Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tu-tien-ta-co-mot-chiec-nhan-can-khon.jpg

Tu Tiên: Ta Có Một Chiếc Nhẫn Càn Khôn

Tháng 1 6, 2026
Chương 460: Phân bổ linh thạch Chương 459: Thành công kích hủy Truyền Tống trận
tan-the-toan-the-gioi-chi-co-ta-co-duoc-di-nang.jpg

Tận Thế: Toàn Thế Giới Chỉ Có Ta Có Được Dị Năng

Tháng 1 24, 2025
Chương 309. Kết thúc Chương 308. Ta đang nằm mơ sao? Chúng ta Nghê Hồng đế quốc máy bay chiến đấu đang đánh chúng ta?
sau-khi-tho-lo-su-ty-bi-tu-choi-ma-nu-su-ton-vay-ma-truc-tiep-cho-khong

Sau Khi Thổ Lộ Sư Tỷ Bị Từ Chối, Ma Nữ Sư Tôn Vậy Mà Trực Tiếp Cho Không

Tháng 10 28, 2025
Chương 551: Thiên Ngoại Thiên ( đại kết cục ) Chương 550: Thiên Đạo bản nguyên
luyen-khi-tang-bon-lam-tong-chu-ta-tro-tay-ban-tong-mon.jpg

Luyện Khí Tầng Bốn Làm Tông Chủ? Ta Trở Tay Bán Tông Môn!

Tháng 12 22, 2025
Chương 217: Là cái này... Luyện Hư kỳ! Chương 216: Pháp tắc huyễn cảnh cùng tâm ma kiếp. . . Đây?
cung-hoa-khoi-mu-mu-chi-hoang-dao-cau-sinh

Cùng Hoa Khôi Mụ Mụ Chi Hoang Đảo Cầu Sinh

Tháng 10 23, 2025
Chương 719: Về nhà rồi (đại kết cục) Chương 718: Thu đồ
vo-cung-don-gian-luyen-cai-vo.jpg

Vô Cùng Đơn Giản Luyện Cái Võ

Tháng 2 4, 2025
Chương 358. Kết thúc Chương 357. Hoàn dương kim châm, bắt đầu phản công
me-vu-cau-sinh-tu-thang-hoa-van-vat-bat-dau-vo-dich.jpg

Mê Vụ Cầu Sinh: Từ Thăng Hoa Vạn Vật Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 1 7, 2026
Chương 145:Công phòng chiến Chương 144:Lòng tin mười phần!
o-trong-game-nhat-lao-ba-dung-la-nu-ma-dau.jpg

Ở Trong Game Nhặt Lão Bà Đúng Là Nữ Ma Đầu

Tháng 1 22, 2025
Chương 758. Đại kết cục Chương 757. Huyền Diệp thế giới?
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 329 : Máu Không Ngừng Rỉ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 329 : Máu Không Ngừng Rỉ

Vu đứng ngoài lều, nhìn ánh đuốc lay lắt. Ông thở dài, lưng còng hơn bao giờ hết.

Đôi mắt già nua nhìn vào bóng tối trước mặt mà tưởng như nhìn thấy cả con đường dài dẫn đến hôm nay.

Cựu tộc trưởng chết trong rừng vì nội gián gây ra hỗn loạn. Mpa bị ám sát. Ala người từng được coi là hi vọng lại hóa ra chính là nội gián. Và bây giờ Gat, trụ cột còn lại, nằm đó giữa sống và chết.

Vu quay người, từng bước nặng trĩu. Ông không cần quay đầu cũng biết phía sau lưng, những chiến binh đang mất đi niềm tin.

Bộ lạc Tần Quân từng oai hùng, giờ như con thú bị cắt từng khúc thịt, máu chảy mà chẳng ai cầm được.

Ông nhìn về phía doanh trại chính. Nơi ấy, năm vị thủ lĩnh còn lại đang họp bàn, nhưng Vu biết rõ từng người trong số họ.

Một kẻ thô lỗ chỉ biết vung dao. Một kẻ nhút nhát không dám ra quyết định. Một kẻ khôn vặt chỉ biết tranh công. Hai kẻ còn lại thì chẳng có kinh nghiệm gì ngoài mấy trận săn nhỏ lẻ. Những người ấy… làm sao dẫn dắt một bộ lạc đang rỉ máu?

Vu lắc đầu. Ông nhớ lại từng lời khuyên, từng quyết định sai lầm.

Nếu ngày đó họ không ham vũ khí của Lạc Việt, nếu họ toàn diệt “lũ chuột” ngay từ đầu, nếu ông quyết đoán hơn, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Nhưng giờ, tất cả đã muộn. Con đường máu họ chọn giờ đã hóa thành bùn lầy, nuốt trọn cả bộ lạc.

Phía xa, tiếng kèn cảnh giới vang lên, Vu ngẩng đầu nhìn. Một người lính chạy vội tới:

“Vu! Tin xấu! Ở biên giới phía nam, nhóm 20 bộ lạc nhỏ đang tập hợp! Họ cướp phá, đốt phá kho lương!”

Vu nhắm mắt, bàn tay run run. Ông biết, vũ khí của họ từ đâu mà có. Lạc Việt. Lại là Lạc Việt.

Họ như bóng ma, không trực tiếp xuất hiện nhưng từng đường dao, từng mũi tên đều có dấu vết của họ. Họ không cần đánh, chỉ cần đẩy những bộ lạc nhỏ kia về phía Tần Quân, đẩy Tần Quân vào bờ vực.

Vu quay lại, nhìn doanh trại Tần Quân một lần nữa.

Ông biết rõ, dòng người đang lặng lẽ rời bỏ nơi này. Người già, người tật nguyền, những phụ nữ đã không còn ai che chở. Họ đi về phía đông, về phía Lạc Việt hay Kai The, tìm một chốn yên ổn hơn.

Vu không ngăn, bởi ông hiểu rõ: giữ họ ở lại chỉ khiến mọi thứ tệ hơn. Một bộ lạc cần sức mạnh, không cần gánh nặng.

Ông thở dài, quay lưng bước đi, bóng dáng già nua khuất dần trong ánh lửa, mang theo cả nỗi nặng trĩu của một bộ lạc đang dần sụp đổ.

…

Đêm buông xuống, trại Tần Quân chìm trong thứ im lặng kỳ lạ. Những đống lửa cháy leo lét, khói bốc lên lẫn với mùi máu chưa kịp khô.

Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng rên rỉ từ lều của những người bị thương. Tiếng khóc của một đứa trẻ lạc mẹ bị át đi bởi tiếng gió rít ngoài rừng, mang theo hơi lạnh len lỏi vào từng mái lều thô sơ.

Vu đứng trên một gò đất nhìn xuống. Mỗi một lều sáng lên như một đốm sáng yếu ớt.

Trong ánh nhìn của lão, những đốm sáng ấy như đang tắt dần, từng chút, từng chút một. Lão biết rõ: nội bộ Tần Quân đã mục ruỗng. Không phải chỉ vì những kẻ chết trận, mà vì sự nghi ngờ đã len lỏi vào từng người.

Sau chuyện Ala, sau mệnh lệnh giết cô ngay trước mắt toàn quân, chẳng còn ai hoàn toàn tin ai.

Tộc nhân nhìn nhau bằng ánh mắt dò xét, tự hỏi: “Có phải hắn cũng là nội gián không? Có phải cô ấy cũng đang bán rẻ chúng ta?”

Cái không khí ấy, Vu hiểu, mới là thứ giết chết một bộ lạc nhanh hơn bất kỳ mũi tên nào.

Lão bước chậm, đến trước lều của Gat. Người lính gác nhìn lão, rồi khẽ cúi đầu. Vu vén tấm vải bước vào, tiếng bước chân khẽ đến mức gần như không nghe thấy.

Gat nằm đó, mùi máu và thảo dược trộn lẫn xộc vào mũi. Ông mở mắt, mờ đục nhưng vẫn nhận ra Vu. Một nụ cười yếu ớt thoáng qua môi:

“Vu… đến rồi à…”

Vu không đáp, chỉ ngồi xuống, lặng lẽ nhìn người đồng đội bao năm của mình. Trong đôi mắt ấy, Vu thấy cả một quá khứ, những ngày hai người còn cùng săn bắn, cùng chia nhau miếng thịt đầu tiên sau trận đánh.

Bây giờ, người đàn ông ấy chỉ còn một cánh tay, một chân quấn băng đầy máu thâm đen. Hơi thở ông ta nặng nhọc, mỗi lần hít vào như cắt vào phổi.

“Có đau không?” Vu khẽ hỏi.

Gat lắc đầu, giọng khàn như tiếng lá khô: “Không… đau… Chỉ tiếc… chưa giết được nó…”

Vu im lặng. Lão biết Gat nói về thủ lĩnh Kai The.

Nhưng trong lòng Vu lại nghĩ tới một điều khác: nếu cứ tiếp tục như thế này, sẽ chẳng ai còn để mà giết. Cả hai bộ lạc rồi sẽ chỉ còn lại xương trắng trên mảnh đất biên giới.

…

Sáng hôm sau, tiếng kèn cảnh giới vang lên dồn dập. Vu giật mình tỉnh giấc. Một người lính trẻ hốt hoảng chạy tới:

“Vu! Bên kia… bên kia đang tập hợp quân! Cờ Kai The xuất hiện khắp biên giới!”

Vu rời lều ngay lập tức, leo lên vị trí cao nhất quan sát. Đúng như lời báo, từ phía xa, bụi mù bốc lên cuồn cuộn.

Hàng trăm chiến binh Kai The đứng thành hàng, khiên giáo sáng loáng trong nắng sớm. Họ không hô hào, chỉ đứng đó, nhưng từng ánh mắt như những mũi giáo vô hình xuyên thẳng vào lòng người Tần Quân.

Những chiến binh Tần Quân đứng sau lưng Vu nuốt nước bọt, tiếng gươm đao rút ra ken két.

Một số người cắn chặt môi, một số khác thì run rẩy. Họ đã quá kiệt sức sau nhiều ngày chiến đấu, nhưng giờ đây, đối thủ lại hiện ra đông hơn bao giờ hết.

Vu hít sâu một hơi, giơ tay ra hiệu. “Tất cả giữ vị trí! Đừng manh động!” Giọng lão trầm, vang lên giữa khoảng không căng thẳng.

Những chiến binh nhìn nhau, chần chừ rồi đứng yên, nhưng đôi mắt vẫn đầy lửa giận.

Một đoàn binh lính tách ra khỏi đội hình Kai The, tiến ra phía trước.

Dẫn đầu là một người đàn ông với mái tóc dài buộc gọn, áo giáp đen bóng. Ánh mắt hắn như mũi dao lướt qua từng khuôn mặt. Hắn dừng lại trước mặt Vu, giọng khàn đặc:

“Chúng ta gặp lại rồi, Vu.”

Vu nheo mắt: “Ngươi muốn gì?”

“Muốn gì ư?” Hắn bật cười, một tràng cười lạnh lùng khiến nhiều chiến binh Tần Quân phía sau phải rùng mình. “Ta muốn biết… tại sao những cây cung của Lạc Việt lại xuất hiện trong tay các ngươi.”

Vu không trả lời ngay. Lão nhìn sâu vào mắt kẻ kia.

“Ta đã nói. Chúng ta nhặt được chúng trong những trận đánh. Chúng ta không cấu kết với Lạc Việt.”

Người kia nghiêng đầu, nụ cười nhếch mép:

“Không cấu kết? Vậy giải thích sao về người đàn bà kia? Cô ta bị bắt ngay khi đang ăn cắp vũ khí của ta.”

Vu khẽ cau mày. Hình ảnh người phụ nữ trẻ trung bị lôi ra hôm trước vẫn còn ám ảnh. Lão đáp: “Một người, không nói được cả bộ lạc.”

“Nhưng một người cũng đủ để châm ngòi chiến tranh.”

Hắn vung tay ra hiệu. Ngay lập tức, hàng trăm chiến binh Kai The phía xa hạ giáo, đồng loạt dậm chân xuống đất, tiếng dậm vang dội như sấm, rung chuyển cả mặt đất.

Một chiến binh Tần Quân đứng sau Vu không kìm được, hét lớn: “Muốn đánh thì đánh luôn đi!”

Rồi giương cung bắn một mũi tên. Mũi tên lao đi, cắm phập vào khiên của một chiến binh Kai The.

Tất cả lập tức náo loạn.

Vu hét lên: “Dừng lại!”

Nhưng đã muộn. Hàng trăm mũi tên từ phía Kai The đáp trả, xé gió lao vào đội hình Tần Quân. Tiếng người ngã, tiếng kêu đau vang lên. Mọi thứ như nổ tung.

…

Chiến trường lần nữa chìm vào hỗn loạn. Vu bị kéo lùi lại, hét ra lệnh giữa khói bụi: “Giữ vững đội hình! Đừng tan rã!”

Nhưng mũi tên tới tấp khiến hàng ngũ Tần Quân rối loạn. Một số chiến binh liều mạng xông lên, va chạm trực diện với Kai The, tiếng xương chạm xương vang dội.

Ở một góc khác, Gat, dù mất tay mất chân, vẫn nghe thấy tiếng kèn, tiếng hét. Ông mở mắt, cố lết ra khỏi tấm da thú.

Một chiến binh trẻ chạy tới ngăn: “Gat Ông không thể!” Gat cười, một nụ cười đẫm máu: “Đem… đem ta ra ngoài… ta phải thấy…”

Họ đưa Gat ra, đặt ông trên một chiếc cáng nhìn ra chiến trường. Gat nhìn thấy máu, thấy đồng đội ngã xuống, thấy Vu lảo đảo giữa đội hình.

Ông cố gắng siết chặt bàn tay còn lại, giọng khàn đi: “Vu… đừng để… chúng…vượt qua…”

Tiếng hò hét, tiếng dao xương va chạm tiếp tục vang lên không dứt. Trên bầu trời, đàn quạ đen bắt đầu bay vòng, chờ đợi bữa tiệc thịt người sắp tới.

Vu nhìn về phía đối phương, đôi mắt già nua rực cháy. Lão biết, hôm nay có thể là ngày định đoạt số phận Tần Quân. Lão rút trượng ra, hô lớn: “Không lùi! Giết!”

Tiếng hô ấy dội vào lòng từng chiến binh Tần Quân. Họ gào lên, lao vào, máu thịt hòa vào máu thịt. Cuộc chiến một lần nữa cuốn tất cả vào vòng xoáy không lối thoát.

Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ biên giới. Mùi máu tanh vẫn còn lẩn quẩn trong gió, khiến từng hơi thở đều trở nên khó nhọc.

Cuộc chiến giữa Tần Quân và Kai The không dừng lại ngay sau trận giao tranh buổi sáng, nó tiếp diễn suốt cả ngày, rồi cả đêm, rồi những ngày kế tiếp.

Ngày thứ năm, mặt trời lên đỏ như máu.

Trên chiến trường, xác người nằm chất chồng, người bị chém đôi thân thể, người bị giáo đâm xuyên ngực mà mắt vẫn mở trừng trừng. Những mũi tên gãy vỡ cắm xuống đất như rừng cọc. Chỉ cần gió thổi qua, tiếng rung của chúng nghe như tiếng than khóc của oan hồn.

Vu đứng giữa bãi đất lầy lội ấy, áo giáp rách tả tơi, máu khô bám khắp người.

Lão nhìn về phía xa, nơi quân Kai The vẫn đang giữ vững đội hình, ánh mắt lạnh lẽo của chúng như lời nhắc nhở rằng cuộc chiến này chưa hề chấm dứt. Vu cắn răng, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên tia quyết tâm:

“Chúng ta… phải giữ được biên giới này. Dù thế nào đi nữa.”

Đằng sau lão, những chiến binh Tần Quân còn sống sót tụ lại thành từng nhóm, thở dốc. Họ đã không còn sức để hét, chỉ còn đủ sức để siết chặt vũ khí, nhìn nhau bằng ánh mắt câm lặng.

Bên cạnh họ, những người lính trẻ đang dùng dao thô sơ gọt những cành cây để làm giáo mới, tận dụng bất kỳ mảnh sắt nào còn nhặt được trên chiến trường.

Trong lều lớn, Gat vẫn nằm đó. Băng vàng nâu quấn quanh vết thương đã nhuộm đỏ, mùi thảo dược nồng nặc. Một người lính trẻ cầm bát nước định đút cho ông thì bị Gat gạt ra:

“Không… để dành cho người khác… Ta không qua khỏi đâu.”

“Ngài… đừng nói vậy!” Người lính nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe.

Gat cười khẽ, tiếng cười lẫn vào tiếng rên rỉ xung quanh:

“Ta từng nghĩ… chết trên chiến trường mới đáng mặt… không ngờ lại nằm đây… nhìn anh em mình chết dần ngoài kia…”

Ông quay mặt sang một bên, nhìn qua khe lều thấy bóng Vu đi ngang qua, dáng người già nua còng xuống, nhưng từng bước đi vẫn dứt khoát. Gat mím môi, nước mắt rỉ ra nơi khóe mắt:

“Vu… đừng để họ chết uổng… Đừng để Tần Quân thành tro tàn…”

…

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-nhan-vat-phan-dien-cha-bat-dau-nu-chinh-nhan-ta-lam-cha-nuoi.jpg
Ta Nhân Vật Phản Diện Cha , Bắt Đầu Nữ Chính Nhận Ta Làm Cha Nuôi
Tháng 2 24, 2025
mi-luc-max-tri-so-bi-cao-lanh-su-ty-tan-tinh.jpg
Mị Lực Max Trị Số, Bị Cao Lạnh Sư Tỷ Tán Tỉnh
Tháng 1 19, 2025
sung-thu-may-mo-phong.jpg
Sủng Thú Máy Mô Phỏng
Tháng 1 23, 2025
ta-lay-do-thuan-thuc-cau-truong-sinh.jpg
Ta Lấy Độ Thuần Thục Cẩu Trường Sinh
Tháng 2 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved