Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
xuyen-sach-ve-sau-ta-dem-nguoc-van-bien-thanh-diem-van

Xuyên Sách Về Sau, Ta Đem Ngược Văn Biến Thành Điềm Văn

Tháng 12 4, 2025
Chương 378: Đại kết cục Chương 377: Cầu hôn
dai-hiep-xin-lua-chon.jpg

Đại Hiệp Xin Lựa Chọn

Tháng 1 21, 2025
Chương 814. Vũ trụ Chương 813. Vũ trụ một phần
tong-mon-pha-san-ta-dua-vao-ban-dien-thoai-che-ba-tu-chan-gioi.jpg

Tông Môn Phá Sản, Ta Dựa Vào Bán Điện Thoại Chế Bá Tu Chân Giới

Tháng 1 15, 2026
Chương 375:: Ngẫu nhiên gặp Chương 374:: Giáo dục bắt buộc
kuroko-no-basket-ta-dua-vao-nam-ngua-vo-dich-roi.jpg

Kuroko No Basket: Ta Dựa Vào Nằm Ngửa Vô Địch Rồi

Tháng 4 25, 2025
Chương 506. Phiên ngoại 1 non nớt Kise Ryota Chương 505. Thiếu niên, tương lai
be-quan-ngan-nam-dao-tri-ban-gai-moi-ta-roi-nui.jpg

Bế Quan Ngàn Năm, Dao Trì Bạn Gái Mời Ta Rời Núi

Tháng 1 17, 2025
Chương 565. Lời cuối sách 6 Chương 564. Lời cuối sách 5
tay-du-ta-bat-dau-bi-dai-dao-kim-bang-lo-ra.jpg

Tây Du: Ta Bắt Đầu Bị Đại Đạo Kim Bảng Lộ Ra

Tháng 1 26, 2025
Chương 638. Trở về hiện thực Chương 637. Tiền Nhân trồng cây, Hậu Nhân hái quả
phi-kiem-van-dao.jpg

Phi Kiếm Vấn Đạo

Tháng 1 21, 2025
Chương Lời cuối sách, rất nhiều năm về sau Chương Tam Giới mới ( đại kết cục )
khoac-lac-di-the

Khoác Lác Dị Thế

Tháng mười một 10, 2025
Chương 0: Sáng Thế Thần Vương Dược Chương 1420: Huyết mạch lời thề
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 317 : Ám Sát
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 317 : Ám Sát

Đội truy tung. Họ là những người giỏi nhất mà Mpa có.

Không phải đội quân đông nhất, không phải những kẻ hò hét nơi chiến tuyến, cũng không phải các vị chỉ huy nắm quyền điều binh khiển tướng. Những người này, từng cái tên là những lưỡi dao sắc ngầm giấu trong tay áo, là đôi mắt lạnh lẽo của bộ lạc giữa đêm đen.

Và giờ đây, cả bảy người đều đang len lỏi qua bìa rừng, về hướng đông. Nơi mà cờ hiệu của Trua đã biến mất không lâu trước đó.

Gió lạnh, rừng im ắng, không có tiếng chim hay thú.

Từng bước chân họ đều nhẹ như gió lướt qua cỏ khô. Không ai nói gì. Không ai cần nhắc nhở. Ai cũng hiểu rõ lý do mình được chọn. Câu lệnh ban đầu của Mpa vang lên trong đầu mỗi người:

“Đi xác minh Trua. Nếu còn sống, mang về. Nếu chết, xác định sự thật. Không được để lại dấu vết.”

Lời lẽ đơn giản, nhưng là một mệnh lệnh nặng nề.

Bởi vì điều đó đồng nghĩa rằng, ngay cả Trua từng là chiến binh kỳ cựu của bộ lạc, cũng đang bị nghi ngờ. Và bởi vì, việc xác minh này rất có thể sẽ đưa họ chạm mặt những kẻ đáng sợ nhất của Lạc Việt: đội Phán Quyết.

Một trong những người đi đầu tên là Bae, khẽ ra hiệu dừng lại.

Cả nhóm nấp xuống sau một gốc cây lớn, phía trước là một khoảng trống mở ra giữa những tán cây. Và chính tại đó lá cờ.

Một mảnh da thú rách nát, nhuốm bùn và máu, bị hàng chục dấu chân giẫm đạp đến không còn rõ biểu tượng. Màu sắc phai nhạt, bị cuốn vào đất.

Bae khẽ lùi lại, rút con dao găm.

Một người khác tên Hrang trượt thấp xuống mặt đất, bò sát cỏ, tiếp cận một thi thể gần nhất. Mắt anh liếc quanh, rồi luồn tay vào vạt áo xác chết. Vẫn còn ấm.

Anh luồn ngón tay trước mũi, sau khi xác nhận không còn hơi thở, anh mới nhìn đồng đội lắc đầu. Một người khác thì không ngần ngại, nhấc lao đá lên, đâm thẳng vào bụng xác chết.

“Không cử động.”

Lạnh lùng. Tàn nhẫn.

Nhưng là cần thiết. Bởi họ biết, giả chết là một trong những trò ưa thích nhất của đội Phán Quyết.

Một người thì thào: “Không có ai giả chết.”

“Không có ai… sống.”

Mùi máu và khói lửa lẩn khuất trong gió. Dưới thảm lá khô, hàng chục thi thể nằm ngổn ngang, đa phần đã bị lột giáp, gãy vũ khí, máu khô lại thành vệt nâu thẫm loang lổ.

Một trận đánh đã xảy ra và kết thúc.

Nhưng lạ lùng thay, không có dấu hiệu bị tập kích diện rộng. Vết máu tập trung ở một khu vực, xác chết nằm chồng chất, giống như một cuộc phòng thủ tuyệt vọng hơn là một cuộc phản loạn.

Hrang nhíu mày, bắt đầu lật từng xác chết.

Người này là Nlu – cận vệ trung thành của Trua.

Người kia là Gosa – tay nỏ chủ lực, luôn theo sát.

Người khác nữa là Bajji – gã trinh sát gần như không rời khỏi đội hình.

Và rồi… dưới lớp xác đó, sau khi kéo sang bên vài thi thể đẫm máu, họ nhìn thấy một thân hình khác. Là Trua.

Người ông đầy máu khô, thân mình dính đầy bùn đất, nhưng vẫn có thể nhận ra rõ hình dáng quen thuộc ấy, cái vạt áo lệch, chiếc đai lưng thêu thủ công, thanh đao gãy nằm lẫn dưới chân.

Trua nằm nghiêng, ngực nhấp nhô cực nhẹ như người vừa sống sót sau một cơn bão dữ.

Không ai vội mừng.

Bae ra hiệu, một người tiến lại, đặt tay vào mũi Trua, im lặng đếm.

5 nhịp.

6 nhịp.

7…

“Còn thở!” Anh ta thì thầm như vỡ òa.

Cả nhóm lập tức rút lui theo hình rẻ quạt, cẩn thận đặt Trua lên tấm cáng gỗ ngụy trang bằng cỏ, che máu bằng đất khô và lá khô. Một người luôn đi sau, mắt không rời phía sau lưng. Họ biết, đây có thể vẫn là bẫy.

Nhưng không thể để Trua lại. Bởi vì nếu đúng như dự đoán… ông ấy đã sống sót sau khi cả đội thân tín chết để bảo vệ.

Mặt trời đã lên cao khi họ về đến khu tập kết phía bắc. Cảnh vật ở đây vẫn hỗn loạn, nhưng không phải vì trận chiến mà vì tin Trua phản bội đã lan ra âm ỉ từ lúc sáng.

Mọi người đều tránh né ánh mắt của Mpa, không ai dám hỏi gì về kết quả cuộc truy tung.

Nhưng khi bảy người ấy xuất hiện, cùng một cáng gỗ giữa trung tâm trại… thì mọi ánh mắt đều đổ dồn về.

Và ánh mắt giận dữ nhất là của Mpa.

Ông không hét, không quát. Chỉ lặng lẽ bước tới, quỳ xuống cạnh cáng, nhìn gương mặt bầm tím của người bạn cũ.

“Là thật… ông ấy còn sống.” Một lính truy tung báo cáo, giọng dứt khoát: “Bị thương nặng, nhưng không phải nội gián.”

“Căn cứ?” Mpa hỏi khẽ.

“Bị đốt sạch. Một vệt cháy lớn, không còn gì. Có dấu vết lui quân rất tinh vi. Dường như đám chuột đã chọn rút lui theo một hướng duy nhất, và hướng đó… là đội Trua.” Ala mệt mỏi đáp, cô đã cùng nhiều lính đi tìm và thấy căn cứ bí ẩn kia.

Mpa nhắm mắt.

Từng câu, từng từ như lưỡi dao cắm sâu vào da thịt. Ông vui vì bộ lạc không có kẻ phản bội. Nhưng ông cũng giận, bởi vì kẻ địch đã rút lui trước mặt ông mà không ai hay biết.

Một cái tát vào sự kiêu ngạo.

Một cú đánh vào hệ thống theo dõi mà ông từng tin tưởng tuyệt đối.

Chúng không cần trá hình.

Chúng không cần giết Trua để giả danh.

Chúng chỉ cần… phá căn cứ, để lại vệt máu, và biến mất.

Một đòn nghi binh hoàn hảo.

Mpa cúi xuống lần nữa.

Tay ông chạm vào cổ Trua da lạnh, nhưng vẫn có mạch đập. Một vết đâm bên sườn được băng sơ bằng vải cũ, chắc là của ai đó trong đội đã chết. Ông đặt tay lên ngực Trua, đập yếu, nhưng có nhịp đều.

Không phải mơ. Là người thật.

Người bạn cũ của ông, từng được ông nghi ngờ.

Mpa thở dài, nhưng không nhắm mắt. Bởi vì ông biết: bọn chuột đã trốn khỏi mắt ông, khỏi tay ông, khỏi toàn bộ kế hoạch ông bày ra.

Và giờ, chúng đang ở đâu đó, ẩn trong lòng đất, hoặc đang dọn đường cho một mưu tính mới.

Không ai thấy điều đó xảy ra.

Chỉ một khoảnh khắc sau khi Mpa cúi xuống kiểm tra nhịp thở lần cuối của Trua, đôi mắt nhắm nghiền ấy bất ngờ mở toang.

Không có ánh sáng của kẻ sống sót. Chỉ có sự lạnh lẽo của một kẻ chờ đúng khoảnh khắc.

Một tiếng “phập” khẽ đến mức có lẽ chỉ Mpa mới nghe được, nếu như ông còn đủ thời gian để cảm nhận.

Con dao sắt, thứ vũ khí không ai để ý vì nằm lẫn trong tay áo tơi mục nát, lao vụt ra như con rắn độc từ trong tối. Không một tiếng thét, không một lời chửi, không báo hiệu.

Chỉ một đường.

Một cú đâm thẳng xuyên trán, nhanh, dứt khoát, chính xác đến mức dịch não phụt ra thành một dòng mỏng, lăn dài trên má Mpa như giọt lệ cuối cùng.

Ông gục xuống ngay tại chỗ. Mắt còn mở.

Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Không ai kịp phản ứng.

Một người vội đưa tay nắm đốc đao. Nhưng trước khi kịp siết chặt, cổ đã bị cắt ngọt như dải lụa. Không máu phun. Chỉ một đường rạch rồi đầu ngả nghiêng.

Kẻ thứ hai vừa kịp hô: “Bảo vệ thủ…” lưỡi đã bị cắt ngay khi miệng chưa kịp dứt lời.

Ba người ngã xuống.

Máu loang trên đất như vẽ lại bản đồ trận chiến chỉ trong ba hơi thở.

Gió bắt đầu thổi mạnh. Tán lá rừng đu đưa, mang theo mùi máu tanh và những tiếng hét bắt đầu vỡ òa.

“GIẾT! CÓ KẺ PHẢN…”

Tiếng hô chưa trọn câu thì một thanh sắt sáng bóng vọt qua không khí, cắm thẳng vào ngực người hét, ghim thẳng hắn vào cột lều như đóng một con bướm vào bảng gỗ.

Kẻ mang khuôn mặt Trua giờ đứng dậy, chậm rãi như vừa tỉnh giấc ngủ dài.

Thân hình không vĩ đại, nhưng có một loại trọng lực vô hình khiến hắn đứng thẳng như trụ chống trời.

Hai tay thả lỏng.

Con dao sắt tưởng chừng sắp rơi khỏi lòng bàn tay.

Nhưng ngay khoảnh khắc dao rơi…

Nó biến mất.

Một tiếng phập nữa vang lên, lần này từ cổ họng của người lính định rút nỏ.

Máu vọt lên như suối nóng.

Con dao sắt xuất hiện trở lại trong tay “Trua” nhưng khuôn mặt kia… không còn là Trua nữa.

Từng lớp da bắt đầu rụng xuống như sáp nến tan chảy.

Những mảng máu khô trượt khỏi gò má, lộ ra một khuôn mặt không tên, không tuổi, không cảm xúc.

Một kẻ không có gương mặt thật.

Vô Diện.

Hắn mỉm cười. Nụ cười chỉ có ở kẻ điên.

Người gào. Kẻ hét. Vũ khí tuốt ra như bản năng. Nhưng tất cả là vô nghĩa.

Vô Diện lao vào giữa đám người đang dồn đến.

Dao bay. Máu đổ.

Không ai thấy đường đi của lưỡi dao. Họ chỉ cảm nhận được cái lạnh khi kim loại chạm vào cổ mình, rồi mất hết cảm giác.

Con dao như sống có ý chí riêng, liên tục nhảy giữa hai tay hắn. Một tay đâm, một tay cản, tay kia ném, rồi lại đón lấy.

Một mình Vô Diện, giết không cần nghĩ.

Đám lính còn lại bắt đầu vây chặt lại. Những cây lao đá dày đặc phóng tới. Đó là vũ khí chính quy dài, mạnh, tầm xa, lẽ ra có thể đâm chết một con voi.

Nhưng không.

Khi mũi lao chạm dao sắt…

Nó gãy.

Gãy toàn bộ. Như bị chém vào đất bùn.

Dao của Vô Diện không to, không sáng, không quý giá. Nhưng đó là dao thật, làm từ sắt thật thứ vật liệu vẫn là giấc mơ của những kẻ dùng đá và gỗ.

Hắn bước như múa. Hắn chém như chơi. Hắn cười như điên.

Và xác người tiếp tục chất đống.

Nhưng dù có ra sao thì một mình Vô Diện cũng chẳng làm được quá nhiều trước số lượng quá áp đảo này.

Dòng người tụ hợp về đây ngày càng nhiều, Vô Diện càng chẳng có quá nhiều không gian hoạt động.

Chỉ là Vô Diện chẳng hề đơn độc. Hắn mỉm cười bí ẩn.

Và rồi…

Âm thanh kỳ dị vang lên từ bầu trời.

“Vùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùù…”

Vô Diện ngẩng đầu lên, nheo mắt.

Hàng nghìn mũi tên đồng loạt lao xuống từ phía xa như mưa đá đen.

Một trận mưa chết chóc.

“Chết tiệt… chơi lớn thế à?” Hắn lẩm bẩm.

Hắn biết kế hoạch nhưng lần này hình như hơi sai thì phải? Chẳng phải chỉ là đoàn tấn công chớp nhoáng thôi sao?

Mưa tên ngày càng gần.

Vô Diện rít một hơi, rút tấm khiên thép giấu kỹ dưới lớp da thú.

Tấm khiên cũ, méo mó, rỉ sét, nhưng đủ dày. Hắn co người, núp xuống như con thú nhỏ, cuộn dưới lớp kim loại run rẩy.

“Làm ơn đừng thủng.” Hắn lẩm bẩm, nhìn bầu trời rồi thở dài: “Lần sau không chơi kiểu này nữa đâu, thiệt luôn đó…”

Và rồi…

“Vút! Vút! Vút! PANG! PANG! PHẬP! PHẬP!”

Mưa tên đổ ập xuống. Những tiếng rít kinh hoàng, tiếng va chạm kim loại, tiếng gỗ nứt, tiếng người hét…

Màn đêm máu me chính thức mở ra.

…

tấu chương xong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

phan-phai-tau-tu-nguoi-dang-nay-dai-ca-biet-khong.jpg
Phản Phái: Tẩu Tử, Ngươi Dạng Này Đại Ca Biết Không?
Tháng 2 11, 2025
nghe-khuyen-ta-cuoi-cung-tro-thanh-nam-than.jpg
Nghe Khuyên Ta Cuối Cùng Trở Thành Nam Thần
Tháng 1 20, 2025
ta-dai-phan-phai-khong-can-than-dem-thien-menh-nhan-vat-chinh-luc-chet-roi.jpg
Ta, Đại Phản Phái, Không Cẩn Thận Đem Thiên Mệnh Nhân Vật Chính Lục Chết Rồi
Tháng 12 6, 2025
bat-hoang-thanh-to.jpg
Bát Hoang Thánh Tổ
Tháng 4 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved