Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
89672285f6a10ec87772bfcde651ef00

99 Lần Ly Hôn: Lệ Thiếu Mời Điệu Thấp

Tháng 1 18, 2025
Chương 2215. Ta nhất định sẽ đem Lệ Mặc Sâm nắm bắt tới tay Chương 2214. Dạng này nụ cười vui vẻ, quá có lực sát thương!
dau-la-cung-ngoc-tieu-cuong-bo-tron-hoi-han-dung-cau-ta

Đấu La: Cùng Ngọc Tiểu Cương Bỏ Trốn? Hối Hận Đừng Cầu Ta

Tháng 10 9, 2025
Chương 11: Phiên ngoại · Nhị Đông trọng sinh tranh phu ký Song Đông cùng mưu, Ngọc Tiểu Cương “Hạnh phúc” Sinh hoạt sắp đến Chương 10: Phiên ngoại · Sau đại chiến Thiên Nhận Phong hàng thế, Thiên Đạo Lưu tê: Con dâu Cổ Nguyệt Na không thích hợp!
ai-bao-cai-nay-nhiep-hon-quai-tien-vao-hogwarts

Ai Bảo Cái Này Nhiếp Hồn Quái Tiến Vào Hogwarts!

Tháng mười một 9, 2025
Chương 619: ( Đại kết cục ) Yêu, tử vong, cùng nhiếp hồn quái Chương 618: Giếng khoan, cự trùng cùng xà trượng
vo-dich-the-tu-nu-de-quy-cau-buong-tha.jpg

Vô Địch Thế Tử, Nữ Đế Quỳ Cầu Buông Tha!

Tháng mười một 26, 2025
Chương 227: Vĩnh hằng (cuối cùng) Chương 226: Tương lai chi xem
van-gioi-tong

Vạn Giới Tông

Tháng 12 4, 2025
Chương 891: Chương cuối (xong) Chương 890: Chương cuối bảy
trum-do-co.jpg

Trùm Đồ Cổ

Tháng 2 3, 2025
Chương 1900. Hồng Mông ý chí Chương 1899. Hấp thu Tiên thạch
sieu-nao-thai-giam.jpg

Siêu Não Thái Giám

Tháng 1 23, 2025
Chương 1488. Kết cục Chương 1487. Xuất quan
co-gioi-tan-the-ta-co-giap-co-uc-diem-manh.jpg

Cơ Giới Tận Thế: Ta Cơ Giáp Có Ức Điểm Mạnh

Tháng 1 15, 2026
Chương 613: Cái này không được, ta không thể muốn Chương 612: Tiểu tử này, thật là khiến người ta kinh hỉ
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 340 : Đạo
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 340 : Đạo

Bầu trời đen đặc như vải liệm.

Ánh sáng cuối cùng tan biến giữa những làn khói cuộn tròn quanh vòm trời. Mộc Thần – thực thể được tôn kính ngàn năm trong rừng cổ – đứng đó, gào lên một âm thanh mà cả trời đất cũng phải nép mình.

Nhưng không ai nghe thấy.

Không có ai.

Không có gì.

Chỉ còn bản thân Ngài… đối mặt với điều không thể vượt qua.

Nhưng thiên đạo không hề nhân từ.

Một cột sét thứ hai giáng xuống, lần này còn rộng hơn, sáng hơn, dữ dội hơn. Nó như một con rắn điện khổng lồ, uốn lượn từ tầng trời giáng thẳng xuống đỉnh đầu Mộc Thần, xuyên thủng cả lớp bảo vệ vừa mới tạo ra.

Hơi nóng lập tức đẩy toàn bộ rừng sang một giới hạn mới, nhiệt độ thiêu hủy sinh mệnh.

Ngay khi cột sét giáng xuống, quả thiên thạch thứ hai, to gấp rưỡi quả đầu tiên, cũng đâm thẳng tới. Trong một khoảnh khắc, cả vùng lãnh thổ như bị bóp nghẹt.

Lửa. Sấm. Áp lực của trời.

Cả ba cùng lúc giáng xuống một sinh linh. Một sinh linh không có “đạo” để nương tựa.

…

Đạo là gì?

Đạo được xem là nguyên lý vận hành của vạn vật, là trật tự tự nhiên của vũ trụ.

“Đạo” bao trùm mọi thứ, từ sự hình thành của các hành tinh, sự luân chuyển của bốn mùa, cho đến sự sống và cái chết của một con kiến.

Để cảm ngộ và thấu hiểu “đạo” phải đạt đến một cảnh giới nhất định, họ có thể sử dụng sức mạnh của “đạo” để điều khiển thiên nhiên, sáng tạo hoặc hủy diệt.

“Đạo” cũng là con đường mà người tu luyện phải đi theo để đạt đến sự vĩnh hằng, sức mạnh vô song, hoặc trở thành một vị thần.

Con đường này không chỉ là việc luyện tập sức mạnh mà còn là quá trình rèn luyện tâm hồn, ý chí, đạo đức và sự giác ngộ.

Mỗi con đường tu luyện có thể được gọi là một “đạo” riêng, ví dụ: kiếm đạo, đan đạo, phù đạo,.v.v.

Ở một tầng nghĩa sâu hơn, “đạo” là triết lý sống của một cá nhân, là lựa chọn và con đường riêng của họ.

Đó có thể là “đạo làm người” con đường hướng đến sự nhân hậu, chính nghĩa, hay “đạo của kẻ mạnh” con đường coi trọng sức mạnh và sự thống trị.

Việc kiên định với “đạo” của mình, vượt qua mọi cám dỗ và thử thách, thể hiện ý chí và bản lĩnh của họ.

Vậy đạo ra sao?

Một câu hỏi vang vọng trong tâm trí Mộc Thần. Ngài không biết.

Suốt ngàn năm, Ngài chỉ sống. Chỉ tồn tại. Cứ sinh trưởng, hút linh khí trời đất, bảo vệ vùng rừng.

Không phải vì muốn bảo vệ người dân Thảo Nhỉ mà vì Ngài cần bảo vệ bản thân. Những nhánh cây vươn ra để che chở không phải vì lòng từ, mà vì phòng thủ.

Và bản thân Thảo Nhỉ chọn cách sống cùng thiên nhiên, khi mà khu rừng này quá đỗi dồi dào nguồn thức ăn, có Mộc Thần âm thầm bảo hộ, chẳng có ai dám xâm lược.

Vậy tại sao họ lại chọn hướng đi như Tần Quân hay Kai The? Cứ như vậy sống an ổn chẳng tốt hơn sao.

Mộc Thần không có lý tưởng. Không có đường. Không có hướng.

Vậy thì lấy gì để “kiên định”? Lấy gì để “cảm ngộ”? Lấy gì để độ kiếp thành Thần?

…

“Thần không chỉ cần sức mạnh…”

Lời nào đó từ thượng cổ dội lên trong tâm trí Mộc Thần.

“…Mà còn cần ý chí, và cuối cùng là đạo của bản thân.”

Mỗi Bán Thần, đều phải xác định cho mình một con đường từ khi bắt đầu.

Một Đạo!

Nhưng ai từng dạy điều đó?

Kẻ không biết khi nhận ra thì thất bại và tuyệt diệt. Người biết thì đã thăng lên Thần giới làm gì còn cơ hội để truyền lại bài học cho hậu thế.

Có Bán Thần hiểu mình cần làm gì thì đời chẳng cho yên, liên tục những trận đánh lớn nhỏ diễn ra, họ chẳng còn thời gian để củng cố đạo của bản thân.

Người hiểu nhưng sức mạnh chẳng có lấy một mảng để bảo vệ mình. Thì làm sao mà có vị thần hộ mệnh nào đủ sức vừa bảo vệ bộ lạc, vừa bảo hộ đạo bản thân, vừa chống lại sự quấy rối bên ngoài.

Vì vậy mà suốt thiên niên kỷ qua nơi đây gần như chẳng còn ai biết về đạo là gì?

Khi một người còn sống trong mù quáng, chẳng ai nói cho họ rằng phải đi về đâu. Khi một người đã chết, thì làm gì còn cơ hội để truyền lại bài học?

Đó là bi kịch.

Của hàng ngàn Bán Thần.

Của Mộc Thần.

Ngài đã sai.

Khi cố gắng độ kiếp, Mộc Thần nghĩ rằng: chỉ cần mạnh đủ, có thể trường sinh. Chỉ cần vượt qua thiên phạt, có thể lên Thần. Nhưng đó chỉ là phần xác.

Đạo mới là phần hồn.

Chẳng có đạo, chẳng có chân thần.

Trong cơn hoảng loạn, Mộc Thần gầm lên, bằng thứ thanh âm cổ xưa, cào xé bầu trời như tiếng hổ báo hấp hối. Cây cối rung lên lần cuối. Những nhánh cây mọc cấp tốc, vươn ra chống đỡ lấy quả thiên thạch thứ hai.

Nhưng chống sao nổi?

Khi cột sét và thiên thạch đồng loạt va chạm, thân thể Mộc Thần nứt ra từng mảng. Lớp tái sinh không kịp bù đắp. Nhiệt thiêu rụi từ ngoài vào trong.

Quả linh thụ đầu tiên – hạt giống đỏ đại diện cho sức mạnh bảo hộ, phát sáng rồi tan biến vào thân cây. Một lớp vỏ tái tạo lập tức mọc ra, che đi phần bị ăn mòn.

Không kịp.

Quả thứ hai – màu lục, biểu tượng cho sự bền vững và hồi phục, cũng tan biến. Thân cây rung lên, tạo nên một vòng sinh mệnh cuối.

Cũng không đủ.

Lửa vẫn thiêu. Điện vẫn xé. Trời vẫn không tha.

Mộc Thần đã kiệt quệ. Sinh mệnh dần thiêu đốt bù vào khoảng trống. Nhưng đèn đã cạn thì bóng tối sẽ xâm chiếm mà thôi.

Tiếng của Mộc Thần chẳng còn vang vọng nữa. Vỏ cây chẳng còn xanh. Hoa đã cháy tàn. Quả đã mất.

Linh lực cạn. Thần trí mờ nhạt như tiếng thở cuối cùng của một cụ già từng oai phong lẫm liệt.

Ngài không còn nghe được gì. Không còn thấy gì.

Chỉ có một cảm giác: tiếc nuối.

“Giá như… ta biết sớm hơn… Giá như có ai chỉ lối.”

Giá như ta hiểu rằng làm Thần không chỉ là mạnh hơn, mà là sống cho một đạo lý.

Một điều gì đó xứng đáng để vượt qua giới hạn bản thân.

Một con đường để sống tiếp, ngay cả khi đã mất đi thân xác.

Ngài không có.

Ngài chỉ là một cây cổ thụ to lớn. Được người đời thờ phụng, nhưng không biết mình sống vì điều gì. Không chọn đường. Không có Đạo.

Và giờ đây, cũng không còn thân thể.

Ngài tan biến.

Mộc Thần – vị bán thần nghìn năm, chính thức chết.

Mộc Thần đã như vậy mà biến mất. Một bộ lạc cũng chẳng còn ai. Một vùng đất đã không còn là niềm ao ước của nhiều người mà là sự xa lánh.

Chết.

Là từ người ta nói tới một nơi từng là vùng đất thánh. Là một bộ lạc hùng mạnh. Là một vị thần đáng kính.

Chẳng còn gì ngoài một thân cây đen xì đứng vững ở đấy, chẳng lung lay nhưng cũng chẳng còn sinh mệnh.

Một cây khô giữa vùng đất đen kịt như chứng minh cho mọi người thấy làm Thần không hề dễ.

…

Không ai nhớ rõ Mộc Thần biến mất vào thời khắc nào.

Có người nói đó là lúc đất trời rung chuyển lần cuối, ánh sáng trong rừng mờ dần và gió thổi ngược từ những khe núi chưa từng có gió.

Có người bảo đó là sau một đêm yên ắng đến lạ kỳ, khi những bông hoa cổ thụ không còn nở vào sáng sớm hôm sau.

Nhưng tất cả đều đồng ý một điều: từ khi Mộc Thần không còn, vùng đất của Thảo Nhỉ đã không còn là cội nguồn của sự sống nữa.

Vùng lõi, nơi từng được coi là thánh địa linh thiêng, nơi ba quả linh thụ cắm rễ giao hòa giữa trời và đất nay trở nên cằn cỗi đến lạ thường.

Cây cối vẫn còn đó, nhưng không lớn lên, không đâm chồi, không còn ‘thở’. Cỏ khô dưới chân không héo nhưng cũng chẳng mọc thêm. Suối nước vốn trong vắt giờ đây như bị lột mất linh hồn, chỉ còn dòng chảy vô thanh, vô cảm.

Người cuối cùng bước chân khỏi khu rừng là một bé gái.

Đôi mắt cô trống rỗng, bẩn thỉu và tả tơi như một linh hồn lạc lối. Không ai hay tên, không ai hỏi, chỉ biết rằng cô đã được một nhóm người từ Lạc Việt cứu sống khi đang ôm lấy một cành linh mộc khô cháy.

Cành cây ấy có hình xoắn, từng là vật thờ bên điện tế Mộc Thần.

Không ai nhắc đến hai chữ “Thần” nữa. Đó không còn là điều thiêng liêng. Đó là nỗi xấu hổ.

…

Những người may mắn sống sót của bộ lạc Thảo Nhỉ bắt đầu rời đi theo từng nhóm nhỏ.

Có nhóm tìm về nơi mà Mo từng đến vùng đất nước phía đông, nơi mà họ nghe nói có thể bắt đầu lại.

Có nhóm đi ngược về phía núi, tin rằng thiên tai là do con người đã sai, nên muốn lên cao hơn để cầu sự thanh tẩy.

Nhưng phần lớn những người không còn tin vào bất kỳ tín ngưỡng nào nữa chọn cách câm lặng mà đi, không để lại lời từ biệt, không để lại dấu chân.

Trong số họ, có Vu và tộc trưởng.

Họ không chết. Nhưng họ đã già đi rất nhanh.

Vu từng trò chuyện với Mộc Thần qua những vầng mây và giấc mơ, giờ đây câm lặng. Ông ngồi bên bờ hồ khô cạn, thỉnh thoảng lấy tay nắm cát và nhìn nó rơi qua kẽ tay như thời gian vụt trôi. Đôi mắt ông không còn ánh sáng linh cảm, mà chỉ còn nỗi bất lực trầm mặc.

Tộc trưởng từng được dân tộc ngưỡng mộ vì lòng điềm tĩnh, giờ như một người cha vừa mất con. Ông không còn nói chuyện với ai. Mỗi khi ai đó đến hỏi: “Chúng ta nên đi đâu?” Ông chỉ lắc đầu.

Nỗi đau lớn nhất không phải là cái chết, mà là sự mất mát niềm tin.

Trong suốt hàng trăm năm, Thảo Nhỉ tồn tại nhờ niềm tin vào Mộc Thần. Tín ngưỡng là cội rễ, là nơi quy tụ tất cả các thế hệ, là mạch máu kết nối con người với thiên nhiên.

Nhưng khi vị Thần ấy ra đi, không chỉ linh hồn của bộ lạc bị rút sạch, mà cả lý do để tồn tại cũng tan biến.

Những cựu trưởng lão từng là người dạy lễ nghi, dạy thờ cúng nay tự đốt bỏ những biểu tượng tôn giáo.

Những thầy cúng cạo đầu, đi chân trần như người phàm. Những đứa trẻ được sinh ra vào mùa “Vắng Thần” như cách họ gọi năm ấy không còn được đặt tên theo hệ cây rừng, mà theo những vật dụng sinh tồn: “Thạch” “Trúc” “Giang” “Đỉnh” “Lửa”…

Họ không cần Thần, họ cần sống sót.

Nhưng có một điều kỳ lạ.

Dù rời khỏi vùng đất cổ, dù từ bỏ nghi thức, dù gạt bỏ ký ức về Mộc Thần… người Thảo Nhỉ vẫn mang theo một mảnh gì đó khó gọi tên.

Một vài người, giữa đêm, vẫn giật mình tỉnh giấc vì nghe tiếng cây cối thì thầm.

Một vài đứa trẻ chưa từng gặp Mộc Thần vẫn vẽ hình cây to và đôi mắt trên cát. Có những bà mẹ hát ru con bằng bài hát cổ bị cấm từ lâu, nói về “giấc mơ linh thụ chạm tới trời”.

Họ không thờ Thần nữa. Nhưng họ vẫn nhớ.

Ký ức về Mộc Thần về những mùa lá rơi vàng rực, về mùi hoa gỗ ngọt thanh trong gió, về những lần tai họa được hóa giải bởi một tia sáng trong đêm đã trở thành một phần máu thịt của dân Thảo Nhỉ.

Họ không gọi tên điều ấy. Họ chỉ âm thầm gói nó lại trong lòng, mang theo suốt chặng hành trình mỏi mệt.

Một thế giới không còn Thần có thể đáng sợ.

Nhưng chính trong sự trống rỗng ấy, một mầm sống khác lại dần hình thành. Một thế hệ người Thảo Nhỉ mới lớn lên không có thần thoại, không có cầu khẩn học cách tin vào chính bàn tay mình.

Họ tự chế công cụ, chia sẻ nước uống, học cách cười dù hôm nay thiếu ăn. Một số nhỏ được tiếp cận những người từ Lạc Việt nghe nói họ có ruộng bậc thang, có phương pháp dẫn thủy nhập điền, có “bản đồ” và “ghi chép” về trời đất.

Vài người trong Thảo Nhỉ không gọi đó là phép màu. Họ gọi đó là “tri thức”. Và có lẽ, chính điều ấy sẽ là vị Thần mới.

Ở lại sau cùng, chỉ còn rừng. Một rừng cây câm lặng, héo úa, quằn quại như đang tiếc nuối điều gì chưa nói kịp.

Nơi từng là trái tim của Mộc Thần, chỉ còn một hố sâu, đầy tro bụi và vài hòn đá tròn bị cháy đen.

Không ai còn dám tới gần nơi ấy nữa. Họ gọi nó là “Hơi Thở Cuối Cùng”.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-moi-mot-tuoi-nghich-tap-he-thong-cai-quy-gi
Ta Mới Một Tuổi, Nghịch Tập Hệ Thống Cái Quỷ Gì?
Tháng mười một 24, 2025
tam-quoc-bat-dau-xay-dung-lai-khoac-hoang-bao.jpg
Tam Quốc: Bắt Đầu Xây Dựng, Lại Khoác Hoàng Bào
Tháng 1 24, 2025
bat-dau-tao-phan-danh-dau-vo-thanh-trieu-van.jpg
Bắt Đầu Tạo Phản, Đánh Dấu Võ Thánh Triệu Vân
Tháng 1 17, 2025
toan-dan-lanh-chua-ta-co-mot-cai-tieu-the-gioi
Toàn Dân Lãnh Chúa: Ta Có Một Cái Tiểu Thế Giới
Tháng 10 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved