Chương 337 : Vô Vọng
Mỗi ngày trôi qua, khu rừng Thảo Nhỉ càng thêm vắng lặng một cách lạ lùng. Không còn tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, không còn những cuộc họp mặt hát múa dưới ánh trăng.
Thay vào đó là những nhóm người lầm lũi đi qua các cánh rừng, họ mang theo gia đình, vật dụng, rời khỏi nơi mà họ từng gọi là “quê hương linh thiêng”.
Việc Mo đã rời đi trước đó, dẫn theo những người đầu tiên tin vào một tương lai khác, không phụ thuộc vào Mộc Thần, không cần chờ đợi sự phù hộ từ linh thiêng xa vời.
Dấu chân của Mo như một đường rẽ trong cánh rừng định mệnh, để lại một lối đi mà ngày càng nhiều người tìm đến.
Thoạt đầu chỉ là vài gia đình nhỏ, sau đó là cả nhóm người săn, nhóm hái lượm, rồi đến cả một tộc phụ sống gần bờ suối phía đông, họ để lại nhà cửa, chỉ để mang theo đức tin mới.
Họ không lên tiếng phản đối, không tụ tập nổi loạn. Họ chỉ lặng lẽ rời đi. Nhưng cái sự lặng lẽ ấy lại khiến người ở lại càng thêm bất an.
Một buổi sáng, giữa khu sinh hoạt trung tâm, một nhóm thợ đá già vốn thuộc dòng truyền thống lâu đời đột ngột tuyên bố dừng mọi công việc.
“Chúng tôi sẽ không rèn thêm bất kỳ vũ khí đá nào cho một bộ lạc đang thờ ơ với chính dân mình.”
Câu nói như tiếng sét giữa ngày hè.
Vu được báo gấp, lập tức có mặt, nhưng ông không thể nào xoa dịu được những ánh mắt chua chát đang dồn về phía mình.
“Chúng tôi kính trọng Vu. Nhưng nếu Mộc Thần đã im lặng, nếu những người như Mo lại bị xem là dị giáo, thì chúng tôi… xin lựa chọn con đường khác.”
Vu đứng lặng. Tộc trưởng cũng đến, chỉ nói một câu duy nhất:
“Ta sẽ không ngăn các ngươi. Nhưng một khi rời khỏi đây, sẽ không còn là người của Thảo Nhỉ nữa.”
Không ai nói gì thêm. Nhóm thợ rèn gật đầu, quay đi. Họ đi như thể đã nghĩ tới điều này từ lâu.
Những vụ việc như thế bắt đầu xuất hiện khắp nơi.
Một nhóm dược nhân giỏi nhất không còn tham gia chữa trị. Một số người trồng trọt lặng lẽ ngừng chăm sóc ruộng rẫy. Họ không rời đi ngay, nhưng cũng không còn lòng tin vào sự thống nhất của bộ lạc.
Tin đồn bắt đầu lan rộng.
Mộc Thần đã chết. Thảo Nhỉ chỉ là cái xác không hồn. Mo là người được chọn, không phải tộc trưởng.
Những câu nói ấy không còn bị xem là phạm thượng. Thậm chí, có người lặp lại công khai.
Một đêm nọ, Vu cùng tộc trưởng triệu tập nhóm trưởng thân tín. Cuộc họp kín diễn ra trong im lặng căng thẳng.
“Chúng ta phải làm gì?” Tộc trưởng mở lời.
Một người lên tiếng, gằn giọng: “Phải tìm lại Mộc Thần. Nếu không thể đánh thức linh hồn ngài, ít nhất hãy chứng minh rằng ngài vẫn còn.”
Một người khác phản bác: “Hay là… để Mo quay về?”
Không khí bỗng nặng nề hẳn.
Vu nhìn quanh, nói chậm rãi:
“Mo đã rời đi vì mất niềm tin. Nay nếu kéo hắn về, chẳng khác nào thừa nhận rằng bộ lạc đã sai. Các người chịu được điều đó sao?”
Im lặng kéo dài.
Cuối cùng, tộc trưởng lặng lẽ đứng dậy: “Nếu Mộc Thần thật sự đã ngủ yên mãi mãi… thì có lẽ thời đại của ngài đã kết thúc. Nhưng nếu ngài còn sống, ta cần một phép màu.”
Không ai đáp lại.
…
Tộc trưởng bắt đầu bệnh nặng. Vu ngày càng mệt mỏi, gầy rộc đi, không còn là vị Vu uy nghiêm như trước.
Một ngày nọ, ông đứng trước cây cổ mộc, nơi từng là biểu tượng thờ cúng của cả Thảo Nhỉ.
Ông cúi đầu, lẩm bẩm:
“Nếu ngài còn ở đây… xin hãy cho ta một lời. Dù chỉ là gió lay, chim hót, hay một giấc mơ…”
Nhưng gió vẫn thổi nhè nhẹ như mọi khi. Không có gì khác biệt. Không điềm báo. Không phép màu.
Vu lặng lẽ quay lưng bước đi.
Đằng sau ông, cái cây ngàn năm tuổi vẫn đứng đó. Vững chãi, bất động. Nhưng chẳng còn ai tin rằng bên trong thân cây ấy là một Mộc Thần từng linh thiêng.
…
Sau thời gian dài ẩn mình trong giấc ngủ dưỡng thương, cơ thể già cỗi của Mộc Thần cuối cùng đã tới giới hạn cuối cùng.
Không phải vì cơn đau hay tổn hại nào thúc ép.
Mà là vì cánh cửa Thần giới thứ tồn tại hằng ước vọng suốt ngàn năm, cuối cùng cũng đang mở ra trước mặt.
Mộc Thần cảm nhận được nó, mờ ảo như một dòng sông ánh sáng, chảy chậm chạp giữa những tầng trời đang rạn nứt. Không ai nghe thấy tiếng gọi đó, trừ Mộc Thần.
Nhưng con đường tiến vào Thần giới không phải là vinh quang. Nó là thử thách, là độ kiếp. Và với một sinh linh đã tồn tại hàng nghìn năm như Mộc Thần, cái giá phải trả không hề nhỏ.
“Nếu ngươi muốn thăng hoa, hãy hủy bỏ thân thể phàm tục này.”
Đó là quy luật.
Mộc Thần hiểu rõ. Những mạch linh khí dưới lòng đất đang dần khô cạn, sinh lực từ thiên nhiên không còn đủ dồi dào như xưa. Thế nhưng nó không quan tâm nữa. Không thể quan tâm.
Nó chỉ còn một mục tiêu duy nhất: Tích trữ đủ năng lượng để có thể chống lại luồng dư chấn hủy diệt trong quá trình độ kiếp.
Và rồi, điều không ai ngờ tới đã xảy ra.
Khắp toàn bộ vùng lãnh thổ mà Thảo Nhỉ kiểm soát từng bông hoa, từng thân cây, từng phiến đá… tất cả bắt đầu chảy ngược sinh lực về phía trung tâm khu rừng nơi Mộc Thần đang neo giữ bản thể.
Linh lực được hút ngược lại từ mọi nơi, kết tụ lại thành từng sợi khí màu xanh nhạt, dần chuyển sang đen kịt khi đi qua tầng thân cây già nua của Mộc Thần.
Tất cả mọi sinh vật sống trong rừng: cây cỏ, thú rừng, thậm chí con người đều cảm nhận được biến đổi. Nhưng họ không biết, đó là khởi đầu cho một sự diệt vong.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, đại biến bắt đầu.
Cây rừng bắt đầu rụng lá rào rào, không phải theo mùa mà là rụng theo tử khí. Cành cây khô héo, thân gỗ nứt ra, rễ lộ lên khỏi mặt đất. Hoa quả chưa kịp chín đã rụng xuống rồi thối rữa ngay khi chạm đất.
Thú hoang tháo chạy trong vô thức, rồi gục xuống. Chim chóc bay loạn, lông rụng đầy trời. Nước sông đục ngầu, các loài cá nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Mặt đất từ màu nâu chuyển sang xám tro.
Không gian bỗng im phăng phắc.
Rồi đến một khoảnh khắc… như có một làn sóng đen cực mạnh, tỏa ra từ trung tâm khu rừng chỗ Mộc Thần tọa lạc.
Làn sóng ấy lan đi không tiếng động, chậm rãi nhưng không thể ngăn cản, như một cơn thủy triều của sự chết chóc.
Bất cứ thứ gì bị nó lướt qua từ cây, cỏ, đá, côn trùng, chim thú đều chết ngay lập tức.
Cỏ cháy thành bụi, thân cây đổ xuống như bị rút hết nhựa sống, thậm chí có vài nhóm người du mục chưa kịp rút khỏi khu rừng cũng ngã gục, máu mũi máu tai tuôn trào không dứt.
Vài giờ trước nơi đây còn là thiên đường, nơi mà những kẻ đơn độc, những nhóm người rời khỏi các bộ lạc khác mong đến để “định cư” để hy vọng vào một Thảo Nhỉ yên ổn.
Giờ đây, chỉ còn lại một vùng chết. Một cõi hoang tàn, âm u, xám ngắt, im lặng đến rợn người.
Nhưng giữa tất cả khung cảnh như tận thế ấy, ở trung tâm, nơi làn sóng đen mạnh nhất trỗi dậy, một điều lạ thường xuất hiện.
Một thân cây to đến gần 4 mét đường kính, cành lá tỏa rộng như vương miện, tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ màu ngọc lục bảo.
Trên thân cây là vô số bông hoa đủ sắc màu đang nở rộ, và từ các nhánh cây, những trái lớn bằng nắm tay người tỏa hương ngào ngạt lan xa.
Dưới gốc cây là một khoảng đất rực rỡ, cỏ vẫn xanh, đất vẫn mềm, tựa như không hề bị ảnh hưởng bởi làn sóng tử khí bên ngoài.
Một vùng đất sống giữa cõi chết.
Nó chính là Mộc Thần. Nhưng không còn là thần hộ mệnh của Thảo Nhỉ như xưa. Không còn là vị thần bảo vệ con người.
Giờ đây, nó là một thực thể đang tiến vào Thần giới, hút cạn sự sống xung quanh để đổi lấy sự siêu thoát cho bản thân.
Không ai trong bộ lạc biết. Không ai có thể cản được.
Vu và tộc trưởng lúc này vẫn còn ở một khu đất xa trung tâm – nơi chưa bị làn sóng đen chạm tới. Họ chỉ thấy chim bay loạn, thú hoang bỏ chạy về phía họ. Mặt đất thì bắt đầu rạn nứt.
Họ hoảng loạn gọi các tế sư. Họ phái người đi dò xét. Nhưng không ai trở về. Bức màn tử khí đã ngăn cản hết thảy.
“Không lẽ… Mộc Thần nổi giận thật sao?”
“Chúng ta đã làm gì sai? Hay… ngài đang trừng phạt ta vì để người rời đi?”
Lúc này, không còn chia rẽ bộ lạc, không còn tranh cãi giữa các nhóm nhỏ… Chỉ còn sự im lặng lạnh lẽo và một câu hỏi treo lơ lửng trong đầu tất cả người Thảo Nhỉ:
“Mộc Thần… có còn là thần của chúng ta nữa không?”
Họ không muốn tin.
Không ai trong số những người sống dưới bóng Mộc Thần từng nghĩ đến một ngày rừng cây không còn che chở, suối nguồn không còn hát vang, hoa lá không còn hé nở.
Thế nhưng điều đó đã xảy ra quá nhanh và quá tàn khốc.
Chỉ sau một khoảnh khắc, những nhóm người sống rải rác ở ngoại vi vùng linh thổ Thảo Nhỉ đã chứng kiến từng lớp cây rừng quằn quại chết đi.
Thú hoang kêu gào chạy trốn trong hỗn loạn, đất đá nứt vỡ như khóc thét, không gian tràn ngập mùi tử khí và sũng một vị chua tanh của thứ gì đó rất giống… sự tận thế.
Họ biết. Họ không còn có thể ở lại.
Những nhóm người nhỏ từng là những gia tộc, bộ tộc phụ, cộng đồng thờ phụng nhỏ lẻ ở xung quanh không hẹn mà cùng đi.
Họ vội vàng thu dọn chút ít lương thực còn sót lại, mang theo trẻ con và người già, rồi rời đi. Những người thanh niên trai tráng bước trước, mang theo vũ khí mộc mạc, ánh mắt vẫn còn phản chiếu sự đau đớn xen lẫn sợ hãi.
Phía sau họ, những người mẹ quấn khăn choàng, ẵm theo con nhỏ vòng qua những gốc cây cháy đen còn bốc khói, tránh né xác động vật phình trướng bị khí độc làm hư hoại.
Không ai còn đủ can đảm nhìn lại.
…
“Tộc trưởng có đi không?” Một người đàn ông trung niên hỏi nhỏ khi nhóm của anh ta dừng lại nghỉ bên một dòng suối nhỏ cạn gần trơ đáy.
“Không.” Một người khác lắc đầu: “Ông ấy vẫn ở lại tiếp tục quan sát Mộc Thần. Cả Vu cũng thế.”
“Điên rồi.” Người đầu tiên giật mình quát lớn: “Bọn họ nghĩ Mộc Thần sẽ thành công sao?”
Không ai trả lời. Mấy người lặng lẽ đưa tay lên ngực, làm dấu của tín ngưỡng cũ, một thói quen mà chính họ cũng không hiểu vì sao còn giữ.
…
Dọc đường đi, từng nhóm tị nạn bắt đầu nhập lại với nhau.
Ban đầu là vài chục người, rồi hàng trăm. Họ đi lặng lẽ như một dòng sông âm thầm chảy khỏi nguồn, không náo động, không bị thương, vì họ đã khóc cạn nước mắt từ trước đó rồi.
Người dẫn đường là một phụ nữ trẻ, tên là Naru từng là người đứng đầu một nhóm trồng cây nhỏ phía nam bộ lạc Thảo Nhỉ. Cô không có quyền lực hay danh tiếng, chỉ có một đôi mắt luôn nhìn xa và một lòng tin sắt đá rằng có nơi khác để bắt đầu lại.
“Theo dấu Mo, tìm tới Lạc Việt.” Naru nói với mọi người, lần thứ bao nhiêu không ai nhớ.
Mo đã rời đi được vài tháng, nhưng bây giờ, cái tên Mo đã trở thành tín hiệu, là hy vọng, là niềm tin mỏng manh duy nhất còn sót lại.
…
tấu chương xong