Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tang-duoi-chot-tu-tien-gia.jpg

Tầng Dưới Chót Tu Tiên Giả

Tháng 1 24, 2025
Chương 510. Quay về địa cầu Chương 509. Trở lại Thọ tinh
nhan-duc.jpg

Nhân Dục

Tháng 2 27, 2025
Chương 328. Tiên tung Phi Tẫn vũ y phiêu Chương 327. Lịch kiếp từ đâu tới ai cười một tiếng
quy-di-hang-than-su-ta-bup-be-that-co-the-hien-linh.jpg

Quỷ Dị Hàng Thần Sư: Ta Búp Bê Thật Có Thể Hiển Linh

Tháng 1 22, 2025
Chương 598. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 597. Ngươi cái thằng xui xẻo, ngươi vĩnh viễn không có cơ hội
chi-can-co-thanh-mau-than-minh-cung-giet-cho-nguoi-xem.jpg

Chỉ Cần Có Thanh Máu, Thần Minh Cũng Giết Cho Ngươi Xem

Tháng 2 8, 2025
Chương 1497. Thần thế 1 xấu nhất cục diện Chương 1496. Trùng sinh 3 trùng sinh cũng muốn gặp phải Tu La tràng
57353241d74b3052c9ad94d0ea338be8

Ta Dùng Máy Sửa Chữa Quét Ngang Quỷ Dị Thế Giới

Tháng 1 15, 2025
Chương 276. Truy tìm ( đại kết cục ) Chương 275. Vô địch!
lien-minh-ta-that-khong-co-bay-nat-a

Liên Minh: Ta Thật Không Có Bày Nát A!

Tháng 10 11, 2025
Chương 546 Chương 545
de-nhat-chien-than.jpg

Đệ Nhất Chiến Thần

Tháng 1 22, 2025
Chương 1856. Luyện tiên Bổ Thiên Chương 1855. Con tin uy hiếp
hom-nay-cung-dang-co-gang-lam-ma-dau

Hôm Nay Cũng Đang Cố Gắng Làm Ma Đầu

Tháng 1 9, 2026
Chương 538: Kết quả khác nhau ( canh ba cầu đặt mua cầu nguyệt phiếu) (2) Chương 538: Kết quả khác nhau ( canh ba cầu đặt mua cầu nguyệt phiếu) (1)
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 325 : Mục Tiêu Thật Sự
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 325 : Mục Tiêu Thật Sự

Gat quay đầu, ánh mắt lướt qua con đường dài hun hút. Con đường ấy, từ trên cao nhìn xuống, hẳn trông như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang biên giới.

Và rồi trong khoảnh khắc ấy, một ký ức lóe lên trong đầu ông: biên giới Kai The.

Gat chưa kịp nói, thì một lão lính già bên cạnh đã thở dài:

“Chúng ta… hình như đã đi quá xa.”

Gat giật mình.

Đó là biên giới Kai The. Cả hai bộ lạc đã vốn hiềm khích, đánh nhau nhiều năm trời nên lính cả hai bên cũng không lạ gì nhau.

Gat nuốt khan, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra sau gáy.

Một cơn gió thổi qua, mang theo mùi đất khô và cát bụi. Rắn Thần phía trước vẫn lầm lũi trườn đi, thân hình khổng lồ quét sạch cây cối, để lại một vệt dài như vết chém của chiến tranh.

Từng cử động của nó khiến đất đá rung lên bần bật, nhưng ngay cả âm vang ấy cũng không thể át đi tiếng tim đập dồn dập của những kẻ đang đi theo.

Rồi một người lính trẻ cất tiếng, giọng run rẩy:

“Gat… chúng ta… đang ở đâu?”

Gat không trả lời ngay. Ông hít sâu, cố giữ bình tĩnh, nhưng rồi chính miệng mình thốt ra câu hỏi khiến toàn đội rơi vào im lặng:

“Có phải… chúng ta đã băng qua biên giới rồi không?”

Lão Vu trên đỉnh đầu Rắn Thần vẫn chưa biết gì, ánh mắt lão đang mơ hồ dõi về xa xăm. Lão tin vào thần hộ mệnh, tin rằng con đường này sẽ đưa họ tới kẻ thù.

Nhưng Gat thì không. Ông nhìn về phía sau, con đường đất trống trải kéo dài đến tận chân trời. Phía sau đó là bộ lạc của họ, giờ đây trơ trọi không có bất kỳ rào chắn hay quân trấn giữ.

Nếu Kai The muốn đánh úp, chỉ cần theo vết dao này mà đi thẳng vào tim Tần Quân.

Một nỗi sợ mơ hồ xâm chiếm. Ông quay sang một lính giao thương từng đi khắp nơi:

“Này, nhóc. Ngươi nhận ra vùng đất này không?”

Người lính kia gật đầu lia lịa, khuôn mặt tái mét:

“Đúng… đúng là biên giới Kai The. Tôi từng qua đây đổi muối… Đây là… đất của họ…”

Gat cảm thấy như có một bàn tay lạnh ngắt bóp chặt lấy cổ họng. Ông hét lên, giọng lạc đi trong không trung:

“Vu!!! Mau rút lui!!!”

Nhưng khoảng cách quá xa, giọng ông chỉ vang vọng trong rừng cây và lạc dần vào tiếng gió. Rắn Thần vẫn tiếp tục trườn, Vu vẫn lơ đãng nhìn về phía trước, không hề biết rằng từng bước đi đang đưa cả đoàn quân tới bờ vực một cuộc chiến mới mà họ không hề chuẩn bị.

Một người lính khác cố an ủi:

“Có lẽ Kai The không để ý đâu…”

Gat quay phắt lại, mắt như hai lưỡi dao:

“Ngươi không hiểu à? Một đội quân mang theo thần hộ mệnh, vũ khí đầy mình, ngang nhiên đi vào đất người ta… trong mắt họ, đây chẳng khác nào lời tuyên chiến!”

Đám lính tái mặt, nhiều người nuốt nước bọt, tiếng nuốt vang lên nghe rờn rợn giữa không gian im lặng.

Một cơn gió khác thổi qua, cuốn theo lá khô bay tứ tán, như báo hiệu điều gì chẳng lành.

Gat hít một hơi dài, cố gắng tìm một tia hy vọng. Nhưng rồi ông nhìn lại đoàn quân: những gương mặt mệt mỏi, đôi mắt thẫn thờ, và cả thần hộ mệnh đang nặng nề bò đi.

Hậu cần thì cạn kiệt, lương thực mang theo chỉ đủ cho một hành trình ngắn. Nếu bây giờ xảy ra chiến tranh với Kai The, họ chẳng có đường rút, cũng chẳng có viện trợ.

Mà Rắn Thần… Gat nhìn lên cơ thể khổng lồ đang trườn phía trước, thấy rõ từng mảng vảy trầy xước, từng giọt máu nhỏ rỉ ra nơi thân thể. Nó đã quá mệt mỏi sau chặng đường dài phá rừng. Để nó chiến đấu ngay bây giờ khác nào bảo nó tự sát?

Gat siết chặt nắm tay. Ông hiểu, chỉ cần một sai lầm nữa thôi, cả bộ lạc Tần Quân sẽ rơi vào vòng xoáy không thể thoát ra. Và cái sai lầm ấy, họ đang tiến tới từng bước một.

Một tiếng kèn vang vọng từ phía trước, kéo mọi người trở lại hiện thực. Một lính trinh sát lao tới, thở hổn hển:

“Thủ lĩnh! Phía trước… phía trước có khói bốc lên!”

Gat rùng mình. Khói? Ở đất Kai The? Ông lao nhanh tới, đứng trên một gò đất cao hơn để nhìn ra xa. Quả thật, ở tít chân trời, vài cột khói đen đang cuồn cuộn bốc lên, như tín hiệu cảnh báo hay như… báo hiệu của một trận đánh đang tới.

Một người lính trẻ run run:

“Họ… họ đã thấy chúng ta rồi sao?”

Gat quay lại, ánh mắt ông lóe lên tia cương quyết. Ông hét ra lệnh:

“Chuẩn bị đội hình phòng thủ! Truyền lệnh lên Vu: dừng tiến quân ngay lập tức! Dựng trại tạm thời tại đây!”

Những người lính nhanh chóng tản ra, dựng khiên, đào hố, kéo dây thừng. Tiếng búa thô sơ đóng xuống đất vang lên chan chát, trộn lẫn tiếng hò hét dồn dập.

Nhưng Gat biết rõ: đây chỉ là biện pháp tạm thời. Nếu Kai The thật sự xem đây là sự xâm phạm, thì không một phòng tuyến nào đủ mạnh để cản bước họ.

Mặt trời dần xuống, bóng chiều đổ dài lên con đường đất trống trải.

Gat đứng đó, nhìn lại phía sau: quê hương họ giờ chỉ còn là một đường chân trời mờ mịt. Ông quay lại phía trước: khói đen vẫn bốc lên, từng luồng từng luồng như những ngón tay vươn ra đòi lấy mạng họ.

Trong lòng Gat, một tiếng thét vang lên: “Chúng ta… đã tự đưa mình tới tử địa.”

Hoàng hôn dần buông xuống, ánh sáng cuối ngày nhuộm đỏ rực cả khu rừng thưa vừa được Rắn Thần cày nát. Tiếng chim rừng tản dần đi, nhường lại một khoảng lặng căng thẳng đến nghẹt thở.

Đoàn quân Tần Quân đang dựng trại tạm trên vùng đất xa lạ, nhưng trong tim họ, nỗi bất an vẫn âm ỉ như đốm lửa nhỏ, chỉ cần một cơn gió là bùng lên thiêu rụi tất cả.

Gat đứng giữa trung tâm trại, đôi mắt dõi về phía cột khói xa xăm. Gương mặt ông giờ đây cứng như đá, nhưng hai tay nắm chặt khiến khớp trắng bệch.

Một lính trinh sát khác lao đến, quỳ một gối, thở hổn hển:

“Thưa thủ lĩnh! Chúng tôi đã nghe thấy tiếng tù và từ phía bên kia rừng. Có vẻ như Kai The… đã phát hiện ra chúng ta.”

Môi Gat giật giật, ông hỏi nhanh:

“Khoảng cách?”

“Chừng mười dặm… nhưng hình như họ đang tập hợp quân.”

Những người lính xung quanh nghe được lời báo cáo ấy thì mặt cắt không còn giọt máu. Tiếng thì thầm lan nhanh như đám cháy:

“Chúng ta… bị bao vây rồi sao?”

“Không, chắc họ chỉ cảnh giới thôi…”

“Cảnh giới cái quái gì! Chúng ta kéo nguyên một đoàn quân, lại có cả Rắn Thần, còn gì là cảnh giới nữa!”

Tiếng ồn ào dâng lên, như một đợt sóng nhỏ sắp chuyển thành bão. Gat quát lớn:

“IM LẶNG!”

Tiếng quát mạnh mẽ khiến tất cả giật mình, im bặt trong giây lát. Gat hít sâu, trừng mắt nhìn quanh:

“Chúng ta không đến đây để đánh nhau với Kai The. Nhưng bây giờ… chúng ta đã ở trong mắt họ như kẻ xâm lược. Đừng ai manh động! Ai bỏ vị trí, ta chém trước, hiểu chưa?”

Đám lính đồng thanh hô vang: “Rõ!”

Ở phía xa, Rắn Thần cuộn mình bên mép trại. Nó không còn trườn đi nữa mà nằm im, đôi mắt vàng nhạt nhắm hờ, lưỡi thỉnh thoảng thò ra thụt vào.

Mỗi lần nó cựa mình, đất đá lại rung chuyển, khiến nhiều người lính trẻ lùi lại mấy bước, lòng tràn đầy mâu thuẫn: họ vừa sợ hãi, vừa muốn dựa dẫm vào sức mạnh khổng lồ ấy.

Trên đỉnh đầu Rắn Thần, lão Vu vẫn ngồi đó, trầm mặc nhìn về phía chân trời. Ánh hoàng hôn nhuộm màu đỏ lên gương mặt nhăn nheo của lão, làm hằn rõ những nếp nhăn dày đặc.

Trong tâm trí lão, hàng loạt tính toán xoay vần: nếu đánh thì sao, nếu rút thì sao, còn Rắn Thần thì sao… Lão hiểu hơn ai hết, việc kéo quân đến tận đây là một sai lầm chết người, nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn.

Một người lính lớn tuổi bước lên bái lạy trước Rắn Thần, miệng lẩm bẩm cầu khấn. Những người khác thấy vậy cũng quỳ xuống, mong rằng vị thần hộ mệnh này sẽ bảo vệ họ thêm lần nữa.

Nhưng Gat thì hiểu, thần hộ mệnh cũng chỉ là một thực thể, nó có thể cứu, cũng có thể giết. Lần trước nó đã vô tình quật chết đồng đội, lần tới ai dám chắc nó không làm thế một lần nữa?

Đêm xuống nhanh, những đống lửa nhỏ được đốt lên để xua tan bóng tối. Khói bếp quyện vào gió, thoang thoảng mùi thịt khô cháy cạnh, nhưng chẳng ai thấy ngon miệng. Họ ăn qua loa, mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía rừng, nơi tiếng tù và Kai The lúc trầm lúc bổng vọng lại như tiếng dội từ cõi chết.

Một thanh niên lính trẻ run run hỏi:

“Thủ lĩnh Gat… nếu họ đánh tới thì sao?”

Gat nhìn vào ánh mắt ấy, thấy rõ sự sợ hãi lẫn khát khao sống sót, ông trả lời bằng giọng khàn đặc:

“Chúng ta sẽ rút lui. Dù phải bỏ lại một nửa vũ khí, dù phải chạy suốt đêm. Chúng ta không được phép chết vô nghĩa ở đây.”

Lời nói ấy như một làn gió lạnh thổi qua doanh trại.

Họ hiểu, nếu rút lui, danh dự của một đội quân sẽ bị tổn thương nặng nề, nhưng ít ra họ còn giữ được mạng để quay về bảo vệ người thân. Và Gat thà bị gọi là hèn, còn hơn là dẫn tất cả vào chỗ chết.

Tiếng gió đêm rít qua từng tán cây đổ gãy. Một số người lính đứng gác run rẩy, bàn tay bám chặt cán giáo. Họ nghe tiếng động lạ trong bóng tối, vội chĩa vũ khí, nhưng rồi chỉ là tiếng gió làm lá xào xạc.

Sự căng thẳng dồn nén tới mức một cơn gió cũng khiến tim họ nhảy lên cổ.

Bỗng một tiếng tù và từ xa vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết, tiếp theo đó là tiếng trống dồn dập, như tiếng sấm rền.

Gat đứng phắt dậy, mắt mở to. Từ hướng chân trời, những ánh đuốc nhấp nháy xuất hiện, từng hàng, từng hàng kéo dài, như một con rắn lửa đang tiến đến.

“Chúng… chúng tới rồi!” Một lính gác hét lên.

Gat quay sang một nhóm trinh sát:

“Mang tin cho Vu ngay! Nói rằng Kai The đã xuất quân!”

Nhóm trinh sát lập tức lao đi. Không khí trong doanh trại như đặc quánh lại, tiếng hít thở trở nên gấp gáp. Những người lính tự động siết lại đội hình, kiểm tra vũ khí, thắt chặt dây giáp.

Tiếng binh khí va chạm vang lên chan chát trong đêm tối.

Một lính trẻ lắp bắp:

“Thần hộ mệnh… sẽ bảo vệ chúng ta chứ?”

Gat nhìn ra bóng tối, giọng ông trầm khàn:

“Ta không biết. Nhưng ta biết, nếu chờ ở đây, chúng ta chết chắc.”

Ngay khi Gat vừa nói xong, một tiếng rít xé gió vang lên. Một mũi tên lửa từ phía xa bay tới, cắm phập vào giữa trại, bùng lên thành ngọn lửa dữ dội.

Người lính xung quanh nháo nhào dập lửa, nhưng đó chỉ là mũi tên đầu tiên. Hàng chục, rồi hàng trăm mũi tên lửa từ xa đồng loạt rít qua không trung, đâm xuống doanh trại như cơn mưa chết chóc.

“Chạy!!!”

“Aaaahhh!”

“Lùi lại!!!”

Tiếng kêu la vang lên khắp nơi. Lửa cháy lan từ đống cỏ khô này sang lán trại khác, mùi khói và mùi thịt cháy quyện vào nhau nồng nặc. Những người lính vội vã dựng khiên che chắn, nhưng mũi tên lửa quá nhiều, không sao chống đỡ nổi.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Gat hét lên ra lệnh:

“Tất cả lùi lại! Rút lui về phía sau ngay lập tức! Đừng mang gì theo, mạng người là quan trọng nhất!”

Đội quân bắt đầu dồn dập rút lui theo con đường đất mà Rắn Thần đã tạo ra. Trong bóng tối, tiếng khóc, tiếng thét, tiếng lửa cháy hòa thành một bản nhạc hỗn loạn.

Trên cao, Rắn Thần gầm lên một tiếng vang dội cả khu rừng. Nó ngóc đầu dậy, đôi mắt vàng nhạt rực sáng trong đêm như hai ngọn đuốc. Vu ngồi trên đầu nó, hét lớn:

“Lùi lại! Mau rút lui theo ta!”

Cơ thể khổng lồ của Rắn Thần trườn qua doanh trại, quét sạch những mũi tên đang cắm xuống. Một số lính bị hất tung lên không, nhưng đa số kịp chạy theo. Đoàn quân tản ra như bầy cừu kinh hãi, nhưng ít nhất họ còn con đường rút lui phía sau.

Gat vừa chạy vừa ngoái lại nhìn, ánh lửa từ xa phản chiếu lên gương mặt đẫm mồ hôi của ông.

Trong lòng ông vang lên một tiếng thở dài tuyệt vọng: “Chúng ta không thắng nổi trận này… nhưng ít nhất, chúng ta còn cơ hội quay về.”

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhuong-nguoi-hoc-lai-nguoi-nhat-nhanh-cho-tot-di-truong-quan-doi
Nhường Ngươi Học Lại, Ngươi Nhặt Nhạnh Chỗ Tốt Đi Trường Quân Đội?
Tháng mười một 21, 2025
di-nhan-dai-nao-tu-tien-gioi.jpg
Dị Nhân Đại Náo Tu Tiên Giới
Tháng 12 3, 2025
tiem-moi-gay-dung-than-thu-than-khi-uc-diem-diem-nhieu
Tiệm Mới Gầy Dựng: Thần Thú Thần Khí, Ức Điểm Điểm Nhiều
Tháng 10 26, 2025
phong-than-tu-tu-tu-doanh-bat-dau-nhat-tu-khoa-thanh-thanh
Phong Thần: Từ Tử Tù Doanh Bắt Đầu Nhặt Từ Khóa Thành Thánh
Tháng 10 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved