Chương 327 : Xung Đột Biên Giới
Sáng hôm sau.
Vu mở mắt khi tiếng ồn ào vọng vào lều. Lão chậm rãi đứng dậy, thân thể rệu rã, mấy khớp xương kêu lục cục. Vén tấm da thú, ánh sáng buổi sớm tràn vào, kèm theo cảnh tượng náo loạn ngoài sân.
Người người chạy qua chạy lại, tiếng kêu gọi, tiếng trẻ khóc, tiếng kim loại va chạm dồn dập. Vu chỉ kịp bước ra vài bước thì một lính trẻ chạy đến, mồ hôi đầm đìa, mặt tái xanh:
“Vu! Bộ lạc Kai The… tập hợp rất nhiều quân ở phần biên giới!”
Vu cau mày, giọng trầm xuống:
“Bao nhiêu?”
“Không rõ, nhưng khói lửa bốc lên từng dãy, trống thúc liên hồi. Gat đã dẫn một nhóm quân ra trấn áp.”
Vu nheo mắt, nhìn ra xa. Trên đường mòn dẫn tới biên giới, bụi bay mù mịt, rõ ràng Gat đang gấp rút hành quân. Một cơn gió sớm thổi qua, làm mái tóc bạc của Vu tung bay. Lão nắm chặt cây gậy trong tay, ánh mắt sâu thẳm.
Một lần nữa, họ bị ép phải phản ứng.
Lão quay lại lều, khoác thêm tấm áo choàng dày, giọng ra lệnh cho lính gác:
“Chuẩn bị kiệu. Ta phải ra đó ngay.”
Lính gác cúi đầu tuân lệnh, trong lòng họ dấy lên niềm tin mỏng manh: khi Vu ra mặt, bộ lạc vẫn còn hy vọng. Nhưng trong ánh mắt Vu, chỉ có sự mệt mỏi pha lẫn nỗi lo vô hình.
Bầu trời buổi sáng dần sáng hơn, nhưng tâm trí của Vu lại tối dần. Lão hiểu rõ: nếu Kai The chỉ hăm dọa thì tốt, nhưng nếu họ thật sự tấn công… Tần Quân giờ đây không đủ sức chống trả.
Vu bước lên lưng ngựa, đôi mắt già nua một lần nữa hướng về phía chân trời mịt mờ bụi cát, nơi lá cờ Tần Quân đang phấp phới trong gió. Lão thì thầm, như nói với chính mình:
“Chúng ta đã bị lừa… nhưng ta vẫn còn sống. Hãy xem… bọn chuột kia còn trò gì nữa.”
Bốn người khỏe mạnh nhất mang theo một kiệu gỗ rồi đợi lão Vu bước lên, sau đó chạy thẳng về biên giới Kai The.
…
Ở phần biên giới, Gat đang đứng trên một mảnh đất rộng. Quân lính Tần Quân xếp đội hình phía sau ông, vẫn còn mệt mỏi nhưng ánh mắt lại bừng lên khi thấy Gat rút dao xương ra cắm vào thân cây kế bên, ra hiệu dừng lại.
Trước mắt họ, phía bên kia một khoảng rừng mỏng, những bóng người lố nhố xuất hiện. Cờ xí màu vàng đen của Kai The phấp phới. Âm thanh tù và vang vọng khiến chim rừng tán loạn bay đi.
Một lính gác thở hổn hển chạy đến:
“Gat! Họ dàn quân rồi, không tiến thêm nhưng cũng không rút!”
Gat chau mày, tay nắm chặt cán dao, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông biết rõ sức mạnh của Tần Quân giờ chỉ là cái vỏ.
Rắn Thần vẫn đang ẩn nấp trong lều nghỉ ngơi, chưa hồi phục sau chặng đường dài. Nếu xảy ra chiến tranh ngay bây giờ… họ sẽ thua, dù có cố đánh cũng chỉ đổi máu vô ích.
“Mình bị dồn vào thế này sao? Chúng ta bị lừa thật rồi.”
Gat lại nghĩ về lời Vu tối qua. Đúng là những kẻ kia đã khiến Tần Quân dốc toàn lực, mở một con đường chết đến tận biên giới, để giờ đây đối mặt với một kẻ thù mới trong tình thế tồi tệ nhất.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên phía sau. Vu đã đến. Lão bước tới, mái tóc bạc phơ rung theo gió. Gat quỳ một chân chào, nhưng Vu ra hiệu đứng lên, đôi mắt lão không rời khỏi quân Kai The trước mặt.
“Chúng ta sẽ không tấn công. Nhưng cũng không lùi bước.” Vu nói, giọng đều đều nhưng lạnh đến mức khiến những tướng lĩnh xung quanh nổi da gà.
Một tộc nhân già hơn, giữ vị trí cung thủ, run giọng:
“Nhưng… thưa Vu, họ đông hơn chúng ta ít nhất hai lần, và… thần hộ mệnh của họ thì sao? Nếu họ thả nó ra…”
Vu nhắm mắt lại một khoảnh khắc, hít sâu, rồi mở ra, ánh mắt kiên định:
“Ta hiểu rõ hơn ai hết. Thần hộ mệnh không phải lúc nào cũng chịu ra trận. Chúng cũng có quy luật riêng, sự kiêu hãnh riêng. Và nếu Kai The thực sự muốn khai chiến, chúng đã tấn công rồi, không đứng nhìn ta như vậy.”
Gat im lặng, ánh mắt sắc lại như đoán được điều gì:
“Chúng đang thử phản ứng của ta.”
Vu gật đầu:
“Đúng. Chúng muốn biết chúng ta còn sức hay không, có thần hộ mệnh bảo hộ không. Vậy thì… hãy cho chúng thấy chúng ta không yếu đi.”
Vu quay sang những chiến binh, giọng lão trầm hẳn xuống nhưng chứa lửa:
“Xếp trận! Dựng khiên, cắm cờ Tần Quân lên! Để chúng biết Tần Quân chưa bao giờ run sợ!”
Tiếng hô đồng loạt vang lên, tựa như từ cõi chết trở về. Từng chiếc khiên được dựng thành hàng, từng cây giáo được gõ xuống đất tạo nhịp, từng tấm cờ rách nát cũng được dựng thẳng lên trời.
Những người lính mệt mỏi bỗng cảm thấy máu sôi lên. Họ nhìn sang nhau, thấy trong mắt đồng đội vẫn còn lửa. Có người thì thầm:
“Chúng ta vẫn còn Vu. Vẫn còn Gat.”
Phía bên kia, quân Kai The thấy Tần Quân dựng trận, tiếng tù và của họ chợt ngừng lại một nhịp. Từ xa, vài bóng dáng mặc áo giáp đen của Kai The tiến lên trước, có lẽ là tướng lĩnh. Họ giơ tay ra hiệu muốn đàm phán.
Vu liếc nhìn Gat, chỉ gật nhẹ. Gat rút dao, phi ra phía trước trong ánh nhìn dõi theo của toàn quân. Một người đàn ông tóc tết kiểu Kai The bước ra, giọng khàn vang lên:
“Gat của Tần Quân… các ngươi kéo quân tới biên giới, định gây chiến sao?”
Gat nhếch mép, tiếng cười khô khốc:
“Chúng ta chỉ đuổi theo kẻ thù. Biên giới này… chẳng phải của riêng các ngươi.”
Người kia híp mắt, giọng đe dọa:
“Coi chừng, Gat. Kai The không dễ dọa.”
Gat chẳng đáp, chỉ giơ cao con dao xương còn dính máu từ trận trước, ánh mắt như lửa:
“Còn Tần Quân… chưa bao giờ biết sợ.”
Người kia không nói ngay. Hắn để yên vài nhịp, như thể muốn cả hai bên đều cảm thấy áp lực từ sự im lặng đó. Cuối cùng, giọng hắn vang lên, lạnh lùng và dứt khoát:
“Gat. Có phải ngươi cấu kết với Lạc Việt tấn công bộ lạc ta?”
Câu hỏi ấy như một mũi dao bất ngờ đâm thẳng vào ngực Gat. Ông khựng người, ánh mắt thoáng vẻ bối rối.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài.
Những binh sĩ phía sau Gat nhìn nhau ngơ ngác. Tại sao lại có chuyện này? Lạc Việt là kẻ thù họ đã căm hận bấy lâu, đã tàn sát tộc nhân của họ, làm sao có chuyện cấu kết?
Gat gằn giọng:
“Ngươi nói cái gì? Cấu kết với… lũ chuột đó? Ngươi điên rồi à?”
Nhưng trong lúc Gat còn đang cố trấn tĩnh, Vu vẫn đứng im quan sát phía sau, bỗng bước lên nửa bước. Giọng lão già nua nhưng sắc bén vang lên:
“Tại sao ngươi dám chắc điều đó?”
Thủ lĩnh Kai The cười khẩy, đôi mắt hắn lóe lên sự đắc thắng. Hắn giơ tay chỉ thẳng vào đội quân Tần Quân, chỉ vào những người đang cầm cung, rồi nói rành mạch từng chữ:
“Thứ đó. Cây cung đó… là của Lạc Việt, đúng chứ?”
Cả đoàn quân Tần Quân ngạc nhiên, nhìn xuống vũ khí trên tay.
Đó đúng là loại cung thép đã khiến họ phải nhiều lần kinh ngạc trong các trận chiến trước đây.
Gat quay người nhìn lại đám lính của mình. Trong khoảnh khắc ấy, Gat thoáng thấy một số gương mặt trẻ tuổi đang bối rối, thậm chí có người giấu vội ánh mắt như thể sợ bị phát hiện.
Gat nuốt nước bọt, trong đầu ông lướt qua ký ức của những trận chiến vừa qua.
Đúng là họ từng nhặt được những mũi tên thép của Lạc Việt sau các cuộc tập kích, và cũng từng mang về mấy cây cung kỳ lạ rơi lại trên chiến trường. Họ không chế tạo được, nhưng lại dùng được, vì sao lại bỏ phí?
“Không…” Gat lắc đầu, nhưng lời chưa kịp bật ra thì đôi mắt hắn chạm phải ánh nhìn nhếch mép của thủ lĩnh Kai The.
Một nụ cười nham hiểm, như thể hắn đã nắm được bằng chứng. Gat cảm thấy lạnh sống lưng. Ông hiểu mình vừa mắc sai lầm. Một thoáng gật đầu, chỉ cần một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để đối phương suy diễn ra ngàn điều.
Vu đứng bên cạnh quan sát hết thảy, lão hít sâu, lòng dậy lên cảm giác cay đắng. Lão hiểu ý đồ của bọn Lạc Việt, của Duyên hay ai đó đã sắp đặt: họ cố tình để lại vũ khí để gieo mầm nghi ngờ.
Những cây cung kia quá tốt, quá đáng thèm khát. Chúng mạnh hơn cung của Tần Quân, dễ kéo hơn, bắn xa hơn, mũi tên sắc bén đến mức xuyên qua cả giáp gỗ của Kai The.
Gat, Vu và những thủ lĩnh khác đã tranh cãi nhiều đêm để quyết định có nên dùng hay không. Cuối cùng, họ chọn dùng, vì trong chiến tranh không có chỗ cho lòng kiêu hãnh mù quáng.
Nhưng bây giờ, chính sự lựa chọn ấy biến thành cái bẫy chết người.
Thủ lĩnh Kai The thấy sắc mặt Gat đổi khác thì càng đắc ý. Hắn chậm rãi bước qua trái, bước qua phải, rồi chắp tay sau lưng, giọng nhấn mạnh từng tiếng:
“Vẫn còn muốn chối sao? Các ngươi có muốn ta cho các ngươi một lời giải thích rõ ràng hơn không?”
Hắn ra hiệu. Một toán lính Kai The tách ra, kéo lê một vật gì đó trĩu nặng trên mặt đất. Đất cát bám vào, để lại một vệt đỏ tươi kéo dài. Tiếng xì xào vang lên trong quân Tần Quân, nhiều người tò mò nhón chân nhìn.
Khi toán lính Kai The dừng lại, chúng hất vật đó ra giữa khoảng đất trống. Một người trong bọn cúi xuống, xoay cái đầu kia lại để ánh sáng chiếu rõ gương mặt.
Một tiếng hét xé tan không khí:
“Không… đó là Yla!”
Đúng vậy, người phụ nữ ấy là tộc nhân Tần Quân, trẻ trung và từng là niềm ao ước của nhiều chàng trai.
Nhưng giờ đây, thân thể cô chỉ còn một nửa khuôn mặt là nguyên vẹn, nửa còn lại bị nghiền nát, mắt trái lồi ra như sắp rơi, tóc dính đầy máu và bùn. Tay chân cô bị chặt rời, lủng lẳng, những mảnh thịt treo theo sợi dây thừng.
Thủ lĩnh Kai The cười man rợ, một tay xách tóc cô lên, máu nhỏ giọt xuống từng giọt. Hắn nhìn Gat, giọng hả hê:
“Ngươi biết cô ta đúng chứ? Cô ta bị bắt khi đang cố ăn cắp vũ khí của chúng ta… mang về cho các ngươi. Và đây… chính là lời cảnh cáo.”
Tiếng gầm giận dữ vang lên từ hàng ngũ Tần Quân. Một số chiến binh giơ giáo, giơ cung, muốn lao lên, nhưng Gat giơ tay chặn lại.
Ánh mắt Gat đỏ ngầu, gân xanh nổi lên trên cổ tay. Ông cầm chặt con dao xương, tưởng chừng như chỉ cần một mệnh lệnh, cả đội quân này sẽ xông lên chém giết đến người cuối cùng.
Vu đứng sau, đôi mắt già nua khép hờ. Lão đang cố giữ bình tĩnh. Hơi thở lão nặng nề, nhưng giọng lại chậm rãi vang lên:
“Ngươi nghĩ cô ta nói sự thật sao?”
Thủ lĩnh Kai The nghiêng đầu, nở một nụ cười méo mó đầy mỉa mai:
“Các ngươi không tin à? Được thôi.”
Hắn cúi xuống, tay rút ra một con dao xương lớn. Động tác chậm rãi, như muốn từng người Tần Quân đều thấy rõ.
Hắn đặt lưỡi dao lạnh lẽo ấy lên phần cổ còn nguyên vẹn của Yla. Ánh mắt Yla vô hồn, cô đã chịu đựng tra tấn đến mức chẳng còn cảm giác. Một giọt nước mắt trào ra, nhưng cô không nói lời nào.
“Xoẹt.”
Máu phun thành dòng, bắn tung tóe lên mặt hắn, lên đất, lên đôi giày của hắn. Thủ lĩnh Kai The đứng thẳng dậy, liếm môi như thể tận hưởng sự kinh hoàng của đối phương.
Hắn quay sang nhìn thẳng vào Vu, ánh mắt sắc nhọn như dao:
“Đó là sự thật. Các ngươi đừng có mà né tránh.”
Không khí lặng như tờ.
Gat run người, bàn tay siết chặt dao đến mức máu từ lòng bàn tay rỉ ra.
Vu nhắm mắt trong một thoáng, rồi mở ra, ánh mắt lóe lên tia hàn quang. Lão nói chậm rãi, nhưng giọng như tiếng sấm rền:
“Giết.”
Ngay khi chữ ấy thoát khỏi miệng Vu, cả đội quân Tần Quân như bừng tỉnh. Tiếng gầm vang lên.
Những mũi giáo, những lưỡi dao, tiếng sấm rền trong tim họ. Không ai nghĩ đến hậu quả, không ai nghĩ đến tương lai. Chỉ có máu, chỉ có hận thù.
Thủ lĩnh Kai The cũng nhếch môi, rút vũ khí ra, giọng hắn như sấm:
“Giết!”
Hai bên lao vào nhau như hai cơn lũ. Không còn kèn trống, không còn lời đàm phán. Chỉ có tiếng xương gãy, tiếng người rên la và tiếng chiến trường cuồng nộ.
Vu lùi lại vài bước, ánh mắt dõi theo Gat. Lão ghé sát, nói nhỏ nhưng đủ để Gat nghe rõ giữa tiếng hỗn loạn:
“Chỗ này… ta giao lại cho ngươi. Phải giữ được. Nếu mất… Tần Quân sẽ diệt vong.”
Gat không đáp. Ông chỉ gật đầu, rồi siết chặt con dao xương, lao thẳng vào chiến trường như một con mãnh hổ. Máu bắn lên mặt ông, tiếng thét chồng chất. Gat vung dao, mỗi nhát đều mang theo cơn thịnh nộ của một dân tộc bị dồn đến chân tường.
(chắc ai cũng đoán ra mục đích thật sự của Ain rồi nhỉ?)
tấu chương xong