Chương 342: Thất Bại Lớn
Việc lý do vì sao bộ lạc Hổ Hùng biến mất như thể bị tàn sát, mãi đến sau này Ain mới hiểu rõ.
Khi ấy, hắn đang ở Lạc Việt, chăm chú theo dõi tình hình chiến sự và sự biến động của các bộ lạc xung quanh. Bản thân Ain từng chỉ đạo Duyên đưa đội Phản Giác xâm nhập, với ý định dọ thám nội tình và quấy phá, ép bộ lạc Hổ Hùng lộ rõ điểm yếu.
Nhưng rồi thông tin bất ngờ đến: bộ lạc Hổ Hùng… biến mất.
Không một tiếng kèn, không một trận chiến lớn.
Những nhóm tiền trạm báo về chỉ thấy dấu tích một vùng đất bị bỏ trống, những lán trại bị tháo dỡ vội vã, các cột thần bị tàn phá dữ dội, thậm chí linh khí của Hổ Thần cũng như mờ nhạt.
Ban đầu, Ain nghĩ có thể đây là chiêu trò ngụy trang. Nhưng sau nhiều ngày điều tra từ Vô Diện và các mối quan hệ gián điệp ở các bộ lạc phụ trợ, bức tranh dần sáng tỏ.
Hóa ra, nguyên nhân không đến từ Lạc Việt, cũng không phải do nội chiến hay bất mãn nội bộ.
Không phải ngẫu nhiên mà họ lại đạt một trong năm bộ lạc lớn ở nơi đây, dưới trướng còn có hàng trăm bộ lạc phụ trợ làm sao có thể thua một bộ lạc có 19000 quân như Lạc Việt.
Mà là vì… Mộc Thần.
Bộ lạc Hổ Hùng vốn ở trung tâm khu vực, là trục nối giữa Lạc Việt – Kai The – Tần Quân. Điều đó giúp họ trở thành thế lực quân sự trọng yếu và sở hữu quyền lực giao thương lớn.
Nhưng cũng chính vì vậy, họ gần nhất với Thảo Nhỉ, nơi mà Mộc Thần đang chuẩn bị độ kiếp.
Khi khí tức Mộc Thần bộc phát, dù còn cách xa hàng trăm dặm. Hổ Thần – vị thần hộ mệnh của bộ lạc Hổ Hùng, đã cảm nhận được sự đè nén kinh hoàng đến mức bản thân nó run rẩy.
Là một Bán Thần non trẻ, Hổ Thần hiểu rằng nếu ở gần khi Mộc Thần độ kiếp, nó có thể không chỉ bị ảnh hưởng mà còn bị tiêu diệt linh hồn.
Vì một vị thần mới thăng cấp đồng nghĩa với sự tái sắp xếp khí vận, và những kẻ yếu hơn ở gần đó có thể bị hút cạn linh khí.
Chẳng cần hội ý với con người, Hổ Thần ban sắc lệnh cho toàn bộ bộ lạc rút lui. Tộc trưởng Hổ Hùng, dù khét tiếng hung hăng, cũng chẳng dám cãi lệnh thần linh.
Và Hổ Thần đã đúng khi mà làn sóng chết từ Mộc Thần đã tác động khoảng 10% lãnh thổ của bộ lạc Hổ Hùng, làm chết vài chục người do không chạy kịp.
Một kế hoạch rút quân thần tốc được vạch ra trong đêm. Họ chỉ kịp báo cho một vài bộ lạc phụ trợ biết để cắt hậu và giữ bí mật.
Trong mắt kẻ khác, bộ lạc Hổ Hùng như tan biến không lý do. Nhưng thực tế, họ đã bỏ lại tất cả để bảo tồn gốc rễ sống còn.
Vài chục chiến binh tình nguyện ở lại chốt giữ, để che mắt những ai theo dõi. Chính nhóm này đã bị đội Phản Giác của Duyên tiêu diệt nhanh chóng mà cứ tưởng rằng mình đã “chiến thắng” một nhánh quân chính.
Ain không hề biết rằng đây chỉ là lớp vỏ ngoài che giấu cả một cuộc di tản quy mô.
Tại Quán ăn – nơi hội tụ của những người đơn độc và các tai mắt nhỏ lẻ khắp các bộ lạc, tin tức lan nhanh như cháy rừng.
Một bộ lạc lớn rút lui không kèn không trống?
Có người khẳng định Hổ Hùng thua trận. Có kẻ khác lại nói họ phát hiện một mối đe dọa lớn hơn cả Lạc Việt. Một vài người chắp nối, cho rằng đó là Mộc Thần, bởi khu vực mà Hổ Hùng rút đi cũng chính là biên giới gần vùng tử địa của Thảo Nhỉ.
Sự biến mất đột ngột làm dấy lên hoang mang trong các bộ lạc nhỏ. Một số nhóm nhỏ từng phụ thuộc Hổ Hùng buộc phải tự định đoạt số phận.
Họ hoặc chạy theo hướng đoàn di tản, hoặc tìm đến Kai The cầu viện, thậm chí có vài nhóm cử người đến Quán ăn mong tìm manh mối hoặc chờ Ain.
Tại Lạc Việt, Ain nhận ra một bài học lớn: ngay cả sức mạnh tình báo hiện có vẫn không thể phủ trùm mọi biến động.
Bộ lạc Hổ Hùng rút lui hoàn toàn trong im lặng, và hắn chỉ biết được hậu quả chứ không đoán ra nguyên nhân ngay từ đầu.
Hắn không giận Duyên, cũng không phê phán đội Phản Giác, chỉ âm thầm ghi nhớ: muốn kiểm soát cục diện, cần hiểu luôn cả thứ không thể thấy bằng mắt thường.
Mãi đến khi đội Phán Quyết tiếp cận được những vùng đất cũ của Hổ Hùng, sự thật mới dần hé lộ. Dọc biên giới tây nam, một vùng rừng bị thiêu rụi, vài chỗ xuất hiện lớp đất cháy đen như bị thiêu bằng lửa trời.
Dư âm khí tức còn sót lại cho thấy thứ gây ra tai họa không phải là con người. Duyên sau khi khảo sát chỉ thốt lên: “Linh khí bị hút sạch… nơi này từng bị một thực thể Bán Thần tác động.”
Bản đồ lãnh thổ hiện tại trở nên rối loạn.
Không có Hổ Hùng, đường trung gian giữa Lạc Việt và các bộ lạc khác trở nên trống trải.
Những bộ lạc nhỏ quanh khu vực hoang mang, vài nhóm dạt vào Lạc Việt để cầu an, số khác nhanh chóng tìm cách chiếm cứ lại vùng đất cũ, gây ra hàng loạt va chạm địa phương.
Tin đồn về một vị thần chết hoặc một thần linh mới sắp thành hình, càng khiến cục diện trở nên hỗn loạn.
Những người từng phụng thờ Mộc Thần bắt đầu chia làm hai nhóm: một bên tin rằng vị thần đã chết trong thất bại; bên còn lại tin rằng Mộc Thần đã thành công, chỉ đang ngủ dưỡng.
Một vài bộ lạc nhỏ còn tự dựng tượng gỗ thờ Mộc Thần theo truyền thuyết lan truyền.
Trong khi đó, Ain đứng trước một câu hỏi lớn hơn: Bộ lạc Hổ Hùng rút đi rồi, nhưng… họ đang ở đâu?
Kẻ địch mà hắn từng nghĩ sẽ lộ sơ hở để dễ dàng gài bẫy, giờ đây lại tan biến khỏi bản đồ, chôn kín vị trí, âm thầm phát triển. Điều đó đáng sợ hơn bất cứ kẻ đối đầu trực diện nào.
Và như Ain từng nói với Sopa: “Thứ đáng sợ nhất không phải là những gì ta biết, mà là những gì ta tưởng mình biết.”
Trong khi Lạc Việt tiếp tục mở rộng ảnh hưởng, thì ở một nơi xa, con hổ từng ngủ im đang lặng lẽ mài vuốt chuẩn bị trở lại… nhưng đó là câu chuyện của một ngày khác.
…
Sau khi Hổ Hùng biến mất như bóng ma trong đêm, vùng đất từng có năm đại bộ lạc lớn nay chỉ còn bốn.
Nhưng trên thực tế, con số này còn chưa chắc đã giữ vững được bao lâu. Vì Lạc Việt, từ một cái tên xa lạ mới nổi, nay đã chen chân vào mọi tầng sâu quyền lực khu vực.
Cái tên ấy. Lạc Việt xuất hiện ở mọi nơi.
Ở cuộc nổi loạn của Tần Quân, người ta đồn rằng chính kẻ tên Ain đã dùng một bàn cờ ngầm để đẩy cả ba phe lao vào hỗn loạn.
Ở vùng biên giới Kai The, một đoàn giao thương của Lạc Việt đi ngang mà không bị ngăn trở, thậm chí còn khiến Kai The phải nhìn lại cơ chế ngoại giao của mình.
Người ở Quán ăn thì rôm rả đồn đại. Những người đơn độc, vốn luôn cảnh giác, giờ lại lần lượt kéo nhau về phía Lạc Việt, xin được gia nhập như thể tìm được mảnh đất hứa.
Đã không còn là cái tên xa lạ, Lạc Việt giờ đây là một trung tâm của trò chơi quyền lực, một nơi hội tụ mầm mống biến động.
Và trong tình thế đó, không phải ai cũng vui mừng.
Bộ lạc Hắc Ưng từng được coi là kẻ mạnh về mặt quân sự sau Hổ Hùng bắt đầu có những dấu hiệu rối loạn từ bên trong.
Ain, người luôn ưu tiên đánh vào yếu điểm thay vì đối đầu trực diện, đã âm thầm đưa tay về phía Hắc Ưng từ lâu.
Hắn không tấn công bằng quân đội. Hắn không đột kích bằng binh lính. Mà là bằng sự mục ruỗng từ bên trong.
Yava, một trong những nhân sự chủ chốt mới của đội Phản Giác, đã đích thân ra tay. Cô ta hạ độc một nhóm nhỏ thuộc Hắc Ưng trong một đêm mưa phùn.
Những người đó không chết, nhưng họ bắt đầu hoang mang, nghi ngờ, buộc bộ lạc phải tăng cường canh gác.
Rồi sau đó, kho lương bất ngờ bốc cháy, chẳng ai rõ lý do. Một vài cuộc tấn công chớp nhoáng diễn ra, đều nhỏ, đều không chết người, nhưng lại khiến mọi người mất ăn mất ngủ.
Thế là Hắc Ưng liên tục điều chỉnh cơ chế an ninh. Nhưng càng căng thẳng, mọi thứ càng rối.
Tộc trưởng ban đầu còn nghĩ đây là biến cố ngẫu nhiên. Nhưng sau ba tháng, ông bắt đầu cảm nhận được một bàn tay vô hình đang chơi đùa với mạng sống của dân mình.
Và cái tên Lạc Việt đã hiện ra.
Những vụ hạ độc nguồn nước. Những nhóm người bí ẩn xúi giục dân biểu tình. Những khẩu hiệu kỳ lạ xuất hiện trong đêm, được khắc nguệch ngoạc trên vách lều:
“Tự do không nằm dưới gót giày của những kẻ yếu đuối.”
“Hãy đòi quyền sống, đừng chờ ban phát.”
Ban đầu, chỉ vài kẻ dám nói. Nhưng rồi, dưới bàn tay kích động của Phản Giác, tiếng nói ấy lớn dần lên, vỡ òa thành làn sóng bất mãn.
Đám đông không còn chỉ là dân nghèo đòi nước sạch và đồ ăn. Họ trở thành lực lượng biểu tình.
Tộc trưởng Hắc Ưng khi đó mới thực sự nhận ra đây không phải là hỗn loạn nhất thời. Ông ra lệnh trấn áp, dùng vũ lực.
Nhưng chính lệnh đó lại là giọt nước tràn ly. Không ít binh sĩ do dự khi nhận được lệnh. Một số thậm chí quay giáo, gia nhập bên biểu tình.
Khi máu đổ xuống từ một người biểu tình trẻ, tình thế mất kiểm soát hoàn toàn. Dân đốt trại. Dân phá kho. Dân nổi dậy.
Vu của Hắc Ưng đành đưa ra quyết định cuối cùng: trút quyền tộc trưởng khỏi người đương nhiệm.
Ông ta tuyên bố trước toàn dân:
“Chúng ta sẽ chọn lại người dẫn đường. Nếu không, Hắc Ưng sẽ sụp đổ.”
Người cựu tộc trưởng dĩ nhiên bất mãn, nhưng cũng chẳng thể làm gì khác.
Vu giấu lão đi nơi kín đáo, âm thầm cho người điều tra nội gián. Nhưng ông không ngờ, ngay sau khi lệnh cách chức được ban ra.
Mọi thứ còn tồi tệ hơn.
Trong khi Vu chuẩn bị công bố tộc trưởng kế nhiệm, một người từng được kỳ vọng nối nghiệp thì kho lương lại cháy to.
Cũng lúc đó, các khu dành cho người bị thương, bất ngờ bị tấn công bằng cung lửa. Kẻ nào đó đã bắn hàng loạt tên tẩm dầu về phía nơi bếp lửa.
Rối loạn lên đỉnh điểm.
Tiếng dân chúng la hét bên ngoài, mùi máu, mùi khét, đã càng lúc đậm hơn.
Vu buộc phải ban lệnh khẩn:
“Dừng chọn tộc trưởng! Toàn bộ binh sĩ tạm thời ra ngoài giữ ổn định!”
Nhưng chính mệnh lệnh này đã khiến kẻ được chọn làm tộc trưởng mới bất mãn. Gã hét lên:
“Ông đang nghi ngờ tôi? Hay ông sợ tôi lên thay quyền?”
Vu không đáp. Ông nhìn sâu vào đôi mắt người đó, đôi mắt đỏ ngầu, đầy giận dữ và mất kiểm soát.
Một cơn gió lạnh thổi qua trại lớn. Trong đầu Vu, lần đầu tiên ông nghĩ đến điều tồi tệ: Có thể chính người kế nhiệm là kẻ có liên hệ với Lạc Việt.
tấu chương xong