Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
nghich-menh-van-the-ta-danh-no-tien-de

Nghịch Mệnh Vạn Thế, Ta Đánh Nổ Tiên Đế

Tháng 12 5, 2025
Chương 509: Thế giới mới (xong)+ hoàn tất cảm nghĩ Chương 508: Lục Đạo Luân Hồi (xong)
truong-sinh-ta-tu-luyen-khong-co-binh-canh.jpg

Trường Sinh: Ta Tu Luyện Không Có Bình Cảnh

Tháng 2 3, 2025
Chương 442. Trường sinh bất tử! Chương 441. Yêu tộc quỷ bí, Nhân tộc tai nạn
vong-du-ta-tai-than-than-sung-nhieu-uc-diem-the-nao.jpg

Võng Du: Ta Tài Thần, Thần Sủng Nhiều Ức Điểm Thế Nào

Tháng 1 5, 2026
Chương 224: Tạp Lạp Mễ tâm tư Chương 223: Quy tắc cải biến, quỷ dị chỗ đáng sợ
tai-lieu-trai-lam-hien-gia.jpg

Tại Liêu Trai Làm Hiền Giả

Tháng 1 24, 2025
Chương Bản hoàn tất cảm nghĩ. Chương 799. Xuống núi trở lại-Hoàn Thành
hong-hoang-thien-dao-kim-bang-tien-rieng-bi-lo-ra-anh-sang.jpg

Hồng Hoang: Thiên Đạo Kim Bảng, Tiền Riêng Bị Lộ Ra Ánh Sáng

Tháng 4 24, 2025
Chương 291. Quy Nhất đạo nhân, Lục Phàm! Chương 290. Dựa vào cái gì chênh lệch lớn như vậy
chu-thien-vo-dao-cuong-nhan.jpg

Chư Thiên Võ Đạo Cường Nhân

Tháng 1 19, 2025
Chương 853. Xong chuyện phủi áo đi Chương 852. Thần khí quy nhất
mo-cua-a-ta-la-doi-truong-a-uy-day

Mở Cửa A, Ta Là Đội Trưởng A Uy Đây

Tháng 10 13, 2025
Chương 283: Kết thúc cũng là bắt đầu! Chương 282: Mộng Cô bói toán!
dau-la-ta-la-chuy-vuong.jpg

Đấu La: Ta Là Chùy Vương!

Tháng 2 9, 2025
Chương 379. Đại kết cục Chương 378. Chấp Pháp Thần Thiết Hùng
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 324 : Đôi Mắt Không Biết Sợ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 324 : Đôi Mắt Không Biết Sợ

Tiếng gió rít qua kẽ lá, mang theo mùi máu tanh hắc nồng. Toàn bộ bãi đất hỗn loạn vẫn còn ngập trong tiếng rên rỉ và tiếng binh khí rơi loảng xoảng.

Đám lính vừa rồi còn gào thét vì cơn mưa đạn thép giờ đã co cụm lại, nhìn nhau bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

Họ nhìn về phía Ala người phụ nữ đang bị đè xuống đất, đôi tay trói chặt, mái tóc bết mồ hôi rủ xuống gương mặt lấm lem bùn đất.

Nhưng ánh mắt ấy… ánh mắt ấy vẫn thẳng thắn, không run sợ, như thể cô đang nhìn thẳng vào số phận của mình mà cười khẩy.

Vu đứng trên đầu Rắn Thần, lão vẫn còn run nhẹ vì cú tấn công bất ngờ vừa rồi. Gió rít mạnh hơn, tiếng cành cây gãy răng rắc vọng tới tai.

Lão nhìn xuống hàng quân, thấy ánh mắt của họ đang dao động, sự tin tưởng vào Rắn Thần vừa lung lay, giờ lại bị thử thách thêm lần nữa.

Bàn tay già nua run rẩy siết chặt lấy cây trượng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Lão hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại một khoảnh khắc, rồi mở ra trong ánh nhìn ấy là một quyết định không thể thay đổi.

“Gat!” Giọng lão khàn khàn nhưng vang xa, như tiếng đá lăn xuống núi: “Mau giết nội gián.”

Lệnh vừa dứt, cả bãi chiến trường như nín thở. Những người lính giữ Ala hơi giật mình, họ nhìn nhau, chờ xem Gat người quyền lực thứ hai hiện tại trong đội quân này, sẽ làm gì.

Gat bước chậm rãi tới, từng bước nặng trịch, bùn đất bắn lên đôi chân trần. Ánh mắt ông chăm chú vào Ala, như muốn tìm một lời biện minh, một dấu hiệu hối hận nào đó.

Nhưng không… điều ông thấy chỉ là đôi mắt mở to, thâm trầm và bình thản. Dưới lớp bùn và máu, ánh nhìn ấy không hề gợn sóng.

“Đứng dậy.” Giọng Gat trầm và khàn, một mệnh lệnh lạnh lẽo như chính quyết định của ông.

Hai người lính kẹp chặt Ala dưới tay, kéo cô đứng dậy giữa vòng vây. Cô không chống cự, chỉ đứng thẳng, ngẩng cao đầu, mái tóc rũ xuống theo từng giọt mồ hôi lăn dài.

Khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại. Gió ngừng thổi, tiếng rừng xa xăm im bặt.

Tất cả chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong tai Gat. Ông nhấc con dao xương từ thắt lưng, lưỡi dao loang loáng ánh sáng mờ mờ. Những vết mài còn in trên thân dao như những vết sẹo khắc sâu.

Ông bước thêm một bước, rồi một bước nữa, khoảng cách giữa ông và Ala giờ chỉ còn vài tấc. Hai ánh mắt chạm nhau – một bên như thép lạnh, một bên như ngọn lửa không bao giờ tắt.

Và chính khoảnh khắc ấy, Gat cảm nhận rõ: cô không sợ chết.

“Ngươi…” Gat khẽ lẩm bẩm, câu nói chưa kịp hình thành thì ông đã ra tay.

Lưỡi dao sáng loáng đâm thẳng vào ngực Ala. Âm thanh ướt át vang lên, máu tươi phụt ra nhuộm đỏ bàn tay Gat. Một nhát duy nhất, gọn gàng, chính xác.

Cơ thể Ala khẽ rung lên, đôi môi mím chặt nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên, nhìn Gat mà không hề oán hận.

Thậm chí trong khóe mắt ấy còn ánh lên một niềm tin khó hiểu, như thể cô đang nhìn xuyên qua Gat, nhìn xa hơn, về một nơi mà chẳng ai chạm tới được.

Cổ họng cô phát ra một âm thanh rất nhỏ, tựa như một lời thì thầm với ai đó xa xôi, rồi ánh sáng trong đôi mắt dần lịm đi.

Cơ thể cô đổ gục, nhưng bàn tay Gat vẫn giữ chặt cán dao. Ông phải rút mạnh, lưỡi dao trượt ra tạo thêm một vệt máu dài.

Máu nóng bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả mặt đất.

Những người lính xung quanh sững sờ, không ai lên tiếng. Họ nhìn thấy đôi mắt Ala vẫn mở, tròng đen vẫn sắc nét, vẫn mang sự bình tĩnh lạ thường ngay cả khi hơi thở đã tắt.

Một trong những người lính trẻ tuổi đứng gần đó khẽ lùi lại, bàn tay run rẩy: “Cô ấy… không sợ… cô ấy tin vào điều gì đó…”

Lời nói ấy như một mũi tên khác đâm vào lòng từng người.

Họ nhìn nhau, trong mắt hiện lên sự hoang mang. Bởi chưa bao giờ họ thấy ai có thể đứng trước cái chết, bị buộc tội làm gián điệp, mà vẫn giữ được vẻ tự tin đến vậy.

Một người lính khác thì thào: “Hay là… Lạc Việt đã thắng rồi sao?”

“Im đi!” Gat quát, giọng ông nặng nề, nhưng chính ông cũng thấy câu hỏi đó vang lên trong đầu mình.

Ông nhìn lại đôi mắt mở trừng trừng của Ala, và trong khoảnh khắc, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Ông đã giết người theo lệnh Vu, nhưng cảm giác tội lỗi không đến từ hành động đó, mà đến từ sự mơ hồ: Nếu cô ta tin tưởng vào một kết quả đã định, vậy thì chiến thắng thật sự thuộc về ai?

Không ai trả lời câu hỏi ấy.

Mọi người lặng lẽ cúi đầu, nhìn thi thể Ala nằm bất động giữa bãi đất thấm máu. Gió lại thổi qua, tiếng rừng vang lên như tiếng than khóc ai oán.

Gat đứng đó, bàn tay cầm dao vẫn còn run nhẹ. Máu Ala vẫn còn ấm nóng trên lưỡi dao, dính trên kẽ tay. Ông thở mạnh, cố gắng ổn định nhịp tim đang đập dồn dập.

Nhưng càng nhìn vào thi thể kia, ông càng cảm thấy lòng mình trống rỗng, như vừa đánh mất một thứ gì quan trọng mà chính ông cũng không hiểu rõ.

Vu từ trên cao quan sát, ánh mắt lão mờ đục nhưng sâu thẳm. Lão hiểu rõ hơn ai hết: trong một bộ lạc, đôi khi một quyết định tàn nhẫn lại cần thiết để giữ vững trật tự. Nếu không, nghi ngờ sẽ như mầm độc lan ra, nuốt trọn tất cả.

Mệnh lệnh “giết nội gián” của lão không chỉ nhằm dập tắt câu hỏi trong đầu tộc nhân, mà còn để bảo toàn vị thế của Rắn Thần để chứng minh rằng thần hộ mệnh vẫn còn uy quyền.

Nhưng lão cũng biết, những ánh mắt kia… sẽ không dễ gì quên đi hình ảnh Ala chết với vẻ bình tĩnh như thế.

Những người lính dần tản ra, nhưng bước chân họ nặng nề, tiếng gỗ va chạm vào nhau càng làm không khí trầm lắng.

Một vài người quay lại nhìn thi thể Ala, đôi môi mím chặt, như muốn nói điều gì nhưng lại thôi. Họ không hiểu vì sao tim họ lại nhói lên, vì sao hình ảnh ấy cứ ám ảnh trong đầu.

Gat ra hiệu cho hai người lính mang xác Ala đi. Nhưng không ai nhúc nhích ngay lập tức.

Cuối cùng, một người cao lớn cúi xuống, nhấc lấy thi thể nhẹ như một đứa trẻ. Máu từ vết thương rỉ ra, chảy dọc theo cánh tay anh, rơi xuống đất thành từng giọt đỏ tươi.

Khi họ đi ngang qua, vài người lính khác tránh sang một bên, cúi đầu. Họ không khóc, nhưng ánh mắt họ đã nói lên tất cả. Trong lòng họ, một mầm mống khó hiểu đang hình thành: Nếu đây là gián điệp, vì sao cô ấy lại không sợ hãi? Nếu đây là kẻ địch, vì sao cô ấy lại chết như một chiến binh?

Vu nhắm mắt, khẽ thở dài. Lão biết rõ: trong chiến tranh, cái chết của một người đôi khi quan trọng hơn cả chiến thắng của một trận đánh.

Và cái chết của Ala dù có bị gọi là nội gián lại mang một sức nặng khác thường. Nó gieo vào lòng quân lính một sự mơ hồ, một câu hỏi về chính nghĩa, về lòng tin.

Rắn Thần hạ thấp đầu, đôi mắt vàng khổng lồ của nó nhìn theo thi thể Ala bị mang đi. Trong đôi mắt ấy ánh lên một tia khó hiểu, như buồn bã, như thương tiếc, như ngạc nhiên trước thứ cảm xúc mà con người tạo ra ngay cả khi chết.

Gat quay mặt đi, không dám nhìn thêm. Ông cảm thấy cổ họng nghẹn lại, bàn tay siết chặt cán dao đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Ông lẩm bẩm trong miệng, câu nói không ai nghe rõ:

“Đáng lẽ… ta không nên nhìn vào mắt cô ấy.”

Nhưng Gat cũng hiểu, từ giờ trở đi, dù ông có chiến đấu thế nào, giết bao nhiêu kẻ thù, hình ảnh đó sẽ không bao giờ rời khỏi trí nhớ.

Một đôi mắt nhìn vào cõi chết mà vẫn giữ nguyên niềm tin sắt đá. Một đôi mắt khiến ông, một kẻ từng trải qua hàng trăm trận chiến phải rùng mình.

Ở đâu đó, trong một khu rừng xa xôi, Nue, Duyên và Vô Diện lặng lẽ quay đầu nhìn về hướng bộ lạc Tần Quân.

Họ vừa ra tay nhanh chóng rồi rút lui, họ tạo đủ điều kiện cho Ala thực hiện nhiệm vụ cuối cùng của mình.

Không một ai buồn bã, bởi họ hiểu bản thân cũng sẽ tới một lúc nào đó sẽ như Ala mà thôi.

Nhưng Ala đã hoàn thành vai trò của mình: gieo hạt giống nghi ngờ, khiến lòng người Tần Quân chao đảo.

Và hạt giống ấy, một khi đã rơi xuống đất, không gì có thể ngăn nó nảy mầm.

Duyên chỉ tiếc là không thể có thể thu hồi xác của Ala quay về Lạc Việt. Và không thể giúp Ala nguyện vọng được gia nhập Lạc Việt chính thức.

…

Mặt trời buổi sớm xuyên qua tán rừng loang lổ, trải một thứ ánh sáng mờ đục lên con đường đất khổng lồ mà cơ thể Rắn Thần đã tạo ra.

Đoàn quân Tần Quân lầm lũi đi tiếp, bước chân nặng trĩu, tiếng áo giáp gỗ va chạm lách cách xen lẫn tiếng thở dồn dập của những người lính vừa trải qua cơn chấn động kinh hoàng.

Họ đã thấy đồng đội ngã xuống, đã thấy nội gián bị xử tử ngay trước mắt, và đã chứng kiến cả thần hộ mệnh của mình quật chết người của chính họ để cứu Vu.

Nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh.

Không ai dám bàn lùi khi lão Vu vẫn còn ngồi chễm chệ trên đỉnh đầu Rắn Thần, ánh mắt già nua nhưng sắc bén lướt qua từng gương mặt.

Gat thì đi bên hông, mỗi bước chân của ông như đóng một cây đinh vào trái tim đang rỉ máu. Ông không hối hận khi đâm vào tim Ala, nhưng sự dứt khoát của cô gái ấy vẫn cứ ám ảnh, như ánh nhìn xuyên thấu mọi thứ.

Đi hết dải đất trống, họ bắt đầu thấy rừng thưa dần. Tiếng chim rừng hót ríu rít, tiếng gió thổi qua khe đá nghe như lời thì thầm của ai đó đang chế nhạo.

Những người lính trẻ mới được tuyển chỉ biết nhìn nhau, họ không hiểu tại sao đi cả một đoạn đường dài như vậy mà không gặp lấy một bóng người nào của “bọn chuột”.

Họ từng nghe kể rằng kẻ địch giăng bẫy khắp nơi, vậy mà giờ đây, cả khu rừng rộng mấy chục cây số chỉ còn lại bẫy vỡ vụn và đất đá lộn xộn.

Một người lính lưng đeo cung thốt lên:

“Chẳng lẽ bọn chúng thật sự… bỏ đi hết rồi sao?”

Người đi cạnh cười nhạt, nhưng nụ cười ấy chẳng vui vẻ gì:

“Chú mày thấy còn ai đâu? Coi chừng chúng nó đang rình trên đầu mình ấy chứ.”

Gat quay lại quát:

“Im miệng! Giữ đội hình!”

Tiếng quát khiến đám lính im bặt. Họ biết, vị thủ lĩnh này không bao giờ thích những lời đồn đoán vô căn cứ.

Nhưng Gat cũng đâu yên lòng. Trong lòng ông, một nỗi nghi hoặc đang lan dần như cỏ dại. Bởi ông biết rõ, kẻ địch từng ở ngay đây, từng giết hàng trăm người của ông.

Vậy thì bọn chúng đâu thể biến mất trong một đêm?

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chu-thien-vo-dao-cuong-nhan.jpg
Chư Thiên Võ Đạo Cường Nhân
Tháng 1 19, 2025
ta-vi-hao-thien-phat-dao-bon-giao-cau-ta-phong-than.jpg
Ta Vì Hạo Thiên, Phật Đạo Bốn Giáo Cầu Ta Phong Thần!
Tháng 2 16, 2025
nhat-quyen-van-gioi.jpg
Nhất Quyền Vạn Giới
Tháng 1 21, 2025
vo-dich-tu-rut-dao-bat-dau.jpg
Vô Địch Từ Rút Đao Bắt Đầu
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved