Chương 330 : Chiến Tranh Không Ngừng Diễn Ra
Chiều xuống, kèn chiến lại vang lên. Một đợt tấn công mới của Kai The bắt đầu.
Lần này chúng không xông lên ào ạt như trước, mà tách thành từng tốp nhỏ, liên tục quấy rối hai bên cánh. Vu nhìn ra, nhận ra ngay chiến thuật tiêu hao. Hắn gầm lên:
“Chia đội! Hai bên cánh! Đừng để chúng vòng ra sau!”
Tiếng dậm chân vang lên, từng nhóm chiến binh Tần Quân lao đi. Nhưng Vu biết, càng đánh lâu, càng nguy hiểm.
Bởi hậu cần của họ đã cạn kiệt. Lương thực chẳng còn nhiều, nước uống phải lấy từ những con suối gần đó, nhiều người bị nhiễm bệnh vì uống nước bẩn. Vũ khí thì chẳng còn bao nhiêu, giáo gãy thì nối lại bằng dây da thú, mũi tên gãy thì mài lại cho nhọn.
Đêm ấy, gió thổi mạnh, lều trại rung lên bần bật. Vu ngồi một mình trong lều, trải tấm bản đồ thô sơ ra, nhìn chằm chằm vào những dấu vẽ bằng than đen. Lão tự hỏi:
“Tại sao? Chúng ta đánh vì cái gì? Để rồi mất hết như thế này sao?”
Trong trí nhớ lão, hình ảnh Ala lại hiện về, đôi mắt bình thản nhìn vào cái chết. Rồi đến Mpa kẻ đã chết không kịp nhắm mắt. Rồi đến cựu tộc trưởng, mất xác trong rừng.
Bao nhiêu người, bao nhiêu hy vọng, giờ chỉ còn là những nấm mồ không tên.
Bỗng ngoài kia, tiếng hô hỗn loạn vang lên.
Vu bật dậy, vén lều chạy ra. Trời vừa hửng sáng. Một nhóm người đang kéo lê một chiến binh bị thương nặng. Khi đưa đến gần, Vu sững người – đó là một trong những trinh sát mà lão phái đi thăm dò Kai The từ hai hôm trước.
Trinh sát ấy chỉ còn một cánh tay, máu chảy đầm đìa, nhưng vẫn gào lên qua hơi thở đứt quãng:
“Vu… chúng… chúng đang tập hợp quân lớn… không phải chỉ Kai The… còn cả bọn từ 20 bộ lạc kia… chúng đang kéo tới từ nhiều hướng… mang theo vũ khí lạ… lạ lắm…”
Vu cảm thấy sống lưng lạnh buốt. Lão hỏi dồn: “Bao nhiêu?”
“Không… không đếm nổi… nhưng… ít nhất gấp ba lần chúng ta…”
Người lính ngã gục, đôi mắt mở trừng trừng. Vu đứng như trời trồng.
Vậy là chưa đủ sao? Sau Kai The, giờ lại là 20 bộ lạc nhỏ hợp sức tấn công? Ai đứng sau tất cả chuyện này? Câu trả lời, Vu biết rõ, nhưng lão không dám thừa nhận: Lạc Việt.
Lão quay người, bước vào lều Gat. Ông ta vẫn còn thoi thóp. Vu ngồi xuống, nắm lấy bàn tay duy nhất còn nguyên vẹn của Gat.
“Chúng ta… bị bao vây rồi.”
Gat mở mắt, môi run rẩy: “Ta… không giữ được sao…?”
Vu lắc đầu, giọng khàn đi:
“Ta chưa biết. Nhưng ta sẽ không bỏ cuộc. Dù chỉ còn một mình, ta cũng sẽ giữ… đến giọt máu cuối cùng.”
Gat mỉm cười, khóe mắt rớm lệ:
“Được… ta tin lão… Vu à…”
Buổi trưa hôm đó, tiếng tù và lại vang lên. Từ xa, bụi mù lại nổi lên. Vu bước ra, đứng giữa doanh trại, ánh mắt quét qua từng gương mặt chiến binh còn sống. Lão hít một hơi thật sâu, rồi hét lớn:
“Anh em! Trước mặt ta là kẻ thù! Sau lưng ta là nhà! Dù chết cũng phải giữ lấy!”
Tiếng hô đồng thanh vang lên, chấn động cả bầu trời:
“Giữ lấy!”
Hàng ngũ Tần Quân chỉnh tề, đứng sát bên nhau. Phía xa, liên minh Kai The và các bộ lạc nhỏ đang kéo tới như cơn lũ dữ. Ánh sáng từ những vũ khí thép lạ lẫm lóe lên giữa ánh mặt trời.
Vu nhắm mắt lại một giây, thì thầm:
“Nếu có kiếp sau… xin đừng có chiến tranh…”
Rồi lão mở mắt, rút con dao xương từ thắt lưng ra, giơ cao lên trời:
“Tần Quân! Tiến lên!”
Tiếng gầm vang dậy. Đoàn quân lao ra khỏi chiến tuyến, máu thịt lại hòa vào máu thịt.
Chiến trường một lần nữa biến thành biển máu, nơi những kẻ còn sống đánh đổi cả linh hồn mình chỉ để giữ lấy mảnh đất đã nhuộm máu tổ tiên.
Và từ xa, trên một ngọn đồi, một bóng người ẩn mình trong áo choàng, ánh mắt lấp lánh quan sát trận chiến.
Một nụ cười mơ hồ thoáng qua môi hắn, như thể mọi thứ đều đang diễn ra theo đúng ý hắn muốn. Hắn xoay người, biến mất vào rừng sâu, bỏ lại phía sau tiếng gào thét của những linh hồn đang cháy rực giữa cuộc chiến vô tận.
…
Trong khi máu vẫn còn đổ ở biên giới Tần Quân và Kai The, một góc khác của đại ngàn lại chìm trong tiếng cười man dại.
Ain ngồi ngay bàn làm việc, đôi mắt hắn ánh lên tia sáng kỳ lạ, tiếng cười vang vọng khiến ngay cả những kẻ gác đứng ngoài cửa cũng phải rùng mình.
Trên tay hắn, một xấp giấy, bên trên ghi chi chít những dòng báo cáo tình báo, dấu máu và dấu tro than vẫn còn.
Hắn lật từng tờ một cách chậm rãi, cảm giác khoái trá lan ra khắp cơ thể.
“Ha… ha ha ha… đại thành công… ngoài dự tính!”
Trong bản báo cáo, từng dòng chữ như nhảy múa trước mắt Ain:
Tần Quân dồn quân về biên giới Kai The. Thần hộ mệnh Rắn Thần xuất trận. Kai The dồn binh. Thương vong hàng nghìn.
Ala đã bị hành quyết trước toàn quân Tần Quân.
Gat mất cánh tay và một chân sau trận chém tay đôi với thủ lĩnh Kai The.
Mỗi chữ, mỗi dòng đều như mật ngọt với Ain. Hắn không ngờ kế hoạch vốn chỉ để tạo sự hiện diện Lạc Việt lại có thể trở thành đòn chí mạng khiến hai bộ lạc lớn lao vào một cuộc chiến đẫm máu.
Ban đầu, Ain chỉ định thử nghiệm.
Hắn cho đội Phán Quyết, Phản Giác và Vô Diện rải rác quanh biên giới, quấy phá nhẹ, cung cấp vài vũ khí, vài mảnh tình báo cho những bộ lạc nhỏ xung quanh. Mục đích đơn giản: tạo sự chú ý, tạo cái tên Lạc Việt len lỏi vào câu chuyện của đám người đơn độc ngoài kia.
Chỉ cần người ta thì thầm: “Có một bộ lạc tên Lạc Việt, họ có thứ vũ khí mà cả Tần Quân và Kai The đều thèm muốn…” là đủ để gieo hạt giống.
Nhưng rồi, Nue một trong ba người hắn cho đặc quyền tự quyết định nhiệm vụ tại nơi chỉ định, lại muốn chứng minh bản thân. Cô ả tự ý ra lệnh cho Vô Diện tiến hành một vụ ám sát chấn động, khiến Tần Quân rung chuyển, trượt khỏi kế hoạch ban đầu.
Ain đọc đến đoạn báo cáo này thì chau mày một thoáng, nhưng ngay sau đó khóe môi hắn lại nhếch lên:
“Ừ… sai lệch, nhưng… kết quả vẫn hoàn hảo.”
Duyên và Vô Diện, may thay, đủ tỉnh táo để điều chỉnh. Thay vì đánh vào hậu phương Tần Quân, họ dồn hướng dẫn, tin giả và dấu vết dẫn thẳng quân Tần Quân tới vùng biên giới Kai The.
Một bước ngoặt không ngờ, nhưng chính điều đó mới thổi bùng mồi lửa.
…
Còn bên Kai The, hắn giao nhiệm vụ từ lâu rồi, những phụ nữ Ain tặng cho đám tướng lĩnh đang ngấm ngầm kích động.
Họ sẽ thì thầm vào tai đàn ông về những tổn thất trước kia, về sự khinh miệt của Tần Quân, về mối thù máu.
Mà vốn hai bộ lạc đã thù hằn từ lâu, nên đám đàn ông ngu đần ấy dễ dàng nghe theo. Cộng thêm bản thân chúng cũng muốn lập công để tiến tới chức tộc trưởng tương lai.
Duyên chỉ đạo họ phối hợp với Phán Quyết để gieo tin: Tần Quân đang chuẩn bị chiến tranh, Tần Quân đang âm mưu đoạt vũ khí Kai The.
Và thế là mâu thuẫn từ hạt giống lớn thành cây cổ thụ.
Để đổ thêm dầu vào lửa, Ain còn chỉ thị cho Phán Quyết bắt một nữ tộc nhân Tần Quân giao cho mấy người phụ nữ kia. Từ đó họ có thể đưa cho những kẻ thù lĩnh để tra tấn, ép cung. Mấy ngày đau đớn khiến cô ta gào khóc, cuối cùng thừa nhận mọi thứ, dù đó không phải sự thật.
Nhưng ai quan tâm?
Kai The chỉ cần một lý do. Một cái đầu cắm trên cọc. Một câu nói vặt vãnh cũng đủ châm ngòi cho cả biển lửa. Ain đọc tới đoạn này, hắn thì thầm:
“Đúng… chỉ cần một cái cớ tốt.”
Hắn hiểu rõ sự tàn khốc của thế giới này. Mạnh được, yếu thua.
Không có chỗ cho kẻ yếu than khóc. Nếu để Lạc Việt đi lên, hắn sẵn sàng đẩy hàng nghìn, hàng vạn kẻ xấu số vào miệng tử thần. Hắn không ngần ngại. Hắn không hối hận.
Trong gian phòng tối, Ain bước ra hiên, mắt nhìn xa xăm về hướng tây bắc nơi biên giới Tần Quân và Kai The đang rực cháy.
Phía sau, Rin nhẹ nhàng bưng một khay đồ ăn, đặt xuống bàn. Cô nhìn dáng Ain cười như điên mà thoáng rùng mình, nhưng vẫn hỏi nhỏ:
“Báo cáo… ổn hết chứ?”
Ain quay lại, ánh mắt sắc như dao:
“Ổn ư? Chúng đang tự giết nhau. Còn anh thì… chờ thành quả.”
Hắn đưa tay chỉ vào những bản đồ, những vũ khí đang xếp ngăn nắp trong góc nhà.
“Vũ khí. Rin. Tất cả xoay quanh vũ khí. Tần Quân muốn nó. Kai The cũng muốn. Mà họ không biết rằng thứ này mới chỉ là thứ anh muốn thí nghiệm.”
Rin nuốt nước bọt, nhìn về phía tây bắc. Gió đêm thổi mạnh, tiếng tù và xa xăm vang vọng từ nơi nào đó, như tiếng gọi của chiến trường.
Ain nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi bật cười:
“Thật buồn cười… anh vốn không mong kế hoạch này thành công đến thế… nhưng giờ đây, họ đã biến nó thành một chiến thắng tuyệt đối cho bộ lạc.”
…
Những ngày sau đó, quán ăn của Sopa tấp nập những kẻ lữ hành, những người đơn độc. Họ bàn tán, họ đồn thổi:
“Nghe nói Lạc Việt cung cấp vũ khí cho cả hai bên đấy.”
“Thật không? Sao lại cung cấp cho cả hai?”
“Chắc bọn họ muốn hai bên tự giết nhau thôi. Vũ khí của Lạc Việt sắc bén lắm, tôi đã thấy mũi tên đó xuyên qua khiên gỗ dày như thế nào…”
“Người ta bảo Tần Quân đã ký một hiệp ước ngầm với Lạc Việt. Kai The nghe được nên mới nổi giận.”
“Không, tôi nghe khác. Là Kai The định mua vũ khí trước, nhưng Tần Quân cướp mất cơ hội nên mới thành ra thế.”
Những lời đồn ấy như mồi lửa nhỏ, nhưng rải khắp rừng khô. Ain hiểu, chỉ cần thêm thời gian, ngọn lửa này sẽ biến thành cơn bão.
Trong bóng tối, hắn trở về gian nhà gỗ, rút từ hộc tủ ra một khối đá kỳ lạ. Trên khối đá ấy, những đường vân xanh biếc lập lòe, như mạch máu của thần linh. Ain đặt tay lên nó, thì thầm:
“Thần khí thứ tư… đã đến lúc rồi sao?”
Ánh sáng từ khối đá phản chiếu lên gương mặt hắn, đôi mắt ánh lên niềm hân hoan và tham vọng cháy bỏng. Tiếng gió ngoài kia như tiếng hát ca của hàng vạn linh hồn đang ngã xuống.
Ain mỉm cười, nhắm mắt lại, lắng nghe:
“Cảm ơn các ngươi… vì đã dâng máu cho Lạc Việt.”
(chương sau nhức đầu hơn đấy)
tấu chương xong.