Chương 331 : Dai Dẳng
Đêm vẫn còn dài, nhưng Ain thì vẫn thức.
Hắn ngồi một mình trong căn phòng gỗ, đôi tay chống cằm, ánh mắt xa xăm như đang nhìn xuyên qua những dãy núi.
Căn phòng chỉ còn ánh đèn dầu leo lét, nhưng Ain lại nghe thấy rõ mồn một những âm thanh vọng về từ biên giới, dù nó cách đây cả mấy trăm km: tiếng hò hét, tiếng tù và, tiếng gươm giáo va chạm.
(tưởng tượng đấy, chứ làm sao nghe được ở khoảng cách như vậy)
Hắn bật cười khẽ, giọng nói như tự thì thầm với chính mình:
“Cứ đánh đi… đánh nữa đi… đánh đến khi hai bên cùng rệu rã.”
Suli đứng sau lưng Ain, tay mát xa vai cho hắn. Nghe Ain nói, cô khẽ rùng mình, dừng tay giây lát nhưng vẫn hỏi:
“Ngài không sợ sao? Nếu một trong hai bộ lạc thắng, họ sẽ tìm tới đây…”
Ain quay đầu, ánh mắt ấy khiến Suli lập tức im bặt. Hắn nói chậm rãi, như giảng dạy:
“Bọn họ thắng ư? Để ta kể cho cô nghe…Khi một bộ lạc thắng, chúng sẽ thương vong nặng nề. Lương thực cạn kiệt. Tinh thần rệu rã.
Còn Lạc Việt thì sao? Chúng ta thì thầm, chúng ta buôn bán, chúng ta làm ra vũ khí.
Lúc đó, chúng sẽ cần ta hơn bao giờ hết. Một bên thì thù hận, một bên thì tham vọng. Đó là mảnh đất tốt nhất cho hạt giống lớn lên.”
Ain bước ra ngoài hiên. Gió đêm thổi tung mái tóc dài đen nhánh của hắn. Suli nhìn Ain, im lặng, đôi mắt cô hiện ra hình trái tim.
…
Dưới kia Quán ăn của Sopa vẫn đông đúc như mọi lần. Kẻ ra người vào, đủ thứ lời đồn thổi đang được trao đổi. Tất cả những người ở đó nghe thấy rõ giọng một gã lữ khách:
“Các người không biết sao? Ở biên giới Kai The, tôi tận mắt thấy tên thủ lĩnh Tần Quân… mất một cánh tay và một chân! Thế mà vẫn cố chiến đấu. Điên rồ!”
Rồi một giọng khác xen vào:
“Thật không? Còn tôi thì nghe đồn Ala một nữ chiến binh của họ lại là nội gián. Bị chính đồng đội xử tử ngay giữa trận. Tàn nhẫn quá!”
“Đó là chiến tranh!” Một người già gằn giọng: “Các cậu trẻ à, chiến tranh chẳng bao giờ công bằng. Mà nghe đâu, tất cả chỉ vì… vũ khí của Lạc Việt.”
Nếu Ain nghe được, hắn sẽ nhắm mắt lại, cảm nhận từng chữ như mật ngọt. Những lời đồn ấy chính là thứ hắn cần. Đôi khi, không phải chiến thắng trên chiến trường mới là thành công lớn nhất, mà là chiến thắng trong lòng người.
…
Sáng hôm sau, Duyên triệu tập một cuộc họp bí mật với đội Phán Quyết và Phản Giác. Căn phòng nhỏ trong rừng ngột ngạt, nhưng ánh mắt từng người đều sắc lạnh.
Nue khoanh tay, gật gù:
“Thông tin từ phía Kai The báo về. Tộc trưởng Kai The đã phái một nhóm người bắt đầu tìm đường tới Lạc Việt hỏi mua vũ khí.”
Một người khác cười khẩy:
“Phía Tần Quân cũng vậy. Họ bị chặn đường biên, nhưng vẫn có vài kẻ tìm được lối tắt. Ai cũng muốn thứ chúng ta làm ra.”
Duyên ngả người ra ghế, ánh mắt lóe sáng:
“Thế thì mở rộng ra. Nue, đưa người của cô tới chặn đường, nhưng không phải để giết. Chỉ để ép chúng phải trả giá cao hơn. Vũ khí không rẻ. Máu của bọn chúng đáng giá hơn vàng.”
Mọi người đồng loạt gật đầu. Họ hiểu rõ vai trò của mình trong kế hoạch lớn. Lạc Việt không cần một đội quân đông đảo. Họ cần những bàn tay trong bóng tối, khéo léo gieo rắc hỗn loạn.
…
Chiều xuống, Ain một mình cưỡi Bạch Mã ra khỏi Lạc Việt. Hắn muốn tới những khu di dân để xem mọi thứ.
Trên đường đi, hắn gặp những người dân rách rưới, mặt mày hốc hác, lũ trẻ con ôm bụng đói meo. Họ ngước nhìn Ain với đôi mắt vừa sợ hãi vừa hi vọng. Một người đàn bà run rẩy hỏi:
“Ngài… ngài có phải là người Lạc Việt? Nơi đó… có thật sự an toàn không?”
Ain xuống ngựa, đặt tay lên vai bà ta, ánh mắt tràn đầy sự điềm tĩnh:
“An toàn hơn bất kỳ nơi nào khác. Nếu ngươi muốn, hãy đi về hướng mặt trời lặn. Hãy nói với lính gác ở đó rằng Ain cho phép.”
Người đàn bà òa khóc, quỳ xuống tạ ơn. Ain chỉ mỉm cười nhạt rồi tiếp tục lên ngựa. Hắn biết, những kẻ như bà ta sẽ mang câu chuyện này đi khắp nơi. Và cứ thế, cái tên Lạc Việt sẽ khắc sâu hơn vào trí nhớ của tất cả.
…
Đêm đó Ain đã tới căn cứ ẩn số 49, vừa kịp lúc trời đổ mưa. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái lá, hòa cùng tiếng lửa lò rèn nổ lách tách trong đêm.
Không khí trong căn hầm dưới đất đầy ẩm ướt, cũng may là còn những bó đuốc khiến Ain lại cảm thấy dễ chịu.
Ain mở cửa.
Bên trong căn phòng lớn, các thành viên của Phán Quyết và Phản Giác đã ngồi đợi sẵn. Duyên đứng nhìn Ain, ánh mắt cô như đang dò xét được một thứ gì đó mờ ám trên người anh.
Vô Diện vẫn với nụ cười quái dị trên môi, cất tiếng trước:
“Tin mới nhất từ phía nam. Đám người trong hai mươi bộ lạc nhỏ đã bắt đầu quấy phá mạnh hơn. Chúng không chỉ tấn công biên giới Tần Quân mà còn đánh sâu vào trong vài kilomet, thậm chí là còn nhắm tới kho lương thực ít ỏi.”
Ain gật đầu, giọng trầm thấp:
“Chúng đã có đủ vũ khí chưa?”
“Đủ để khiến hai bên mất ăn mất ngủ.” Nue đáp, tay xòe quạt giấy che nửa mặt, giọng vui sướng: “Chúng không biết ai cung cấp. Chúng chỉ biết đó là vũ khí của Lạc Việt.”
Căn phòng im lặng một lúc. Một kẻ trẻ tuổi ngồi bên cạnh lên tiếng, giọng ngập ngừng:
“Nhưng… ngài không sợ sao? Một ngày nào đó, cả Tần Quân và Kai The sẽ hợp lại để đối phó với chúng ta?”
Ain cười nhẹ, ánh mắt sắc như dao:
“Chúng không đủ sức. Ngươi quên rồi sao? Chúng ta không cần đánh trực diện. Chúng ta chỉ cần bơm thêm chút máu vào vết thương của chúng. Đến khi chúng yếu đi, Lạc Việt sẽ như dao cắt khoai đã chín.”
Hắn đứng dậy, bước tới cửa nhìn ra ngoài.
Mưa vẫn rơi, ánh đèn trong quán ăn của Sopa vẫn sáng rực.
Ở đó, từng nhóm người mới đến đang xì xào bàn tán. Một số kể về chiến trường khốc liệt, số khác thì rỉ tai nhau về “những cây cung ma thuật của Lạc Việt.” Tất cả đều nằm trong toan tính của Ain.
Duyên tiến lại gần, thì thầm:
“Tộc trưởng có định can thiệp sâu hơn không? Chẳng hạn… cử Vô Diện tới Kai The lần nữa?”
Ain nhắm mắt vài giây, rồi lắc đầu:
“Chưa cần. Mỗi bước đi quá nhanh sẽ tự làm hỏng bàn cờ. Giờ cứ để cho hai con hổ kia cắn nhau tiếp đã. Chúng ta chỉ cần tiếp tế… đúng lúc.”
Nue xen vào, giọng thích thú:
“Tôi có thể cho người đẩy mạnh tin đồn. Rằng Lạc Việt chuẩn bị bán một loại vũ khí mới, chỉ bán cho ai trả giá cao nhất.”
Ain quay lại, đôi mắt hắn lóe lên một tia hứng thú:
“Làm đi. Nhưng đừng quá lộ liễu. Hãy để họ tự tưởng tượng ra cái gì đó đáng sợ hơn vũ khí chúng ta đang có. Con người rất dễ sợ thứ mà họ không biết rõ.”
“À, mà nhớ cho chúng vũ khí đổi lại phải cho chúng ta độc quyền khai thác tài nguyên ở Kai The. Ta muốn nguồn đá vôi phải về bộ lạc càng sớm càng tốt.“ Ain ngoái lại nói nốt rồi rời đi.
Nue thì mỉm cười vui vẻ. Duyên có vẻ hậm hực. Vô Diện vẫn như mọi lần chẳng nói gì. Mấy người còn lại nhanh chóng rời đi, ở lại với ba kẻ này có khi họ điên mất.
…
Sáng hôm sau.
Ain cùng Suli rời khỏi nhà, đi thẳng tới khu Chế Tác.
Những mũi tên thép, những thanh lao ngắn, những tấm giáp làm từ gỗ tất cả đều được xếp gọn gàng. Những thứ vừa rẻ, vừa dễ làm, vừa ít nguyên liệu, vừa lời cao.
Một nhóm thợ đang mài mũi lao, rèn mũi tên, tiếng búa vang vọng trong không gian.
Ain dừng lại trước một cây cung đặc biệt. Cây cung này vốn thuộc về một thủ lĩnh của Tần Quân, bị thu lại trong một cuộc đột kích.
Hắn cầm lên, kéo thử dây cung. Âm thanh căng mảnh vang lên khiến mọi người xung quanh đều quay đầu nhìn. Ain mỉm cười, vuốt nhẹ lớp gỗ mịn:
“Đây… chính là mồi nhử hoàn hảo.”
Một ý tưởng lóe lên trong đầu Ain. Hắn quay sang Duyên:
“Gửi vài cây cung như thế này tới chỗ chiến trưởng kia. Nhưng không phải cho không. Hãy trao chúng cho một nhóm bộ lạc nhỏ và yêu cầu họ đổi lấy… thức ăn.”
Suli thoáng sững người:
“Thức ăn? Sao tộc trưởng không yêu cầu vật liệu hay nô lệ?”
Ain lắc đầu, ánh mắt sắc bén:
“Bởi vì thức ăn mới là thứ khan hiếm nhất trong chiến tranh. Và khi chúng ta có thể cung cấp nó, chúng ta mới thật sự nắm cổ họng của tất cả. Vàng bạc chỉ khiến người ta tham lam, còn thức ăn khiến họ sống sót.”
Suli gật đầu, trong mắt ánh lên sự khâm phục. Cô chưa từng thấy ai có thể nhìn xa và sâu như Ain.
…
Chiều cùng ngày, Ain lại đến khu Huấn Luyện.
Những thanh niên mới gia nhập Lạc Việt đang học cách sử dụng cung tên và giáo mác. Tiếng hò hét, tiếng bước chân dậm nhịp vang cả một vùng. Ain khoanh tay đứng nhìn, bên cạnh là một chiến binh già dày dạn kinh nghiệm tên Garu.
“Chúng còn non lắm.” Garu nhận xét, giọng lạnh nhạt: “Nhưng nếu huấn luyện thêm vài tháng, chúng sẽ thành một đội quân tinh nhuệ.”
Ain gật đầu:
“Không cần vội. Ta không cần một đội quân đông đảo ngay bây giờ. Ta chỉ cần những người đủ giỏi để bảo vệ biên giới của Lạc Việt. Còn việc chiến tranh bên ngoài… cứ để cho họ tự làm yếu nhau.”
Garu nhìn Ain, đôi mắt ánh lên tia nghi hoặc:
“Tộc trưởng thật sự muốn chúng ta có thể đứng ngoài mãi sao?”
Ain nhìn về phía chân trời, nơi mây đen đang tụ lại:
“Không. Sẽ có ngày ta phải bước vào. Nhưng ngày đó… ta sẽ là kẻ quyết định kết quả, không phải kẻ bị cuốn vào.”
…
Đêm xuống, Ain trở lại căn phòng của mình.
Hắn mở một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ quý, bên trong là những bản đồ, những mảnh giấy ghi chép và một vật hình vuông lấp lánh ánh xanh – mảnh ghép của thần khí thứ tư. Hắn cầm nó lên, ánh mắt đầy say mê.
Hắn thì thầm: “Thêm một bước nữa thôi… Chỉ cần thêm một chút hỗn loạn, một chút máu nữa, và tất cả sẽ thuộc về ta.”
Ngoài kia, tiếng mưa lại bắt đầu rơi. Gió thổi qua hàng cây, mang theo mùi máu từ phương xa, lại cuốn đi mùi âm mưu từ xa.
Ain nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi bật cười khẽ. Một nụ cười lạnh lẽo vang vọng trong đêm tối, như tiếng gọi của một kẻ sắp bước lên ngai vàng bằng xương máu kẻ khác.
Ở ngoài biên giới, Kai The và Tần Quân vẫn tiếp tục giết chóc, chẳng hay biết rằng phía sau bức màn hỗn loạn, có một kẻ đang ngồi rung đùi, chờ đợi thời cơ.
tấu chương xong