Chương 338 : Độ Kiếp
Bầu trời vẫn không một gợn mây, mặt đất không hề có gió.
Không khí như đông cứng lại giữa cái nóng oi ả và thứ mùi âm ẩm quái lạ bốc lên từ lòng đất.
Vu, lưng đã còng, đôi mắt mờ đục vì tuổi tác, vẫn không chịu rời đi. Bên cạnh lão, tộc trưởng Thảo Nhỉ cùng chục ngàn tộc nhân trung thành còn sót lại đang đứng lặng lẽ giữa bãi đất cao, nơi cách Mộc Thần hơn ba chục dặm.
Họ nhìn về phía cây cổ thụ khổng lồ với hy vọng và sợ hãi đan xen.
Đã hai mươi mốt ngày kể từ khi Mộc Thần tỉnh giấc.
Theo truyền thuyết của bộ lạc, nếu vị thần hộ mệnh nghìn năm tuổi phải trải qua một lần độ kiếp, đó sẽ là tai kiếp cho đất trời quanh vùng.
Nhưng nếu vượt qua, thần sẽ thăng hoa, rời khỏi cõi trần để trở thành thần linh thật sự của thiên giới. Đổi lại, vùng đất nơi ngài sinh ra sẽ được ban phúc lành, sinh khí dồi dào, mùa màng sung túc, linh khí lan tỏa đến cả trăm dặm.
Vu tin tưởng tuyệt đối điều đó.
Tộc trưởng cũng từng là đứa trẻ được thần giao ước đặt dấu ấn trên trán – người thừa kế huyết thống tộc Thảo Nhỉ.
Dù trong lòng chất đầy nghi hoặc, ông vẫn chọn ở lại cùng Vu, làm người chứng kiến cuối cùng cho sự thăng hoa của thần. Nhưng rồi, ngày qua ngày, cơn nghi hoặc không giảm mà chỉ tăng thêm.
Mộc Thần không tỏa hào quang, không gầm vang trời đất, không mưa gió sấm sét gì cả.
Chỉ có một điều thay đổi rõ ràng: vùng đất quanh thần đang chết dần chết mòn.
Đất chuyển dần sang màu đen, không phải màu đen của đất phì nhiêu mà là thứ đen kịt chết chóc như than cháy, bốc lên mùi khét lẹt. Những con thú đi ngang vùng này chết không rõ nguyên nhân.
Cây cối rụi dần, từng phiến đá cũng nứt toác. Mùi tanh tưởi tràn ngập trong gió, như thể cả một khu nghĩa địa khổng lồ bị lật tung.
Rồi mùi tử khí xuất hiện, thứ mùi chỉ có những kẻ từng chứng kiến chiến trường hoặc bãi tế thần linh mới hiểu được.
Chậm rãi. Âm thầm. Nhưng lan rộng không ngừng.
Đến ngày thứ hai mươi hai, sóng tử khí tràn qua biên giới vùng quan sát, nơi hàng chục ngàn tộc nhân từng đóng trại dõi theo Mộc Thần từ xa.
Cảnh tượng kinh hoàng bắt đầu.
Một phụ nữ trẻ tên La, vốn là kẻ yếu bóng vía, bất ngờ ngã quỵ giữa trưa.
Khi những người bên cạnh vừa chạy đến đỡ cô dậy, thì cơ thể cô đã như bị hút cạn sinh khí. Đôi mắt trợn trừng, da thịt co rút lại, rồi trong tích tắc, thân xác rơi xuống như một mảnh da rỗng ruột. Không tiếng kêu. Không cử động. Chỉ còn tấm da nhăn nheo vắt qua một đám cỏ khô.
Tiếng hét đầu tiên vang lên.
Rồi tiếng thứ hai. Tiếng thứ ba. Cả một đám người bỏ chạy trong hỗn loạn.
Vu ngẩng đầu, nhìn về phía cây thần đang đứng, giờ đây thân cây phát sáng nhẹ, từng vệt màu ngọc bích chảy dọc thân cây như mạch máu. Quả chín đỏ rực treo lủng lẳng, tỏa ra một mùi thơm ngọt lịm, dịu dàng như mời gọi. Một số người hít phải mùi ấy trong vô thức, bỗng dừng lại, mắt mờ đục, rồi bước đi chậm chậm về phía cây thần.
Họ không nghe tiếng gọi. Không thấy tử thi.
Chỉ khi vừa bước vào biên giới đất chết, họ đổ gục chỉ sau một hơi thở. Cảnh tượng lặp lại: da người bị hút rút như thể linh hồn bị rút cạn khỏi xác. Chỉ để lại những lớp da mỏng dính, nằm giữa đất đen và bụi tro.
Tộc trưởng gào lên:
“Lùi lại! Không ai được tiến gần thêm một bước!”
Vu cắn chặt răng, đôi mắt đỏ hoe.
Đây không phải sự trừng phạt. Đây là nghịch thiên độ kiếp.
Lão từng đọc trong cổ thư ghi lại rằng thần thụ khi sắp độ kiếp cần hấp thụ linh lực cực lớn, thậm chí cả sinh mệnh sống để đổi lấy sức mạnh chống lại thiên lôi hay tai ương của thiên kiếp.
Chỉ cần vượt qua, mọi sự mất mát đều đáng giá.
Nhưng đến bao giờ?
Sóng tử khí vẫn trườn đi từng đợt như một con rắn khổng lồ, nuốt sạch mọi dấu chân người, cỏ cây, sự sống. Và cả lòng tin của tộc nhân.
Tộc trưởng cắn răng, chỉ tay về phía tây:
“Tất cả rút lui đến sông Đá Mài! Ai còn ở lại là tự nguyện. Lệnh này không có hiệu lực với người tự nguyện!”
Khoảng một nửa tộc nhân lập tức lên đường. Họ quá sợ hãi. Sợ cái chết không báo trước, không tiếng gào, không cứu vãn. Sợ bị hút sạch sinh mệnh chỉ vì bước sai một bước.
Chỉ còn lại Vu, tộc trưởng, và một nhóm chừng tám chục người – phần lớn là người già và những người tôn sùng thần linh đến mức sẵn lòng chết để đổi lấy tương lai cho cả tộc.
Khi sóng tử khí lan đến đỉnh đồi nơi họ đứng, Vu và tộc trưởng cũng phải bỏ chạy.
Chạy trối chết. Chạy không dám ngoái lại. Chạy đến khi tim họ tưởng chừng nổ tung.
Chỉ khi đặt chân đến vùng rừng thấp cách cây thần hơn 25km. Họ mới dừng lại.
Mọi người im lặng. Không ai hỏi gì. Không ai dám thở mạnh. Nhưng tất cả cùng nhìn lại. Cây thần vẫn đứng đó. Giữa vùng đất chết mênh mông. Vẫn rực rỡ như ánh đèn giữa đêm tối.
Mùi hương vẫn còn thoang thoảng trong gió. Mùi ngọt ấy, giờ đây, không chỉ dụ dỗ mà còn đe dọa.
Vu ho sặc một tiếng. Lão nhận ra bản thân cũng từng ngửi mùi ấy. Và có lẽ lão không phải người duy nhất.
Tộc trưởng nói khẽ, chỉ đủ để Vu nghe thấy:
“Mộc Thần… đang cần thêm sinh mệnh.”
Vu gật đầu đồng tình, ánh mắt chăm chăm nhìn về hướng cây thần:
“Nếu vượt qua, ngài sẽ rời đi. Nhưng sẽ để lại cho chúng ta một hạt giống linh căn. Nơi đó sẽ mọc lên thần thụ kế thừa. Vùng đất ấy sẽ là vùng đất thiêng. Cây ấy… là phần thưởng.”
Tộc trưởng siết chặt tay:
“Và nếu không vượt qua?”
Vu nhìn sâu vào mắt ông ta. Một thoáng im lặng, rồi lão khẽ đáp:
“Thì nơi này sẽ trở thành mồ chôn cho toàn bộ Thảo Nhỉ.”
Một tháng sau cuộc tháo chạy kinh hoàng, bộ lạc Thảo Nhỉ nay chỉ còn hơn trăm người sống sót, dựng trại tạm giữa rừng cây nhỏ cháy nắng cách xa nơi từng gọi là thánh địa.
Mỗi đêm, người già lại khóc, trẻ con thỉnh thoảng giật mình thét lên vì những cơn ác mộng. Họ mơ thấy mùi thơm chết người ấy, mơ thấy từng thân thể bị hút khô, mơ thấy đôi mắt lấp lánh ma quái trên thân cây rực rỡ.
Vu ngồi bên ngọn lửa, mặt hốc hác. Râu mọc tua tủa, thân thể hao mòn rõ rệt. Nhưng lão vẫn không bỏ thói quen ngồi thiền vào rạng sáng, lặng lẽ thì thầm lời cầu nguyện cổ xưa bằng tiếng của rừng.
Tộc trưởng cũng chẳng khá hơn, mắt trũng sâu, thường đứng đăm đăm về phía vùng đất chết dù chẳng còn thấy bóng dáng Mộc Thần.
Một ngày nọ, gió đổi chiều.
Làn gió không còn mang theo mùi thối rữa hay bụi đất, mà bắt đầu nồng lên một mùi thơm ngọt lịm, như hương mật pha cùng thứ gì đó… quyến rũ nhưng kỳ lạ.
Gió ấy mang đến cảm giác buồn ngủ, trôi nổi, như một khúc hát ru từ thời sơ khai.
Chỉ một ngày sau, có ba người trong tộc, gồm hai thiếu nữ và một thợ săn trẻ, bỗng dưng lạc khỏi trại.
Khi họ được tìm thấy, ba thân thể đã khô quắt, nằm giữa đồng cỏ, máu đọng nơi khóe miệng, mắt mở trừng trừng như vừa nhìn thấy thiên đường. Vết chân dẫn tới… vùng đất chết.
“Không thể để chuyện này tiếp diễn được.” Tộc trưởng siết chặt cây gậy thiêng, giọng lạc đi vì phẫn nộ.
“Không phải Mộc Thần giết họ.” Vu khẽ nói: “Đó là thử thách. Thần cần sức mạnh. Sức mạnh đến từ những kẻ dám tiến lại gần…”
“Nhưng họ đâu có dám, họ bị cuốn đi như thiêu thân.” Tộc trưởng rít lên: “Chúng ta không thể dâng sinh mạng của con cháu mình cho một mùi hương như vậy!”
Vu ngồi im. Lão đã nghĩ tới điều đó, đã mơ thấy những cánh tay lá từ thân cây vươn ra giữa đêm. Nhưng sâu trong tim, Vu vẫn tin tưởng vào sự ban ơn sau cùng.
“Người ta luôn chết trước khi thần linh giáng phúc.” Lão thở dài: “Đó là định luật. Nhìn xem, bầu trời đã đổi sắc.”
Thực vậy, phía chân trời mờ mịt bụi, giờ đây có một vầng sáng tím nhạt như vầng nhật thực, lặng lẽ lan tỏa mỗi đêm về. Gió từ thánh địa thổi về không còn nồng độc mà lạnh hơn, mang theo bụi kim sa óng ánh.
Đó là dấu hiệu của linh khí đang tập hợp lại ngày càng nhiều.
Bảy ngày tiếp theo, họ dựng các trụ đá quanh trại, treo bùa chống mộng du, dùng lá thuốc bịt mũi khi ngủ. Nhưng vẫn có thêm hai người biến mất. Còn hơn chục người khác bắt đầu nói lảm nhảm, ánh mắt lờ đờ, tưởng chừng như tâm trí bị kéo về phía cội cây thiêng.
Một nhóm chiến binh muốn bỏ trốn khỏi tộc, mang theo cả gia đình. Họ cho rằng Mộc Thần đã hóa ma thần, thánh địa đã thành quỷ địa, và Thảo Nhỉ chỉ còn là một cái tên sắp bị lịch sử chôn vùi.
“Không!” Vu đứng dậy giữa đêm, cản trước nhóm người chuẩn bị đi.
“Ông định giữ chúng tôi ở đây để bị hút khô như lá rụng à?” Một gã chiến binh quát lớn: “Ông có thấy không? Chúng tôi đã mất bao nhiêu người rồi!”
“Chính vì các người sợ hãi nên mới không thể hiểu được chu kỳ vĩ đại.”
Vu bước tới, ánh mắt cháy rực, tiếng lên giải đáp:
“Các ngươi tưởng máu và tử khí là sự kết thúc? Không! Đó là khởi đầu. Một thần linh sắp được sinh ra. Ai ở lại sẽ là tổ tiên của những dòng máu mạnh nhất tương lai.”
Nhóm chiến binh vẫn bỏ đi.
Ba ngày sau, gió đổi chiều lần nữa. Một cơn lốc xoáy từ vùng đất chết bốc lên, như tiếng gầm rú từ địa ngục. Ai nấy đều ngước nhìn về phía cội cây.
Mộc Thần hay thứ còn lại của nó bắt đầu phát sáng.
Ánh sáng từ cành cây tỏa ra rực rỡ hơn bất kỳ lửa nào con người từng thấy. Hoa trên cây nở bung, từng cánh rơi xuống nhưng không hề chạm đất mà lơ lửng giữa không trung. Quả chín căng mọng chuyển dần sang màu vàng kim, phát ra tiếng rung khe khẽ như những chiếc chuông nhỏ.
Và rồi… một tiếng nổ âm thầm.
Tất cả sụp xuống, im lặng.
Vu ngã quỵ.
Những ai còn đứng đều cảm thấy một luồng gió lạ luồn qua, như chạm đến tận linh hồn họ. Khi ngẩng đầu dậy, cả thánh địa đã đổi màu. Đất không còn đen nữa mà hóa tím than, cây vẫn đứng đó, nhưng giờ đây… hoàn toàn tĩnh lặng, như thể vừa chết đi sau khi hoàn thành sứ mệnh.
Tộc trưởng bước đến bên Vu, đỡ lão dậy.
“Chúng ta… đã mất rất nhiều người.”
“Nhưng cũng được ban phước.” Vu chỉ tay về phía chân trời.
Một hạt sáng, nhỏ bằng đầu móng tay, đang lơ lửng nơi từng là tim cây. Nó rung nhẹ, rồi chậm rãi rơi xuống đất, cắm vào tầng đất đã hóa tím.
Từ đó, gió ngừng thổi.
Sự im lặng tuyệt đối bao trùm, rồi một âm thanh vút lên, thanh âm như tiếng trẻ sơ sinh khóc giữa gió.
Vu bật khóc.
“Hạt giống đã sinh ra rồi… một Thần Hộ Mệnh mới, một thời đại mới cho Thảo Nhỉ.”
Còn bao người đủ kiên nhẫn để chờ nó trưởng thành?
Không ai biết. Nhưng vùng đất chết giờ đây trở thành vùng thánh địa mới. Ai bước vào cũng cảm thấy nhẹ lòng, như được ai đó thì thầm bên tai những khúc hát xa xăm.
Tộc trưởng ra lệnh dựng bia đá, khắc lại toàn bộ câu chuyện, như một lời cảnh tỉnh cho thế hệ sau: rằng thần linh không phải lúc nào cũng là ánh sáng, và những món quà thiên đường luôn được gói trong lớp vỏ của máu và nước mắt.
tấu chương xong