Chương 326 : Sự Mất Mát
Đêm ấy, đoàn quân Tần Quân rút lui trong hỗn loạn. Con đường đất mà Rắn Thần cày nát ban chiều giờ trở thành lối thoát duy nhất.
Ánh trăng chiếu xuống cảnh tượng nhốn nháo: người khiêng kẻ bị thương, người dìu đồng đội, vũ khí rơi rớt khắp nơi, tiếng thở dốc và tiếng bước chân dồn dập vang lên từng hồi như tiếng trống thúc giục.
Gat vừa chạy vừa liên tục quay đầu đếm quân số. Ông không dám dừng lại, nhưng từng gương mặt quen thuộc không còn xuất hiện khiến tim ông như bị dao cắt.
Những đồng đội từng sát cánh, những người từng cười đùa bên đống lửa, giờ có lẽ đã nằm lại nơi rừng sâu với mũi tên xuyên qua thân.
Vu vẫn ngồi trên đầu Rắn Thần, đôi mắt già nua nhìn xuống đoàn quân rối loạn. Lão không nói một lời nào, chỉ siết chặt tay lên vảy Rắn Thần.
Gió đêm thốc vào mặt, khiến đôi mắt lão nhòe đi. Lão đã trải qua quá nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ cảm thấy tâm trí mình nặng nề như vậy.
Mỗi bước trườn của Rắn Thần đều khiến mặt đất rung chuyển, nhưng trong lòng lão, sự lo âu mới thật sự là cơn chấn động lớn nhất.
Cả đoàn quân di chuyển suốt đêm. Ánh lửa đuổi theo từ phía rừng Kai The dần mờ nhạt, chỉ còn lại tiếng tù và vang vọng xa xa.
Một số người lính thỉnh thoảng quay đầu lại, vẫn sợ hãi kẻ thù sẽ truy đuổi. Nhưng không, Kai The không đuổi theo, dường như họ chỉ muốn cảnh cáo, hoặc đang tập hợp lực lượng cho trận chiến khác.
Khi ánh sáng đầu tiên của buổi sớm chiếu rọi lên bầu trời, đoàn quân Tần Quân đã vượt qua vùng rừng chết chóc, quay về vùng đất quen thuộc của mình.
Họ dừng lại bên một con suối, nước mát lạnh nhưng chẳng ai có tâm trí thưởng thức. Những người bị thương được đặt nằm tạm bên tảng đá, người khỏe hơn thì giúp băng bó vội vã.
Gat ngồi phịch xuống, hai tay ôm mặt. Lần đầu tiên trong suốt cuộc đời cầm quân, ông cảm thấy vai mình nặng trĩu đến mức muốn gãy lìa.
Những người lính trẻ nhìn ông, không ai dám hỏi gì, nhưng trong mắt họ đều có chung một câu hỏi: Chúng ta… đã thua sao?
Vu bước xuống khỏi đầu Rắn Thần, đôi chân già nua run rẩy chạm đất. Lão chống gậy, ánh mắt quét qua những khuôn mặt mệt mỏi. Không cần lời nói, lão biết nỗi thất vọng đã ngấm vào từng người. Lão cất giọng khàn đặc, chậm rãi:
“Chúng ta còn sống. Thế là đủ. Kẻ nào dám coi thường mạng sống đồng đội… sẽ không xứng đáng bước tiếp trên con đường này.”
Một câu nói đơn giản nhưng lại như gáo nước lạnh dội vào tâm trí họ. Đúng vậy, họ còn sống, còn có thể trở về với gia đình. Nhưng những ánh mắt ấy vẫn phảng phất nỗi buồn, nỗi hận vì đã phải bỏ lại bao nhiêu người.
Khi đoàn quân tiếp tục hành quân về bộ lạc, cảnh tượng hai bên đường dần trở nên quen thuộc: những cây cổ thụ quen, những tảng đá có khắc dấu cũ của trẻ con bộ lạc, mùi đất đai quen thuộc.
Nhưng chính sự quen thuộc ấy lại khiến lòng họ quặn đau, bởi họ biết, khi trở về, họ phải mang theo tin dữ cho bao nhiêu gia đình.
Trưa hôm đó, khi đoàn quân vượt qua cổng làng, tiếng reo mừng vang lên từ những người đang đứng chờ.
Những đứa trẻ chạy ùa ra, những người mẹ rưng rưng nước mắt. Nhưng rồi niềm vui ấy nhanh chóng tan biến khi họ thấy số lượng người trở về ít hơn nhiều so với lúc ra đi.
Nhiều gương mặt không bao giờ xuất hiện nữa.
Một người đàn bà ôm đứa con nhỏ, lao tới nắm lấy tay một người lính:
“Chồng tôi đâu? Anh ấy có trở về không?”
Người lính cúi đầu, không dám nhìn vào đôi mắt ấy. Người đàn bà gào khóc, tiếng khóc vang vọng khắp làng, lan sang những người khác.
Chỉ trong khoảnh khắc, cả ngôi làng chìm trong tiếng khóc than.
Gat đứng giữa sân, mím chặt môi, đôi mắt đỏ hoe. Ông bước lên bục đá giữa làng, giọng khàn khàn:
“Chúng ta đã chiến đấu… đã vượt qua nhiều thứ… nhưng chúng ta không tìm thấy kẻ thù. Và rồi… chúng ta suýt mất tất cả ở biên giới Kai The.”
Ông ngừng lại, nhìn xuống những ánh mắt đau đớn, tiếp tục:
“Nhiều anh em của chúng ta… đã ngã xuống. Họ đã chiến đấu đến cùng để chúng ta còn có thể quay về. Hãy nhớ lấy họ, đừng để cái chết của họ trở thành vô nghĩa.”
Tiếng khóc nghẹn lại thành tiếng nức nở. Một cụ già gào lên:
“Thần hộ mệnh đâu? Rắn Thần đâu? Tại sao để con ta chết?”
Một người khác cũng la lớn:
“Chúng ta còn tin vào ai bây giờ?”
Vu nghe những lời đó, đôi mắt già nua khép lại. Lão biết đây mới là thử thách thật sự: giữ vững niềm tin của bộ lạc. Lão bước lên bục đá cạnh Gat, giọng trầm tĩnh:
“Rắn Thần đã cứu nhiều người. Nếu không có nó, tất cả chúng ta đã chết trong rừng. Đừng để nỗi đau biến chúng ta thành kẻ mù quáng.”
Nhưng lời của lão không làm dịu đi tất cả. Một số người lắc đầu, một số khác cúi mặt. Niềm tin đã rạn nứt, giống như một vết nứt nhỏ trên tảng đá, chỉ cần thời gian và áp lực, nó sẽ vỡ ra.
Tối hôm đó, trong căn lều lớn của thủ lĩnh, Gat, Vu và năm thủ lĩnh còn sống cuối cùng ngồi im lặng quanh đống lửa. Ngoài kia, tiếng khóc của dân làng vẫn vang vọng. Gat cất lời trước, giọng trầm mặc:
“Chúng ta phải làm gì, Vu? Dân làng không còn niềm tin. Quân thì hoang mang. Hậu cần cạn kiệt. Nếu Kai The tấn công thật, ta lấy gì mà chống?”
Vu thở dài, ánh mắt nhìn vào ngọn lửa đang cháy bập bùng:
“Ta không biết. Nhưng ta biết… chúng ta phải giữ họ lại. Giữ được niềm tin, giữ được ý chí, thì mới giữ được bộ lạc.”
“Còn Rắn Thần?” Gat hỏi.
“Rắn Thần… cần thời gian.” Vu đáp, giọng trầm hơn: “Nhưng thời gian có thể không còn nhiều.”
Ngoài kia, đêm buông xuống yên tĩnh hơn. Nhưng trong lòng mỗi người Tần Quân, cơn bão vẫn chưa dừng. Họ ôm người thân còn sống, nhưng ký ức về trận chiến, về con đường đầy xác chết, về ánh mắt không hề sợ hãi của Ala trước khi chết… cứ ám ảnh từng đêm.
Một đứa trẻ len lén ngồi trước căn lều, nhìn ra khoảng sân trống. Nó thì thầm hỏi mẹ:
“Mẹ ơi… tại sao chúng ta phải đánh nhau?”
Người mẹ ôm chặt con vào lòng, đôi mắt đỏ hoe, không trả lời. Bởi chính nàng cũng không biết.
…
Trong căn lều lớn, khói hương còn vương vấn, ánh sáng của đống than đã tàn chỉ còn lại những vệt đỏ mờ hắt bóng hai người lên vách da thú.
Không khí đặc quánh mùi máu và mùi bùn từ những đôi chân chưa kịp rửa sạch.
Vu ngồi dựa lưng vào cây cột trụ, đôi mắt già nua khép hờ. Nếp nhăn hằn sâu trên trán, bàn tay lão run nhẹ như một dấu hiệu cho thấy sự mệt mỏi lâu lắm rồi mới lộ ra ngoài.
Gat đứng đó, hai tay siết chặt cán dao xương, gương mặt đầy bụi đất, đôi mắt như lạc vào cõi nào xa xăm.
Ngoài kia, năm vị thủ lĩnh khác đã lặng lẽ rời đi. Họ mang theo sự bồn chồn, lo lắng nhưng không dám nói ra.
Chỉ còn lại Vu và Gat, hai người gánh trên vai gánh nặng nặng nhất của bộ lạc, giờ mới thật sự dám đối diện sự thật trần trụi.
“Chúng ta đã bị lừa.” Vu thở dài, câu nói bật ra khản đặc như tiếng gỗ mục gãy đôi trong đêm.
Gat cười chua chát, nụ cười của kẻ đã hiểu nhưng không thể làm gì khác.
“Chúng lừa ta từ đầu tới tận bây giờ. Rõ ràng chúng hiểu chúng ta hơn cả chính chúng ta hiểu mình.”
Vu chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt mờ đục như chứa đựng cả một đời phong sương.
Ánh nhìn ấy không còn sự sắc bén thường thấy, mà chỉ còn lại sự mệt mỏi, chua xót. Cơn đau ở bả vai vẫn âm ỉ, vết thương của những ngày trước khi Mpa bị ám sát vẫn chưa kịp lành.
Lão vuốt râu, tiếng thở ra dài dằng dặc:
“Ta tưởng mình đã trải qua đủ biến cố để đề phòng… nhưng lần này, chúng ta quá tự tin. Một con rắn già cũng bị loài chuột dắt mũi.”
Gat im lặng, trong đầu ông văng vẳng tiếng Ala trước khi chết, ánh mắt của cô ấy trước lưỡi dao của chính ông. Ánh mắt ấy không phải của kẻ phản bội, mà của người đặt trọn niềm tin vào một điều gì đó lớn hơn.
Gat nuốt khan, cảm giác nhói buốt nơi ngực trào lên, nhưng ông không cho phép mình yếu đuối.
“Vu.” Ông gọi, giọng trầm khàn: “Ông nghĩ… Ala thật sự chỉ là con cờ? Hay còn gì khác?”
Vu chậm rãi lắc đầu:
“Ta không biết. Nhưng có một điều ta chắc chắn: chúng ta bị dẫn dắt. Từ khi Mpa bị ám sát, đến khi Rắn Thần phải lộ diện, đến tận biên giới Kai The… mọi bước đi đều nằm trong tay kẻ khác.”
Bên ngoài lều, gió đêm rít qua những tấm da phơi, phát ra những âm thanh lạch cạch như tiếng thì thầm.
Vu nhắm mắt, ký ức lại ùa về. Mặt đất rung chuyển khi Rắn Thần quất đuôi, tiếng la hét của tộc nhân bị hất văng, và sau đó là khoảng lặng đến nghẹt thở. Lão siết chặt bàn tay gầy guộc, móng tay khô ráp cào nhẹ vào da, để lại những vết đỏ.
“Nhưng ông yên tâm một điều.” Vu cất giọng, chậm rãi nhưng chắc nịch: “Kai The không dại mà tấn công chúng ta ngay bây giờ. Dù ta là con hổ bị thương, ta vẫn là hổ.”
Gat ngẩng đầu, ánh mắt nghi hoặc.
Vu nhếch mép, nụ cười buồn bã:
“Kai The và Tần Quân đã có hiệp ước. Chúng không dám phá vỡ ngay… hoặc ít nhất là chưa. Chúng còn phải quan sát. Chúng biết rõ Rắn Thần của ta chưa chết, ta vẫn còn đây. Chúng sẽ không liều.”
“Nhưng hiệp ước ấy đâu còn vững.” Gat nhắc lại, giọng nặng như đá.
Vu nhìn ra ngoài bóng đêm, ánh lửa lập lòe phản chiếu đôi mắt mờ đục:
“Đúng. Nó chỉ còn hiệu lực vài năm… và có thể bị xé bỏ bất cứ lúc nào. Có khi là ngay bây giờ.”
Hai người im lặng. Chỉ còn tiếng than cháy lép bép và tiếng gió quất qua mái lều. Gat buông một tiếng thở dài, dường như ông muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Thay vào đó, ông chống gươm đứng dậy, lưng thẳng tắp như một thân cây cổ thụ.
“Tôi về lều đây. Hôm nay đã quá dài rồi.” Gat cất tiếng, giọng lạc hẳn đi.
Vu gật đầu, khẽ vẩy tay, ánh mắt nhìn theo bóng Gat khuất dần ra ngoài. Ông ta bước chậm, từng bước nặng nề như dẫm lên chính trái tim mình.
Khi Gat rời đi, lều lại chìm vào yên tĩnh.
Vu một mình ngồi dựa cột, đầu óc mệt mỏi. Lão cố nghĩ tiếp, nhưng những câu hỏi cứ xoáy lấy tâm trí:
Tại sao bọn chúng không đánh vào hậu phương trống trải? Tại sao dẫn chúng ta đến biên giới? Mục đích cuối cùng là gì?
Không ai trả lời. Không một âm thanh nào ngoài tiếng gió trưa man mát.
Mí mắt già nua sụp xuống, lão chống cằm cố gắng giữ tỉnh táo, nhưng rồi cả thân thể như không còn sức chống lại cơn buồn ngủ tràn đến.
Lão thiếp đi, trong cơn mơ chập chờn vẫn thấy ánh mắt của Ala. Ánh mắt ấy xuyên qua màn đêm, như muốn nói điều gì mà lão không nghe rõ.
tấu chương xong