Chương 333 : Chiến Tướng (2)
Tất cả đều choáng ngợp trước tốt độ hoàn thành này, vỏn vẹn một phút đồng hồ.
Đây là khái niệm gì chứ?
Mit người trước đó cũng mất tận hai phút mới chiến thắng được, mà Mit phải dùng sự hung bạo mới trấn áp được con thú điên. Còn Garu?
Dùng một cách vô cùng nhẹ nhàng, không máu me chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ.
Một vài người mơ hồ nhận ra, phong cách này rất giống tộc trưởng hay sao?
Những tộc nhân mới thì sau giây phút ngơ ngác, họ lập tức bùng nổ hô vang tên Garu, bởi anh đã là mục tiêu hướng tới mới của họ.
Đám đông nổ tung trong tiếng reo hò. Thậm chí một số người không kìm được, nhảy cẫng lên cổ vũ. Ain nhìn cảnh đó, trong mắt lóe lên tia hứng thú. Hai chiến binh, hai cách chiến đấu, cả hai đều đã vượt qua vòng một.
“Được rồi.” Ain lẩm bẩm, đặt tách trà xuống bàn gỗ: “Vòng hai… mới thật sự thú vị.”
Mit lặng im, nhìn đối thủ hoàn thành thử thách, anh siết nhẹ tay, sau đó lại thả lỏng. Mit đứng dậy, bước tới bắt tay chúc mừng Garu.
“Anh làm tốt đấy.”
Garu chỉ lắc đầu, anh đáp: “Không. Tôi còn nhiều điểm chưa tốt.”
Mit không nói gì nữa, anh chỉ nhìn Garu ngồi nghỉ ngơi.
Ain ở trên cao chỉ cười mỉm, còn Ry thì phấn khích như một đứa trẻ. Những người khác thấy biểu cảm này của Ry thì chỉ dám cười khổ.
Tính cách của Ry đã quá quen thuộc rồi, dù chỉ mới quen biết với Ry vài năm, nhưng với những người khác thì cảm nhận thấy dường như họ đã quen biết từ lâu.
Nhìn Ry trưởng thành càng ngày, họ càng vui. Không phải là Mit hay Garu mới là niềm hy vọng, mà người đó là Ry.
Không chỉ mạnh mẽ, Ry còn là một người rất trẻ, tương lai còn rất dài. Thứ Ry còn thiếu là sự chiến thuận.
Nhưng nay sau nhiều ngày học hỏi từ Dio, Ry đã cải thiện rất nhiều.
Bất giác nhiều người nhớ ra Ry còn trẻ mà tộc trưởng của họ – Ain cũng như thế, thậm chí là còn nhỏ hơn Ry một tuổi.
Những suy nghĩ vượt bậc, tài năng dị biệt, sức mạnh không thể đo lường, sự tinh quái và dày dặn trong điều hành bộ lạc đã khiến mọi người quên mất tộc trưởng mình vẫn còn quá trẻ.
Dio nhìn hai người bạn thở dài, nó là người thân cận với Ain nhất. Nên Dio biết một bí mật là Ain đã chọn Chiến Tướng từ lâu, chỉ là hắn muốn thông qua thử thách lần này để xem quyết định của mình đã đúng hay không?
Dio nhìn xuống dưới đầy suy tư.
Sau giờ nghỉ ngắn, vòng hai bắt đầu. Mit được phát lệnh triệu tập tổ đội mười người, tất cả là tân binh mới, gương mặt lấm lem, tay cầm vũ khí thô sơ.
Những đứa trẻ này chính là tương lai của bộ lạc, dù có chuẩn bị ra sau thì khi bắt đầu nhiệm vụ chúng vẫn sẽ bị căng cứng tâm lý. Và Mit phải dẫn dắt chúng đúng hướng.
Mit hít sâu, anh phải dẫn họ vượt qua một chiến trường giả lập đầy bẫy rập và kẻ địch phục kích. Âm thanh trống dồn dập, khói từ những bình đất nung được đốt lan ra, khiến tầm nhìn hạn chế.
Mit ra hiệu giữ đội hình chữ V, hai người đi trước dò đường, ba người áp sát hai cánh, bốn người đi giữa bảo vệ trung tâm. Anh tự mình dẫn đầu, tay cầm giáo tre.
Bước chân họ giẫm lên lá khô, tiếng răng rắc vang khắp nơi. Bỗng từ bụi rậm, hai hình nhân gỗ lao ra, cầm giáo đâm. Mit xoay người, đâm trả, một tân binh khác hét lên khi bị trượt chân rơi vào hố bẫy, Mit lao tới kéo anh ta lên, tránh mũi giáo sượt qua.
“Tiến chậm thôi! Cẩn thận từng bước!” Mit quát.
Anh đảo mắt tìm đường, phát hiện một tấm lưới ngụy trang, liền ra hiệu vòng tránh. Nhưng khi họ vừa chuyển hướng, những tiếng còi chói tai vang lên, ba kẻ địch giả lao tới từ bên phải.
Mit xoay giáo đỡ, ra lệnh hai tân binh chặn hậu, còn anh đẩy mạnh một kẻ ngã vào bẫy cọc tre. Tên đó kêu “ối” một tiếng, khói màu bốc lên báo hiệu bị loại.
Cả đội thở hổn hển, nhưng còn đường dài phía trước.
Mit dần cảm nhận áp lực không chỉ từ chiến trường mà từ chính ánh mắt của Ain và Garu đang theo dõi. Anh phải giữ bình tĩnh, không được để một người nào khác bị loại nữa.
Nhưng những tiếng rít của cung tên giả vang lên, một tân binh trúng vào vai, khói xanh bốc ra, cậu ta bị loại. Mit nghiến răng, nhưng không quay lại, kéo đội đi tiếp.
Cuối cùng, họ thấy lá cờ đỏ ở phía xa, mục tiêu hoàn thành. Mit hô lớn: “Tăng tốc!”
Cả đội lao về phía trước, tiếng thở dốc hòa vào tiếng hò reo. Khi họ chạm vào cờ, Mit ngã quỵ xuống đất, hai mắt hoa lên vì mệt mỏi. Nhưng vòng này đã qua, dù mất một người, anh vẫn hoàn thành.
Chỉ là Mit cảm thấy vẫn chưa hoàn hảo, anh thở dài ngước nhìn lên cao.
Nơi Ain đang quan sát mình, không chỉ tộc trưởng mà còn những tộc nhân khác.
…
Sau mười phút nghỉ ngơi, Mit đứng dậy.
Vòng ba mới thực sự là thử thách.
Mit được đưa vào một căn phòng kín, thảo dược gây ảo giác đã được đốt trong bình nhỏ.
Trong cơn mơ hồ, anh thấy mình đứng trên một chiến trường hoang tàn, bên cạnh là đồng đội bị thương, phía trước là kẻ địch đang lao tới.
Phía sau là bộ lạc, là những người anh yêu, là những đồng nghiệp, anh em thân thiết.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Bỏ lại mọi thứ, tiến lên chặn kẻ địch hoặc quay lại che chở cho những người phía sau.”
Mit run người, tim đập dồn dập. Những khuôn mặt quen thuộc hiện ra: Ry, Garu, Ain… Họ nhìn anh, chờ đợi câu trả lời. Mit chẳng thể quyết định, anh chìm trong những dòng suy nghĩ của mình.
Mit quỳ xuống, ôm lấy một đứa trẻ đang khóc, mắt đỏ hoe: “Tôi… không bỏ mặc ai được.”
Anh gào lên, đôi mắt trắng dã, xông tới chặn kẻ địch ảo giác, dù biết rằng nhiệm vụ sẽ thất bại.
Cơn ảo giác tan dần, Mit nằm trên sàn gỗ, thở dốc, nước mắt chảy dài.
Ain ngồi dựa lưng vào ghế cao, nhìn xuống với ánh mắt khó hiểu. Hắn lẩm bẩm: “Một trái tim mạnh mẽ… nhưng liệu đã đủ chưa?”
Đám đông bên ngoài vẫn chờ đợi kết quả, họ hò reo gọi tên Mit.
Ain chắp tay sau lưng, ánh mắt hướng về phía ánh nắng rực rỡ. Trận đấu này không chỉ chọn ra một Chiến Tướng. Nó còn đang thử thách cả niềm tin của một bộ lạc.
Tiếng gió thổi mạnh hơn, ánh nắng tà đỏ rực phủ lên toàn bộ khu Huấn Luyện.
Mit đã được dìu ra khỏi khu vực ảo giác, cơ thể anh như rã rời, mồ hôi và máu lẫn vào nhau, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng, đôi tay siết chặt, như thể muốn nói: Tôi vẫn còn sống, tôi vẫn chưa thua.
Nhưng với những tinh anh bộ lạc thì họ đã biết giây phút thốt ra câu nói kia, Mit đã thất bại. Họ tiếc nhưng hiểu đó là quyết định của Mit, không ai trách, ngay cả họ khi rơi vào hoàn cảnh đó chưa chắc là chọn phương án còn lại.
Đám tộc nhân xung quanh reo hò, nhưng sự im lặng nặng nề xuất hiện khi Ain giơ tay ra hiệu.
Hắn quay đầu, ánh mắt đăm chiêu:
“Garu.”
Một tiếng đáp ngắn gọn vang lên phía sau.
Garu từ từ đứng dậy, bước đi, từng bước chân nặng nề nhưng chắc chắn. Ánh mắt anh không dừng ở đám đông đang hò reo, cũng không nhìn Mit đang được y tá dìu đi, mà nhìn thẳng về phía vòng tròn đấu.
Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu, một cơ hội để chứng minh bản thân không chỉ là một chiến binh giao thương, mà là một Chiến Tướng thực thụ.
Ry ở trên nhà gỗ, hai tay nắm chặt lan can, ánh mắt rực nhìn thân ảnh phía dưới.
Ain nhìn vậy chỉ cười, nói: “Muốn xuống thi đấu không?”
Ry ngay tức khắc muốn thốt lên: “Muố….không.” Chỉ là Ry như nghĩ ra gì mà thay đổi lời đáp.
Những người ở trong căn nhà gỗ ấy, chỉ hơi trầm lặng suy nghĩ. Ain nghe xong chỉ im lặng thở dài. Nếu Ry quyết đoán một chút là được rồi…
Ain nhìn xuống phía dưới sân.
Garu đã bắt đầu vòng 2.
Anh dẫn mười tân binh bước vào chiến trường giả lập. Khói mờ giăng lối, tiếng còi lảnh lót báo hiệu kẻ địch đang ẩn nấp.
Garu không vội đi, anh ra hiệu cho cả đội quỳ xuống, tai áp sát đất nghe tiếng động. Một tân binh há hốc mồm, nhưng Garu chỉ thì thầm:
“Phía bên phải, có ba… không, bốn kẻ phục kích. Chúng ta sẽ vòng qua trái. Tránh gây ra tiếng động.”
Đám tân binh gật đầu, chậm rãi bò đi từng bước, thậm chí có đứa căng thẳng đến nổi quên cả việc thở, phải nhờ Garu khều nó mới chịu thở một hơi nhẹ.
Đội hình di chuyển chậm rãi, từng bước như những bóng ma. Nhưng khi một mũi tên giả xé gió bất ngờ lao tới sau bụi rậm, Garu đã dùng giáo gạt ra, rồi phóng mạnh về phía bụi rậm. Một tiếng “ối” vang lên, khói màu bốc ra – một kẻ địch bị loại.
“Tiếp tục.” Garu hạ giọng. Nhưng anh không kịp thấy biểu cảm của đám trẻ, chúng không ngờ chiến trường giả lại có nhiều thứ bất ngờ như vậy.
Nhưng chỉ huy hiện tại của mình lại hóa giải vô cùng đơn giản. Một số đứa thì lộ ra đôi mắt lấp lánh nhìn Garu, một số thì thầm với chính mình những điều gì đó.
Ở trên, Sol nhìn xuống phía dưới, con bé phấn khích mỗi lần Garu vượt qua thử thách, con bé lại run rẩy khi thấy bẫy nằm khuất khỏi tầm nhìn của Garu. Chắc hẳn con bé đã rất thích Garu, nhưng không phải là tình cảm nam nữ, mà trong mắt ấy hiện lên là tình cảm cha con.
Garu lại dẫn cả đội len lỏi qua những bẫy dây, bẫy hố. Mỗi khi phát hiện bẫy, anh không phá mà dùng chính bẫy đó để đánh lạc hướng kẻ địch.
Một lần, anh cố tình dẫm nhẹ vào bẫy còi, tiếng hú vang lên, kẻ địch tưởng đội hình đã lọt vào, lao ra.
Garu ra hiệu, cả đội đồng loạt phục kích ngược lại, hạ gục cả năm kẻ.
Không một tân binh nào bị loại. Khi họ nhìn thấy lá cờ đỏ, ánh mắt ai cũng long lanh. Garu mỉm cười nhẹ, vỗ vai một người tân binh:
“Chạy hết tốc lực. Ta theo sau.”
Cả đội lao vút lên, cờ đỏ bị giật khỏi cọc, tiếng trống vang lên báo hiệu hoàn thành.
Garu vẫn giữ nụ cười bình thản, nhưng trong mắt anh ánh lên niềm kiêu hãnh.
Vòng 2 – hoàn thành.
tấu chương xong