Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ai-bao-han-choi-yu-gi-oh-a

Ai Bảo Hắn Chơi Yu-Gi-Oh A???

Tháng 1 10, 2026
Chương 1771: Phế vật Zarc Chương 1770: Zarc sơ hở
chat-group-mat-phap-tay-du-dau-tu-van-gioi

Chat Group: Mạt Pháp Tây Du, Đầu Tư Vạn Giới

Tháng mười một 8, 2025
Viết xong cảm nghĩ + một ít tác giả lời muốn nói + sách mới ý nghĩ Chương 317: Lực lượng có cực, nhưng tâm linh Vô Cực, ta tức "Thái Sơ", được chứng siêu thoát!
dai-duong-ta-bi-truong-ton-hoang-hau-coi-trong.jpg

Đại Đường: Ta Bị Trưởng Tôn Hoàng Hậu Coi Trọng

Tháng 1 21, 2025
Chương 600. Đại Đường có một phò mã Chương 599. Khế ước ước thúc
luc-nhan-tue-tinh.jpg

Lục Nhân Tuệ Tinh

Tháng 1 18, 2025
Chương 359. ĐẠI KẾT CỤC Chương 358. Nhanh nhất vào bóng
Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa

Hokage Nữ Trang Rung Động Madara, Hashirama Không Buông Tha Ta

Tháng 1 15, 2025
Chương 498. Ngươi cùng nàng là ta người cuối cùng tính Chương 497. Itachi là Yanbai sau cùng con mắt
than-hao-ta-dung-tien-lien-phat-nhanh.jpg

Thần Hào: Ta Dùng Tiền Liền Phất Nhanh

Tháng 1 26, 2025
Chương 1301. Đại kết cục (3) Chương 1300. Đại kết cục (2)
tu-tien-mo-phong-ngan-van-lan-ta-cu-the-vo-dich.jpg

Tu Tiên Mô Phỏng Ngàn Vạn Lần , Ta Cử Thế Vô Địch

Tháng 2 3, 2025
Chương 463. Trọng tố Thiên Đạo Chương 462. Nửa bước Siêu Thoát
max-cap-dai-lao-cung-muon-no-luc-tu-tien.jpg

Max Cấp Đại Lão Cũng Muốn Nỗ Lực Tu Tiên

Tháng 1 18, 2025
Chương 601. Linh Sư cũng đừng xảy ra chuyện gì a Chương 600. Xuân Hoa nữ đế biến hóa
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 320 : Cục Diện Xoay Chuyển
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 320 : Cục Diện Xoay Chuyển

…

Ít ai trong số họ biết rằng, thời điểm Mpa bị ám sát, bảy thủ lĩnh này đã dẫn quân rời khỏi khu chính. Họ đưa quân đi xa, tiến về mọi hướng, nơi căn cứ của hai mươi bộ lạc từng liên thủ tấn công Tần Quân trước đó.

Nhưng một câu hỏi lớn treo lơ lửng:

Tại sao từ đó, chẳng còn thấy bóng dáng quân của 20 bộ lạc kia, mà thay vào đó, Tần Quân lại bị tấn công bởi đội Phán Quyết của Lạc Việt?

Câu trả lời nằm sâu trong tầng đáy quyền lực, nơi mà chỉ Vu của Tần Quân hiểu rõ.

Chính ông ta đã điều động Thần Hộ Mệnh – con rắn đất khổng lồ mà bộ lạc thờ phụng tiến đánh từng bộ lạc một.

Trong suốt gần 20 ngày kể từ khi nội chiến bùng phát, Rắn Thần đã chậm rãi nhưng chắc chắn quét sạch từng bộ lạc. Những bộ lạc nhỏ cũng có thần hộ mệnh riêng, nhưng không ai địch nổi Rắn Thần.

Thân hình nó dài như một dải núi, lớp vảy dày như đá tảng, đôi mắt xanh rực phát sáng trong đêm. Mỗi cú quẫy đuôi của nó đủ để san bằng cả một dãy lều.

Chỉ có một trở ngại: khoảng cách.

Mỗi bộ lạc cách nhau cả một ngày đường, khiến Rắn Thần phải mất thời gian di chuyển, như một lưỡi dao khổng lồ chầm chậm rọc qua từng mục tiêu.

Vu Tần Quân từng tính toán tỉ mỉ. Ông muốn dùng máu và linh hồn của 20 bộ lạc để nuôi lớn sức mạnh của Rắn Thần. Khi đó, ông sẽ đủ tự tin đối mặt với cái bóng đáng sợ từ phương đông – Lạc Việt.

Nhưng số phận xoay chuyển. Nội gián trong bộ lạc bị lộ. Mpa không chờ được. Ông lệnh cho các thủ lĩnh rời khỏi bộ lạc, chia quân phối hợp với Rắn Thần, đẩy nhanh quá trình thôn phệ 20 bộ lạc kia.

Đó là lý do, khi Vô Diện đột nhập, hắn chỉ thấy một quân số ít ỏi chưa đến 50.000 quân chứ không phải cả sức mạnh tổng hợp mà Mpa từng sở hữu.

…

Bên trong căn lều, bảy thủ lĩnh nhìn nhau. Quyết định đã được đưa ra.

Bên ngoài, tiếng gió rít qua hàng cột gỗ dựng quanh doanh trại, tựa như tiếng rít của một con rắn khổng lồ đang bò qua vùng đất này, lặng lẽ… nhưng chết chóc.

Ngọn lửa trong căn lều họp lớn dần tàn lụi, chỉ còn ánh than đỏ rực le lói như con mắt mở to giữa bóng đêm.

Ala chậm rãi bước ra khỏi lều, gạt tấm rèm da thú còn dính mùi khói.

Sau lưng cô, tiếng thở dài và tiếng tranh luận rời rạc của những thủ lĩnh còn lại vẫn vang vọng. Họ đã đồng ý không bầu tộc trưởng nữa.

Tạm thời tất cả quyền lực được chia đều. Không ai dám nói ra, nhưng họ biết, từ hôm nay, ai cũng vừa là đồng minh vừa là kẻ có thể đâm dao sau lưng bất cứ lúc nào.

Ala bước ra khỏi bóng sáng lều trại, để mặc cho bóng tối nuốt chửng lấy mình.

Bên ngoài, trời đen đặc, trăng mờ như bị che khuất bởi một lớp khói mỏng. Gió mang theo mùi ẩm mốc từ rừng, tiếng dế rả rích từng nhịp đều đặn, tiếng cú kêu rời rạc trên cao.

Xa xa, ánh đuốc của vài tốp lính tuần tra chập chờn như đom đóm, nhưng không ai để ý đến một người phụ nữ đang lặng lẽ đi về hướng bìa rừng.

Mỗi bước chân của Ala in xuống đất ướt sũng, để lại dấu bùn mờ nhạt. Cô đi chậm, không vì mệt mà vì đang lắng nghe chính mình.

Trong lòng cô, từng lời của Gat vừa nãy vẫn văng vẳng:

“Ala, cô đã làm gì khi đó? Mpa đã ở bên cạnh cô mà nhỉ?”

Cô đã khóc. Cô đã đóng vai kẻ trung thành bị tổn thương. Cô đã tự để cho mũi tên xuyên qua vai, tay vết thương thật, máu thật, đau thật. Nhưng cô biết, tất cả chỉ là một phần của trò chơi lớn mà cô, chẳng qua, chỉ là một quân cờ.

Ala dừng lại khi tới gần một gốc cây khổng lồ, rễ xòe ra như những con trăn khô quấn chặt lấy nhau. Cô dựa lưng vào thân cây, thở dài, nhắm mắt lại. Hơi thở tan vào đêm lạnh.

Ký ức trỗi dậy.

Ngày ấy, Ain đứng trước mặt cô, không là tất cả đội Phản Giác trong căn phòng Tra khảo ấy. Hắn thể hiện hết ra mọi thứ mà hắn có thể làm. Ala hiểu rằng nếu mình không chấp nhận, mạng sống sẽ chẳng còn.

Và khi Duyên đứng trước đội Phản Giác nói:

“Các ngươi muốn tồn tại, hay muốn chìm vào quên lãng?”

Cô đã không trả lời ngay. Ain không cần câu trả lời ấy. Duyên chỉ đưa ra điều kiện:

“Hãy đến Tần Quân. Trở thành người của họ. Và trở thành mắt của ta.”

Ala biết mình chẳng có lựa chọn nào khác. Quá khứ của cô đầy rẫy máu và mất mát, cô không còn gia đình, không còn bộ lạc, không còn ai để tin.

Chỉ có Ain, kẻ vừa đáng sợ vừa kỳ lạ, đưa cho cô một sợi dây mỏng manh để bám víu.

“Ngươi có thể trở thành bất cứ ai. Nhưng đừng quên, ngươi là người của ta.”

Ala mở mắt. Cơn gió thổi qua làm tóc cô tung bay, vướng vào vết thương nơi vai, rát buốt. Cô nhắm mắt một lần nữa, hít sâu, cố xua đi những tiếng thì thầm trong đầu.

…

Cô nhìn lại phía lều họp.

Từ đây, ánh lửa chỉ còn là một vệt sáng nhạt nhòa. Trong đó, Gat và những kẻ còn lại chắc vẫn đang bàn tính chuyện quyền lực, chuyện quân số, chuyện tương lai. Họ không biết, họ vừa thả một con rắn vào chính lòng bàn tay mình.

Ala cười nhạt. Nụ cười ấy không dành cho ai, chỉ dành cho đêm tối.

Cái chết của Mpa…

Cái chết của những người lính…

Cô đã chứng kiến, đã nghe tiếng xương vỡ, tiếng dao xuyên da thịt. Cô đã cố chạy lại, nhưng chẳng cần chạy cũng biết mọi chuyện đã an bài. Cô không phải kẻ giết Mpa, nhưng cô biết kẻ giết hắn là ai. Và cô hiểu rõ vì sao Ain muốn điều đó xảy ra.

Ain không muốn Tần Quân có một thủ lĩnh đủ mạnh.

Một bộ lạc mạnh, đoàn kết, có tộc trưởng đó là mối đe dọa. Nhưng một bộ lạc chia năm xẻ bảy, mạnh ai nấy giữ đó là một vùng đất dễ bị kiểm soát.

Ala biết điều đó rõ hơn ai hết, bởi Ain chưa từng giấu ý định của hắn:

“Tần Quân không cần sụp đổ. Chúng chỉ cần tự chia rẽ, tự cắn xé lẫn nhau, và trở thành vùng đệm của ta.”

Cô cúi xuống, nhặt một cành khô, nghịch nghịch trong tay. Lửa từ lều họp xa xa phản chiếu trên cành cây, ánh lên một màu cam đỏ ma mị. Cô bóp chặt cành cây, cảm giác nó gãy rắc trong tay như xương vụn.

Tội lỗi?

Ala từng tự hỏi. Nhưng giờ thì không. Ở thế giới này, tội lỗi không cứu được ai. Chỉ có lựa chọn sống sót, hoặc chết. Ain đã chọn thay cô từ lâu, và cô đành bước tiếp.

Tiếng bước chân lạo xạo phía xa khiến Ala cảnh giác. Cô quay đầu, chỉ thấy một tốp lính đi tuần, vai vác giáo đá, mắt lờ đờ vì mệt mỏi. Họ đi qua mà không hề chú ý tới cô.

Cô mím môi, thở ra nhẹ nhõm. Những người này, nếu biết sự thật, chắc sẽ ném cô vào lửa mà không cần xét xử.

Ala đi tiếp, hướng ra rìa trại.

Ở đó, có một tảng đá lớn phủ rêu, phía sau là một gốc cây rỗng. Cô cúi xuống, thò tay vào hốc cây, lôi ra một mảnh vải nhỏ gói kín. Bên trong, ẩn kỹ lưỡng là một miếng đồng mỏng khắc ký hiệu của Lạc Việt – dấu hiệu để báo cáo cho Ain.

Ngón tay cô run nhẹ khi vuốt lên miếng đồng. Người của ta. Lời Ain lại vang lên trong đầu. Ala cắn môi, nhét miếng đồng vào túi da buộc bên hông. Cô sẽ phải chờ cơ hội gửi tin, khi trời sáng hoặc khi lính tuần thưa thớt hơn.

Cô quay lại, nhìn bóng trại Tần Quân khuất dần trong sương đêm. Mấy trăm đốm lửa lấp lánh như mắt thú trong đêm, nơi từng người đang say ngủ, đang mơ về chiến thắng, về quyền lực.

Họ không biết, mình chỉ là những con cờ.

Cũng như cô. Nhưng khác biệt duy nhất: cô biết bàn tay nào đang di chuyển quân cờ ấy.

Ala hít một hơi thật sâu, bàn tay vô thức siết chặt vết thương trên vai. Máu vẫn rỉ ra, thấm vào mảnh vải băng tạm, lạnh ngắt.

Cô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng rừng: tiếng côn trùng, tiếng gió, tiếng nước chảy đâu đó xa xôi… và cả tiếng rít như vọng lên từ lòng đất – âm thanh của Rắn Thần đang di chuyển ngoài biên giới.

Cô rùng mình. Thứ đó – Thần Hộ Mệnh của Tần Quân – không phân biệt ai là bạn, ai là thù, miễn là kẻ địch của Vu. Nếu một ngày Ain ra lệnh, Ala có thể sẽ phải đối mặt với nó. Ý nghĩ ấy khiến cổ họng cô khô khốc.

Nhưng Ala lại mỉm cười.

Một nụ cười mờ trong bóng đêm, đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên cường.

“Cứ thế đi. Chỉ cần ta còn đứng, còn thở, ta vẫn là quân cờ của Ain. Và một quân cờ tốt… sẽ sống sót lâu hơn tất cả.”

Cô quay lưng, bước sâu vào rừng. Bóng cô hòa vào bóng đêm, chỉ còn lại tiếng bước chân dần xa, và tiếng gió cuốn lá xào xạc như đang thì thầm những bí mật mà chỉ riêng cô biết.

…

Vào ngày thứ 55 kể từ khi nội chiến xảy ra ở bộ lạc Tần Quân.

Đã ba ngày trôi qua, bộ lạc Tần Quân hoàn toàn bất động. Điều này làm cho Nue ở sâu trong rừng hoang mang.

Bởi cô chẳng hề nhận tin gì từ Ala.

Ngay cả Duyên cũng có dấu hiệu sốt sắn, thậm chí là sẵn sàng dùng thứ vũ khí hủy diệt mang theo.

Vô Diện vẫn như mọi khi, im lặng nhìn tất cả. Nhưng chẳng ai biết rằng tên này sẽ làm gì.

Bởi người thật sự điều khiển được Vô Diện chỉ có mỗi Ain mà thôi, kể cả là người ‘sếp’ như Duyên hay Zua cũng chưa chắc bắt hắn làm theo lời của mình.

Không chỉ đặc biệt bởi khả năng giả dạng mà kỹ năng ám sát của hắn cũng đạt cấp độ rất cao.

Nếu xét theo hệ thống ám sát thì Duyên chỉ đạt cấp A- Zua là S, thì Vô Diện chính là A+. Còn hai đứa Ler và Kil cũng chỉ dạng tiềm năng, nên ưu ái có thể tạm đạt B.

Đừng nhìn hắn thờ ơ mà xem thường. Chẳng ai biết Vô Diện làm gì khi ấy, nhưng trước mỗi nhiệm vụ hắn chỉ xem qua một lần rồi thôi. Thậm chí là nhiệm vụ hoàn thành vô cùng tốt.

Nhưng cái tính điên khùng không kiểm soát là mảnh ghép không hoàn hảo, y hệt như Ry mỗi khi bị căn bệnh điên kia.

Vì vậy mà Vô Diện có sự kiêu ngạo riêng mình, hắn cảm thấy bản thân chẳng thua kém ai nên cũng chẳng chịu quy phục ai.

Mà thứ hắn có tới bây giờ đều dựa vào bản thân nỗ lực nên cũng xứng đáng có được.

Đúng là cùng xuất thân với kẻ phản bội X nhưng Vô Diện lại vô cùng căm phẫn sự phản bội, đặc biệt là những gì Lạc Việt đã làm cho cả hai.

Chỉ là lần đó, Ain không cho hắn ra mặt. Ain luôn nói hắn đã tung tất cả thế lực của mình, Vô Diện là thứ Ain chưa từng dám tiết lộ ra trước ánh sáng.

Bởi Vô Diện là một phần của kế hoạch lớn hơn của Ain.

Cái kế hoạch mà Ry đã vô cùng sợ hãi từng thấy khi vào nhà của Ain.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ky-tuc-xa-cau-sinh-ta-bi-keo-vao-nhom-quan-ly
Ký Túc Xá Cầu Sinh, Ta Bị Kéo Vào Nhóm Quản Lý
Tháng 12 3, 2025
dau-la-tuyet-the-nghich-menh-chi-dong.jpg
Đấu La Tuyệt Thế: Nghịch Mệnh Chi Đồng
Tháng 1 15, 2026
lao-ba-cua-ta-tu-trong-tro-choi-di-ra.jpg
Lão Bà Của Ta Từ Trong Trò Chơi Đi Ra
Tháng 1 18, 2025
nhat-kiep-tien-pham
Nhất Kiếp Tiên Phàm
Tháng mười một 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved