Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
he-thong-mang-ta-xuyen-van-gioi.jpg

Hệ Thống Mang Ta Xuyên Vạn Giới

Tháng 1 23, 2025
Chương 575. Thành thánh Chương 574. Càng lăn lộn càng đi qua
toi-cuong-khung-bo-he-thong.jpg

Tối Cường Khủng Bố Hệ Thống

Tháng 2 1, 2025
Chương 732. Chân tướng Chương 731. Cười
mong-hoi-tam-quoc-chi-thuc-han-de-quoc.jpg

Mộng Hồi Tam Quốc Chi Thục Hán Đế Quốc

Tháng 2 27, 2025
Chương 31. Tân vương triều thành lập Chương 30. Thiên hạ quy tâm
tham-khong-bi-ngan.jpg

Thâm Không Bỉ Ngạn

Tháng 1 25, 2025
Chương Phiên ngoại Chương Phiên ngoại « đạo ngoại cùng hậu viện »
chi-ton-than-mo-he-thong.jpg

Chí Tôn Thần Mộ Hệ Thống

Tháng 1 18, 2025
Chương 477. Đại kết cục Chương 476. Chí Tôn Phong Thần ghi chép!
c38146bed0c076080fd181e7208b8988

Lấp Lánh Năng Lực Chênh Lệch? Ta Trở Tay Một Cái Tốc Độ Ánh Sáng Đá

Tháng 1 16, 2025
Chương 153. Thắng lợi sau cùng, nhân loại đứng lên Chương 152. Mạnh nhất chi long, Thần Vô Nguyệt, ngư nhân công chúa thời chi nguyệt
hong-tran-dao-thanh-ba-muoi-nam-tien-nhan-gap-ta-tan-cui-dau.jpg

Hồng Trần Đao Thánh Ba Mươi Năm, Tiên Nhân Gặp Ta Tận Cúi Đầu

Tháng mười một 27, 2025
Chương 202: Lý Trường Phong, đao ở nhân gian! ( Xong ) Chương 201: Giấc mộng xa vời
khe-uoc-khoa-lai-ta-cung-voi-oan-chung-giao-hoa-khong-doi-troi-chung.jpg

Khế Ước Khóa Lại: Ta Cùng Với Oán Chủng Giáo Hoa Không Đội Trời Chung

Tháng 1 17, 2025
Chương 291. Đặc biệt duyên phận Chương 290. Cưỡi Hồng Xà bà lão
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 328 : Máu Đổ Liên Tục
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 328 : Máu Đổ Liên Tục

Tiếng thét xé toạc buổi sáng. Những mũi giáo phóng tới, mũi tên rít ngang tai, máu tươi phun thành từng vệt đỏ trên nền đất còn vương sương đêm.

Đoàn quân Kai The và Tần Quân lao vào nhau như hai bầy sói đói, chẳng cần kèn hiệu, chẳng cần mệnh lệnh. Đã có lệnh “Giết” từ hai thủ lĩnh, giờ thì chỉ còn lại bản năng sinh tồn.

Gat xông vào trước tiên. Ông đỡ một nhát rìu từ một tên lính Kai The, xoay dao xương, quét ngang bụng kẻ ấy. Một tiếng rống nghẹn họng, máu văng ra, bắn cả vào mắt Gat.

Ông không kịp lau, cơn nóng rát lan tỏa, nhưng đôi mắt ấy lại rực lên như hai ngọn lửa. Từng động tác ông ra đòn đều dứt khoát, vừa giữ nhịp vừa quan sát, vừa hét lớn để giữ cho tinh thần quân mình không sụp đổ.

“Không được lùi! Bám sát đội hình! Dồn chúng nó ra bìa rừng!”

Những lời ấy như một cú hích. Quân Tần Quân vốn đang choáng váng trước sự tàn nhẫn của Kai The, giờ bừng tỉnh, lao vào giáp lá cà. Tiếng va chạm, tiếng dao trúng xương, tiếng kêu la của kẻ sắp chết.

Mỗi tiếng kêu như một nhát dao khác khoét sâu vào ý chí của người còn sống.

Ở phía bên kia, thủ lĩnh Kai The tiến lên, cây giáo trong tay hắn quét một vòng, hạ gục ba chiến binh Tần Quân chỉ trong nháy mắt. Hắn cười khẩy, giọng gầm vang át cả tiếng chiến trường:

“Chúng mày yếu ớt như lũ heo rừng già! Đến đây mà đòi trả thù ư?”

Nhưng ngay lập tức, một mũi tên thép từ phía sau quân Tần Quân bay vút tới, ghim thẳng vào vai hắn. Hắn rít lên, quay đầu tìm kẻ bắn.

Từ đằng sau, một nữ chiến binh Tần Quân trồi lên, mái tóc đẫm máu bết vào mặt, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt vẫn sáng như dao:

“Đây là máu của Yla! Đây là cho chị ấy!”

Tiếng gầm giận dữ của thủ lĩnh Kai The vang lên, hắn lao về phía nữ chiến binh kia. Nhưng Gat đã lao tới chắn trước, dao xương trong tay xoay ngược, đỡ cú quật giáo từ trên cao.

Sức mạnh từ cú quật giáo khiến Gat chùn chân, đầu gối ông lún sâu xuống đất, nhưng ông nghiến răng, đẩy ngược lên. Cú đỡ tạo ra tiếng “choang” chói tai, mảnh vụn thép bắn ra lấp lánh trong ánh mặt trời.

“Mày muốn chết thì cứ lao vào đây!” Gat gầm lên, giọng như sấm.

Xung quanh, máu đã thấm đỏ từng gốc cây, từng hòn đá. Những chiến binh gục ngã, thân thể họ bị chà đạp dưới chân đồng đội.

Nỗi sợ len lỏi trong mắt người lính trẻ, nhưng bên cạnh họ lại có tiếng hò hét khích lệ từ những lão binh. Tiếng ấy giữ họ đứng vững, tiếp tục cầm vũ khí, tiếp tục lao vào.

Vu đứng trên một gốc cây to lớn, quan sát toàn cảnh. Lão nhìn thấy quân Tần Quân đang dần lấy lại thế, nhưng đồng thời cũng thấy được sự điên cuồng của Kai The.

Đôi mắt già nua của lão khép hờ, nhớ lại những năm tháng xa xưa, khi còn trẻ, cũng từng như Gat, xông vào trận mạc, tưởng rằng giết thêm một kẻ địch là trả xong món nợ máu. Nhưng lão hiểu, trận chiến hôm nay chỉ mới bắt đầu cho một chuỗi tai họa dài vô tận.

Một binh sĩ chạy đến gò đất, thở dốc báo cáo:

“Vu! Phía sau… có biến! Một nhóm quân lạ xuất hiện ở rìa biên giới, nhưng không rõ thuộc phe nào!”

Vu giật mình, mắt lão nheo lại: “Bao nhiêu người?

“Khoảng hai, ba chục. Chúng đang quan sát, chưa tiến vào, nhưng… nhìn vũ khí của chúng thì không phải Kai The.”

Vu gằn giọng: “Canh chừng! Không được để chúng xen vào!”

Rồi lão quay lại nhìn chiến trường, tim đập nhanh hơn. Lại một mắt xích nữa trong trò chơi này sao? Lạc Việt? Hay một bộ lạc nào khác đang chờ hai con hổ tự tàn sát rồi thừa cơ hội?

Dưới chiến trường, Gat đang vật lộn với thủ lĩnh Kai The. Hai người quấn lấy nhau như hai con thú săn, đòn đánh đổi đòn đánh.

Dao xương của Gat chém vào cánh tay thủ lĩnh Kai The, để lại một vết rách dài, máu tuôn xối xả. Nhưng thủ lĩnh Kai The cũng kịp dùng cùi chỏ thúc mạnh vào hông Gat, khiến ông lảo đảo, phải lùi lại mấy bước.

“Gat!” Một chiến binh Tần Quân hét lên, lao tới chắn trước, nhưng ngay lập tức bị giáo của Kai The đâm xuyên.

Gat gầm lên, cơn thịnh nộ bùng nổ. Ông quên cả đau, lao vào như mãnh thú, dao xương vung lên liên tục, từng nhát một đầy sát ý.

Quân hai bên dần kiệt sức. Những tiếng thở dốc, tiếng va chạm thưa dần. Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí. Mặt đất nhuộm đỏ, những lá cờ rơi lả tả, thấm đẫm máu tươi.

Vu quan sát, lão thấy một cơ hội. Lão quay sang một đội trưởng bên cạnh, ra lệnh nhanh:

“Rút về tuyến hai! Gom lại đội hình! Giữ vị trí! Đừng ham truy đuổi!”

Người đội trưởng kia gật đầu, hét lớn ra lệnh. Những chiến binh Tần Quân còn đủ sức lập tức kéo nhau lùi dần, vừa đánh vừa rút, tạo thành một vòng cung phòng thủ.

Thấy vậy, Gat cũng lùi lại, máu chảy từ vết thương trên vai, đôi mắt vẫn hằn tơ máu. Ông thở hổn hển, giơ dao lên trỏ thẳng vào thủ lĩnh Kai The:

“Chưa hết đâu… nhớ lấy mặt tao!”

Thủ lĩnh Kai The nheo mắt, cũng không còn đủ sức tấn công. Hắn hất đầu, ra hiệu cho quân mình dừng lại.

Cả hai bên đứng nhìn nhau, tiếng thở dồn dập vang vọng, tiếng quạ trên bầu trời bắt đầu kêu inh ỏi như báo hiệu cho cái chết.

Vu bước xuống gò đất, tiến tới gần Gat. Lão đặt tay lên vai Gat, giọng trầm nhưng đầy sự nghiêm khắc:

“Đủ rồi. Giữ quân lại. Đây không phải lúc để chết vô nghĩa.”

Gat nắm chặt dao, đôi mắt vẫn rực lửa, nhưng ông gật đầu. Ông biết Vu nói đúng. Nếu cứ đánh nữa, họ sẽ chỉ còn lại xác chết mà thôi.

Kai The lùi dần, kéo theo đám tàn binh, nhưng trước khi rời đi, hắn ngoái lại, giọng khàn khàn đầy sát ý:

“Nhớ đấy, Tần Quân… máu hôm nay chỉ mới là món nợ đầu tiên!”

Gió biên giới thổi qua, mang theo mùi máu tanh và những lá cờ rách nát.

Vu nhìn theo bóng quân Kai The rút đi, đôi mắt lão trầm ngâm, như nhìn thấy một tương lai đầy mây mù. Gat thì ngồi phịch xuống, đôi tay run rẩy, con dao xương rơi xuống đất phát ra tiếng keng chát chúa.

Phía xa, mặt trời lên dần, ánh sáng vàng rực chiếu xuống chiến trường ngổn ngang. Những chiến binh Tần Quân còn sống sót lặng lẽ dựng những người đồng đội đã ngã xuống, ánh mắt họ đầy đau đớn, nhưng cũng đầy căm hận.

Vu hít sâu một hơi, rồi quay đi, giọng lão trầm đục:

“Chiến tranh này… không dừng lại ở đây đâu. Hãy chuẩn bị đi, Gat. Chúng ta đã bước vào một cơn bão mà không ai thoát được.”

Gat cúi đầu, nắm chặt tay, máu từ vai vẫn rỉ ra, thấm đỏ mảnh đất dưới chân.

Ông không đáp lại. Trong đầu ông, hình ảnh Yla, hình ảnh Ala, hình ảnh những đồng đội ngã xuống cứ chập chờn. Ông hiểu rõ hơn ai hết: từ giờ, Tần Quân không còn con đường lùi nữa.

Và rồi, giữa khung cảnh đổ nát ấy, tiếng kèn báo tử của Tần Quân vang lên, hòa vào tiếng gió biên giới, khép lại một trận chiến, nhưng mở ra một chương mới đầy máu và thù hận.

…

Tiếng kèn đồng khô khốc vang lên giữa cánh rừng cháy khét mùi máu. Đã ba ngày trôi qua kể từ trận đánh đầu tiên, nhưng không một ai trong hai bộ lạc chịu dừng tay.

Hết đợt xung phong này tới đợt xung phong khác. Xác chồng lên xác, người chém người, từng mảnh vỡ của giáo mác, từng đoạn tên gãy nằm rải rác như chứng nhân cho một cuộc chiến điên cuồng.

Mỗi buổi sáng, mặt trời chưa kịp ló khỏi rừng sâu thì hai bên đã gầm thét, lao vào nhau như hai đàn thú hoang. Đến đêm, lửa trại lập lòe trên từng gò đất, nơi người bị thương rên rỉ, nơi kẻ hấp hối lẩm bẩm gọi tên cha mẹ, vợ con.

Nhưng chẳng ai dừng lại, chẳng ai có thì giờ để khóc cho người đã chết. Tiếng rìu chặt củi ban đầu giờ đã biến thành tiếng rìu xé xương.

Tiếng thở hổn hển của người lính trở thành tiếng cầu xin nhỏ vụn, bị vùi lấp dưới tiếng hò hét giết chóc.

Gat, vị tướng già từng một thời khiến cả Tần Quân phải nể phục, cũng chẳng ngoại lệ.

Ba ngày liên tiếp, ông như con thú bị dồn vào đường cùng, đối mặt hết toán quân này tới toán quân khác của Kai The. Mỗi lần hạ được một tên, cánh tay phải ông lại run bần bật vì đã rách da trật khớp.

Đêm thứ ba, khi mặt trăng chỉ còn như một lưỡi liềm treo trên bầu trời, Gat lại đứng trước mặt thủ lĩnh Kai The.

Lần này, cả hai gặp nhau ở một gò đất thấp, ánh lửa từ những chiếc đuốc soi hằn những vết sẹo chằng chịt trên khuôn mặt Gat.

Ông vẫn cầm con dao xương quen thuộc, chân giẫm lên xác địch, ánh mắt rực lửa.

Đối diện là thủ lĩnh Kai The, kẻ luôn cười lạnh trong mỗi trận đánh. Hắn xoay mũi giáo, miệng nhếch lên đầy sự khinh thường:

“Lão già, sao chưa chịu chết?”

Gat không đáp. Ông lao tới, cả thân thể như một mũi tên già nua. Dao xương chém ngang, Kai The đỡ bằng cán giáo, xoay người tung cú đá vào đầu gối trái Gat.

Tiếng “rắc” vang lên khô khốc, Gat khuỵu xuống nhưng vẫn vùng dậy, con dao xương rạch một đường sâu vào sườn Kai The. Máu phun ra, nhuộm đỏ gò đất.

Trận chiến ấy kéo dài chỉ vài phút nhưng với Gat là cả một đời.

Ông đâm, chém, cắn, dùng cả hàm răng để giữ mạng, nhưng cuối cùng cánh tay phải của ông bị chém lìa, chân trái bị nghiền nát dưới những cú đạp của kẻ thù.

Ông gục xuống, máu từ những vết thương tuôn ra như suối. Mấy chiến binh Tần Quân liều mạng xông vào cứu, kéo Gat về tuyến sau, bỏ lại thủ lĩnh Kai The thở hổn hển nhưng vẫn đứng vững.

…

Ba ngày sau, trong doanh trại tạm bợ ở phía sau chiến trường, Gat nằm trên tấm da thú thô ráp, khuôn mặt nhợt nhạt. Thảo dược được đắp lên những vết thương rỉ máu, nhưng trong ánh mắt của những người chăm sóc chỉ còn lại sự tuyệt vọng.

Gat đã mất quá nhiều máu, hơi thở ông lúc nặng lúc nhẹ. Người ta nói, trong thời kỳ này, một người mất cả tay lẫn chân thì chẳng khác gì đã bước một chân vào cửa tử.

Những bình thảo dược được giã nát, những miếng lá lạ được nhai nhỏ rồi nhét vào miệng Gat. Người ta hy vọng kỳ diệu sẽ xảy ra, rằng máu sẽ cầm, rằng xương sẽ liền.

Nhưng ai cũng biết, hy vọng ấy mong manh như sương đêm.

Thời này, y học còn lạc hậu đến mức tách biệt công dụng của từng loại thảo dược cũng không rõ ràng. Cây lá dùng để hạ sốt lại được nghiền để đắp vết thương, cây dùng để cầm máu lại bị đem sắc uống cho người bệnh sốt cao.

Người ta làm mọi cách, nhưng chẳng ai dám khẳng định Gat có qua nổi không.

Một vài người từng đi giao thương lại nhớ tới nền y thuật của Lạc Việt lần đó.

“Nếu là họ chắc hẳn Gat sẽ không tệ như thế này…” Một người vô thức nói ra trong suy nghĩ của mình. Bởi hắn mà nói ra vào lúc này chắn chắn sẽ bị xử tội ngay lập tức.

…

Ở Lạc Việt, người ta nói Rin là một kỳ tài y thuật, có thể khâu liền một cánh tay, nắn thẳng một cái chân gãy.

Nhưng quan trọng hơn, Rin có nguồn “tử thi” bí mật từ Ain những kẻ phản bội bị xử tử, để nghiên cứu ra công dụng thật của từng loại thảo dược. Nhờ đó, Lạc Việt có thể cứu được nhiều người mà Tần Quân chỉ biết đứng nhìn họ chết dần.

Từ đó là y tế của Lạc Việt vô cùng phát triển, và những thứ như may vết thương, xử lý gãy xương, trật khớp cũng được dần hoàn thiện, dù so với hiện đại thì vẫn còn thô sơ. Nhưng với nhiêu đó thôi cũng đủ khiến nhiều người đơn độc mong muốn gia nhập Lạc Việt.

…

Trong lều, Gat mê man, mồ hôi lạnh đầm đìa. Mỗi khi tỉnh lại, ông nắm tay một người lính, đôi mắt đỏ au:

“Đừng… đừng bỏ cuộc… Tần Quân… chưa thua…”

Rồi ông lại lịm đi, chìm vào cơn mê đầy máu lửa.

…

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ra-mat-tiet-muc-tho-lo-bi-cu-tuyet-bat-nu-khach-quy.jpg
Ra Mắt Tiết Mục Thổ Lộ Bị Cự Tuyệt, Bắt Nữ Khách Quý
Tháng 4 2, 2025
hong-hoang-ta-la-khi-to
Hồng Hoang: Ta Là Khí Tổ
Tháng 12 17, 2025
toan-cau-dong-bang-bat-dau-thanh-lap-cho-che-cho.jpg
Toàn Cầu Đóng Băng: Bắt Đầu Thành Lập Chỗ Che Chở
Tháng 2 1, 2025
ta-cong-duc-vo-luong-nuong-tu-la-yeu-lai-co-lam-sao.jpg
Ta Công Đức Vô Lượng, Nương Tử Là Yêu Lại Có Làm Sao
Tháng 12 30, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved