Chương 336 : Thức Tỉnh
Khi cuộc chiến giữa liên minh của Kai The và bộ lạc Tần Quân nổ ra ở phía Bắc, tại các vùng đất còn lại, khói lửa cũng âm ỉ cháy lên từng cụm.
Đó không phải là một cuộc chiến duy nhất. Thời đại này đã chín mùi cho những xáo trộn.
Ở phía Nam, nơi đất đai màu mỡ trải dài qua hàng trăm dặm, bộ lạc Thảo Nhỉ từng là một biểu tượng hòa bình và đông dân nhất trong năm đại tộc.
Người Thảo Nhỉ không sống để chiến đấu, họ sống để gieo trồng, để ca hát, để hòa hợp với rừng rậm và thiên nhiên.
Dân số của họ từng vượt xa Tần Quân hay thậm chí gấp tám lần Lạc Việt nếu chỉ tính số tộc nhân gốc.
Nhưng chính vì không đụng đến chiến tranh, nên họ cũng chưa từng chuẩn bị cho những cú đánh vào lòng tin, những cú đánh đến từ bên trong.
Mo – một trong những thanh niên trẻ tuổi, từng là kỳ vọng của các thế hệ mới đã chọn rời bỏ bộ lạc. Dẫn đến gần 1/3 tộc nhân cùng rầm rì rồi rời theo từ từ, hướng về phía Lạc Việt với lời hứa tìm một chân trời khác.
Không ai nghĩ Mo sẽ dám làm vậy. Không ai nghĩ một cuộc “di dân tự nguyện” lại diễn ra trong bộ lạc vốn luôn đồng lòng như cây rừng. Nhưng Mo đã làm. Và cơn rạn nứt cũng bắt đầu từ đó.
Cái mất không chỉ là nhân lực, mà còn là đức tin.
Rừng cây quanh bộ lạc dần thưa tiếng gọi. Lũ chim không còn bay về theo mùa. Những cây linh mọc dọc theo bờ suối cổ không còn phát sáng khi trời chạng vạng.
Và ở chính giữa bộ lạc Thảo Nhỉ trong khu rừng thiêng – Mộc Thần bỗng rùng mình.
Cây cổ thụ ấy cao hàng trăm mét, rễ của nó vươn sâu xuống lòng đất, ăn vào từng mạch suối, ôm chặt các phiến đá cổ xưa. Những nhánh cây to bằng cả con đường, vươn dài như những con rồng gỗ ngủ yên trong không trung.
Mộc Thần là vị thần hộ mệnh tối cao của Thảo Nhỉ, kẻ đã bảo vệ vùng đất này qua hàng thiên niên kỷ. Nó không cần di chuyển.
Sức mạnh của nó là một cột trụ giữa trời và đất. Một sinh thể bán thần chỉ còn cách Thần giới một tấc mong manh.
Suốt bao thế hệ, Mộc Thần chưa từng lên tiếng. Chỉ những Vu già cổ nhất mới đôi khi nghe thấy tiếng vọng trong cơn mộng mị, và đó cũng chỉ là lời nhắn rời rạc, giống như gió thổi qua kẽ lá.
Nhưng giờ đây, khi những đứa trẻ của mình rời đi, khi những tế lễ trở nên thưa thớt, khi lòng người không còn gửi gắm vào nguồn cội nữa, thì Mộc Thần… tỉnh giấc.
Tiếng nứt vang vọng trong khu rừng thiêng như sấm rền.
Cành lá rung chuyển. Các gốc cây cổ đại đồng loạt rít lên từng đợt. Rồi, trong một khoảnh khắc, từng khối gỗ lớn bắt đầu sụp xuống, không phải vì thời gian, mà như thể bị chính Mộc Thần hất tung chúng vậy.
Người dân Thảo Nhỉ hoảng loạn. Họ quỳ xuống giữa khu đất nghi lễ, nơi Mộc Thần trụ vững suốt bao đời.
Nhưng khi gốc cây khổng lồ tưởng chừng như sắp đè bẹp những người tộc nhân ở dưới, thì điều kỳ lạ đã xảy ra.
Từ thân thể của Mộc Thần, hàng trăm cành cây mới vươn ra như tay của một vị thần khổng lồ. Chúng đỡ lấy toàn bộ những vật thể đang rơi, nhẹ nhàng đẩy chúng sang hai bên như thể sợ làm vỡ món đồ thủy tinh.
Không ai bị thương. Không một ai bị tổn hại, chỉ có gió rừng nổi lên, như giận dữ, như phán xét.
Rồi một giọng nói vang lên, không qua miệng, không qua tai, mà qua lòng đất, qua nước suối, qua tiếng xào xạc của lá cây mang theo sự cổ xưa:
“Tại sao các ngươi lặng lẽ rời bỏ?”
Vu già cùng tộc trưởng lúc ấy đang quỳ phía trước, mồ hôi túa ra như vừa tắm xong.
Cả hai đều là những người kính ngưỡng Mộc Thần hơn cả chính mạng sống. Nhưng giờ đây, giọng nói ấy không còn là linh thiêng nữa mà là sự chất vấn. Là nỗi thất vọng, nhưng cũng là sự đau buốt.
Tộc trưởng cố gắng giải thích. Rằng đó là nguyện vọng của một số tộc nhân, rằng họ vẫn còn yêu quý bộ lạc, chỉ là muốn tìm nơi hòa hợp hơn với ước mơ…
Nhưng Mộc Thần không trả lời. Sau vài nhịp lá rừng xào xạc, ngài lại chìm vào yên lặng giống như đang suy nghĩ, hay có lẽ đang nghỉ ngơi tiếp tục giấc ngủ kéo dài hàng nghìn năm.
Tộc trưởng và Vu già rời khỏi khu vực linh thiêng, mang theo ánh mắt hoang mang.
Cả hai không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Họ chưa từng chuẩn bị cho một cơn “di dân”.
Trước giờ chỉ có xung đột, có thiên tai, nhưng chưa bao giờ có chuyện tộc nhân tự rời bỏ bộ lạc như vậy. Thế giới quanh họ đang đổi thay, nhưng tâm trí của bộ lạc thì vẫn còn nằm trong chiếc nôi thời cổ.
Và điều khiến họ khiếp sợ hơn là họ không thể ngăn chặn làn sóng này. Gửi quân truy đuổi ư? Vô ích.
Những người rời đi là những người mang theo lương thực, dụng cụ, và cả quyết tâm. Còn những người ở lại hầu hết là già yếu, trẻ nhỏ, hay những kẻ vẫn còn ngần ngại thay đổi.
Gửi người đi đánh chẳng khác nào bắt một đứa bé tay không đối đầu với người lớn cầm rìu.
Họ nhìn về rìa rừng nơi mấy tháng trước, Mo đã rời đi. Hàng cỏ vẫn chưa mọc lại. Vệt chân vẫn còn đó, như một vết thương không lành.
Và Mộc Thần – bức tường cuối cùng ngăn họ khỏi bị xâm chiếm, giờ đây cũng đã bắt đầu… thức tỉnh.
Tộc trưởng thở dài. Nếu không có Mộc Thần, bộ lạc Thảo Nhỉ chẳng khác nào con cừu đã bị cạo sạch lông, bị buộc hai chân chờ người tới mần thịt.
Nhưng giờ thì ngay cả thần… cũng đang rút nhựa sống từ chính họ để tồn tại. Một sự thật đau đớn mà chẳng ai dám nói thành lời.
Ánh sáng ban mai rọi xuống rừng Thảo Nhỉ không còn lung linh như trước.
Những tán cây cổ thụ rậm rạp vẫn đan nhau như một vòm trời xanh mướt, nhưng khí sắc trong lành ngày nào dường như đã đổi thay. Không còn là cảm giác được che chở, mà là sự ngột ngạt, nặng nề của một điều gì đó đang vỡ ra từng mảng một.
Vu đứng trước điện tế, nơi xưa kia từng được xem là linh thiêng nhất bộ lạc.
Trước mặt lão, chỉ còn lác đác vài đứa trẻ được đưa tới học những bài cầu an, trong khi phụ thân và mẫu thân của chúng đã rời khỏi bộ lạc đi nhặt trái cây.
Lão vu già nghiêng đầu, chăm chú nghe tiếng gió. Nhưng gió hôm nay cũng lạ, nó không mang theo tiếng thì thầm của Mộc Thần như những năm tháng trước.
Trái lại, nó như mang theo những lời thì thào đầy ngờ vực.
Lão nhớ lại lời của Mo: “Chúng ta đang quỳ gối trước cái cây khô này, trong khi ngoài kia là cả thế giới đang thay đổi!”
Ngày đó, Mo chỉ mang theo một bọc nhỏ, một cái gậy, và 30 người thanh niên. Họ lặng lẽ băng qua rừng, đi về hướng có ánh sáng mặt trời mọc.
Ban đầu ai cũng nghĩ Mo bị tâm thần, hoặc bị tà linh dụ dỗ. Nhưng chỉ trong vòng bốn mươi ngày sau, đã có thêm hơn trăm người rời đi theo dấu chân ấy.
Họ không gây sự, không nổi loạn, chỉ lặng lẽ biến mất một đêm ngủ dậy là không còn thấy đâu.
Tộc trưởng Ramu khi ấy chỉ cười nhạt: “Kẻ yếu lòng thì để họ đi. Rừng này không giữ kẻ không trung thành.”
Nhưng hôm nay, khi một nhóm dựng lều tuyên bố muốn dọn đi vì “thần không còn đáp lời” thì nụ cười đó đã không còn hiện trên mặt ông.
…
“Chúng tôi từng thấy rễ cây tự dịch chuyển để cứu mạng một người rơi xuống hố. Giờ sao ngay cả lời cầu khẩn giữa hạn hán cũng không có mưa?”
Một trưởng nhóm trồng nấm gằn giọng trong cuộc họp sáng nay.
“Hay Mộc Thần đã từ bỏ chúng ta?”
“Mộc Thần chưa từng lên tiếng thật sự. Đó chỉ là ảo tưởng mà các người thêu dệt lên để điều khiển bộ lạc.”
“Mộc Thần đang ngủ, chỉ cần chờ thêm thời gian.” Vu phản bác, nhưng giọng lão cũng không còn quả quyết như trước.
Tiếng cãi vã nổ ra khắp nơi.
Một vài nhóm lao động rừng quyết định dựng trại riêng ở gần bìa rừng. Họ vẫn nói là “tạm thời” nhưng ai cũng biết cái “tạm” đó có thể kéo dài mãi mãi hoặc biến thành một cộng đồng mới.
Chẳng ai còn tin vào lời tộc trưởng nữa.
Thậm chí một nhóm thầy thuốc, từng là cánh tay phải của Vu, đã mang theo hòm dược liệu rời khỏi khu vực chính.
…
Trong lúc ấy, Vu đi băng qua khu rừng thiêng. Ông đi một mình. Không người hộ tống, không vật tế, chỉ có một cành lá linh thảo cắm sau tai.
Ông dừng lại ở gốc cây thiêng. Đây là nơi đã từng “nói chuyện” với ông trong suốt bốn mươi năm. Nhưng bây giờ, cành lá trên thân cây úa đi, và thân cây bỗng mọc ra những khối nấm lạ.
“Mộc Thần… nếu ngài còn hiện diện, xin hãy đáp lời tôi…”
Vu đặt tay lên vỏ cây, nhắm mắt. Nhưng lần này, chẳng có gì cả. Không có ánh sáng trong tâm trí, không có tiếng gió thì thầm trong lòng. Chỉ có nhịp đập tim dồn dập và cảm giác trống rỗng.
Khi ông mở mắt, chỉ thấy một bầy sóc rừng đang gặm nhấm quả dưới đất. Mọi thứ vẫn sống nhưng sống theo cách tự nhiên, không còn thần thánh.
…
Buổi tối hôm đó, đống lửa giữa quảng trường bộ lạc chỉ cháy nhỏ, không còn sáng bừng như những buổi lễ trước kia. Ramu ngồi im, mắt nhìn đăm đăm vào ánh lửa.
“Chúng ta đã sai ở đâu?” Ông hỏi nhỏ, chỉ đủ để Vu nghe.
Vu lặng thinh một hồi lâu, rồi nói chậm rãi:
“Có thể… là chúng ta đã tin vào một điều quá lâu, đến mức không dám nghĩ đến khả năng nó không còn tồn tại.”
Câu nói đó như tiếng cưa gãy nhánh cuối cùng trên cây cổ thụ. Cái nhìn trong mắt tộc trưởng từ hy vọng chuyển thành trầm mặc.
…
Ngay trong đêm đó, thêm hai nhóm rời đi. Họ không hô hào, không tạo phản, chỉ viết lên tường những dòng chữ bằng than đen:
“Chúng tôi cảm ơn rừng, nhưng rừng đã không còn nghe tiếng gọi.”
“Người đi không phản bội, chỉ đang tìm đường sống.”
Tin đồn nói rằng một số người đã bắt liên lạc với Lạc Việt – bộ lạc phương Nam được đồn đại là thiên đường mới. Một số khác nói rằng họ sẽ tìm tới vùng núi phía Tây, nơi có những hang động và sông ngầm màu ngọc bích.
Dù là đi đâu, thì họ đều cùng một điểm chung: họ không còn tin Thảo Nhỉ là nhà.
…
Sáng hôm sau, tộc trưởng triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. Nhưng chỉ có một nửa các trưởng nhóm tham gia. Ghế trống nhiều hơn ghế đầy. Và những người có mặt, ai cũng nặng nề.
“Ta ra lệnh, từ giờ bất kỳ ai muốn rời đi phải để lại hết tài sản, vật dụng, kiến thức. Chúng ta không thể để họ mang theo cả hồn cốt của bộ lạc.” Ramu nói như đinh đóng cột.
Nhưng ngay lập tức, một người đứng dậy:
“Vậy là ông đã chọn bạo lực.”
Rồi một người khác nói: “Nếu ông sợ mất hết, thì chính ông đang là kẻ gieo rắc chia rẽ, không phải chúng tôi.”
Không ai vỗ tay. Không ai tranh cãi. Chỉ có sự im lặng như gió lặng giữa rừng chết.
Đêm đó, Vu ngồi một mình bên gốc cây già, mắt nhìn lên trời cao, nơi ánh trăng len qua kẽ lá.
Lão thì thầm:
“Nếu ngài Mộc Thần vẫn còn, xin hãy làm một điều… bất cứ điều gì, để giữ họ lại.”
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng những bước chân xa dần trong rừng. Nhẹ, nhưng đầy dứt khoát. Những bước chân rời bỏ tín ngưỡng, rời bỏ cội nguồn – và bắt đầu cho một điều mới.
tấu chương xong