Chương 334 : Chiến Tướng (3)
Garu bước ra chỗ nghỉ ngơi, anh nhìn mặt Mit lạnh lùng. Garu cười đùa:
“Vòng cuối có khó không Mit?”
Mit quay lại nhìn Garu rồi lạnh nhạt đáp: “Rất khó.”
Garu im lặng, anh nhắm mắt tranh thủ nghỉ ngơi.
Mười phút sau.
Garu bước vào trong căn phòng kín, khói thảo dược nhẹ lan ra. Anh hít một hơi sâu, biết rõ ảo giác sắp tới sẽ đánh vào điểm yếu trong tâm hồn.
Và nó đến thật. Cảnh tượng mờ dần hiện ra: một ngôi làng cháy rực, tiếng trẻ con khóc thét, đồng đội anh bị thương nằm la liệt. Một giọng nói vang lên:
“Ngươi chỉ cần bỏ họ lại, đi về phía trước, sẽ có vinh quang. Còn cứu họ, ngươi sẽ chết cùng họ.”
Garu nhìn đồng đội, những gương mặt từng cùng anh đi săn, đi đánh giặc. Anh nhắm mắt, bàn tay siết chặt cán giáo tưởng tượng.
Anh nhớ về những lần Ain nói về Lạc Việt: Chúng ta không chỉ cần mạnh, mà phải khiến mọi người tin tưởng rằng ta đã đủ mạnh để bảo vệ họ.
Anh quay lại, cúi xuống bế một đứa trẻ: “Không. Ta sẽ không bỏ ai lại.”
Ảo giác biến đổi, một con đường hiện ra, đầy bẫy rập, nhưng phía cuối có ánh sáng. Giọng nói lại vang lên, lần này sắc lạnh hơn:
“Cứu chúng và chết, hay bỏ chúng và sống?”
Garu cắn môi đến rớm máu. Anh đặt đứa trẻ xuống, rút giáo, quay lại phía kẻ địch ảo giác, hét lớn một tiếng, lao vào.
Máu, khói, tiếng thép va chạm. Tất cả hòa vào nhau thành cơn bão. Khi Garu gục xuống, ảo giác tan đi.
Anh mở mắt, thở dốc, thấy mình đang nằm trên sàn gỗ, mồ hôi ướt đẫm. Một y tá đưa nước cho anh, nhưng Garu lắc đầu, gượng dậy đứng lên. Anh không nói gì, chỉ nhìn Ain đang đứng trên ban công nhà cây.
Ain trên cao mỉm cười, tiếng hắn trầm thấp vang vọng:
“Garu… hoàn thành.”
Đám đông bên ngoài bùng nổ tiếng hò reo. Tên Garu vang lên khắp nơi.
Mit dù hơi thất vọng bản thân, cũng gượng dậy nở một nụ cười cay đắng nhưng đầy tôn trọng. Anh biết mình đã chiến đấu hết sức, nhưng Garu đã vượt qua anh, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng một ý chí sắt thép.
Suli ở phía sau, cúi đầu hỏi Ain:
“Ngài, ngài chọn ai?”
Ain nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống:
“Không phải ta chọn… họ tự chọn rồi.”
Hắn đứng dậy, ra hiệu cho Rac gõ trống. Tiếng trống vang lên ba hồi dồn dập, báo hiệu kết thúc cuộc thi. Ain cất giọng, vang xa khắp khu huấn luyện:
“Từ hôm nay… Mit chính thức là Chiến Tướng của Lạc Việt!”
Tiếng reo hò vang dậy như sóng thần, rung chuyển cả cánh rừng. Người ta gọi tên Mit, tung mũ, đập tay vào cột, hát vang bài ca bộ lạc.
Mit đứng giữa vòng tròn, mồ hôi còn chảy, máu còn rỉ, anh chẳng biết lý do vì sao mình chiến thắng, nhưng anh phải ăn mừng cái đã.
Garu nhìn cảnh ấy, lòng hoang mang. Ba vòng anh đều hơn Mit, nhưng tại sao lại thất bại? Garu ngẩng đầu nhìn lên cao. Anh thấy…
Ain quay đi, nụ cười nhạt trên môi, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ: bộ lạc Lạc Việt vừa có một chiến tướng mới, và trò chơi quyền lực của hắn lại tiến thêm một bước.
Ở trong căn nhà gỗ, tất cả mọi người đều vô cùng bất ngờ trước quyết định này. Duy chỉ có Dio là mỉm cười, như đã biết trước kết quả.
Nhưng rồi khi nghĩ kỹ lại, tất cả bọn họ như nhận ra gì đó, ai nấy im lặng chờ đợi.
Ain vẫn ngồi đấy, uống trà từ tốn nhưng hắn vẫn âm thầm thu lại những biểu hiện của tất cả những người ngồi ở đây.
Garu sau vài phút cuối cùng cũng bước lên căn nhà gỗ kia.
Nhìn những người trong căn phòng, Garu cảm thấy có một chút xấu hổ, khi trước đó hùng hổ nói mình sẽ chiến thắng, giờ thất bại còn lên đây.
Nhưng Garu buộc phải lên vì lệnh của Ain.
Ain nhìn lướt qua rồi nhấp ngụm trà, rồi nói:
“Ngồi đi.”
Garu bước tới, ngồi xuống chỗ trống. Suli từ sau lưng Ain bước tới định rót trà thì Garu đưa tay cản lại:
“Không cần đâu.”
Rồi Garu tự mình rót trà, nhưng vài người thấy tay Garu có chút run nhẹ, như thể anh đang không bình tĩnh cho lắm.
Suli liếc nhẹ, rồi mỉm cười lùi lại sau lưng Ain.
Chờ cho mọi thứ bình lặng. Ain mới cất giọng hỏi:
“Biết tại sao không?”
Một câu hỏi vu vơ? Một câu hỏi chẳng có điểm đến.
Nhưng ai cũng biết người trả lời là ai.
Garu im lặng giây lát rồi lắc đầu nhìn Ain.
Ain mỉm cười, hắn đặt chén trà xuống, hai tay chắp trước ngực. Hắn nhìn Garu nói rất nhẹ:
“Bởi cậu chưa từng đánh trên đất liền.”
Một câu giải thích rất nhẹ, nhưng trong lòng những người ở đấy là một sóng thần của biển cả.
Nhưng rồi khi bình minh lặng im, bão đã qua, lòng người cũng lặng.
Họ nhận ra đúng là Garu chưa từng thể hiện quá nhiều trên đất liền. Nếu là dưới nước thì Garu là người không thể bị đánh bại. Còn đất liền? Không ai biết kết quả.
Mit ở dưới nước thì chưa biết. Nhưng trên đất liền thì rõ ràng Mit hơn Garu rất nhiều.
Nhưng vài người vẫn tự hỏi: Chỉ bấy nhiêu mà Mit có thể chiến thắng, như vậy có công bằng cho cả hai?
Và Garu cũng như vậy.
Anh nhìn Ain vẫn như mọi lần, anh hỏi:
“Chỉ cần tôi đánh vài trận là được mà.”
Ain lắc đầu, Garu nhăn mặt khó hiểu.
Ain nói:
“Cậu thật sự chỉ muốn nhắm tới cấp độ đó thôi sao?”
Câu nói này lại dậy sóng cho tất cả. Đây là ý gì?
Garu tự hỏi bản thân, lại tự suy diễn để tìm ra ý định thật sự của Ain. Nhưng rồi anh chẳng thể hiểu, đành lắc đầu.
Ain mỉm cười giải đáp:
“Chẳng phải trên Chiến Tướng là cấp Chỉ Huy sao?”
Mọi người trong căn phòng lại bất ngờ, dường như sự kiện thi thố Chiến Tướng này đã lu mờ đi cấp độ cao nhất mà tộc trưởng đặt ra.
Khi cái danh này vang lên, những người như Ry, Garu, Tel đều thở gấp.
Bởi đây là thứ cấp độ mà họ mơ còn chưa từng dám mơ tới. Thứ quyền lực thứ hai sau tộc trưởng. Ai mà không ham cho được.
Nhưng việc lên Chiến Tướng đã rất khó rồi. Chỉ Huy còn khó cỡ nào nữa chứ?
Garu ngồi im, ánh mắt chăm chú nhìn tách trà đã nguội trong tay Ain. Hơi nóng của buổi chiều dường như bị kéo căng bởi bầu không khí trong căn nhà gỗ.
Ngoài kia, tiếng hò reo của dân chúng đã tan hẳn, chỉ còn lại tiếng gió luồn qua tán lá, rì rào như đang cố thì thầm điều gì.
Anh trầm ngâm. Những lời Ain vừa nói ra, như những mũi kim nhọn len lỏi vào tâm trí. Garu đã từng nghĩ mình hiểu Ain, nhưng hóa ra hắn sâu hơn biển, khó đoán hơn cả những kẻ ngoài kia.
Anh hít một hơi thật dài. Trong lòng bỗng trào dâng một nỗi sợ. Không phải sợ thất bại, không phải sợ kẻ thù ngoài biên giới, mà là sợ… chính mình. Sợ cái khoảnh khắc khi quyền lực đặt lên vai, con người bắt đầu lạc lối.
Anh đã từng chứng kiến điều đó.
Anh nhớ rõ một buổi sáng nhiều năm trước, trong đội của anh có một kẻ tên là Hạc.
Ban đầu Hạc hiền lành, quyết đoán, anh em ai cũng kính trọng. Nhưng khi Garu bận việc, giao cho Hạc quản một kho vật tư tạm thời, chỉ trong một tháng, Hạc bắt đầu giữ lại phần tốt nhất cho riêng mình.
Lúc bị phát hiện, Hạc quỳ rạp dưới đất van xin. Garu khi ấy là người dẫn nhóm, chính tay trói Hạc lại để giao cho Ain.
Nhưng sau đó, Ain đưa cho Garu một xấp giấy. Trên đó, từng chi tiết, từng lần Hạc lén lút, từng món vật tư thất thoát đều được ghi lại tỉ mỉ hơn bất cứ báo cáo nào Garu điều tra được.
Vậy tại sao Ain không bắt giữ Hạc sớm hơn mà đợi Garu phát hiện ra?
Garu đã hiểu, Ain đang muốn cho anh thấy rằng không có gì có thể qua mắt hắn.
Kể từ hôm đó, Garu mới biết sau lưng Ain còn ít nhất hai đội bí mật, chuyên quan sát từng nhịp thở của bộ lạc. Họ không bao giờ lộ diện, nhưng chính họ giữ cho cái trật tự này không sụp đổ.
Garu rùng mình. Nếu một ngày anh bước lên quyền lực cao hơn, liệu anh có giữ nổi bản thân? Hay rồi cũng như Hạc, để cho những cám dỗ hạ gục?
Anh siết chặt bàn tay.
Quyền lực vô hình nhưng con người mang nó lại là hữu hình.
Ain biết rõ điều đó, nên Ain luôn tách mình ra. Nhà Ain không nằm giữa Thủ Đô. Ain không bao giờ khoe khoang, cũng ít khi xuất hiện trong những buổi họp lớn. Hắn để quyền lực vận hành như một kim tự tháp, còn hắn chỉ là kẻ ngồi trên đỉnh, lặng lẽ ra quyết định cuối cùng.
Ngay cả Ain còn cố né tránh quyền lực, tại sao Garu lại phải lao vào?
Nhưng chính Ain – người mà Garu luôn xem như tấm gương ấy hôm nay lại nói ra những lời này. Là thử thách? Là cạm bẫy? Hay là niềm tin?
Garu cảm thấy tim mình đập mạnh hơn. Rõ ràng anh chưa bao giờ nghĩ đến Chỉ Huy. Anh chỉ muốn được chiến đấu, được bảo vệ đồng đội, được đứng cạnh Ain, vậy là đủ.
Nhưng giờ đây, Ain lại đặt câu hỏi ấy trước mặt anh.
Garu thở dài. Anh không biết. Anh thật sự không biết.
Trong căn phòng gỗ, ánh hoàng hôn rọi qua khe cửa, trải lên sàn một màu vàng nhạt. Không ai nói gì.
Dio vẫn tựa vào vách gỗ, đôi mắt bình thản nhưng sâu thẳm như nhìn thấu Garu.
Rac đứng ở cửa, dáng người vững chãi như một tảng đá, nhưng ánh mắt anh cũng đang dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất của Garu.
Thời gian trôi qua chậm rãi.
Garu cuối cùng chịu thua, anh chẳng nghĩ ra được lý do gì khác, chẳng tìm ra lời đáp chính xác. Anh nuốt khan, khẽ cúi đầu, giọng nói khàn đặc:
“Ý tộc trưởng ra sao? Tôi… không hiểu.”
Ain đặt tách trà xuống, hắn bật cười.
Một tràng cười hiếm hoi, tay vỗ vào đùi một cách thích chí, thậm chí đôi vai hắn còn run nhẹ. Tiếng cười ấy làm mọi người trong phòng sững sờ.
Đã bao lâu rồi? Bao lâu kể từ khi họ thấy Ain cười tươi đến vậy? Một tộc trưởng lạnh lùng, quyết đoán, một người bạn mà Ry hay Dio kính trọng, giờ phút này lại cười như một đứa trẻ.
Nước mắt Ain trào ra, cả nước mũi cũng chảy tèm lem. Eny hoảng hốt chồm tới, dùng khăn lau gấp gáp. Nhưng Ain lại xua tay, như muốn giữ lại khoảnh khắc ấy.
Mất một lúc lâu, hắn mới lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày. Ain ho nhẹ, giọng trầm ấm vang lên:
“Xin lỗi mọi người.”
Ánh mắt hắn trở nên sắc bén trở lại. Hắn nhìn thẳng vào Garu, ánh nhìn như muốn xuyên thấu trái tim anh:
“Trở lại câu hỏi trước…”
Garu ngẩng đầu.
Ain hỏi chậm rãi, từng câu như nhát dao bén ngót:
“Cậu đã bao giờ nghĩ mình đủ sức leo đến cấp bậc đó chưa? Cậu đã tự hỏi bản thân mạnh ở chỗ nào, yếu ở chỗ nào? Trong bộ lạc này, cậu thấy ai có thể hơn mình? Và cậu có từng nghĩ, nếu bây giờ cậu từ bỏ, vài năm nữa có người tốt hơn thay thế… cậu có hối hận vào lúc đó không?”
Hàng loạt câu hỏi vang lên, như một cơn bão cát trong đầu Garu.
Anh muốn trả lời, nhưng cổ họng khô khốc, môi run run. Trong lồng ngực, nhịp tim dồn dập đến mức anh cảm thấy khó thở.
Là sự thật lòng bản thân? Hay một câu trả lời để làm vui tộc trưởng? Hay nên chọn trung lập, né tránh mọi thứ?
Garu không biết.
Anh cúi đầu, hơi thở gấp gáp, lồng ngực phập phồng. Trong mắt anh, những hình ảnh vụn vỡ dồn dập ùa về: cảnh anh em hi sinh, cảnh Ain lặng lẽ đứng trong bóng tối, cảnh chính anh từng gục ngã vì một quyết định sai lầm…
Tất cả cuộn lại thành một cơn sóng dữ, đập thẳng vào tâm trí anh.
tấu chương xong