Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vua-ke-thua-vi-tri-tong-chu-danh-dau-tien-de-tu-vi

Vừa Kế Thừa Vị Trí Tông Chủ, Đánh Dấu Tiên Đế Tu Vi

Tháng mười một 19, 2025
Chương 260: Chư Thiên vô địch cảnh (quyển sách hết! ) (2) Chương 260: Chư Thiên vô địch cảnh (quyển sách hết! ) (1)
khong-day-nguoc-lien-bi-cau-he-thong-bien-thanh-my-thieu-nu

Không Đẩy Ngược Liền Bị Cẩu Hệ Thống Biến Thành Mỹ Thiếu Nữ

Tháng 10 12, 2025
Chương 302: Đại kết cục, thế giới khởi động lại, Thiên Đạo giáng lâm. Chương 301: Quyết chiến(11)
danh-dau-tu-gia-thien-bat-dau.jpg

Đánh Dấu Từ Già Thiên Bắt Đầu

Tháng 1 21, 2025
Chương 989. Hết thảy căn nguyên, tai ách đất phá diệt! Chương 988. Tế đàn, bản tôn chung hiện!
hang-hai-bat-dau-nghien-cuu-ra-cu-nhan-thuoc.jpg

Hàng Hải: Bắt Đầu Nghiên Cứu Ra Cự Nhân Thuốc

Tháng 1 10, 2026
Chương 245: Thành công giới vương nghiện Chương 244: Một gậy này không được kiêu ngạo
tan-ac-phu-thuy-boss-chi-muon-dieu-thap-phat-duc.jpg

Tàn Ác Phù Thủy Boss Chỉ Muốn Điệu Thấp Phát Dục

Tháng 12 1, 2025
Chương 293: Cuộc chiến cuối cùng ( Đại kết cục!) (2) Chương 293: Cuộc chiến cuối cùng ( Đại kết cục!) (1)
su-nuong-nguoi-con-noi-day-la-dung-dan-cong-phap.jpg

Sư Nương, Người Còn Nói Đây Là Đứng Đắn Công Pháp?

Tháng 1 5, 2026
Chương 349: vô sỉ lão tổ, lệnh bài dị động Chương 348: sát thủ đều tới, lão tổ hiện thân
d197be4b1aba0f8a43ab5f65f1454d9f

Lặng Lẽ Để Người Giúp Ta Tu Luyện, Kinh Diễm Tất Cả Mọi Người

Tháng 1 23, 2025
Chương 133. Đại kết cục Chương 132. Kiếp Cửu Biến tu vi
toan-cau-tu-ky-benh-duy-ta-doc-tinh.jpg

Toàn Cầu Tự Kỷ Bệnh Duy Ta Độc Tỉnh

Tháng 3 23, 2025
Chương 699. Đại kết cục Chương 698. Trận chiến cuối cùng
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 322 : Ngờ Vực
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 322 : Ngờ Vực

(Màn trình diễn cuối cùng của một nhân vật nhỏ)

Màn đêm vừa buông xuống sau một ngày dài khói lửa, ánh trăng mỏng như một vết cắt bạc treo lơ lửng trên bầu trời rừng rậm. Cả khu rừng chìm trong mùi đất ẩm, trong tiếng côn trùng rả rích và đâu đó vang vọng tiếng hú dài của một loài thú săn đêm.

Nhưng nơi sâu trong rừng, ba con người đang ẩn mình giữa căn cứ tạm bợ lại không còn tâm trí nào để ý đến vẻ đẹp bình yên giả tạo ấy.

Duyên đứng cạnh một gốc cây cổ thụ, tay siết chặt báng cung, mắt vẫn dán vào khoảng tối xa xăm nơi mà chỉ vài giờ trước, họ đã tận mắt chứng kiến một cảnh tượng khiến máu huyết như đông cứng: Rắn Thần của Tần Quân trở về.

Cái bóng khổng lồ uốn lượn xuyên qua những tán cây, phá nát đất đá, khiến rừng già như rung chuyển. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tất cả những người dày dạn trận mạc nhất cũng phải im bặt.

Họ không còn dám tự huyễn hoặc rằng chiến tranh chỉ là con người đối đầu con người.

Duyên hít một hơi thật sâu để ép tim mình đừng đập quá nhanh. Cô quay sang hai người đang im lặng phía sau, giọng run run nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:

“Mau rút căn cứ về phía sau gấp. Ala có thể tự lo được. Chúng ta… chúng ta nên rút khỏi cuộc chiến lần này.”

Nue ngồi thụp trên một phiến đá, cặp mắt sắc bén của cô vẫn không rời bóng tối trước mặt.

Ánh lửa bập bùng từ đống củi cháy dở hắt lên khuôn mặt cô những đường nét vừa cứng cỏi vừa mệt mỏi.

Ba ngày nay, kể từ sau khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ở Tần Quân, Nue đã giam mình trong im lặng. Cô chờ tin từ Ala nhưng tuyệt nhiên không nhận được gì.

Sự im lặng đó như một lưỡi dao cùn cứa dần vào lòng cô. Cô biết Ala không phải người dễ bị hạ gục. Vậy thì tại sao? Cái gì đang chờ đợi họ ở đó?

Nghe lời Duyên, Nue cúi đầu.

Trong khoảnh khắc ấy, bóng tối như nuốt lấy đôi mắt cô. Cô lưỡng lự. Nơi này, vùng đất này, cuộc chiến này… tất cả là con đường ngắn nhất để Nue tìm thấy sự tự do mà cô hằng khao khát.

Cô đã tưởng tượng ra khoảnh khắc chiến thắng, khi kẻ thù bị quỳ gối, khi tiếng hò reo vang lên, khi Ain cuối cùng nhìn thấy cô không còn là một con rối nữa.

Nhưng giờ đây, trong ký ức của cô vẫn còn in đậm đôi mắt vàng khổng lồ của Rắn Thần, ánh nhìn như xuyên thấu mọi bí mật trong cô.

Nue nuốt khan, cổ họng khô rát.

“Tự do… hay mạng sống?”

Câu hỏi ấy xoay vòng trong đầu cô. Cô nắm chặt tay, móng tay bấm sâu vào da thịt đến chảy máu mà không hay. Nhưng rồi, lý trí dần thắng thế.

Cô gật đầu, rất chậm, như thể chính mình cũng không muốn nghe câu trả lời ấy:

“…Được. Rút lui vậy.”

Duyên nhìn Nue, mắt ánh lên một thoáng cảm thông. Cô hiểu rõ những gì Nue đang trải qua. Bởi chính cô cũng từng đứng trước lựa chọn ấy.

Duyên hít một hơi thật dài, vỗ nhẹ vào vai Nue, giọng trầm hẳn xuống:

“Cô còn nhiều cơ hội. Đừng liều mạng ở đây.”

Phía bên kia căn cứ, Vô Diện đã biến mất từ trước. Hắn chẳng nói với ai một lời, chỉ để lại một khoảng trống khiến không khí càng thêm nặng nề.

Ai cũng hiểu, một khi Vô Diện rời đi nghĩa là hắn đã bắt đầu một nhiệm vụ mới. Nhưng không ai biết hắn định làm gì.

Hắn luôn vậy lặng lẽ, bí ẩn và không ai đoán được. Dù Nue, Duyên hay bất kỳ ai trong Phán Quyết đều có thể ra lệnh, thì Vô Diện vẫn chỉ thật sự nghe một người duy nhất: Ain.

Hắn có thể im lặng ba ngày liền, rồi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, kết thúc sinh mạng của bất kỳ ai.

Nghĩ tới đây, Nue rùng mình. Cô nhìn sâu vào màn đêm, tự hỏi liệu giờ này Vô Diện đang ở đâu, có đang mỉm cười giữa một vũng máu nào đó hay không.

…

Cả đêm hôm đó, gió thổi qua rừng như tiếng thì thầm của những linh hồn, lá khô lạo xạo dưới chân những người đang vội vã thu dọn.

Duyên đứng trước căn lều tạm, ra hiệu cho lính Phản Giác bắt đầu rút lui. Những bóng người im lặng, nhanh nhẹn, như những bóng ma di chuyển giữa tán cây. Họ mang theo ít lương thực còn lại, thu dọn dấu vết như chưa từng tồn tại nơi này.

Nue giúp một lính trẻ chỉnh lại dây đeo, bàn tay cô run nhẹ nhưng mắt lại sắc lạ thường.

Cô không muốn thừa nhận nhưng trong lòng cô đang dấy lên một nỗi sợ hãi khó tả. Rắn Thần.

Cái tên ấy cứ vang lên trong đầu cô, từng nhịp, từng nhịp.

Cả đêm đó, Nue không ngủ.

Cô ngồi cạnh đống lửa tàn, mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối. Thỉnh thoảng, cô lại mường tượng ra ánh mắt vàng lạnh lẽo của Rắn Thần.

Cô tự hỏi: “Liệu Ala có sống sót nổi giữa những thứ như thế không?”.

Rồi cô lại nhớ tới Ain – người mà cô vừa căm ghét vừa sợ hãi, người mà cô thề sẽ vượt qua để giành lấy tự do cho mình. Nhưng Ain tính toán quá xa, xa đến mức cô chưa bao giờ theo kịp.

Khi trời gần sáng, Duyên đến ngồi cạnh cô, cả hai im lặng nhìn phương đông dần ló rạng.

Ánh sáng đầu tiên chiếu xuống khu rừng, sương mù cuộn lại thành từng dải trắng. Duyên chợt nói, giọng như gió thoảng:

“Rồi sẽ có một ngày, cô hiểu Ain hơn. Đừng để sự kiêu ngạo giết chết mình.”

Nue quay nhìn Duyên, muốn hỏi nhiều điều nhưng rồi lại thôi. Cô chỉ lặng lẽ gật đầu. Và thế là, họ tiếp tục cuộc rút lui chậm rãi, cẩn trọng như những kẻ đang lẩn trốn chính số phận của mình.

…

Mặt trời ngày thứ 56 lên cao, rọi xuống bộ lạc Tần Quân đang chìm trong không khí hân hoan.

Sau ba ngày u ám, hôm nay là một ngày khác hẳn. Những tộc nhân từng sợ hãi giờ đây cười nói, họ tin rằng Thần Hộ Mệnh đã trở về và mọi thứ sẽ được bảo vệ.

Mùi thịt nướng lan tỏa khắp các dãy lều, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng thợ rèn gõ lách cách như một điệu nhạc dồn dập.

Rắn Thần từ xa uốn lượn trườn ra. Tiếng vảy cọ vào nhau phát ra âm thanh như ngàn lưỡi dao bằng kim loại. Một khoảng trống lập tức mở ra giữa biển người.

Tộc nhân quỳ rạp xuống, đầu áp sát mặt đất. Không khí tràn ngập mùi linh trọng.

Bảy vị thủ lĩnh đứng thành hàng, nét mặt ngời ngời quyết tâm. Họ đã họp suốt đêm qua, và giờ đây ai cũng tin rằng đã đến lúc trả thù.

Vu đứng trước, hai tay giơ cao chiếc gậy xương trắng khắc đầy ký hiệu cổ xưa. Giọng ông vang vọng, trầm hùng:

“Hỡi con cháu Tần Quân! Thần của chúng ta đã trở về! Giờ là lúc lấy máu kẻ thù rửa sạch nhục nhã!”

Tiếng hô vang dội như sấm, khiến từng nhánh cây cũng rung lên. Rắn Thần nhấc đầu, đôi mắt vàng lờ đờ nhưng đầy uy lực quét qua đám đông.

Rồi nó cúi đầu thấp xuống, chiếc lưỡi chẻ đôi thè ra, phả một luồng hơi nóng rực. Vu bước từng bước chậm rãi, dẫm lên vảy nó mà leo lên. Đám đông reo hò vang dội.

Trong đám người ấy, Ala đứng giữa, khuôn mặt tái nhợt, tay vẫn còn băng bó những vết thương cũ. Cô cố gắng nở một nụ cười giống như những người khác, nhưng đôi mắt lại rực lên sự cảnh giác.

Cô biết mình đang sống giữa kẻ thù, giữa những người không hề biết rằng cô là một quân cờ của Ain. Mỗi nhịp tim đập, cô đều tự nhắc mình phải giữ bình tĩnh.

Nhưng chính lúc ấy, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt vàng nhạt khổng lồ kia… dừng lại trên Ala.

Thời gian như ngừng lại.

Ala cảm thấy máu mình đông cứng, phổi quên cách thở. Cái nhìn ấy như xé toạc tâm can cô, như biết rõ từng mảnh dối trá mà cô che giấu. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh tràn khắp lưng, tay chân tê dại.

Trong đầu cô vang lên một tiếng thét câm lặng: “Chết rồi! Nó đã nhận ra mình!”

Tim đập thình thịch. Cửa tử kề ngay trước mắt. Chỉ một cái khẽ cử động của nó, cô sẽ không còn tồn tại.

Rắn Thần thè lưỡi một lần nữa. Lưỡi nó lướt qua khoảng trống nơi Ala đứng, mang theo luồng gió tanh hôi mằn mặn. Cô cắn chặt răng, hai chân như hóa đá.

Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp… rồi con quái thú khổng lồ trườn đi, mang theo Vu trên lưng.

Đám đông tiếp tục reo hò, họ không hề nhận ra cơn bão đang cuộn trào trong lòng cô gái nhỏ bé kia.

Ala khụy xuống, một tay chống đất. Gat lập tức tiến lại, vẻ mặt vừa lo lắng vừa nghi ngờ:

“Cô sao thế? Bị thương chỗ nào à?”

Ala cố gắng nuốt xuống cơn sợ hãi, giọng run run nhưng vẫn giữ được bình tĩnh bề ngoài:

“Tôi… tôi không sao. Có thể… ăn uống không đủ nên hơi mất sức.”

Gat nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt đầy dò xét. Rồi ông gật gù, quay đi trở lại hàng ngũ. Tiếng trống, tiếng hò reo dậy lên lần nữa, như nuốt chửng mọi âm thanh khác.

Ala ngồi bệt trên đất, đôi tay nắm chặt mép áo đến trắng bệch. Cô biết mình vừa phạm một sai lầm nghiêm trọng.

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt của Rắn Thần không chỉ khiến cô khiếp sợ mà còn gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng Gat vốn nổi tiếng là cay ghét sự phản bội.

Một hạt giống có thể nở ra thành tai họa bất cứ lúc nào.

Cô muốn đứng dậy bỏ đi. Cô muốn chạy trốn khỏi nơi này, khỏi cái nhìn soi mói của những thủ lĩnh, khỏi cái bóng khổng lồ vẫn còn in hằn trong tim.

Nhưng cô không thể. Ain đặt cô ở đây, trao cho cô nhiệm vụ, và cũng là trói cô vào sợi dây mỏng manh giữa sống và chết.

Cô lặng lẽ đứng lên, hòa vào đám đông, nhưng từng bước chân như nặng trĩu. Trong đầu cô vang lên giọng nói của chính mình: “Sai lầm rồi, Ala. Mày vừa để lộ sơ hở.”

Nhưng cô không thể rút lui. Không thể quay về. Cô đã bước quá sâu vào ván cờ này. Chỉ cần một chút lộ liễu, cô sẽ chết ngay lập tức.

Cô cắn chặt môi, máu rịn ra, nhưng trong mắt ánh lên tia kiên định: “Cứ tiếp tục… tới đâu hay tới đó…”

Cô thì thầm với chính mình, giọng lạc đi trong tiếng gào chiến trận.

Trên cao, Vu giơ gậy, ra hiệu cho cả bộ lạc di chuyển.

Ala hít sâu, mùi máu tanh vẫn còn nồng trong không khí. Bên ngoài, tiếng trống thúc giục, tiếng vũ khí leng keng, tiếng hò reo như bão tố. Còn bên trong Ala, một cơn bão khác đang dần hình thành, dữ dội không kém.

Tiếng trống trận vang lên, hàng ngàn chiến binh chuẩn bị vũ khí, từng hàng người nối đuôi nhau đi theo dấu trườn của Rắn Thần. Đất dưới chân rung động như sắp nứt ra.

Từ xa, Nue, Duyên và một nhóm nhỏ Phản Giác đang rút dần về phía sau khu rừng, cảm nhận lấy sự rung chuyển của lòng đất.

Nue quay đầu lại, nhìn khói bụi mù mịt phía chân trời. Cô nghĩ tới Ala người con gái mảnh mai đang đứng giữa bầy sói. Cô nghĩ tới Ain kẻ đã bày ra bàn cờ máu me này. Rồi cô thở dài, nhắm mắt, lẩm bẩm như cầu nguyện:

“Sống sót đi, Ala… ít nhất là hôm nay.”

…

Cuộc chơi vẫn tiếp diễn.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ly-hon-5-nam-phu-ba-vo-truoc-lai-muon-vong-bao-ta.jpg
Ly Hôn 5 Năm, Phú Bà Vợ Trước Lại Muốn Võng Bạo Ta
Tháng 2 26, 2025
than-linh-thoi-dai-tin-do-cua-ta-la-sa-dieu-nguoi-choi
Thần Linh Thời Đại: Tín Đồ Của Ta Là Sa Điêu Người Chơi
Tháng mười một 4, 2025
bat-dau-thien-de-nu-de-xung-su-ton-ta.jpg
Bắt Đầu Thiên Đế, Nữ Đế Xưng Sư Tôn Ta
Tháng 1 17, 2025
tu-son-tac-bat-dau-nap-tien-tieu-de-cua-ta-uc-diem-nhieu.jpg
Từ Sơn Tặc Bắt Đầu Nạp Tiền, Tiểu Đệ Của Ta Ức Điểm Nhiều
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved