Chương 318 : Đổ Vỡ
(thử với góc nhìn mới một đoạn, nếu không thích các độc giả có thể cmt để tôi biết với nhé)
Tôi không biết mình còn sống vì điều gì.
Tôi cũng không chắc có còn sống thật không. Mọi thứ xung quanh tôi giờ như một cơn mộng mị đẫm máu mà tôi không thể thoát ra.
Tôi tên là Klu, lính truy tung thuộc nhóm Mpa. Tôi đã từng nghĩ rằng mình là một trong số ít những người được chọn, rằng cái tên của mình sẽ được khắc vào đá khi chiến tranh này kết thúc.
Nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn khắc nó vào tấm bia nào đó, thật nhanh, trước khi mạng sống mỏng manh này rơi rụng như cánh lá cuối mùa.
Lúc đó, tôi đứng cách Mpa không xa. Tôi nhìn thấy ánh mắt ông nhìn Trua, ánh mắt vừa lo âu vừa nhẹ nhõm. Tôi nhìn thấy bàn tay ông đặt lên ngực Trua, kiểm tra từng nhịp đập. Tôi nhìn thấy đôi môi ông khẽ động đậy như muốn nói điều gì đó…
Và rồi…
Một tia sáng lóe lên từ tay áo rách.
“Phập.”
Tôi nghe rõ tiếng kim loại xuyên qua xương như tiếng cắn nát một cành khô. Mpa gục xuống, không kịp thở gấp, không kịp rên rỉ. Tôi còn thấy rõ dịch trắng loang trên gò má ông, rơi xuống đất.
Tôi chưa kịp rút cây lao bên hông thì kẻ đó đã đứng dậy.
Không, hắn không đứng dậy. Hắn trồi lên như thể từ dưới đất mọc ra, toàn thân căng đầy một thứ gì đó… không phải con người. Hắn đi qua một đồng đội của tôi, lưỡi dao lóe sáng như vệt sao xẹt, và máu phụt ra như bức tranh vẽ nguệch ngoạc.
Tôi quay đầu, hét lên báo động, nhưng cổ họng tôi đông cứng, tiếng chỉ kịp phát ra nửa chừng thì kẻ bên cạnh tôi đã ngã. Cổ anh ta vặn ra một góc không tự nhiên, mắt còn mở trừng trừng.
Tôi lùi lại, tay run run. Trong đầu chỉ còn một câu lệnh của Mpa:
“Không được để lại dấu vết.”
Nhưng làm sao tôi có thể thực hiện điều đó? Mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Và rồi… hắn bắt đầu cười.
Tôi không biết phải gọi nó là gì. Không phải tiếng cười của con người. Nó méo mó, gằn từng tiếng như xé ra từ cổ họng: “Kh-kh-kh… khà… khà…”
Hắn đưa tay lên mặt.
Tôi tưởng hắn lau máu. Nhưng không, hắn đang gỡ mặt nạ.
Lớp da tróc ra từng mảng, máu dính theo. Đằng sau là một gương mặt không mắt, không mũi, không miệng chỉ là một bề mặt nhẵn nhụi như sáp, phản chiếu ánh sáng đỏ của máu.
Tôi nôn tại chỗ. Dạ dày tôi co rút. Tôi quỳ xuống, cố không hét. Nhưng hắn đã nhìn thấy tôi.
Hắn nhìn tôi không bằng mắt, mà bằng thứ gì đó vô hình khiến tôi lạnh toát sống lưng.
Tôi nhặt lấy cây lao gần nhất, run run chĩa về phía hắn. Nhưng ngay khi lao chạm dao hắn… nó gãy. Gãy như cây củi khô.
Tôi vứt lao, quay người định chạy. Phía sau vang lên tiếng kim loại xuyên thịt, tiếng người ngã gục, tiếng chân dồn dập. Tôi chỉ biết chạy.
Nhưng rồi bầu trời…
Trời ơi… bầu trời đỏ rực.
Tiếng rít kinh hoàng. Hàng nghìn mũi tên lao xuống. Tôi nghe thấy tiếng đồng đội hét lên, tiếng người trúng tên ngã vật xuống đất. Một người bị xuyên qua vai, giãy đành đạch rồi im bặt khi mũi thứ hai cắm vào ngực.
Tôi lao đi, tôi chẳng còn cách nào khác, tôi lấy xác đồng tộc để làm khiên che chắn cho mình.
“Phập! Phập! Phập!”
Mũi tên cắm đầy tấm khiên ‘thịt’ xuyên qua tới nỗi một mũi suýt cắt ngang mặt tôi. Tôi cắn chặt môi, mùi máu trong miệng hòa với mùi máu ngoài không khí. Tôi thở dốc, không dám ngẩng đầu.
Tiếng dao va chạm tiếp tục vang lên. Tiếng hét của đồng đội biến thành tiếng gào rên đứt quãng. Tôi nhắm mắt thật chặt, cố bịt tai, nhưng không thể. Những âm thanh đó cứ len vào, cứ bám vào từng sợi thần kinh.
Một lúc sau, khi mưa tên ngừng, tôi nghe thấy tiếng bước chân. Chậm. Nặng. Đều đặn.
Tôi liếc qua khe khiên…
Hắn vẫn còn đó.
Vô Diện.
Cái dao sắt vẫn trong tay, máu nhỏ xuống đất từng giọt, từng giọt, hòa vào những vũng máu đã sẵn có. Hắn không nhìn tôi, hắn đi ngang qua, như một bóng ma giữa cánh đồng xác.
Tôi nín thở, tim đập điên cuồng.
Hắn đi khuất.
Tôi run rẩy đứng lên, đôi chân tê dại, lảo đảo bước giữa những xác chết, tìm một chỗ nào đó an toàn hơn. Tôi nhìn thấy mặt của Mpa, đôi mắt vẫn mở, nhìn vào khoảng không. Tôi quỳ xuống cạnh ông, nước mắt trào ra.
Tôi muốn nhắm mắt cho ông.
Tôi không dám.
Tôi chạy.
Tôi chạy thật xa, qua những tán cây, qua những con dốc, để rời khỏi nơi ấy. Tiếng hét, tiếng vũ khí vẫn vang vọng phía sau như âm thanh từ một cõi khác.
Tôi không biết tôi còn sống để làm gì.
Nhưng tôi biết… tôi sẽ phải kể lại.
Kể rằng chúng tôi đã gặp một thứ không phải con người.
Kể rằng Mpa chết không phải vì kẻ địch ngoài kia, mà vì bóng ma ngay giữa chúng tôi.
Kể rằng… Vô Diện đã xuất hiện.
Nhưng bỗng nhiên khoảng đất trước mắt đảo lộn…A, cơ thể tôi sao lại ở kia…
…
Tôi không nhớ mình đã chạy bao lâu. Chỉ biết rằng hai chân như không còn thuộc về tôi nữa, chúng chỉ cuống cuồng lao về phía trước, giữa tán cây rối loạn, giữa mùi máu tanh lẩn khuất.
Mỗi hơi thở đều đứt quãng, cổ họng tôi rát như cào bằng cát nóng.
Nhưng trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: phải báo cho ai đó, bất kỳ ai còn sống…
Ánh sáng xuyên qua tán cây, báo hiệu mép rừng. Tôi thoáng thấy khoảng trống phía trước, một con dốc nhỏ dẫn ra bãi đất bằng.
Tôi bật khóc trong vô thức. Tôi sống rồi. Tôi lảo đảo, khuỵu xuống, bàn tay bám vào rễ cây, cố đứng dậy.
Và rồi…
Một tiếng động nhẹ như lá rơi vang lên ngay sau lưng.
Tôi cứng người.
Không tiếng chim, không tiếng gió. Chỉ một tiếng bước chân chậm rãi… tiến lại gần.
Tôi không dám quay đầu. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi nghe rõ tiếng nó trong lồng ngực.
Tôi chầm chậm xoay người, cổ họng khô khốc, mắt mờ đi vì sợ hãi.
Hắn đứng đó. Ngay giữa rìa rừng.
Máu chảy từ đầu mũi dao thành một vệt đỏ dài, rơi xuống đất tách, tách…
Trên gương mặt không mắt, không mũi, không miệng ấy… không có một chút biểu cảm nào.
Tôi há miệng, định hét, định cầu xin, định nói bất kỳ điều gì. Nhưng lời chưa kịp thoát ra, thì cổ tôi mát lạnh.
Tôi chưa kịp nhận ra hắn đã di chuyển thế nào. Chỉ biết khi mắt tôi nhìn xuống… Máu đã tuôn, chảy trên ngực tôi, thấm ướt lớp áo.
Tôi ngã quỵ, bàn tay cố bấu lấy vết thương, hơi thở gấp gáp, mờ dần. Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi vẫn tự hỏi: Tại sao lại là tôi?
Bóng hắn lướt qua, chậm rãi, như chưa hề ra tay.
Thế giới xoay tròn, và rồi chìm hẳn vào bóng tối.
…
Vô Diện đứng giữa khoảng trống, cơn gió nhẹ thổi qua làm tấm áo đầy máu của hắn khẽ phấp phới.
Tiếng kim loại rơi lách cách. Tiếng người rên rỉ đứt quãng. Tiếng của lửa bắt đầu bén vào vải vóc, lách tách cháy lan.
Hắn nhìn xung quanh, đôi vai thở ra một hơi dài. Trước mắt hắn, xác người nằm la liệt.
Một số co quắp lại trong cơn đau. Một số chỉ còn là đống thịt máu.
Hắn đếm thầm trong đầu, như thói quen của một sát thủ từng trải: “Bốn trăm… bốn trăm rưỡi… năm trăm… đại khái vậy.”
Chỉ bấy nhiêu. Quân số ban đầu phải năm mươi ngàn?
Những kẻ còn lại? Hoặc đã bỏ chạy, hoặc đang bị truy sát bởi đám tên bắn từ trên trời xuống mà hắn hiểu đó là ai.
Hắn xoay con dao trong tay, để máu khô lại bay thành bụi đỏ.
Ánh nắng xiên qua tán cây rơi lên lưỡi dao, lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
“Chậc…” Vô Diện nhếch mép, như thể đang cười mà không ai có thể thấy nụ cười ấy thật sự là gì.
“Ít quá… ta còn tưởng sẽ vui hơn cơ.”
Gió mang theo mùi tử khí, mùi sắt, mùi cháy.
Trong khoảnh khắc ấy, Vô Diện như một kẻ độc hành giữa nghĩa địa vừa mới dựng xong, chỉ thiếu bia mộ.
Hắn bước đi, nhẹ nhàng như chưa hề dính máu, lẫn vào bóng rừng sâu.
Ở nơi ấy, chỉ còn lại những xác người đang nguội dần…
Và một cái tên thì thầm trong gió: Vô Diện.
…
Từ một khoảng rừng cao hơn, Nue đứng đó.
Cô nhìn xuống biển máu vừa loang ra giữa buổi sáng.
Ánh mắt cô lướt qua từng xác người, từng mảnh vải rách, từng tiếng rên rỉ yếu ớt còn sót lại. Một cơn gió thổi qua làm mái tóc đen xõa của cô vờn nhẹ trên gương mặt.
Và rồi…Cô mỉm cười.
Một nụ cười tự nhiên đến mức chính cô cũng ngạc nhiên. Nhẹ nhõm. Thỏa mãn. Như thể mọi thứ đã đúng như tính toán trong đầu.
Mpa đã chết. Cái đầu của lão, kẻ từng là mối đe dọa lớn nhất với kế hoạch này giờ đây nằm giữa bãi đất, đôi mắt vô hồn nhìn lên trời.
Vô Diện đã hoàn thành vai diễn của hắn, giả thành Trua, đâm chí mạng, rồi lao vào trận tàn sát như một con thú.
Kế hoạch hoàn hảo.
Nhưng…
Gương mặt Nue bỗng chốc tối sầm lại.
Cơn vui mừng chưa kịp lan khắp ngực thì một ngọn lửa khác bùng lên: giận dữ.
Mọi thứ đúng như kế hoạch. Ngoại trừ một thứ.
Cơn mưa tên.
Hàng ngàn mũi tên từ trên trời trút xuống, giết bừa bãi, tàn sát không phân biệt.
Không nhắm vào thủ lĩnh, không hạ gục những kẻ cô cần loại bỏ. Mà nhắm vào… tất cả.
Nue siết chặt tay, đôi mắt sắc như dao rực lên: “Không phải ta… Vậy ai?”
Trong đầu cô lướt qua từng cái tên có khả năng ra lệnh như vậy. Nhưng không cần nhiều thời gian.
Một cái tên duy nhất hiện lên, khiến cô nghiến răng ken két, gần như rít qua kẽ răng: “Duyên.”
Âm thanh ấy thốt ra đầy cay nghiệt, đến mức vỏ cây gần đó như cũng run lên khi nghe.
Nhưng Nue làm gì được?
Duyên là vợ của Ain. Là đội trưởng Phán Quyết. Là người nắm tay cả nhóm Phản Giác trong bóng tối.
Còn Nue?
Chỉ là một con cờ nhỏ trong mạng lưới ấy, được Ain cho mượn quyền lực tạm thời để điều khiển nhóm nhỏ Phản Giác. Một con cờ phải răm rắp thực hiện nhiệm vụ… để chứng minh giá trị.
Nue hít sâu, kìm lại cơn run trong bàn tay.
Cô nhớ rõ những ánh mắt hờ hững của đám người kia khi nghe lệnh mình, nhớ rõ cả sự khinh miệt mơ hồ trong thái độ của họ. Họ chỉ phục tùng cô trên danh nghĩa, chỉ vì Ain đã giao lệnh.
Vậy nên Nue mới quyết tâm.
Cô đã nghĩ: Lần này, chỉ cần kế hoạch hoàn hảo, công lao thuộc về cô, năng lực được chứng minh.
Cô sẽ có tiếng nói. Cô sẽ không còn bị coi thường.
Ngay cả Vô Diện, kẻ như ác mộng ấy, cô cũng đã phải đích thân đi gặp, phải hứa hẹn, phải dồn hết uy tín mong manh của mình… để điều khiển hắn.
Nhưng hắn đã làm trái lời cô. Hắn không chỉ đâm Mpa. Hắn lao vào tàn sát cả lính thường, điên loạn như thú.
Hắn không nghe lời cô. Hắn nghe ai?
Duyên.
Ý nghĩ ấy khiến máu Nue sôi lên. Môi cô mím chặt, ánh mắt tối sầm.
Công sức của cô, tất cả công sức tan thành mây khói. Cái chết của Mpa, đáng lẽ ra phải là một thông điệp sắc lạnh nhắm vào tầng lãnh đạo, giờ trở thành một vũng máu hỗn loạn.
Duyên đã giật mất chiến công của cô. Duyên đã biến một kế hoạch gọn gàng thành một bãi tàn sát vô nghĩa.
“Duyên…” Nue lặp lại, tiếng nói như dao cắt vào chính lồng ngực mình.
Cô đấm mạnh vào gốc cây bên cạnh, tiếng rắc vang lên, vỏ cây rạn nứt, một mảnh vỏ bay ra, cứa vào tay cô đến bật máu.
Nhưng cô không cảm thấy đau. Chỉ thấy một sự thật hiển nhiên như ánh sáng ban trưa:
Duyên không tự làm vậy.
Đằng sau Duyên, chỉ có một người đủ quyền để ra lệnh cho cô ấy.
Ain?
Nue nhắm mắt lại, thở dồn dập, máu chảy dọc bàn tay thành dòng mỏng.
Trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng gió thổi và tiếng rên rỉ xa xa, cô chỉ còn lại một cảm giác duy nhất: Tức giận.
Tức giận đến mức muốn gào lên, muốn cắn nát từng mảng vỏ cây, muốn đập nát từng kẻ đã dám cướp đi chiến công của mình.
Nhưng cô không thể. Cô chỉ có thể đứng đó, nhìn chiến trường đẫm máu, và nuốt trọn nỗi hận này vào tim.
tấu chương xong