Chương 341: Hổ Hùng
Thời điểm bộ lạc Thảo Nhỉ trở nên náo loạn vì cái tên Mo, người dám chống lại niềm tin ngàn đời để rời đi tìm đến Lạc Việt, thì ở một hướng khác, phía Đông, bộ lạc Hổ Hùng lại im ắng đến kỳ lạ.
Không có lễ hội, không có diễu binh, thậm chí không có cả tiếng trống hay tiếng gọi nhau đi săn vốn là đặc trưng thường nhật nơi đây. Không khí lặng như tờ, cứ như thể nơi ấy đã chết.
Nhưng Ain luôn là kẻ nắm bắt từng hơi thở của thời đại lại không thấy đó là sự lặng yên vô hại.
Trước đó vài ngày, một nhóm nhỏ của bộ lạc Hổ Hùng đã bất ngờ tấn công khu vực phía Nam, nơi do Zua và đội Phán Quyết kiểm soát. Chúng không hề ngụy trang ý đồ.
Đoàn quân ập đến như một cơn lốc, chỉ nhằm vào kho lương thực, các đồn trạm gác tạm thời, nhưng xui thay lại chỉ là nơi giả mạo và sau đó bọn chúng buộc rút về cực nhanh khi bị phản kích dữ dội.
Mục tiêu không phải để cướp, mà để… nhìn.
Thử lửa. Thử phản ứng.
Ain lúc ấy chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt lạnh như băng lướt qua bản báo cáo ngắn của Zua.
Hắn không nói gì, nhưng trong lòng lại dấy lên một câu hỏi: “Tại sao chỉ có một phần nhỏ quân Hổ Hùng hành động?”
Bởi hắn hiểu rất rõ: không có bộ lạc lớn nào ngu xuẩn đến mức dốc toàn lực vào một trận chiến không rõ kết quả. Nhưng nếu đã không ngu xuẩn thì tại sao lại tấn công trước?
Rồi Ain bật cười.
Một tiếng cười nhẹ, nhưng làm cho Sopa, người đang đứng sau lưng rùng mình.
“Thì ra là thế…” Ain lẩm bẩm, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn đá, tự chế giễu bản thân: “Giả hổ ăn thịt heo à?”
Bộ lạc Hổ Hùng nếu chỉ nhìn từ ngoài thật sự chẳng có gì đáng lo. Họ ồn ào, thích đánh nhau, trang phục thì cộc cằn, binh khí nặng nề, tộc nhân hùng hục như một đàn dã nhân.
Nhưng đó chỉ là lớp da hổ mà người đời muốn thấy.
Bên trong, Ain sớm phát hiện ra đó là một ổ cáo già. Mỗi hành động của họ đều được tính toán. Mỗi lần “điên loạn” đều là để che giấu bản chất: khôn ngoan, trầm tĩnh và… đáng sợ.
Cuộc tấn công nhỏ ấy chẳng qua là màn mở đầu cho một ván cờ lớn. Và con cờ Lạc Việt chỉ vừa được đặt lên bàn cờ.
Số lượng quân tấn công chỉ là một phần năm tổng lực lượng chiến đấu của Hổ Hùng, nghĩa là dù có bị tiêu diệt toàn bộ, họ vẫn còn nguyên lực lượng phòng thủ ở nhà.
Còn nếu quân thám thính đó sống sót trở về, họ sẽ đem theo vô số thông tin về đội hình, phản ứng, khả năng phản công, và quan trọng nhất là… sự tự tin.
Ain không nuốt nổi ‘mồi’ thử ấy.
Ngay khi quân Hổ Hùng rút về, tên tộc trưởng Hổ Hùng lập tức cho lan truyền tin tức rằng mình đã trọng thương sau trận chiến, rằng bộ lạc cần thời gian để “bế quan tỏa càng” chữa lành và củng cố nội bộ.
Dù nhìn con hổ bị thương nhưng chẳng ai dám khinh thường nó, bởi một con hổ không gầm là con hổ nguy hiểm nhất.
Nó liếm láp vết thương, nhưng dưới chân những móng vuốt sắc bén âm thầm lộ ra, chờ đúng thời điểm cào một phát.
Một chiêu “thừa nhận thất bại” đầy khôn ngoan.
Tin ấy khiến các bộ lạc lân cận cảnh giác với Lạc Việt, đồng thời gán cho Lạc Việt cái danh “kẻ nguy hiểm nhất vùng”.
Như vậy, thay vì bị tấn công, Hổ Hùng đã kéo toàn bộ sự tập trung của dư luận về phía một mục tiêu mới nổi – Lạc Việt.
Còn mình thì âm thầm củng cố sức mạnh, luyện quân, đào tạo thế hệ chiến binh mới.
Một bước lùi để lấy đà. Một chiêu lùi để tiến.
Nhưng Ain không cho phép điều đó xảy ra.
“Ngươi không muốn ai dòm ngó, đúng không?” Ain lặng lẽ nói khi ngắm bản đồ: “Vậy thì… để ta cho ngươi biết thế nào là không còn ai dòm ngó nữa.”
…
Mà Hổ Hùng nằm ở đâu?
Nếu từ Lạc Việt tới Kai The là một đường thẳng thì Hổ Hùng là trung điểm của đường thẳng đó.
Nhưng tại sao Eny cùng đoàn giao thương vẫn tới được Kai The?
Đó là vì họ có lá thư mời của Kai The và Hổ Hùng cũng đã nhận tin rằng có một bộ lạc mới tới giao thương. Nên Hổ Hùng mới cho đoàn giao thương của Lạc Việt đi qua lãnh thổ của mình.
Nếu Eny đi vòng qua thì sẽ tiêu tốn ít nhất 2 tháng di chuyển.
Giờ đây khi Hổ Hùng phát động tấn công mồi cho thấy rằng họ coi Lạc Việt là con mồi nguy hiểm.
Vậy tại sao Duyên hay Vô Diện vẫn có thể có mặt ở Tần Quân hay Kai The mà không đi vòng khỏi lãnh thổ Hổ Hùng?
Đó là điều bí ẩn.
…
Ngay lập tức, Duyên nhận lệnh.
Đội Phản Giác vốn đã cài cắm người vào Hổ Hùng từ trước. Nhưng giờ, nhiệm vụ không còn là do thám, mà là diệt chủng.
Đó là một quyết định lạnh lẽo. Nhưng với Ain, đó là hành động cần thiết.
Một bộ lạc có tư duy như Hổ Hùng, nếu để yên, sau này sẽ là mối đe dọa lớn nhất cho sinh mệnh hắn.
Nhưng điều khiến Duyên bất ngờ không phải là lệnh tiêu diệt. Mà là… khi quay lại, toàn bộ bộ lạc Hổ Hùng đã không còn nữa.
Không tiếng la hét. Không khói lửa.
Chỉ là… biến mất.
Nơi từng có thành lũy vững chắc, đền thờ đá lớn và quảng trường luyện binh… chỉ còn là một vùng đất trống hoác, cháy sém, như vừa bị thiêu đốt từ bên dưới lòng đất. Những hài cốt nằm rải rác. Xương cốt đen như than, vỡ vụn, không còn nguyên vẹn nào.
Ain sau khi đọc xong bản báo cáo liền chỉ nói đúng một câu:
“Có kẻ ra tay trước rồi.”
Ai? Ain không biết chắc.
Nhưng hắn ngửi thấy mùi hôi của thứ gì đó rất cũ, rất cổ như mùi của những bộ tộc thất truyền. Một mùi tanh của máu từng chảy thành sông. Mặc dù chưa rõ thủ phạm, Ain vẫn quyết định tận dụng tình huống này.
Hắn để tin đồn lan ra rằng Lạc Việt đã tiêu diệt hoàn toàn bộ lạc Hổ Hùng sau cuộc xung đột ở biên giới.
Tin ấy bay như lửa cháy rừng. Từ Tần Quân đến Kai The, từ các bộ lạc nhỏ ven núi đến những kẻ đơn độc…Đặc biệt là sôi nổi nhất ở Quán ăn.
Ai cũng rùng mình.
Không còn ai dám nghĩ đến việc thử sức với Lạc Việt nữa.
Chỉ có một điều làm Ain chưa thể quên: trong đống tro tàn ấy, Vô Diện từng tìm được một vật.
Một phiến đá vuông nhỏ, có khắc hình một cái vuốt hổ đang bị bẻ gãy.
Ain đã cầm lấy, đặt nó trong căn phòng kín nhất, nơi hắn để những vật mà chỉ mình hắn hiểu.
Và hắn nói, gần như một lời tiên tri:
“Đây không phải là cái chết cuối cùng của Hổ Hùng. Chúng sẽ trở lại, nhưng không phải với bộ mặt như trước…”
Trong lúc khắp nơi xôn xao vì cuộc xâm lược thất bại của Hổ Hùng, thì không ai biết rằng trong lòng bộ lạc ấy, một cơn ác mộng thầm lặng đã bắt đầu.
…
Đêm tối bao trùm lấy vùng đất phía đông. Không một tiếng gầm, không một tiếng binh khí chạm nhau. Nhưng máu đã thấm vào lòng đất, từng bước từng bước một.
Duyên ngồi yên trên một mái nhà tranh thấp ở rìa bộ lạc Hổ Hùng. Ánh trăng nhạt soi nghiêng khuôn mặt bình tĩnh của cô. Trong tay là một bản đồ thô, vẽ bằng mực cây, với các điểm đánh dấu đã được bôi đỏ.
“Khu trung tâm – hoàn tất. Kho dự trữ – hoàn tất. Chỉ còn đền tế và tộc trưởng.” Cô thì thầm với Sia, người vừa len lén trở lại sau một cuộc tàn sát ngắn gọn.
“Không ai nghi ngờ. Lúc đầu chúng còn tưởng là thú rừng vào tấn công lẻ tẻ.” Sia cười nhạt: “Bọn lính canh gác đến giờ còn chẳng nhận ra có kẻ đột nhập.”
Duyên gật đầu. Kế hoạch do chính Ain vạch ra từ lâu: chia rẽ, tàn sát, rồi để nội bộ sụp đổ từ bên trong. Không cần một cuộc chiến công khai. Chỉ cần gieo nỗi hoảng loạn đúng cách.
Phía bên kia, Vô Diện đang đóng vai một người thủ lĩnh của nhóm lính già canh kho. Khuôn mặt đã hóa trang, dáng đi chậm rãi, thậm chí cả giọng khàn khàn khi ra lệnh cũng chẳng có ai nghi ngờ. Hắn vừa dẫn mười mấy người tới khu vực gần rìa rừng để… “tìm kẻ trộm gạo.”
Họ không bao giờ quay lại.
Cùng lúc đó, các nhóm nhỏ trong đội Phản Giác chia ra theo cặp, đã lặng lẽ thi hành nhiệm vụ ở từng điểm.
Họ không để lại xác, chỉ để lại khoảng trống và sự rối loạn. Người mất tích không ai biết ở đâu. Không ai nghi ngờ. Ban đầu là một, rồi hai, rồi mười người biến mất không dấu vết.
Đám tộc nhân Hổ Hùng bắt đầu đồn rằng có “vong nhập” hay quỷ rừng nổi giận vì dám tấn công Lạc Việt.
Chính tin đồn ấy lại là thứ Duyên muốn lan rộng nhất. Để người ta sợ thứ không thể chiến đấu được, và quay sang nghi kỵ chính nội bộ mình.
Và rồi đêm thứ bảy, Duyên ra lệnh thiêu rụi khu tế đàn, nơi linh thiêng nhất của bộ lạc. Vào lúc ấy, Vô Diện giả dạng Vu già, chạy ra giữa đám đông gào khóc, nói đó là “hình phạt từ trời vì đã tấn công kẻ được thần linh bảo hộ.”
Đêm ấy, bộ lạc Hổ Hùng chính thức hoảng loạn. Nhiều nhóm nổi dậy, cướp bóc, giết lẫn nhau. Không cần thêm một mũi dao nào từ đội Phản Giác.
Khi ánh bình minh đầu tiên chiếu xuống, xác người nằm la liệt trên con đường chính dẫn vào trung tâm bộ lạc. Nhưng không có đao kiếm đâm xuyên – họ chết vì nội loạn, vì ngộ độc, vì cháy, vì thắt cổ.
Duyên đứng trên một tảng đá cao, nhìn toàn cảnh đổ nát.
“Xong rồi.” Cô thì thầm, rồi nhìn về hướng tây, nơi Ain đang đợi báo cáo: “Giờ mới là lúc gieo lại mầm mới… nếu cần.”
Ở phía xa, Vô Diện đã rũ bỏ lớp hóa trang, trở lại với chiếc mặt nạ trắng quen thuộc.
Không ai biết tên thật của hắn. Nhưng những người còn sống sót trong bộ lạc Hổ Hùng sẽ không bao giờ quên khuôn mặt cuối cùng họ nhìn thấy trước khi bóng tối nuốt chửng lấy họ.
Không cần quân đội. Không cần đại chiến. Chỉ cần vài con người bước ra từ bóng tối.
Hổ Hùng bộ lạc từng là trung tâm miền đông, đã sụp đổ mà chẳng có một trận chiến nào được ghi vào sử sách.
Con Hổ lại dễ bị tiêu diệt vậy sao?
tấu chương xong.