẽ sơ đồ làng Hắc Ưng, ghi chú các tuyến canh gác, nguồn tiếp tế. Cô lấy dao cắt một phần bản đồ, chính là khu trung tâm và đốt nó bằng ngọn nến.

“Giờ là lúc đẩy mầm mống cuối cùng…”

…

Phía Vu, khi tin cháy kho lương lan đến, ông lập tức lệnh cho nhóm binh lính cũ của mình rút về khu an toàn đã dự phòng từ trước. Nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh.

Vu biết rõ: đám đông không còn là những người dân đói khổ nữa. Họ đã bị biến thành công cụ.

Kẻ nào đó hoặc là một nhóm đã khuấy động tâm lý sợ hãi, biến nó thành thù hận.

Mùi khét lẹt của lửa và tro tạt vào mặt Vu, khi ông cùng một toán quân chạy qua một căn lều đã sụp. Có người bên trong chưa kịp thoát. Tiếng la hét vọng ra yếu dần.

Một người lính trẻ bỗng dừng bước:

“Chúng ta bỏ họ sao?”

Vu siết nắm tay. Ông muốn quay lại. Nhưng ông cũng biết: đó là bẫy. Lúc này không thể hành động bằng cảm xúc.

“Cứu ai được thì cứu. Nhưng tuyệt đối không tan đội hình.”

Trong đêm ấy, hai thế giới đan xen.

Một bên là khói, lửa, thù hận, đám đông bạo loạn và giết chóc. Một bên là những nhóm nhỏ cố giữ lý trí, rút lui có trật tự, tìm cách bảo vệ những gì còn lại.

Yava đứng yên rất lâu bên đống lửa đang tàn. Cô thở nhẹ.

“Kết thúc rồi.” Cô mừng rỡ.

Một thành viên Phản Giác khác hỏi nhỏ:

“Chúng ta đi chứ?”

Yava gật đầu, nói:

“Tối nay là đêm cuối cùng của Hắc Ưng dưới hình dạng cũ. Từ sáng mai, hoặc chúng sẽ tự giết nhau… hoặc chúng sẽ phải cầu cứu một ai đó.”

Gã kia nhướng mày:

“Lạc Việt?”

“Hoặc một cái tên mới…” Yava nhếch môi cười.

…

Trời sắp sáng. Đám cháy đã lụi, nhưng làn khói vẫn che mờ cả chân trời.

Vu ngồi phệt xuống tảng đá, hai tay bê bết máu không rõ là của ông hay người khác. Những người lính còn lại xung quanh ông chỉ đếm chưa đầy hai mươi. Họ im lặng.

Từ phía xa, tiếng la hét đã tắt. Thay vào đó là tiếng khóc. Những người còn sống bắt đầu bước ra từ đống đổ nát.

Một vùng tro tàn. Một đêm như tận thế.

Vu thở dốc. Lòng ông như chìm xuống đáy vực.

Bóng một con chim đen sải qua bầu trời, kêu lên một tiếng khàn đặc.

Hắc Ưng từ nay, là cái tên chỉ còn trong những ký ức.

…

Bạn tưởng rằng đây là kết thúc?

Không. Mọi chuyện chỉ là khởi đầu.

Bộ lạc Hắc Ưng làm sao có thể sụp đổ đơn giản như vậy? Bởi vì Ưng Thần vẫn chưa ra mặt.

Bởi vì Vu – người được xem là “kẻ truyền lời của thần hộ mệnh” vẫn còn sống, vẫn còn đứng đó, vẫn còn thở.

Khi trời vừa hé rạng, ánh sáng mờ nhạt xuyên qua lớp khói tro dày đặc còn sót lại từ trận hỏa hoạn đêm qua, thì một tiếng quát như từ cõi linh thiêng đột ngột vang lên.

“Đủ rồi!”

Một tiếng quát già nua nhưng dội vang như sấm, khiến cả vùng đất rung chuyển. Cơn gió lặng, chim muông im bặt, cây cối rùng mình như bị ép cúi đầu.

Người dân những kẻ vừa mới đốt phá, cướp bóc, lẫn những người ngồi bất động sau một đêm hỗn loạn, đồng loạt quỳ sụp xuống.

Không ai bảo ai, miệng họ đều lẩm nhẩm cùng một điều: “Tha tội cho con… Ưng Thần… xin tha cho con…”

Dù có thể họ chẳng thấy ai, chẳng biết thứ gì vừa xuất hiện, nhưng dòng máu truyền đời đã khắc vào huyết quản họ một điều: khi thần giáng lâm, con người không được ngẩng đầu.

Vu chậm rãi đứng dậy, hai tay chắp lại, cúi đầu một góc vừa đủ như đã tập luyện trăm ngàn lần từ trước.

Trên gương mặt ông không phải là sự kinh ngạc, mà là nhẹ nhõm. Ông biết khoảnh khắc này rồi sẽ đến, chỉ không nghĩ đến nhanh như vậy.

“Cuối cùng… người cũng xuất hiện rồi.” Ông lẩm bẩm, giọng khản đặc.

Phía trên đỉnh ngọn đồi nhỏ phía tây, nơi không ai được bén mảng tới xuất hiện một sinh linh khổng lồ. Dáng hình không rõ ràng, như ẩn như hiện trong làn sương dày đặc. Nhưng ai từng được nghe kể cũng biết: đó là Ưng Thần.

Một đôi mắt sáng đỏ rực trong đám mây, như hai ngọn đuốc xuyên đêm. Lông vũ đen nhánh như mực, thân thể to lớn gấp mười lần đại bàng, móng vuốt nhọn sắc như đao kiếm.

Nó đứng đó không nói, không cử động, nhưng khí tức mà nó tỏa ra đã khiến mọi sự thù hận, kích động trong con người nơi đây tan biến như chưa từng tồn tại.

Thật ra, Ưng Thần không hiện thân vì cuộc biểu tình.

Nó không quan tâm tới người dân Hắc Ưng đang chết đói hay nội loạn.

Nó chỉ xuất hiện bởi một khí tức xa xôi nào đó vừa biến mất, khí tức khủng khiếp như núi lửa ngủ say suốt nghìn năm vừa bùng nổ.

Đó là Mộc Thần.

Khi Yava bắt đầu cho hạ độc nguồn nước Hắc Ưng, cũng là lúc Mộc Thần bắt đầu rút sinh mệnh để bước vào độ kiếp.

Và chính khí tức ấy hừng hực, cổ xưa, vĩ đại đến mức những kẻ từng chạm tới “giới hạn” đều run sợ đã bao trùm cả vùng này.

Cả Ưng Thần và Hổ Thần đều rụt cổ trốn biệt trong suốt thời gian đó.

Bởi họ biết: dù đã thành Bán Thần, dù có được tế lễ và thờ phụng, họ vẫn chẳng là gì trước một kẻ có thể thăng thần thật sự.

Nên khi khí tức Mộc Thần vụt tắt…

Ưng Thần bối rối.

Mộc Thần hóa thần? Hay thất bại và tan biến?

Nếu là thất bại, chẳng phải đây là thời cơ?

Nếu là thành công… thì phải chạy ngay lập tức.

Chính vì tò mò, nó mới xuất quan, mới ghé lại bộ lạc, mới cảm nhận thấy sự hỗn loạn đang càn quét nội bộ.

…

Yava hiểu điều đó rõ hơn bất kỳ ai.

Khi thấy cơn gió kia đổi chiều, khi nghe tiếng quát như trời giáng kia vang lên, cô đã lập tức rút quân.

Cô ra lệnh, không đợi phản ứng nào nữa: “Tất cả rút!”

“Nhưng vẫn chưa…” Một người định phản đối.

“Không. Ngay lập tức.” Giọng cô cứng như sắt lạnh: “Vượt ranh giới nữa là chiến tranh.”

Yava biết rõ: Ain không hề thích vượt giới hạn nếu chưa chắc thắng. Và giờ phút này, nếu cô còn cố chấp phá rối, để Ưng Thần thực sự lộ mặt và nổi điên, chẳng ai cứu được cô.

Quan trọng hơn: cô đã thất bại.

Không phải vì không làm Hắc Ưng rối loạn, cô đã làm được điều đó. Mà là không tiêu diệt được Vu, không kiểm soát được quyền lực chuyển giao, không chọc thủng phòng tuyến cuối cùng.

Và khi không hoàn thành được ý đồ của Ain, cô không chắc bản thân còn có thể tồn tại.

Dù là người mới quen biết chưa đầy một tháng nhưng Yava cũng biết Ain là người không tha thứ cho sự thất bại. Đặc biệt là những người như cô.

Cô siết chặt tay. Yava rút lui cùng đội mình, ẩn vào rừng, nơi một nhóm cũ của Phản Giác đang chờ tiếp ứng.

Lúc đó, một người trong đội nói nhỏ, châm chọc:

“Chẳng phải ngươi là người tự tin nhất sao?”

Yava không nhìn lại. Một cô gái khác trong nhóm cười khẩy:

“Chắc lại sợ tộc trưởng trách phạt…”

Lúc này, một người thứ ba xen vào là một trong nữ nhân chứng kiến khung cảnh Ain ở phòng Tra khảo nên rất hiểu Ain:

“Không ai muốn thất bại, nhưng không ai muốn chết. Chúng ta ai cũng như nhau. Đều muốn được tộc trưởng ghi nhận.”

Không khí lặng xuống trong giây lát.

Dù họ từng xuất hiện như những “người đẹp sát thủ” từng là đám người bị Eny lật mặt, giữ lại, giám sát nhưng ai cũng hiểu: Ain không giữ người vô dụng.

Từng người trong số họ kể cả Yava đều hiểu rằng nếu không có năng lực, nếu không thể tự biến mình thành một thanh đao hữu dụng, thì sớm muộn sẽ bị bỏ rơi.

Yava siết chặt tay. Cô thầm nhủ: Chưa hết. Còn một cơ hội.

Cô sẽ không để tên mình bị xóa khỏi trí nhớ Ain.

Dù cho có phải quay về trắng tay, cô cũng sẽ trở lại với một kế hoạch khác, một con đường khác, và một sự trả giá xứng đáng hơn.

Chỉ cần còn sống.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bong-da-max-cap-dung-bong-ky-nang-qua-sieu-mau.jpg
Bóng Đá: Max Cấp Dừng Bóng, Kỹ Năng Quá Siêu Mẫu
Tháng 1 7, 2026
nguoi-tai-thoi-trung-co-rut-the-thang-tuoc.jpg
Người Tại Thời Trung Cổ, Rút Thẻ Thăng Tước
Tháng mười một 26, 2025
tang-kinh-cac-de-su-ta-tai-de-trieu-diem-hoa-thai-tu.jpg
Tàng Kinh Các Đế Sư: Ta Tại Đế Triều Điểm Hóa Thái Tử
Tháng 12 29, 2025
doi-khat-tan-the-cuoi-vo-lien-co-the-thu-duoc-max-cap-ti-le-roi-do.jpg
Đói Khát Tận Thế, Cưới Vợ Liền Có Thể Thu Được Max Cấp Tỉ Lệ Rơi Đồ
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved