Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
047381e0fd578af221c9b31ef3aad9b9

Hokage: Từ Kumogakure Mở Ra Nhẫn Đao Thời Đại

Tháng 1 18, 2025
Chương 488. Diệt thế sáng thế Chương 487. Vô hạn chiếu rọi
phan-than-khong-can-toi-gay-chuyen-thi-chang-co-chut-y-nghia-nao

Phân Thân, Không Cần Tới Gây Chuyện Thì Chẳng Có Chút Ý Nghĩa Nào.

Tháng mười một 22, 2025
Chương 678: Siêu thoát! Thượng giới! Khởi đầu mới... (Đại kết cục) Chương 677: Lưỡng giới dung hợp, dị giới tai ương
mot-nguoi-dac-dao.jpg

Một Người Đắc Đạo

Tháng 1 18, 2025
Chương 36. Quy về một người, đến tại một người Chương 35. Ba đạo hợp nhất, trường hà diễn tương lai
dai-huyen-de-hinh-quan.jpg

Đại Huyền Đề Hình Quan

Tháng 2 9, 2025
Chương 399. Đại Huyền Đề Hình Quan nhật ký (2) Chương 398. Đại Huyền Đề Hình Quan nhật ký (1)
than-la-cu-long-ta-tham-lam-lai-vo-si.jpg

Thân Là Cự Long Ta Tham Lam Lại Vô Sỉ

Tháng 1 25, 2025
Chương 388. Kết cục Chương 387. Trở lại
cau-tai-than-quy-the-gioi-ta-cau-truong-sinh.jpg

Cẩu Tại Thần Quỷ Thế Giới Ta Cầu Trường Sinh

Tháng 1 19, 2025
Chương 875. Hết thảy đều có định số Chương 874. Cơ quan tính toán tường tận, hỗn độn bẫy rập?
tong-vo-cuoi-nguoi-thuc-vat-ly-han-y-ve-sau-ta-cuoi.jpg

Tổng Võ: Cưới Người Thực Vật Lý Hàn Y Về Sau Ta Cười

Tháng 2 1, 2025
Chương 106. Thần môn mở, lữ trình mới Chương 105. Giải trừ chú ấn
6e405e8fa94ae508a661bf7718c56b33

Các Sư Huynh Rõ Ràng Rất Mạnh, Lại Quá Phận Điệu Thấp

Tháng 1 22, 2025
Chương 139. Gọi ta là đại sư huynh liền tốt Chương 138. Con đường này gọi là quá khứ
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 343 : Công Đạo Cho Người Khổ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 343 : Công Đạo Cho Người Khổ

Đã ba ngày sau khi nước sạch và lương thực dần khôi phục.

Chúng tôi đã chờ đợi quá lâu.

Nước sạch giờ phải chia từng bầu, từng ngụm. Thịt thiu thối, hoa quả thối rữa. Những người già chỉ biết im lặng chịu đựng, bọn trẻ thì lả đi trong cơn đói.

Người trung niên như tôi, từng là chiến binh, giờ đây trở thành kẻ xếp hàng chờ phát từng túi rau úa, mỗi ngày chỉ đủ cho nửa bữa.

Bọn họ nói là do bị hạ độc, do khó khăn. Nhưng chúng tôi biết, từng kho lương, từng bầu nước vốn không đáng bị như vậy.

Không phải thiên tai, không phải thú hoang mà là con người. Là sự bất lực, là sự bảo thủ, là sự bất minh của kẻ cầm quyền.

Và chúng tôi không còn muốn im lặng nữa.

Lúc đầu, chúng tôi chỉ đứng thành nhóm nhỏ ở trung tâm bộ lạc, nơi có đài đá, nơi từng tổ chức nghi lễ mùa màng, nơi tộc trưởng từng lên tiếng trước dân.

Đám đông không quá chục người. Chúng tôi không vũ khí, không khẩu hiệu.

Chúng tôi chỉ có câu hỏi: “Nước ở đâu?” “Lương thực ở đâu?” “Ai là người chịu trách nhiệm?”

Câu trả lời vẫn là im lặng.

Ngày kế tiếp, số người tăng gấp đôi. Người đến mang theo chậu nước hỏng, củ khoai sình, áo rách. Họ giơ lên trước mắt những người lính canh từng là đồng đội tôi và hét lên: “Đây là những gì chúng tôi đáng được nhận à?”

Bọn lính không đáp. Nhưng chúng tôi thấy có người cúi mặt, tay siết chặt chuôi giáo.

Ngày thứ ba, lần đầu tiên tôi thấy máu.

Một người đàn ông trẻ không rõ tên, chỉ biết là con của bà già què chân cuối khu bị lính đánh đến bất tỉnh. Anh ta chỉ vừa bước qua hàng chắn. Chưa kịp nói một lời nào.

Máu loang trên đất. Một đứa trẻ khóc thét lên, gọi “cha ơi” trong vô vọng.

Chúng tôi bắt đầu ném đá. Không phải để tấn công mà là để nói rằng:

“Chúng tôi không phải súc vật.”

Ngày thứ tư, đám đông vỡ tung.

Tôi đã không nhận ra ai là người đầu tiên đưa giáo mác ra. Có thể là cô gái tóc đỏ chuyên làm lều, hay một ông thợ rèn từng bị bắt vì than phiền về đá làm mũi lao.

Chỉ nhớ rằng buổi chiều hôm đó, ngọn giáo đầu tiên được giơ lên và đám đông không lùi lại nữa.

Chúng tôi không chỉ đòi hỏi lương thực, mà đòi quyền được sống, quyền được biết, quyền được tự chọn người đại diện cho mình.

Tiếng hét “Đổi tộc trưởng!” vang lên. Không phải một người. Không phải một nhóm. Là hàng trăm tiếng gào như tiếng sấm.

Bầu không khí tanh mùi máu, mùi giận dữ, mùi tuyệt vọng.

Tôi không nghĩ Vu là người xấu.

Lão xuất hiện đúng lúc, cùng vài người già, đưa ra quyết định tạm trút bỏ danh hiệu tộc trưởng cho ông già kia.

Mọi người vỗ tay. Có người còn khóc. Tôi nghĩ mình sắp thấy được thay đổi.

Nhưng chúng tôi sai rồi.

Ngày hôm sau, lều cháy. Ba cái liền. Không ai chết, nhưng đồ ăn, mền chiếu và những đứa trẻ ngủ trong đó bị thương.

Một đám đàn ông lạ xuất hiện, nói giọng rất trầm, mang theo cung tên bắn vào các bếp lửa.

Ai làm? Không ai biết.

Vu nói sẽ cho quân đi giải quyết trước khi bổ nhiệm tộc trưởng mới.

Tôi thấy bất an.

Có cái gì đó không đúng. Rõ ràng trước đó mọi thứ dừng lại rồi. Lửa ngừng cháy, mùi độc ngừng lan, tên không còn rơi xuống ban đêm.

Nhưng khi Vu trút bỏ danh nghĩa cựu tộc trưởng, thì mọi thứ quay lại dữ dội hơn lần trước.

Giống như có ai đó đang chơi với chúng tôi. Kéo căng dây rồi buông mạnh. Dẫn dắt đám đông nổi dậy, rồi thọc một nhát vào lòng họ để họ cuồng loạn.

Tôi may mắn chạy thoát được khỏi nơi hỗn loạn đó, vừa kịp lúc phần mái lửa sập xuống, nhưng một vài người không may như vậy.

Họ la hét vô vọng giữa ngọn lửa lớn, tôi đứng nhìn bất động. Trước mắt tôi những người bên cạnh đã la hét “Dập lửa” họ cuống cuồng chạy đi lấy nước dập lửa.

Từ hố nước dự trữ, từ nước mưa dưới chum đất sét nứt, từ nước tiểu bản thân. Bất cứ thứ gì có thể dập lửa.

Tôi lúc này mới tỉnh lại, tôi cũng cố chạy đi hỗ trợ mọi người.

Nhưng đã muộn, người ở bên dưới đã cháy khét, hơi thở đã không còn.

…

Tôi ngồi cạnh đống lửa, nghe một gã nói nhỏ:

“Mày có nghĩ đây là do Lạc Việt không?”

“Sao?”

“Nghe nói tụi Lạc Việt có đội gì đó, chuyên phá từ trong ruột kìa. Như đám thầy pháp bóng đêm. Họ không tấn công ngoài mặt. Mà họ khiến tụi mình tự đập nhau chết.”

Tôi im lặng. Rồi gật đầu.

Tôi không còn giận Vu, không còn giận ông già bị lật đổ. Tôi chỉ thấy đau.

Chúng tôi không biết ai là kẻ địch. Mỗi người đều có thể là gián điệp, mỗi cái lều đều có thể phát nổ. Mỗi bầu nước có thể là thuốc độc.

Tôi không biết ai đang thật sự đứng bên cạnh mình nữa.

Những người từng hô to “Đổi tộc trưởng” bây giờ thì thầm nói: “Hay là rời khỏi bộ lạc?”

Chúng tôi đã đấu tranh vì sự sống.

Giờ chúng tôi chỉ mong không chết.

…

Tôi thức trắng đêm. Nhìn thấy từ xa, đỉnh gò đá phía nam có một cái bóng đang cắm một lá cờ nhỏ màu đỏ, có ba chấm đen.

Ký hiệu ấy… tôi chưa từng thấy trong Hắc Ưng. Nhưng tôi từng nghe ai đó ở Quán Ăn nhắc đến.

Ba chấm đen. Phản Giác.

…

Tôi bỗng hiểu: chúng tôi đã là những con tốt bị điều khiển. Và dù đã hiểu, tôi cũng không dám nói với ai.

Bởi nếu lỡ nói sai người, cái chết có thể đến ngay trong đêm.

Trong một căn lều nhỏ nằm sát khu chuồng ngựa bỏ hoang của Hắc Ưng, bốn người đang ngồi quanh ngọn đèn dầu, từng tiếng thì thầm vang lên như nọc độc nhỏ giọt vào tâm trí hỗn loạn của bộ lạc này.

“Tình hình ngoài kia thế nào?” Một gã trẻ tên Bịp, dáng gầy, mắt sắc lẹm lên tiếng đầu tiên.

Yava, người phụ nữ duy nhất trong nhóm, vẫn cúi đầu lau con dao nhỏ vừa dùng xong, trả lời không chút cảm xúc:

“Đủ để một kẻ muốn làm anh hùng ra mặt, và đủ để một người sắp làm tộc trưởng thất vọng.”

Gã còn lại, người cao lớn, mặt đầy sẹo, tên là Lọ, gật đầu cười khẩy:

“Vu thông minh đấy. Nhưng chỉ thông minh trong giới hạn của người sống trong ánh sáng. Hắn đâu biết mình đã bị nhốt trong một mê cung do chính hắn tạo nên.”

Yava nhìn cây đèn, rồi chậm rãi nói:

“Chúng ta không cần lật đổ Hắc Ưng. Chúng ta chỉ cần khiến Hắc Ưng không còn là chính nó nữa.”

…

Ngay lúc đó, ở một nơi cách căn lều vài trăm bước, Vu đang ngồi trong lều chính của cựu tộc trưởng.

Gương mặt ông hốc hác sau nhiều đêm không ngủ. Bên cạnh là người thân cận nhất – lão già Gek, vốn là người giữ sổ ghi chép những vụ lạ xảy ra gần đây.

“Ông thấy không?” Vu hạ giọng: “Mỗi lần bộ lạc định yên, thì lửa cháy. Mỗi lần lửa tắt, thì nước độc. Khi yên ổn hơn thì lại có người phát hiện biểu tượng lạ vẽ trên cột tre.”

Gek lật sổ, giọng đều đều:

“Đúng. Chúng tôi đã ghi 6 biểu tượng. Ba cái phía khu tây, hai cái khu đông, một cái phía gò đá phía nam. Hình dáng tương tự: ba chấm đen nằm theo hình tam giác.”

Vu im lặng, rồi nhìn thẳng vào Gek:

“Ngươi có tin vào cái gọi là đội bóng đêm không?”

Gek nuốt khan dò hỏi:

“Phán Quyết?”

“Phải. Chúng ta đang bị xâm nhập.”

Gek trầm mặc. Còn Vu thì xoa bộ râu dưới cằm một cách từ tốn, nhưng ánh mắt của lão lại tràn đầy sự bất an.

…

Trở lại căn lều của nhóm Phản Giác.

Yava vạch một tấm vải, để lộ một bức bản đồ đơn sơ vẽ tay chi tiết từng lối đi, kho trữ, khu nước, kho vũ khí.

“Chúng ta chỉ cần chờ Vu chọn người kế nhiệm sai. Khi tên đó lên, ta thổi bùng đám cháy lần nữa. Chỉ cần một đêm thôi, Hắc Ưng sẽ tự đạp đổ.”

Bịp hỏi nhỏ:

“Còn Vu? Không lẽ để lão ta sống?”

Yava nhếch mép:

“Lão quá thông minh để giết ngay. Phải khiến lão cảm thấy mình là người thắng. Phải để lão sống và chứng kiến người được chọn phản bội lão. Như vậy mới gãy rễ từ bên trong.”

Lọ gật đầu, nhưng vẫn hỏi:

“Thế còn người kế nhiệm thật sự của chúng ta?”

Yava nhìn ra ngoài đêm tối, không nói gì. Nhưng trong mắt cô, lấp lánh ánh sáng như lưỡi dao chờ kề cổ một con thú lớn.

…

Vu cùng Gek bước ra ngoài.

Ông bắt đầu cho người truy tìm những người lạ xuất hiện gần đây, đồng thời kiểm tra những người từng ra vào kho nước, kho lương.

Không mất nhiều thời gian, một người canh nước trình báo đã từng thấy một cô gái lạ hay ghé lấy nước giữa trưa, điều này bất hợp lý vì trưa là lúc mọi người tránh ra ngoài.

Mô tả trùng với Yava.

Vu nghiến răng. Ông cảm nhận được điều gì đó, như linh cảm một thú dữ đang ẩn mình trong chính bóng của bộ lạc.

Đêm ấy, Vu không ngủ.

Ông viết tay một bức thư ngắn, gấp lại cẩn thận, niêm phong bằng dấu đá dấu riêng chỉ những người từng là sứ giả Kai The mới biết.

Ông đưa cho một người trẻ trung từng rèn luyện với quân lính ở bộ lạc Kai The:

“Đưa cái này cho tộc trưởng Kai The. Đi bằng đường rừng, đừng để ai thấy.”

Người kia gật đầu, biến mất vào bóng tối.

Vu thở dài. Ông biết, bộ lạc của mình không còn đủ sức tự giải độc nữa.

…

Bên trong căn nhà ẩn mình giữa khu rừng rậm, Yava đang viết một mảnh giấy nhỏ:

“Cờ sắp giương. Gió đã lên. Đợi lệnh.”

Cô thổi một tiếng sáo nhỏ âm thanh chỉ người của đội Phản Giác mới nghe được.

Chỉ vài phút sau, ba kẻ đơn độc gồm cô ăn mày, người buôn thịt, và bà già ăn mày lục đục tụ lại phía sau căn lều bỏ hoang.

Họ không nói. Họ chỉ nhìn nhau, gật đầu, rồi tản ra khắp các hướng.

Gió đã nổi thật sự.

…

Tại trung tâm bộ lạc, tiếng ồn ào bắt đầu tăng lên.

Người ta tranh cãi, đổ lỗi, gào thét. Một người nào đó hét lên rằng kho lương vừa bị đốt.

Một ngọn khói đen bốc lên mù trời.

Vu lao ra, sau khi nhận ra tình hình, ông nhíu mày rồi chỉ huy đám lính dập lửa

Nhưng ông đâu biết, ngay lúc ấy một bản danh sách những người “thân Lạc Việt” bị giả mạo đã được rải ở các ngóc ngách.

Một người trẻ đọc to: “Vu! Chính hắn cấu kết với Lạc Việt!”

Lửa, tin đồn, hoài nghi… chồng chất lên nhau như mồi cho một vụ nổ khổng lồ.

Vu ngạc nhiên, tự hỏi trong đầu: Tại sao lửa cháy không quan trọng hơn tin nhảm kia?

Vu nhìn người vừa hô to liền ra lệnh: “Bắt tên nói nhảm lại.”

Dù tên kia có phản kháng, nhưng không đáng kể. Vu biết mình đang bị mọi người nhìn với những ánh mắt khác nhau.

Nhưng tình hình trước mắt, lão cứ dập lửa trước, mọi chuyện tính sau.

…

Yava khoác áo đen, bước ra khỏi căn lều. Mắt cô ánh lên thứ lạnh lẽo của kẻ sắp hoàn thành nhiệm vụ.

Cô thì thầm: “Chào tạm biệt, Hắc Ưng. Các ngươi đã sống quá lâu rồi.”

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ten-minh-tinh-nay-co-chut-toan-nang.jpg
Tên Minh Tinh Này Có Chút Toàn Năng
Tháng 1 25, 2025
tu-tien-tu-thoi-gian-quan-ly-bat-dau.jpg
Tu Tiên Từ Thời Gian Quản Lý Bắt Đầu
Tháng 2 26, 2025
tu-tien-truong-sinh-cau-dao-thanh-tien.jpg
Tu Tiên Trường Sinh, Cẩu Đạo Thành Tiên
Tháng 2 26, 2025
dua-gion-showbiz-han.jpg
Đùa Giỡn Showbiz Hàn
Tháng 2 13, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved