Chương 321 : Thần Hộ Mệnh
Buổi sáng ngày thứ 56, bộ lạc Tần Quân bỗng nhiên chấn động.
Tiếng sáo, tiếng kèn từ xương thú vang dội khắp nơi, tiếng hò hét, tiếng gọi nhau chạy đi chạy lại. Từ xa, một âm thanh nặng nề vang lên như sấm rền, tiếng đất đá bị xé ra.
Rắn Thần đã trở về.
Trong lều lớn, bảy vị thủ lĩnh lại tụ họp. Gương mặt họ hốc hác hơn trước, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ. Họ vừa mừng vừa sợ – mừng vì Thần Hộ Mệnh đã về, sợ vì không ai biết nó trở về mang theo điềm gì.
Chỉ có một người ngồi im, trầm mặc giữa tất cả: Vu.
Lão già gầy guộc, mái tóc trắng xơ rối tung, đôi mắt đục mờ nhưng sáng lên tia sắc bén. Mấy kẻ trẻ tuổi kia cứ tranh cãi, còn lão chỉ ngồi nghe. Bởi lão hiểu rõ hơn ai hết: Mpa đã bị ám sát, thì đến lượt mình, cái chết cũng có thể đến bất cứ lúc nào.
Vu – kẻ thường được gọi là Người Được Thần Chọn. Ở Tần Quân, tộc trưởng có thể bị thay thế, nhưng Vu thì không.
Chức vị này không dựa vào sức mạnh hay danh tiếng, mà dựa trên tài năng thiên bẩm, sự khổ luyện cả đời và quan trọng hơn hết, sự đồng thuận của Thần Hộ Mệnh.
Vu từng thấy Thần Hộ Mệnh phẫn nộ nuốt sống một kẻ mạo danh. Từ đó, ông biết rõ, đây không phải trò đùa. Nhưng giờ đây, ông đã già, già đến mức từng đêm nằm nghe tiếng xương mình kêu răng rắc.
Ông vẫn chưa tìm thấy người kế thừa, chưa tìm thấy ai đủ khả năng nghe và truyền đạt lời của thần.
Nếu Vu chết, lời thần sẽ bị bỏ quên. Nếu lời thần bị hiểu sai, cả bộ lạc sẽ tự diệt vong.
Vu nhìn quanh, thấy ánh mắt thủ lĩnh nào cũng hoang mang. Họ hô hào, họ tranh luận, nhưng không ai dám nhắc tới chuyện kế vị. Ai cũng hiểu, nếu Vu gục ngã, không ai giữ nổi bộ lạc này khỏi tan rã.
Ông chậm rãi đứng dậy, cây gậy trong tay gõ từng tiếng khô khốc xuống đất. Tiếng gõ ấy lập tức khiến cả lều im bặt.
“Rắn Thần đã trở về.”
Vu nói, giọng khàn nhưng rõ: “Nó đã đi xa. Nó đã chiến đấu, nuốt trọn những kẻ xâm lấn. Nhưng nó trở về trong máu và tro tàn. Các ngươi biết điều đó nghĩa là gì không?”
Không ai trả lời. Vu nhìn từng người, đôi mắt như nhìn thấu tim gan họ.
“Nghĩa là… nếu chúng ta tiếp tục chia rẽ, nó cũng sẽ nuốt cả chúng ta.” Vu gằn giọng.
Những lời đó khiến cả lều lạnh đi. Nhưng không ai phản đối. Họ biết Vu nói đúng. Chỉ là, trong lòng mỗi người, họ đều hiểu: Nếu không có Vu, ai sẽ giữ lời thần?
Vu quay lưng, kéo tấm áo choàng cũ kỹ che bờ vai gầy. Ông bước ra khỏi lều, gió từ ngoài thổi vào làm tấm vải bạt rung lên.
Gió mang theo tiếng gầm trầm trầm từ xa. Tiếng Rắn Thần đang trườn qua rừng, thân thể khổng lồ của nó cọ vào cây cối phát ra âm thanh ghê rợn.
Vu nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Trong bóng đêm, ông thì thầm với chính mình:
“Ta già rồi… nhưng nếu chưa tìm thấy người kế thừa…thì dù có phải chết trong rừng sâu, ta cũng phải tìm.”
Ông bước đi, bóng dáng cô độc khuất dần trong ánh sáng chiều tắt. Phía xa, tiếng Rắn Thần lại vang lên, như lời cảnh báo, như tiếng gọi từ sâu thẳm đất trời.
…
Tiếng đất đá vỡ vụn vang vọng khắp rừng. Mặt đất rung lên nhè nhẹ dưới bàn chân, khiến Nue đứng yên một lúc lâu, tim đập thình thịch như muốn thoát ra khỏi lồng ngực.
Duyên ở bên cạnh cũng sững sờ, còn Vô Diện kẻ luôn xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, lúc này cũng không giấu được ánh mắt lạnh buốt run rẩy.
Từ giữa khu rừng phía xa, một cái bóng khổng lồ trườn qua. Ánh nắng chiều muộn rọi xuống khiến những vảy đen pha vàng của nó ánh lên như thép mài lưỡi dao. Rắn Thần.
Lần cuối họ được chứng kiến một thần hộ mệnh là khi cuộc chiến với tên X kết thúc.
Đó là một khoảnh khắc mà Duyên và Vô Diện không thể nào quên, và cũng chẳng bao giờ muốn nhắc lại. Nhưng giờ đây, sự thật trước mắt khiến cổ họng cả ba khô khốc, muốn nói một câu cũng khó khăn.
Rắn Thần trườn qua một thân cây cổ thụ, chỉ một cú cọ nhẹ thôi mà thân cây đã bật rễ, đổ rầm xuống, kéo theo tiếng chim rừng hoảng loạn bay đi. Đất đá tung tóe, bụi mù mịt, cả một vùng như vừa trải qua một cơn bão.
Duyên siết chặt nắm tay, cảm giác máu huyết rút sạch khỏi khuôn mặt.
Cô biết rõ những gì đang hiện ra trước mắt không chỉ là một con thú khổng lồ, mà là một vị Bán Thần – thứ mà cả một bộ lạc hàng chục nghìn người dốc lòng thờ phụng, nuôi dưỡng bằng niềm tin, bằng hiến tế, bằng linh khí.
Cô nuốt nước bọt, giọng khàn hẳn đi:
“…Lâu quá rồi, chúng ta quên mất quy luật của thời đại này.”
Nue khẽ gật đầu. Ba người họ, mải mê trong những kế hoạch của Ain, mải mê với những cuộc ám sát, những cuộc xung đột, những bước đi quân sự, đến mức quên hẳn một sự thật hiển nhiên: thứ nguy hiểm nhất của một bộ lạc không phải quân đội, không phải mưu mô chính trị… mà là thần hộ mệnh của họ.
Ánh mắt Nue dán chặt vào cái đầu khổng lồ của Rắn Thần đang ngẩng lên giữa rừng.
Mỗi chuyển động của nó đều làm cây cối ngã rạp, đá tảng vỡ vụn. Cái lưỡi đỏ lòm thè ra thụt vào, quét qua không khí, và ở khoảng cách này Nue vẫn ngửi thấy mùi tanh nồng từ miệng nó.
Một luồng suy nghĩ lạnh buốt xuyên qua đầu cô: Chúng ta đã tấn công bộ lạc Tần Quân… khiến dân số họ giảm đi 5-6%.
Chỉ 5-6% thôi, nhưng với một thần hộ mệnh, đó là một vết thương. Dân số giảm, nghĩa là linh khí ít đi. Mỗi người như một con muỗi nhỏ xíu, hiến dâng từng giọt năng lượng cho vị thần của họ. Mất đi vài nghìn người chẳng khác nào mất đi hàng nghìn giọt máu.
Rắn Thần cảm nhận được. Và trong thế giới này, khi một thần hộ mệnh cảm thấy “ngứa ngáy” nó sẽ ra tay.
Nue rùng mình. Nếu không phải Vu đã điều nó đi tấn công 20 bộ lạc khác, thì giờ đây, nơi ba người đứng đã chỉ còn là bãi máu.
Duyên đứng bên, bàn tay bất giác run rẩy. Cô không sợ chiến tranh, không sợ chết, nhưng Rắn Thần thì khác. Sức mạnh khủng khiếp kia làm cô hiểu một điều: những gì Ain đã chuẩn bị suốt một năm qua không phải là thừa thãi.
Cô nhớ lại những cải cách: từ quân sự, chính trị, cho đến việc Ain tạo ra tiền để thống nhất trao đổi. Tất cả những thứ đó, thoạt nhìn như một kế hoạch mở rộng bá quyền, nhưng thật ra… không phải.
Ain đang câu giờ. Hắn hiểu rõ rằng trong thời đại này, thần hộ mệnh mới là mối đe dọa lớn nhất.
Nếu không chuẩn bị, không tìm ra cách đối phó, thì dù Lạc Việt có mạnh đến đâu cũng sẽ bị xóa sổ chỉ sau một cú quét đuôi của một vị thần.
Duyên rít một hơi thật dài, tự hỏi trong lòng: Nếu Tần Quân có một Rắn Thần như vậy… bốn bộ lạc lớn còn lại thì sao?
Câu hỏi đó khiến gáy cô lạnh toát. Bốn bộ lạc lớn khác, nghĩa là bốn thần hộ mệnh khác. Bốn con quái vật mà sức mạnh của chúng có thể san phẳng cả một thành trì trong chớp mắt.
Cô dần hiểu ra vì sao Ain lại chọn cách cho Lạc Việt ẩn mình suốt một năm qua, xây dựng từ trong ra ngoài thay vì vội vàng phát động chiến tranh. Hắn không sợ con người. Hắn sợ những vị thần.
…
Rõ ràng Ain hiểu rằng một vị thần hộ mệnh luôn là thứ vô cùng khó đối phó.
Nhưng hắn cũng hiểu, điểm yếu duy nhất của một vị thần hộ mệnh chính là sự thờ cúng của tộc nhân.
Nếu một bộ lạc không còn tôn kính thần hộ mệnh của mình, thì chính vị thần đó sẽ yếu đi, không nhận được linh khí nữa, mà cũng chẳng còn cơ hội làm thần hồ mệnh bộ lạc khác.
Đã yếu thì sẽ bị kẻ khác nuốt chửng hoặc tự biến mất.
Đó là quy luật mà thiên địa đặt ra, một quy luật khắc nghiệt dành cho những Bán Thần non trẻ. Họ được sinh ra từ niềm tin, và cũng sẽ chết đi khi niềm tin ấy cạn kiệt.
Chọn sai bộ lạc thì con đường tu luyện hoàn toàn chấm dứt. Cho dù có dùng sức mạnh để thôn tính thần hộ mệnh khác cũng là điều khó. Vì không có bộ lạc thờ phụng, Bán Thần chẳng mạnh lên, làm sao đối đầu được một kẻ khác được thờ phụng.
Chưa hết là ngoài việc tộc nhân cung cấp linh khí. Còn có một thứ khác con người có thể cung cấp cho Bán Thần chính là sự trị thương.
Ví dụ trong một trận chiến nào đó, vị thần A bị thương, tộc nhân chỉ cần thành tâm khấn nguyện thì vết thương của vị thần A sẽ hồi phục một cách từ từ. Vậy một vị thần chẳng có ai thờ phụng làm sao chiến thắng trong một cuộc chiến dài hơi.
…
Duyên nắm chặt chuôi nỏ trong tay, tim đập dồn dập. Cô thầm nghĩ: Ain… ngươi thật điên rồ. Nhưng có lẽ chỉ có kẻ điên như Ain mới dám đối mặt với thứ này.
Kế hoạch của Ain bỗng hiện ra trong đầu cô rõ mồn một: di dân, phá rối, tiêu diệt từng chút một.
Hắn không cần đánh trực diện, hắn chỉ cần gieo rắc hoài nghi, chia rẽ, làm cho từng bộ lạc tự tan rã, làm họ bớt đi niềm tin với thần của mình. Khi đó, dù Rắn Thần có mạnh đến đâu, cũng chỉ là một cái xác khổng lồ không linh khí nuôi dưỡng.
Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi tanh nồng của đất và máu. Nue vẫn đứng im, mắt không rời bóng Rắn Thần đang khuất dần trong màn sương rừng.
Vô Diện, kẻ luôn bất cần, lúc này cũng cúi đầu, bàn tay đặt lên con dao sắt, không phải để chiến đấu, mà như một thói quen giữ lấy sự sống mong manh của mình.
Họ biết, kể từ giây phút này, trò chơi đã vượt ra khỏi tầm tính toán của những kẻ phàm.
Và trong sâu thẳm tâm trí, cả ba đều có chung một suy nghĩ, một nỗi sợ thầm kín mà họ không dám nói ra:
Liệu Ain có đủ điên, đủ thông minh, đủ tàn nhẫn… để hạ được những vị thần này?
Bầu trời rực lên màu đỏ hoàng hôn. Tiếng đất đá tiếp tục rền vang. Rắn Thần uốn mình, biến mất dần trong rừng sâu.
Cả ba đứng đó rất lâu, như hóa thành tượng đá, đến khi bóng đêm nuốt trọn khu rừng, họ mới dám thở mạnh ra, hơi thở nặng nề trong cổ họng khô rát.
Họ biết, cuộc chiến thực sự… mới chỉ bắt đầu.
tấu chương xong.