Chương 323 : Cơn Gió Nhẹ
Gió thổi hun hút trên cao, làm rung những nhánh lá rừng già đang chìa ra quất nhẹ vào thân hình đồ sộ của Rắn Thần.
Trên cái đầu khổng lồ như một hòn núi di động ấy, Vu ngồi bất động như một pho tượng gỗ mục.
Đôi mắt già nua của lão khẽ mở ra, tròng mắt trắng đục như có lớp sương mờ phủ kín. Hơi thở lão chậm rãi, đều đặn, nhưng cơ thể thì căng cứng như một sợi dây cung kéo quá căng.
Lão vừa vuốt cái chòm râu thưa thớt vừa lơ đãng liếc xuống phía dưới, nơi đoàn quân Tần Quân đang di chuyển theo nhịp bò trườn của con thần hộ mệnh.
Ánh nắng buổi trưa xuyên qua mảng lá rừng, vẽ lên khuôn mặt già nua của Vu những vệt sáng tối đan xen.
Giữa cái khung cảnh ngổn ngang ấy, bóng một người phụ nữ bỗng nổi bật lên, từng bước đi vững vàng, mái tóc cột gọn ra sau, ánh mắt kiên nghị nhưng sâu thẳm. Ala.
Vu mím môi, giọng nói của lão chỉ đủ mình nghe, như một lời nguyền khẽ tuôn ra theo gió:
“Nội gián… đây sao?”
Lão nhắm mắt lại, tập trung lắng nghe. Trong lòng lão, một linh cảm dữ dội như cơn sóng ngầm dâng lên.
Cùng lúc ấy, trên đỉnh đầu, cái cổ dài khổng lồ của Rắn Thần bỗng khẽ nghiêng, đôi mắt vàng nhạt khẽ khép mở, tròng mắt trượt qua đoàn quân, dừng lại một nhịp dài ở Ala.
Và rồi một cái gật nhẹ, gần như không ai chú ý, chỉ Vu và chính bản thân con rắn khổng lồ biết điều đó mang ý nghĩa gì.
Vu thở dài: “Quả nhiên… không thoát khỏi mắt ngươi được, phải không?”
Lão vươn tay già nua gõ nhẹ lên lớp vảy đen bóng của Rắn Thần, như một hành động vừa cảm kích vừa thán phục. Lão chẳng ngờ giữa hàng vạn người, lại có một kẻ lọt lưới, có thể xâm nhập vào bộ lạc sâu đến mức này, sống giữa họ gần cả năm trời.
Nhưng lão cũng thầm may mắn nếu không nhờ Rắn Thần, thì sự thật ấy sẽ còn bị che giấu dài lâu.
Thần hộ mệnh không phải chỉ là một con thú khổng lồ. Với mỗi bộ lạc, nó là cội nguồn của niềm tin, là thứ kết nối giữa nhân gian và những quy luật linh thiêng.
Một người khi thành tâm tôn thờ, dù mới gia nhập bộ lạc, cũng sẽ phát ra một “hơi thở” tinh thần mà thần hộ mệnh cảm nhận được. Dù chỉ như một luồng gió mỏng, Rắn Thần vẫn có thể nhận ra đó là đồng tộc.
Nhưng Ala… một năm qua, không một chút hơi thở nào. Một khoảng trống lặng lẽ, lạnh lẽo, như một kẻ lạ lạc giữa đám đông. Vu nghiến răng, lòng già nua chợt lạnh buốt.
Lão quay sang nhìn đôi mắt vàng khổng lồ ấy. Rắn Thần vẫn gật đầu, một cái gật rất chậm, tựa như xác nhận. Vu thở dài, nhắm mắt, cả cơ thể như sụp đổ trong khoảnh khắc.
“Chúng ta nuôi ong tay áo rồi…”
…
Ở bên dưới, giữa đoàn quân đang rầm rập bước, Ala bước đều như một chiếc máy. Nhưng sâu trong lồng ngực, tim cô đập dồn dập như trống trận.
Cô không hiểu vì sao bỗng nhiên cả sống lưng lạnh toát, từng đợt rùng mình chạy dọc từ gáy xuống tận gót chân. Một cảm giác quen thuộc, cái cảm giác bị một ánh nhìn soi thấu tận xương tủy. Cô giật mình, ngước lên.
Trên cao, Vu vẫn ngồi đó, dáng vẻ lão như mọi khi, gió thổi tạt tà áo bạc phếch của lão, chòm râu rung rung. Rắn Thần vẫn trườn đi nhịp nhàng, cái lưỡi chẻ đôi thò ra thụt vào.
Không có gì khác lạ. Không có gì cả.
Ala nuốt nước bọt, đặt tay lên ngực, tự trấn an: “Ảo giác thôi. Chỉ là tâm lý… đừng hoảng.”
Nhưng cô đâu hay biết, thời gian dành cho cô đang trôi qua từng giọt, từng giọt. Trên cao, đôi mắt già nua kia đã định đoạt số phận cô. Cái đầu khổng lồ ấy đã gật, và giờ chỉ còn chờ cơ hội.
…
Khu rừng phía trước tối mờ, cành lá đan xen, từng gốc cây to lớn như những cột trụ mục ruỗng.
Đây từng là nơi gieo rắc ám ảnh cho Tần Quân. Mỗi bước chân đi qua, họ lại nhớ về những người đã ngã xuống vì bẫy, vì cung tên từ bóng tối, vì những tiếng cười man rợ của Phán Quyết.
Đã từng có những ngày, họ sợ cả tiếng gió thổi lá xào xạc, sợ cả tiếng chim rừng. Nhưng hôm nay… mọi thứ đã khác.
Trong đôi mắt của những chiến binh, niềm tin bùng lên mạnh mẽ. Họ thấy cái đầu khổng lồ rẽ cây rừng phía trước, thấy lưỡi rắn lia qua lại dò xét.
Mỗi lần Rắn Thần quét qua, từng mảng rừng bị phá tan, bẫy ngầm lộ ra, cơ quan nổ tung rồi bị nghiền nát dưới thân hình nặng trĩu. Tiếng thép gãy răng rắc, tiếng dây kéo bật lên chói tai, nhưng tất cả đều tan biến trước sức mạnh tuyệt đối kia.
Đoàn quân đi theo con đường mà Rắn Thần mở ra, từng người từng người hô vang khích lệ.
Mồ hôi trên trán Gat rịn ra, ông vừa cảm kích vừa rùng mình. Ông nhìn sang hai bên, nơi bẫy chông, hố sâu, những đầu tre sắc nhọn – tất cả đều bị phá hủy, bị lật tung lên khỏi đất.
Ông biết, nếu không có thần hộ mệnh, đoàn quân Tần Quân bước vào khu rừng này chỉ có con đường chết.
“Chúng ta may mắn thật…” Gat lẩm bẩm, tay siết chặt cán giáo.
Nhưng rồi, trong khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi ấy, một suy nghĩ lạ lóe lên. Những cái bẫy này… quá dày đặc.
Phải mất hàng tháng mới giăng hết. Tại sao đám chuột kia lũ Phán Quyết khét tiếng ấy, lại bỏ chạy mà không phá hủy? Tại sao chúng để lại cả một khu rừng đầy cạm bẫy như mời gọi?
Gat chau mày, nhìn quanh.
Không một bóng địch. Không tiếng tên bay, không tiếng thét xông. Chỉ có tiếng trườn của Rắn Thần và tiếng bước chân rầm rập của chính họ.
Gat nuốt nước bọt.
“Chúng bỏ đi? Thật sao? Hay…”
Một tia lửa lóe lên trong trí óc già dặn của ông. Ông trợn mắt, tim đập loạn xạ.
Rõ ràng… quá dễ dàng. Rõ ràng… quá im lặng.
Gat hít mạnh, rồi gào lên, tiếng thét xé toạc không gian:
“Vu!!! Mau rút lui! Là bẫy!!!”
Trên cao, Vu khẽ giật mình, nhưng tiếng hét ấy quá xa, bị nuốt trọn bởi tiếng rừng xào xạc và tiếng reo hò bên dưới.
Lão nhìn quanh, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Trong khoảnh khắc ấy, Ala giữa đoàn quân nghe thấy tiếng thét của Gat, cô rùng mình, mắt mở to. Cô hiểu. Đó là tiếng kêu của trực giác sinh tồn. Cô cắn môi đến bật máu, cố giữ cho đôi chân không run rẩy.
Bởi cô biết… dù Gat có nhận ra, đã muộn. Bởi trên cao, đôi mắt vàng kia vẫn đang nhìn cô, như một bản án treo lơ lửng trên đầu.
Tiếng thét của Gat vang vọng khắp khu rừng, sắc lạnh và dồn dập như tiếng lệnh tử thần.
Nhưng ngay cả khi âm thanh ấy còn đang lan ra, lão Vu trên đỉnh đầu Rắn Thần vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì.
Gió rừng cuộn qua, mang theo tiếng lá xào xạc, tiếng chim rít lên hoảng hốt, và rồi…
“Vút~Vút~Vút!”
Ba mũi tên bất ngờ từ đâu xé gió lao xuống, nhằm thẳng đỉnh đầu già nua của lão.
Vu giật mình, đôi mắt trắng đục mở to, nhưng phản xạ của một kẻ đã sống cả đời trong chiến loạn không hề chậm chạp.
Lão định cúi người xuống, song còn có thứ còn nhanh hơn thế.
Rắn Thần lập tức ngửa cái đầu khổng lồ ra sau, uốn cơ thể như một chiếc cung vĩ đại.
Những mũi tên cắm phập vào lớp vảy dày màu đen tuyền, nảy ra vài tia lửa nhỏ rồi gãy vụn. Âm thanh rợn người vang lên như tiếng kim loại cào vào đá.
Cú phản đòn ấy cứu mạng Vu, nhưng đồng thời khiến cơ thể lão bị hất tung, đôi tay run rẩy bấu chặt lấy một mảng vảy lớn, treo lơ lửng trên cao.
Mồ hôi vã ra đầm đìa, đôi chân già nua quờ quạng trong không trung. Vu nghiến răng, từng đường gân nổi lên trên cổ tay. Cái chết đang lởn vởn quanh lão, mùi máu và bụi đất trộn lẫn thành một thứ hăng hắc.
Mà chính khoảnh khắc ấy, trong mắt kẻ khác, Vu chẳng khác nào một miếng mồi béo bở đang lủng lẳng chờ hái.
Ala đứng giữa hàng quân, toàn thân cứng đờ. Từng âm thanh như ngừng lại trong đầu cô. Rồi một luồng lạnh giá chạy dọc sống lưng: cơ hội.
Cô không cần suy nghĩ. Tay cô vươn ra như một bản năng đã được luyện tập từ hàng trăm buổi đêm huấn luyện trong bí mật. Cô chộp lấy cây cung từ tay một chiến binh còn đang ngỡ ngàng.
“Cô làm gì?!”
Tiếng người lính chưa kịp dứt thì Ala đã kéo căng dây cung. Ngón tay cô run rất nhẹ, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như dao cạo. Trái tim đập điên cuồng, nhưng cô vẫn giữ nhịp thở, lắng nghe tiếng dây cung căng ra, cảm nhận sức bật của gỗ, đo góc bắn, ước lượng khoảng cách.
“Vút!”
Mũi tên bay đi. Tất cả chỉ diễn ra trong chưa đầy một nhịp tim. Những người lính xung quanh sững người, rồi một tiếng hét xé toạc:
“Cô ấy bắn Vu!!!”
“Giữ cô ta lại!!!”
Bàn tay, bả vai, cả thân thể Ala lập tức bị đè xuống đất. Mấy chiến binh xông vào, dồn sức giữ chặt cô xuống. Cát bụi bắn lên, đất lạnh thấm qua áo.
Mái tóc Ala rũ xuống, che một phần khuôn mặt, nhưng đôi mắt cô vẫn mở to, dõi theo vệt tên đang bay lên cao, trong lòng cầu nguyện từng âm tiết: Trúng đi… trúng đi…
Trên cao, Vu cũng nhìn thấy mũi tên đó. Lão rít lên một tiếng khàn khàn, bàn tay bấu chặt hơn, nhưng đôi chân đã tuột khỏi chỗ bám.
Lão cảm nhận rõ ràng cái chết đang lao đến.
Rắn Thần khẽ xoay đầu, nhưng còn chưa kịp, từ hai bên sườn khu rừng bỗng vang lên những âm thanh chói tai: “Véo Véo Véo Véo!”
Hàng chục, hàng trăm viên bi thép đồng loạt được bắn ra từ những thứ giống như nỏ liên châu, xé toạc không khí, cày nát cành lá. Những âm thanh kinh hoàng rền vang, tiếng kim loại va vào vảy rắn vang lên chan chát.
Đám lính Tần Quân la hét, nhiều người ngã xuống khi những viên bi xuyên qua áo giáp mỏng, cắm vào da thịt. Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ lá cây. Không gian đang yên tĩnh bỗng biến thành địa ngục.
Rắn Thần rít lên, âm thanh trầm vang làm cây cối xung quanh rung bần bật. Nó đứng trước một lựa chọn chết người:
+Cứu Vu – cánh tay phải truyền đạt lời thần.
+Hay bảo vệ tộc nhân, giữ cho những người phía dưới không chết thêm nữa?
Chỉ trong một cái chớp mắt, lựa chọn đã được đưa ra. Cái đuôi khổng lồ như một cây cột đá vung lên, quét một vòng dữ dội.
Làn gió xoáy cuốn tung đất đá, rồi đuôi rắn trùm lên đầu Vu, che chắn hàng loạt đạn bi đang ập tới.
“Bùmmm!”
Lực quất của chiếc đuôi quái vật không chỉ chắn bi thép, mà còn vô tình hất tung những chiến binh đang đứng quá gần. Tiếng xương gãy răng rắc, tiếng la hét chấn động cả khu rừng.
Thân người bay lên như lá khô trong gió bão, rồi rơi phịch xuống đất, máu nhuộm đỏ. Một vài chiến binh vẫn còn sống, quằn quại rên rỉ, đôi mắt ngập tràn nỗi kinh hãi.
Gat đứng đó, bàn tay run bắn. Từ khi ông thét lên cảnh báo cho đến lúc đuôi rắn quét qua, tất cả diễn ra chỉ trong năm giây ngắn ngủi. Năm giây, đủ để cả một đội quân chìm vào hỗn loạn.
Tiếng thét vang vọng khắp nơi, tiếng gọi mẹ, tiếng gọi anh em, tiếng sắt thép va đập. Mùi máu tanh nồng bốc lên, trộn lẫn với mùi bùn đất.
Gat nhìn quanh, ánh mắt ông chạm vào cảnh tượng những thi thể nằm la liệt, rồi lại nhìn lên Rắn Thần. Trong lòng ông như có một tiếng gào xé: “Hỏng bét rồi!”
Cả khu rừng rơi vào hỗn loạn. Đoàn quân từng oai hùng giờ rối loạn như đàn côn trùng bị xáo tổ. Họ vừa gào thét vừa tìm nơi ẩn nấp, một số quăng cả vũ khí bỏ chạy.
Cảnh tượng Rắn Thần quét đuôi cứu Vu đã in sâu vào mắt họ và nó mang một ý nghĩa kinh khủng.
Từ bao đời nay, những thần hộ mệnh luôn tránh để lộ diện quá nhiều trước tộc nhân. Đó là một quy luật bất thành văn, vì con người dễ sợ hãi trước sức mạnh mà họ không hiểu.
Họ chỉ cần biết rằng, trong thời khắc nguy hiểm, thần sẽ ra tay. Nhưng khi thần vô tình giết chính tộc nhân, niềm tin sẽ lung lay.
Dù là vô tình hay hữu ý, giết người vẫn là tội lỗi không thể tha thứ trong tâm trí con người. Một khi hình ảnh ấy ăn sâu vào mắt họ, thì nỗi sợ sẽ thay thế niềm tin.
Rắn Thần rít lên lần nữa, âm thanh dài như tiếng kèn tang, nhưng giờ đây chẳng ai còn lắng nghe.
Nó đã cứu được Vu nhưng cái giá phải trả là hàng chục mạng người. Lượng tộc nhân thờ phụng nó, truyền linh khí cho nó, sẽ sụt giảm.
Những câu hỏi, những lời thì thầm, những ánh mắt nghi kỵ sẽ nảy nở như nấm độc trong bóng đêm.
Lão Vu kịp ổn định trên đỉnh đầu Rắn Thần, thở hổn hển. Lão quay đầu nhìn xuống, thấy máu đỏ thẫm nhuộm cả khu rừng. Gương mặt lão xám ngoét, đôi môi run rẩy.
Lão hiểu, trận chiến này chưa kết thúc, nhưng một cơn bão khác đã bắt đầu. Cơn bão trong lòng chính tộc nhân Tần Quân.
Ala bị đè xuống đất, đôi mắt vẫn mở to, nhìn lên bầu trời rực cháy. Cô không biết mũi tên mình bắn ra có chạm tới Vu hay không, nhưng cô biết rõ: hỗn loạn này… chính là cơ hội duy nhất để cô tìm đường thoát.
Tiếng gào khóc, tiếng rên rỉ, tiếng ra lệnh lộn xộn vang vọng. Đoàn quân đã tan tác, niềm tin đã lung lay. Trong đầu Ala, những lời Ain từng dặn văng vẳng:
“Chỉ cần gieo một hạt nghi ngờ vào trái tim một bộ lạc, thì thần hộ mệnh mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ suy yếu.”
Rắn Thần rít lên lần nữa, âm thanh kéo dài đau đớn. Nó biết rõ những gì vừa xảy ra.
Nó đã đánh cược. Nó đã hy vọng Vu quan trọng hơn tất cả. Và giờ, giữa tiếng thét và mùi máu tanh, nó nhận ra: Nó đã hy vọng quá nhiều.
tấu chương xong.