Chương 339 : Linh Thụ
Mặt đất vẫn còn thơm mùi linh khí. Một làn gió nhẹ thổi qua tán cỏ khiến những người dân Thảo Nhỉ khẽ nhoẻn miệng cười.
Trẻ em nhảy lên vui mừng, người lớn lau nước mắt, lần đầu tiên trong nhiều năm, họ cảm thấy có tương lai.
Vị thần hộ mệnh của họ – Mộc Thần vẫn đứng đó, cao ngút và rực rỡ. Dưới gốc cây, lớp đất đã chuyển màu tím đậm, mềm và ấm, như thể ôm trọn sự sống bên trong.
Một quả ánh kim vàng khẽ lung linh trên cành cao nhất, ánh sáng tỏa ra nhẹ nhàng, như lời hứa về thời đại thịnh vượng.
Vu đứng cách đó không xa, ánh mắt ngây ngất như người vừa thấy một giấc mộng đẹp thành hiện thực. Lão già này đã đánh cược tất cả niềm tin, thời gian và sinh mệnh của bộ lạc mình để tin vào một điều: rằng Mộc Thần sẽ độ kiếp thành công.
Mọi người bắt đầu tiến lại gần, định dâng cúng lần đầu tiên sau “lễ sinh khởi”.
Nhưng rồi… trời đất đổi màu.
Bầu trời đột ngột xám xịt. Mây đen ùn ùn kéo đến như sóng dữ. Không một ai hiểu chuyện gì xảy ra. Sấm bắt đầu vang rền, như tiếng trống trận của một binh đoàn vô hình. Những tia chớp như rắn bạc lượn lờ sau lớp mây dày, báo hiệu điều gì đó khủng khiếp đang tới.
Vu quỳ sụp xuống, mắt mở lớn. Tay run rẩy, miệng lẩm bẩm không ngừng: “Không… không thể nào…”
Tộc trưởng đứng bên cạnh, toàn thân run bần bật. Ông nghe thấy tiếng máu đập dồn trong tai, tiếng da thịt mình gào thét, từng bó cơ co giật dữ dội. Bộ não bảo ông hãy đứng yên, hãy giữ lòng tin. Nhưng bản năng sinh tồn lại rít lên dữ dội: Chạy đi. Phải chạy ngay.
Nhưng ông không kịp chạy.
Một tiếng nổ chát chúa vang lên.
Ngay giây khắc quả linh quang từ thân cây rơi xuống, mọi thứ bị đảo ngược. Thời gian như bị bóp méo.
Hoa rụng quay trở lại cành. Cây đang khô héo đột nhiên sống lại. Trái rơi lên lại thân. Người đang quỳ lại đứng. Trẻ em đang cười lập tức nín bặt, hoảng sợ.
Trước khi ai kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra thì một cột sét khổng lồ đã giáng thẳng từ trời xuống đỉnh Mộc Thần. Tia chớp ấy to như trụ trời, kéo dài tới tận chân mây, rạch cả bầu trời thành hai mảnh.
Âm thanh không phải là “sấm”. Nó là tiếng vỡ tan như tiếng của vũ trụ xé rách, như tiếng của cả cõi giới gào thét.
Ngay lập tức, những người đứng gần Mộc Thần bị thổi bay thành tro bụi. Không một tiếng hét, không một cử động, họ tan biến như chưa từng tồn tại.
Những người ở xa hơn thì ngã gục, máu mũi máu tai trào ra. Không khí nóng rực, dội vào từng lỗ chân lông như hàng ngàn cây kim.
Vu bị thổi bay xa hàng chục mét, đập mạnh vào thân cây đại thụ. Cả thân thể già nua cong gập lại như món đồ chơi bị vứt bỏ. Lão không kêu được tiếng nào. Chỉ kịp thở một hơi lạnh trước khi mọi thứ tối sầm lại.
Tộc trưởng cũng bị hất văng, nhưng bằng một chút ý chí còn sót lại, ông nắm được một tảng đá lớn và tự ném bản thân về sau, tránh được đợt sóng năng lượng thứ hai. Ông đập lưng vào đất, nằm sấp, không động đậy.
Tai ông không còn nghe được nữa. Chỉ là tiếng ùng ùng như trong một cái hang sâu không đáy. Máu từ màng tai chảy ra, thấm xuống cổ áo.
Ông cảm nhận cơn đau nhói, biết nội tạng mình đã vỡ vụn. Tim lỡ một nhịp, rồi lại cố co bóp lần nữa. Mỗi lần thở là một cơn đau như xé rách lồng ngực.
Thế nhưng ông vẫn cố nhìn về phía Mộc Thần.
Cây thần… vẫn đứng đó.
Nhưng không còn rực rỡ như vài khắc trước. Một phần thân thể đã bị thiêu cháy, tro tàn rơi rụng như mưa.
Tia sét không ngừng dội xuống. Như thể trời cao đang giáng phạt, không chút nhân từ.
Bỗng trời đỏ rực.
Tộc trưởng thấy, dù mắt mờ lệ và máu, một quả cầu lửa khổng lồ đang lao thẳng từ trời xuống.
Thiên thạch.
Nó xoay tít, mang theo vệt sáng cháy rực, tốc độ nhanh đến mức tạo ra sóng xung kích khiến không gian méo mó. Ánh sáng đỏ từ thiên thạch nhuộm khắp trời, làm mọi thứ như tan chảy.
Nhiệt độ khủng khiếp đến mức chỉ cần chạm gần, các nhánh cây của Mộc Thần đã bắt đầu cháy âm ỉ. Hơi nước bốc lên, vỏ cây nổ lách tách, những cánh hoa còn sót lại rụng xuống như lửa tàn.
Mộc Thần lúc này… không còn giấu sức mạnh nữa.
Từng cành cây vươn lên, hàng trăm nhánh lớn như cột đình lao thẳng về phía thiên thạch, tạo thành một lớp chắn khổng lồ. Rễ cây trồi lên mặt đất, đan thành vòng bảo hộ.
Từ đỉnh đầu Mộc Thần, một lớp màn mỏng ánh xanh hiện lên, tỏa ánh sáng kỳ dị như vảy rồng.
Thiên thạch chạm vào và bùng nổ.
Cú va chạm khiến cả đất trời rung chuyển.
Một cơn địa chấn ập đến, tạo thành sóng đất cuộn trào. Cây cối ở xa tận mười dặm cũng bật rễ, bay lên như bị kéo bởi một cơn bão vô hình. Bụi đá phủ kín bầu trời.
Tộc trưởng bị chôn vùi một phần trong lớp đất đá, thở hổn hển. Nhưng ông vẫn nhìn thấy, giữa tâm điểm của tất cả, Mộc Thần đang lắc mình, những lớp vỏ cháy đen rơi lả tả xuống.
Chỉ còn hai quả vàng kim trên cành. Trước đó là ba.
Không ai nhận ra chi tiết ấy ngoài… tộc trưởng.
“Một quả đâu rồi…?” Ông nghĩ thầm, rồi ho khan đến tóe máu.
Không khí lúc này không còn mang mùi linh khí nữa. Mà là… mùi khét của xác cháy, mùi sắt gỉ, và… một thứ mùi rất kỳ lạ… giống như… mùi thịt người bị nung chảy.
Tình trạng cứ như vậy diễn ra tới buổi tối.
Không còn ánh sáng.
Không còn tiếng chim, tiếng lá rì rào, hay hơi ấm lan tỏa từ đất.
Chỉ còn sự im lặng lạnh lẽo bao trùm khu rừng thiêng từng một thời ngập tràn sinh khí.
…
Từ gốc rễ sâu dưới lòng đất, ý thức cổ xưa của Mộc Thần trồi lên lần cuối chậm rãi, nhọc nhằn như một dòng nhựa đặc quánh đang trồi qua lớp vỏ mục nát của chính mình.
Lần cuối cùng, Mộc Thần mở “mắt”.
Thế giới… đã khác.
Không còn ánh mắt thành kính, không còn lời ca tụng hay nghi lễ máu thịt nuôi dưỡng Ngài.
Chỉ còn nỗi trống vắng hoang tàn.
Dưới tầng rễ ngàn năm, các mạch linh lực vỡ vụn. Những sợi rễ cổ đại bị cắt đứt trong cơn địa chấn linh hồn khi một phần linh thụ bên trong Mộc Thần bị cướp mất.
Quả thứ ba – quả có hình giọt nước, mang thuộc tính “tỉnh thức và tái sinh” đã không còn.
Ngài vẫn nhớ, rất rõ… cảm giác linh thụ ấy bị tách khỏi thân thể không báo trước. Không có lời chào, không có máu chảy. Chỉ là một vùng cảm giác trống rỗng vĩnh viễn, như ký ức bị cắt lìa.
Kể từ đó, Mộc Thần không thể nghe thấy tiếng gọi của đất nữa.
Bầu trời cũng không còn thì thầm với Ngài.
Có kẻ đã lấy nó đi. Một kẻ… thuộc về dòng máu khác.
Trong cơn hấp hối thần thức, Mộc Thần gượng nén cơn đau đớn. Không phải nỗi đau xác thịt mà là nỗi đau bị lãng quên, bị phản bội bởi chính những người con từng gọi tên Ngài, dâng tế máu thịt, quỳ gối dưới chân Ngài để mưu cầu một mùa lúa tốt.
“Ta đã nuôi dưỡng các ngươi… suốt mười ba đời Mặt Trăng…Vì sao khi trái tim ta mất đi… chẳng ai nhận ra?”
Thần trí Ngài dần rút về lõi, nơi giam giữ cốt lõi ý thức. Cơn thiên phạt hôm ấy, không phải do giận dữ bộc phát.
Đó là phản ứng bản năng của một sinh thể cổ đại khi hệ thống sinh mệnh bị xâm phạm. Các cây con nhảy múa, rễ trồi lên, linh hồn trong rừng lồng lộn, mọi thứ chỉ để giữ lại quả linh thụ đã mất.
Nhưng đã quá muộn.
Trong màn sương đen nơi tâm trí, Mộc Thần chợt thấy hình ảnh của ba quả linh thụ năm xưa. Chúng từng lớn lên bên nhau như ba đứa con gái của lão:
– Quả thứ nhất mang sắc đỏ: “Linh lực của Lửa – Bảo hộ và Hủy diệt.”
– Quả thứ hai màu lục đậm: “Linh lực của Đất – Tồn tại và Bền vững.”
– Quả thứ ba màu lam nhạt, hơi tỏa khói bạc: “Linh lực của Nước – Tỉnh thức và Tái sinh.”
Chính quả thứ ba ấy… đã bị đánh cắp.
Không phải bởi dân Thảo Nhỉ. Mộc Thần chắc chắn điều đó. Trong nháy mắt, Ngài thấy một gương mặt lạ, không phải người Thảo Nhỉ, nhưng cũng không phải loài dã thú.
Kẻ đó có đôi mắt xám tro, ngón tay thon dài, mang một mảnh linh phù ánh tím. Hắn không lấy bằng bạo lực, mà dùng lời. Và quan trọng hơn cả, hắn biết Mộc Thần từng là ai trước khi bị hóa rừng.
“…Ngươi từng là con người, đúng không?”
Một câu hỏi xa xôi vọng lại trong tầng ý thức Mộc Thần. Những ký ức cũ ùa về như bão: Một cậu bé đứng dưới mưa, tay ôm lấy cây non giữa khu rừng cháy rụi. Một thiếu niên hiến linh hồn cho cổ mộc để đổi lấy sự sống cho bộ lạc.
Một lời thề đã được lập. Một giấc mộng đã bị phong ấn.
Ngài từng là người.
Và linh thụ thứ ba là trái tim cuối cùng còn giữ chút nhân tính.
Nay nó đã mất.
Cơn kháng cự cuối cùng dấy lên như lửa rơm cháy một cách mãnh liệt nhưng ngắn ngủi.
Những gốc rễ cuối cùng vươn ra khỏi đất, cố vươn tới vùng khí hậu còn ẩm. Những tàn mộng được đưa vào giấc mơ những đứa trẻ Thảo Nhỉ còn ngủ, mong ai đó sẽ nhớ về mình, sẽ kể lại những gì đã mất.
Không phải để được thờ phụng. Mà để tồn tại trong ký ức, dù chỉ như một bóng ma.
Trong đêm cuối cùng ấy, Mộc Thần đứng trong hình hài người, cao lớn, râu tóc như cành liễu, ánh mắt đục màu tàn tro. Ngài bước đi giữa khu rừng chết, chạm tay lên từng thân cây, từng vết nứt trên vỏ gỗ của mình.
Ngài không giận. Không hận.
Chỉ thấy… trống rỗng.
“Ta không còn là thần. Ta cũng chẳng còn là người.”
Khi cơn gió đầu tiên của mùa thu thổi đến, Mộc Thần cúi đầu, để thân thể mình tự mục rữa.
Gió cuốn đi lớp vỏ cuối cùng.
…
Xa xa ở nơi nào đó, trong một túi da dày được giấu kỹ giữa đống vải vóc của đoàn người di cư, một cô gái tên Ina đang run lên vì lạnh. Bên trong chiếc túi là quả linh thụ thứ ba, giờ đây chỉ còn nhịp đập rất yếu.
Ina không hề biết nó là gì. Cô chỉ nghe lời một ông già lạ mặt bảo rằng:
“Giữ lấy nó. Nó sẽ dẫn cô tới nơi cô cần tới.”
Quả linh thụ hơi phát sáng. Một hơi ấm rất nhẹ tỏa ra, như một linh hồn đang thì thầm điều gì đó bằng tiếng cổ ngữ.
…
Ở nơi nào đó xa hơn, Vô Diện – mang hình hài của Ain. Hắn thì thầm:
“Ta đã tìm được một mảnh, còn lại bốn mảnh.”
p/s: lâu rồi tôi mới để nhiều easter egg như chương này, liệu có ai đếm được bao nhiêu cái không?
tấu chương xong