Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
buc-ta-troc-cot-doan-than-gio-lai-khoc-cau-ta-tro-ve

Bức Ta Tróc Cốt Đoạn Thân, Giờ Lại Khóc Cầu Ta Trở Về?

Tháng 10 4, 2025
Chương 436: KếT Thúc (7) Chương 436: KếT Thúc (6)
dai-de-cam-khu-su-pho-sau-khi-chet-ta-dien-roi

Đại Đế Cấm Khu: Sư Phó Sau Khi Chết, Ta Điên

Tháng mười một 15, 2025
Chương 951: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 950: Lựa chọn cuối cùng
tu-tien-chi-trieu-hoan-tam-gioi.jpg

Tu Tiên Chi Triệu Hoán Tam Giới

Tháng 2 3, 2025
Chương 554. Đại Kết Cục! Chương 553. Đại Kết Cục (3)
sieu-co-tien-hoa.jpg

Siêu Cơ Tiến Hóa

Tháng 1 23, 2025
Chương 1287. Phiên ngoại thiên —— ta là ngục trưởng Chương 1286. Lời cuối sách
chet-di-ky-uc-bat-dau-dien-cuong-cong-kich-ta.jpg

Chết Đi Ký Ức Bắt Đầu Điên Cuồng Công Kích Ta!

Tháng 4 28, 2025
Chương 117. Phiên ngoại Chương 116. Yêu Thần • thần yêu thế nhân
dau-gia-manh-len-ta-vo-dich.jpg

Đấu Giá Mạnh Lên Ta Vô Địch!

Tháng 1 20, 2025
Chương 225. Thông thiên Thánh Ma! Thế giới bên ngoài bí mật! Chương 223. Cổ Ma Phật đà thánh tháp! Cơ hội kiếm tiền đến rồi!
dai-tranh-chi-the.jpg

Đại Tranh Chi Thế

Tháng 4 23, 2025
Chương 294. Đại kết thúc Chương 293. Đi trong đêm
tu-ren-luyen-do-thuan-thuc-bat-dau-truong-sinh-bat-tu.jpg

Từ Rèn Luyện Độ Thuần Thục Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử

Tháng 1 2, 2026
Chương 251: Tới tay! Chương 250: Ta nói!
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 319 : Lệch Hướng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 319 : Lệch Hướng

Khu rừng phía tây bắc Tần Quân. Mùi nhựa cây, mùi ẩm mốc, và hơi thở của thú rừng len lỏi khắp nơi.

Nue đứng đợi trước gốc một cây cổ thụ, tay khoanh trước ngực. Bộ áo da thú thấm đẫm mồ hôi của cô, vẫn còn vương mùi máu từ trận chiến lúc sáng. Ánh mắt cô chăm chú nhìn về phía con đường mòn giữa những bụi rậm.

Một tiếng động nhẹ vang lên sau lưng, như tiếng lá khô bị giẫm nát. Nue không quay đầu, giọng cô lạnh tanh:

“Chị đến rồi à?”

Một bóng người từ từ bước ra khỏi bóng tối. Duyên, mái tóc buộc gọn, gương mặt vẫn thanh thản như thể chưa hề chứng kiến biển máu sáng nay. Cô đi tới, đứng cách Nue vài bước, đôi mắt dịu dàng nhưng sâu hun hút.

Chỉ vài giây sau, một bóng khác xuất hiện Vô Diện. Hắn bước ra từ phía đối diện, lặng lẽ đến mức Nue giật mình.

Hắn không đeo mặt nạ, chỉ có khuôn mặt trắng bệch không cảm xúc, không ngũ quan rõ ràng, như một mảnh da bị ai đó xé bỏ hình dạng. Hắn ngồi phịch xuống bên gốc cây, hai tay khoanh lại sau đầu, mắt khép hờ như đang nghỉ ngơi.

Không ai nói gì một lúc lâu. Gió rừng thổi mạnh, mang theo tiếng kêu xa xăm của cú đêm.

Cuối cùng, Nue phá tan im lặng, giọng sắc lạnh:

“Tại sao chị… can thiệp vào kế hoạch của tôi?”

Duyên không trả lời ngay. Cô chỉ thở dài, lắc đầu chậm rãi. Ánh mắt Duyên dừng lại trên gương mặt Nue, dõi theo từng rung động nhỏ trong đôi mắt kia.

Cô biết Nue đang giận, đang bốc hỏa, và cô biết không nên chen ngang cảm xúc đó. Duyên ngồi xuống một phiến đá, khoanh tay, chờ đợi.

Vài phút trôi qua, tiếng thở dồn dập của Nue dịu lại. Cô buông tay xuống, nhưng ánh mắt vẫn như mũi tên nhắm thẳng vào Duyên.

Duyên mới khẽ cất tiếng, giọng điềm tĩnh như mặt hồ:

“Cô muốn nghe lý do thật sao?”

Nue gật mạnh, ánh mắt vẫn đầy nghi hoặc.

“Vô Diện đã kể lại cho tôi kế hoạch của cô.” Duyên nhìn sang kẻ ngồi dựa gốc cây, Vô Diện khẽ gật đầu một cái lười biếng, như xác nhận điều đó.

“Hắn nói rằng kế hoạch này… có lỗ hổng. Nên tôi mới phải ra mặt.”

Nue cắn môi, nhíu mày: “Lỗ hổng? Chị đang chê tôi ngu xuẩn à?”

“Không phải chê.” Duyên lắc đầu: “Chỉ là… kế hoạch của cô chỉ nhắm vào đầu não. Cô tưởng bọn chúng ngu sao? Cô nghĩ tất cả thủ lĩnh sẽ tụ tập một chỗ, chỉ để một mũi dao đâm là xong à?”

Duyên ngừng lại, ánh mắt xoáy thẳng vào Nue, rồi nói chậm rãi, từng chữ như nhấn vào tim:

“Nếu thực hiện đúng kế hoạch của cô… Vô Diện đã chết oan rồi.”

Nue sững người. Lời nói như một nhát dao lạnh ngắt xuyên qua niềm kiêu hãnh của cô.

“Chết…oan?”

“Đúng vậy.” Duyên gật đầu: “Thực tế đã chứng minh. Chỉ có hai thủ lĩnh chết trong trận vừa rồi: Mpa, và một tên phụ không đáng kể. Còn lại, tất cả phân tán ở nhiều nơi. Cô giết được Mpa, rồi sao? Vô Diện sẽ bị bao vây giữa cả trăm tên. Cô muốn mất hắn luôn à?”

Nue hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh. Trong đầu cô bắt đầu xâu chuỗi lại từng mảnh ghép. Cơn giận trong mắt cô dịu đi, nhưng thay vào đó là sự bàng hoàng.

“Đó là lý do chị ra lệnh mưa tên?” Câu hỏi bật ra trong tiếng thở nặng nhọc.

“Phải.” Duyên đáp nhẹ: “Tôi phải tạo áp lực, làm bọn chúng rối loạn, mở đường cho Vô Diện rút lui. Đồng thời, tôi điều hết lính của mình đánh úp mấy thủ lĩnh còn lại, giữ chân chúng, không cho ai quay về tiếp viện.”

Nue ngồi thụp xuống, hai tay ôm lấy đầu. Từng lời của Duyên như những mũi tên ghim sâu vào lòng tự trọng cô. Cô nhận ra sự thật cay đắng: kế hoạch của mình… thật ngu ngốc.

Cô ngước mắt nhìn sang Vô Diện. Hắn vẫn dựa vào gốc cây, không màn đến câu chuyện, như thể mọi sự sống hay chết trên đời này chẳng liên quan gì đến hắn.

Cô nuốt khan. Nếu hắn không linh tính, nếu hắn không tự tìm cách thoát thân, thì giờ đây cô đã phải chịu trừng phạt của Ain vì đánh mất một quân bài quan trọng.

Gió rừng rít qua, lá khô rơi lả tả như mưa.

Duyên quan sát Nue, chờ cho đến khi thấy đôi vai cô ấy run lên rồi chùng xuống, mới mỉm cười nhẹ:

“Kế hoạch của cô… còn suýt làm mất một quân bài khác của tôi.”

Nue ngẩng đầu, ngơ ngác: “Quân bài nào?”

Duyên chỉ về phía sau gốc cây mà Vô Diện đang ngồi. Từ bóng tối ấy, một người chậm rãi bước ra. Từng bước nhẹ mà vững, mái tóc buộc cao, vai khoác tấm áo thấm bụi rừng.

Dưới ánh trăng lọt qua tán lá, gương mặt cô hiện rõ, gương mặt mà Nue từng thấy đứng cạnh Mpa như một cánh tay phải trung thành.

Nue há hốc miệng, giọng nghẹn lại:

“Đây… đây chẳng phải Ala? Một thủ lĩnh Tần Quân sao?!”

Duyên mỉm cười, bình thản đáp:

“Đúng vậy. Ala chính là quân cờ mà Ain nhờ tôi cài vào Tần Quân từ lâu. Nếu kế hoạch của cô trót lọt, cô ấy đã chết chung với bọn thủ lĩnh kia rồi.”

Nue sững người, mắt mở to. Gió rừng thổi qua làm mái tóc cô bay rối, nhưng Nue chẳng hề để ý. Những ký ức ùa về: Ala luôn ở bên Mpa, luôn im lặng quan sát, thỉnh thoảng lại can ngăn khi Mpa định đưa ra quyết định mạo hiểm. Ai cũng tin Ala trung thành tuyệt đối.

Cô chợt nhớ: khi Mpa bị ám sát, Ala biến mất giữa cơn hỗn loạn. Lúc đó, chẳng ai để ý, bởi cơn thù hận đã che mắt tất cả. Nhưng nếu có một lính Mpa sống sót và chứng kiến cảnh này… hắn sẽ hiểu ngay: Ala không hề trung thành với Mpa. Cô ả đang phục vụ một chủ khác.

Nue đưa tay che mặt, lòng ngổn ngang. Từng lời của Duyên dội lại trong tâm trí như tiếng sấm.

Nue ngồi bệt xuống, hai tay chống xuống đất, mắt trừng trừng nhìn Ala. Trong ánh lửa mờ mịt của đuốc, gương mặt Ala không hề run sợ, trái lại còn rất bình thản, như thể cô ta mới là kẻ sở hữu mảnh rừng này.

“Lần sau…” Giọng Ala nhẹ như dao lướt: “…cô nhớ nghĩ xa hơn. Tôi không muốn phải chết oan vì sự nóng vội của cô.”

Nue nắm chặt tay, ngực thắt lại. Cô nhìn Ala – một người phụ nữ vừa thoát khỏi vòng nguy hiểm, vẫn bình thản như vừa đi qua một buổi họp bình thường. Trong ánh mắt ấy có thứ gì đó sâu sắc, bí ẩn và áp lực, khiến Nue phải cụp mắt xuống.

“Cô không biết đúng không?” Duyên nhẹ nhàng hỏi, giọng trầm tĩnh như một bậc thầy giảng giải học trò: “Không biết, nên mới đánh cược mọi thứ vào một con dao… và một cái kế hoạch đầy lỗ hổng.”

Nue cắn chặt môi, đầu cúi xuống. Cô không dám trả lời.

“Nhìn đi.” Duyên nghiêng đầu, ánh mắt sắc như dao: “Nếu Ala chết trong trận đó, cô sẽ giải thích thế nào với Ain? Một quân cờ cài sâu đến mức trở thành thủ lĩnh Tần Quân…Cô nghĩ dễ có lại sao?”

Từng câu hỏi như nhát búa giáng thẳng vào Nue. Cô ôm lấy vai, run rẩy, hơi thở gấp gáp. Cô không khóc, nước mắt không đủ cho cảm giác này. Chỉ có một sự xấu hổ nhức nhối len lỏi trong tim.

Nue nuốt khan, cúi đầu thật thấp:

“Tôi… hiểu rồi.”

Bên cạnh, Vô Diện nhướng mắt nhìn cảnh này, rồi khẽ bật cười. Tiếng cười khàn khàn như giấy bị xé:

“Không phải ta đã bảo rồi sao? Kế hoạch này thiếu đầu thiếu đuôi. May mà có bà chị kia cứu mạng. Không thì ta với cô, cả hai đã xong đời rồi.”

Nue nhìn sang hắn, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại. Vô Diện nhắm mắt, lại dựa vào gốc cây, như chưa hề nói câu gì.

Duyên bước tới gần Nue, khụy gối xuống ngang tầm cô. Đôi mắt Duyên gần đến mức Nue thấy rõ từng tia máu mỏng nơi tròng mắt.

“Tôi không cướp công của cô, Nue.” Duyên nói chậm rãi: “Nhưng cô phải hiểu… trong trò chơi này, chỉ một sai lầm nhỏ cũng đủ để cả mạng lưới sụp đổ.”

Nue run giọng: “Vậy… tôi phải làm gì… để chuộc lại sai lầm này?”

Duyên đặt một bàn tay lên vai cô, lực mạnh đến mức Nue cảm nhận được sự vững chãi toát ra từ người phụ nữ ấy.

“Làm tốt hơn. Nghĩ xa hơn. Đừng bao giờ để cảm xúc chi phối kế hoạch. Và…” Duyên nở một nụ cười nhạt: “nhớ rằng, Ain không cần một người chỉ biết đâm dao. Anh ấy cần người biết nhìn toàn cục.”

Nue cúi đầu.

Duyên đứng dậy, chỉnh lại con dao xương bên hông. Ánh mắt cô đảo qua Vô Diện, ra hiệu bằng một cái gật đầu. Hắn đứng lên, phủi đất trên người, không nói lời nào.

…

Gió rừng thổi mạnh hơn, lá cây rơi rào rào như mưa. Ánh nắng xuyên qua tán lá, chiếu xuống ba bóng người đang tản ra ba hướng khác nhau.

Nue… cô vẫn ngồi lại, nhìn theo, đôi mắt tối như đáy vực. Trong lòng cô, một ngọn lửa mới bùng lên, không phải cơn giận dữ mù quáng, mà là một lời thề thầm lặng: Lần tới… sẽ không còn sai lầm nào nữa.

…

Bạn sẽ hỏi: Ủa vậy bộ lạc Tần Quân thì sao? Ai chết? Tổn thất bao nhiêu? Kết quả ra sao?

Ừ, thì đây, tôi đang viết tiếp đây.

…

Căn lều lớn vẫn còn vương mùi máu khô từ những ngày trước. Nến cháy leo lét, bóng bảy người thủ lĩnh đổ dài lên tấm vải bạt. Không khí nặng nề đến mức mỗi nhịp thở cũng như tiếng sấm giữa đêm.

Mpa đã chết.

Họ – bảy thủ lĩnh giờ đây lại ngồi quanh nhau, nhưng không còn ai đủ uy quyền để đứng lên chủ trì. Mỗi người đều có công, có sức, có trí… nhưng chẳng ai nhường ai. Quyền lực lúc này mỏng manh như một sợi tơ nhện, chỉ cần chạm mạnh cũng đứt.

Gat, gương mặt hốc hác vì mất ngủ, đập mạnh tay xuống bàn gỗ, giọng khàn khàn:

“Ala! Cô đã làm gì khi đó? Mpa đã ở bên cạnh cô mà, đúng không?!”

Trong không gian đặc quánh, ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về phía Ala.

Cô cúi đầu, mái tóc rối xõa che đi gương mặt trắng bệch. Dù không nhìn trực diện, cô vẫn cảm nhận rõ sức nặng của từng ánh nhìn đang như dao cứa.

Giọng Ala khẽ khàng, run run:

“Đúng… tôi đã ở đó. Nhưng Mpa… Mpa kêu tôi rời đi, bảo tôi đi tìm chỗ đám chuột kia đang ẩn náu. Tôi…” Cô ngẩng đầu, đôi mắt hoe đỏ, nước mắt lăn dài trên má: “khi tôi quay lại… mọi chuyện đã… đã…”

Âm cuối vỡ ra trong tiếng nấc. Những giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay cô, thấm vào vết máu đã khô.

Hình ảnh ấy khiến ngay cả Gat, người nóng nảy nhất trong nhóm, cũng phải im lặng. Ông biết, trong bãi chiến trường ấy không ai còn sống để đối chứng lời Ala.

Khi mọi người quay lại chỗ Mpa thì họ đã thấy, cô nằm thoi thóp với hai mũi tên găm vào vai và tay, thân thể bầm dập, miệng không ngừng rên: “Mpa… cứu…”

Ai có thể nghi ngờ một người như thế? Không ai cả.

Gat thở dài, rít qua kẽ răng:

“Được rồi. Dù sao… cũng không còn cách nào khác. Chúng ta phải có câu trả lời cho lính ngoài kia.”

Ông nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở từng gương mặt căng thẳng.

“Vậy… ai sẽ là tộc trưởng tiếp theo?”

Không gian im lặng vài giây. Rồi giọng Ala vang lên, rõ ràng, cắt ngang:

“Không. Chúng ta không cần tộc trưởng nữa.”

Mấy người còn lại đồng loạt trừng mắt. Gat bật dậy, quát lớn:

“Cô điên rồi à, Ala?!”

Nhưng Ala không né tránh. Cô ngẩng cao đầu, đôi mắt ráo hoảnh dù nước mắt vẫn còn đọng. Giọng cô đanh thép, vang rõ trong căn lều:

“Tôi không điên. Nếu bầu một ai nữa, chẳng phải đám chuột kia lại ám sát sao? Chúng ta cứ giữ nguyên như thế này tốt hơn không?”

Những lời ấy như một nhát dao bén cắt vào tham vọng của từng người. Họ sững sờ.

Nếu tiếp tục giữ nguyên, quyền lực vẫn được chia đều. Còn nếu bầu tộc trưởng mới, kẻ đó sẽ vươn lên đứng trên đầu tất cả… và đồng nghĩa những người khác phải cúi đầu, mất đi phần quyền lực đang nắm.

Và hơn hết, nguy cơ tộc trưởng mới lại bị ám sát đồng nghĩa họ lại phải cãi nhau, lại bầu cử. Quá tốn kém, quá nguy hiểm.

Sự im lặng kéo dài. Một gã thủ lĩnh khác khẽ hắng giọng, nhưng không nói. Rồi một người khác thở dài. Đến cuối cùng, từng ánh mắt nhìn nhau, rồi gật đầu. Không ai nói ra, nhưng câu trả lời đã rõ ràng.

Họ đồng ý. Từ nay, bộ lạc Tần Quân… sẽ không có tộc trưởng.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

noi-han-phe-vat-han-nien-thieu-thanh-than
Nói Hắn Phế Vật, Hắn Niên Thiếu Thành Thần?
Tháng 1 4, 2026
sss-cap-toi-pham-truy-na-giet-bao-yeu-ma-loan-the
Sss Cấp Tội Phạm Truy Nã, Giết Bạo Yêu Ma Loạn Thế
Tháng 1 7, 2026
hokage-tu-roger-tren-thuyen-tro-ve-uzumaki-naruto.jpg
Hokage: Từ Roger Trên Thuyền Trở Về Uzumaki Naruto
Tháng 1 4, 2026
vo-cong-tu-dong-thang-cap-ta-giet-dien-roi.jpg
Võ Công Tự Động Thăng Cấp, Ta Giết Điên Rồi!
Tháng 1 16, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved