Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
nguyen-lai-bao-tang-nu-hai-doi-ta-muoi-bay-nam.jpg

Nguyên Lai Bảo Tàng Nữ Hài Đợi Ta Mười Bảy Năm

Tháng 2 8, 2025
Chương 206. Cả đời có ngươi, thật tốt Chương 205. Này cẩu lương vung, đâm tâm a!
xuyen-qua-tu-tien-van-nhung-la-hu-hu-thuc-thuc-nu-tan

Xuyên Qua Tu Tiên Văn, Nhưng Là Hư Hư Thực Thực Nữ Tần?!

Tháng mười một 6, 2025
Chương 117: Đương quy, đương quy (hết trọn bộ) Chương 1291: Hoàn tất cảm nghĩ / thông báo sách mới / phiên ngoại báo trước (2)
pika-pika-no-mi-tai-fairy-tail.jpg

Pika Pika No Mi Tại Fairy Tail

Tháng 2 13, 2025
Chương 528. Đại kết cục Chương 527. Trận chiến cuối cùng
luc-nhan-phong-than.jpg

Lục Nhân Phong Thần

Tháng 1 18, 2025
Chương 57. Thảm cỏ xanh phong thần, thảm cỏ xanh phong thần Chương 56. Đơn đao! Đơn đao lần thứ hai giáng lâm sân bóng!
nu-nhi-hon-doi-roi-nha-ta-dai-de-than-phan-lo-ra-anh-sang

Nữ Nhi Hờn Dỗi Rời Nhà, Ta Đại Đế Thân Phận Lộ Ra Ánh Sáng

Tháng 10 17, 2025
Chương 151: Cùng vợ trước ân đoạn nghĩa tuyệt, Lâm Huyền mang theo nữ nhi Tiên Đế quy vị 【 Hết trọn bộ 】 Chương 150: Hướng về phía trước vợ ngả bài, Lâm Hiên cáo tri vợ trước chính mình chứng đạo chân tướng!
tien-tu-cac-nguoi-nhan-vat-thiet-lap-sap

Tiên Tử, Các Ngươi Nhân Vật Thiết Lập Sập

Tháng 12 4, 2025
Kết thúc cảm nghĩ! Chương 409: Chung chương ( hạ )
cam-y-xuan-thu.jpg

Cẩm Y Xuân Thu

Tháng 1 17, 2025
Chương 1494. Lời cuối sách Chương 1493. Chương cuối
danh-thuong-bao-kich-mang-that-thuong-cam-trong-tay-ak-mo-vo-song.jpg

Đánh Thường Bạo Kích Mang Thật Thương, Cầm Trong Tay Ak Mở Vô Song

Tháng 3 6, 2025
Chương 21. Đại kết cục Chương 20. Ngoại trí đại não liên tiếp thành công
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 316 : Lạ Lẫm Nhưng Thân Quen
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 316 : Lạ Lẫm Nhưng Thân Quen

Trời còn chưa kịp rạng sáng.

Sương mù như tấm khăn trắng dày đặc bao phủ trại chính. Những giọt sương lạnh thấm qua tấm áo choàng bằng da thú cũ kỹ, khiến ai đi ngang qua cũng khẽ rùng mình.

Trong cái giá rét âm u ấy, có một bóng người lặng lẽ bước qua từng lối nhỏ của trại, bước chân tuy chậm mà vững chãi như thể đã đi qua con đường đó hàng trăm lần.

Là Mpa.

Ông thức dậy sớm như mọi ngày. Cơ thể ông, đã quá quen với cái đồng hồ sinh học không cần ánh sáng. Mpa luôn là người đầu tiên thức dậy, đầu tiên bước vào lều họp, đầu tiên thắp ngọn lửa sưởi sáng buổi sớm chiến sự.

Nhưng hôm nay, có gì đó… không đúng.

Khi Mpa bước tới trước căn lều họp chính, ông đã nhìn thấy ánh đuốc từ xa. Không phải ánh sáng đơn độc như mọi khi, mà là một vầng sáng lớn, nhiều đốm sáng, len lỏi qua từng lớp vải dày.

Những tiếng nói nhỏ, tiếng thì thầm tranh luận, thậm chí là tiếng cười khe khẽ thứ âm thanh chẳng mấy khi xuất hiện trong những buổi họp rạng đông.

Mpa nhíu mày. Ông vén tấm rèm lều bằng da bò khô, bước vào.

Tất cả đều đã có mặt đông đủ.

Không ai trễ. Không ai ngủ gật. Không ai dán mắt vào khoảng không vô định như mọi lần. Ai nấy đều ngồi thẳng lưng, nghiêm chỉnh như sẵn sàng bắt đầu một cuộc hội ý quan trọng.

Có người đang chỉ tay vào bản đồ vẽ tay, có người đang ghi chép lại kế hoạch điều quân lên mặt lá. Dù ai cũng mệt mỏi, mắt thâm quầng, nhưng không khí lại sôi nổi kỳ lạ.

Mpa hơi cúi đầu.

“Xin lỗi, tôi đến trễ.”

Ông bước chậm tới vị trí chủ tọa – tảng đá lớn được mài nhẵn, phủ một tấm da thú dày, tượng trưng cho quyền uy người đứng đầu nhóm thủ lĩnh liên minh. Ông ngồi xuống, đặt hai tay lên đầu gối, không nói gì thêm.

Như mọi lần.

Buổi họp diễn ra như thường lệ. Chủ đề vẫn là chuyện tấn công. Có thay đổi nhỏ trong cách bố trí đội hình, cách đánh vòng qua sườn tây, và cách che giấu dấu vết tiếp tế. Nhưng nhìn chung, chẳng ai nghĩ ra kế hoạch gì mới hơn.

Họ đều thấm mệt.

Và cũng… tuyệt vọng.

“Giờ chỉ còn cách liều thôi.” Một thủ lĩnh trẻ nói.

“Ừ, nhưng liều cỡ nào thì đủ?” Người khác phản bác: “Bọn Lạc Việt có vẻ ít người, nhưng chúng giăng bẫy kỹ lắm. Mấy mũi tấn công hôm qua đều bị đẩy lùi, dù ta đông gấp ba.”

“Vậy đổi hướng? Đánh từ hướng đông?”

“Vô ích. Họ đang dựng rào ở đó rồi.”

Cứ thế, những giọng nói lần lượt vang lên rồi chìm xuống như sóng đánh vào đá. Không ai trong số họ đủ sức phá vỡ cái vòng luẩn quẩn này.

Mpa vẫn ngồi im. Ông không xen vào, không góp ý, chỉ nhìn từng người một như đang ghi nhớ điều gì đó.

Rồi ánh mắt ông dừng lại.

Là Trua.

Lão già đó hôm nay lại ngồi ở một góc lều. Dáng vẻ vẫn thế, bộ áo lông sờn rách, con dao xương đặt cạnh hông. Nhưng có điều gì đó… lạ lắm.

Không phải vẻ ngoài. Cũng chẳng phải giọng nói.

Là… một cảm giác. Một trực giác.

Trua không nhìn ai. Lão đang cúi đầu gãi cổ. Tay gãi sột soạt, như thể trên da có một con gì đó đang bò. Ánh mắt lơ đãng, không tập trung.

Mpa càng nhìn, càng thấy sự khó chịu mơ hồ lan rộng trong lòng.

Và cuối cùng, ông buột miệng:

“Trua, ông làm gì thế?”

Câu hỏi vang lên khiến cả căn lều lặng đi một nhịp.

Trua ngẩng đầu. Lão liếc qua phía phát ra giọng nói, vẫn không dừng tay gãi, rồi cười xòa:

“À, xin lỗi. Tối qua tôi đi tiểu, chẳng may bị con gì đó cắn… Giờ ngứa quá.”

Một số người khẽ bật cười. Tiếng cười bịt miệng, khẽ như gió lùa, nhưng cũng đủ xua đi bầu không khí căng thẳng.

Một chiến binh già dày dạn chiến trận như Trua mà lại bị côn trùng cắn khi đi tiểu? Thật quá lạ lùng.

Một người vỗ vai Trua: “Chắc là bị kiến chiến đấy, lão cẩn thận không chúng nó bò vào áo đấy.”

Trua đỏ mặt, nhưng cũng gầm lên như muốn át đi tiếng cười:

“Cười cái gì! Chúng mày thử ngủ ngoài mấy chục đêm rồi tiểu trong sương lạnh xem có bị đốt không!”

Mpa hắng giọng. Một âm thanh đủ rõ để cả lều im bặt.

Ông không nói gì thêm. Chỉ gật nhẹ đầu.

Buổi họp tiếp tục.

Những người còn lại bàn bạc thêm một chút, rồi từng người rời khỏi lều.

Dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm, họ bước đi với vẻ quyết tâm, ánh mắt đầy lửa. Họ tin rằng hôm nay có thể là trận đánh quyết định. Nếu không thể thắng, thì ít nhất cũng phải khiến đối phương tổn thất nặng nề.

Mpa không đứng dậy. Ông ngồi đó, nhìn bóng lưng từng người rời đi. Nhìn kỹ hơn cả là bóng lưng của Trua.

Có gì đó… sai.

Lão vẫn đi đứng như mọi ngày. Tay vẫn đặt lên đốc dao như thói quen. Vai hơi lệch, bên trái hơi trĩu xuống, điều mà Mpa từng nghĩ là do chấn thương vai mấy năm trước.

Nhưng sao hôm nay ông lại cảm thấy không giống?

Chẳng có lý do gì rõ ràng.

Chỉ là… một trực giác âm ỉ. Một mối ngờ vực nhỏ, như chiếc gai mắc trong da thịt mà không gắp ra được. Có lẽ vì ông đã quá căng thẳng. Có lẽ vì ông đã nghĩ quá nhiều, ngủ quá ít. Có lẽ…

Mpa lắc đầu.

Không, đây không phải lúc để đa nghi. Trận chiến đang tới gần, và ông cần phải vững như đá.

Ông đứng dậy. Cúi đầu thấp, ông bước ra khỏi lều.

Ánh sáng buổi sớm chiếu nghiêng qua trại, rọi lên khuôn mặt già nua đã đầy nếp nhăn. Mpa nhìn lên trời. Những đám mây xám lững lờ trôi qua, và ông tự nhủ: hôm nay sẽ là một ngày dài.

Một ngày đẫm máu.

…

Tiếng tù và rền vang trong thung lũng. Âm thanh trầm đục ấy dội qua các dãy núi, kéo theo những tiếng đáp lại từ nhiều hướng. Đội quân Tần Quân đã vào vị trí.

Bụi đất cuộn lên mờ mịt khi hàng trăm bước chân cùng dẫm xuống.

Những chiếc khiên gỗ chế học từ những lần đối đầu giao tranh với đội Phán Quyết, họ nâng khiên lên, giáo đá chỉa ra phía trước.

Mặt ai nấy đều sạm đen vì khói than, ánh mắt dán chặt về khoảng rừng phía xa. Nơi mà nhóm trinh sát báo rằng Lạc Việt đang ẩn nấp.

Không như những lần trước đi đầu điều khiển đội quân, Mpa lần này lại đứng ở phía sau để quan sát.

Gió sớm lạnh ngắt thổi vạt áo ông phấp phới. Bên dưới, các mũi quân đã giăng ra theo đúng sơ đồ.

Đội tiên phong do Trua chỉ huy đang ở phía đông.

Ngay từ khi bước vào cuộc họp sáng nay, Mpa đã ngờ ngợ. Giờ đây, khi nhìn Trua từ xa, cảm giác đó lại ùa về. Lão vẫn bước đi với dáng đi ấy, vẫn chỉ huy với giọng hét đặc trưng, nhưng Mpa không dám chắc… liệu đó có thật là Trua?

Không ai có thể giả giọng dễ dàng, ông biết điều đó. Nhưng đội Phán Quyết của Lạc Việt… không phải bọn người thường.

Một chiến binh bước tới gần:

“Thưa thủ lĩnh, đội Trua đã chiếm một vùng lớn ở phía đông.”

“Chúng phản ứng gì chưa?” Mpa hỏi, mắt không rời khỏi khu rừng trước mắt.

“Không rõ. Kỳ lạ là phía Lạc Việt… chưa bắn tên nào.”

Mpa nhíu mày.

Trong các trận chiến trước, phe địch luôn phản ứng cực nhanh chỉ cần một bước quân lộ ra, sẽ có mưa tên và bẫy chực chờ. Nhưng hôm nay lại im lặng đến đáng sợ.

Ông siết chặt tay.

Phía đông đội Trua là hướng mà ông đã lệnh chỉ nên giả tấn công, không được tiến quá sâu. Nhưng lúc này đây, Mpa thấy cờ hiệu của Trua đã vượt qua ranh giới an toàn.

“Gửi lệnh. Bảo Trua dừng lại. Chưa có lệnh tôi, không được tiến thêm nửa bước.”

“Vâng!”

Người đưa tin quay đi. Nhưng vừa mới xuống đến chân dốc, một mũi tên lao tới từ đâu đó, xuyên thủng cổ anh ta.

Mpa trừng mắt.

Cây tên không phải của Lạc Việt. Là tên của chính bộ lạc.

“Tên… đồng minh?!” Ala bên cạnh thốt lên.

Cùng lúc ấy, từ phía xa, khói bốc lên.

Là cờ hiệu rút quân nhưng không phải do Mpa lệnh phát. Là từ đội Trua.

Một âm thanh hỗn loạn bắt đầu vang lên từ sườn đông: tiếng la hét, tiếng vũ khí chạm nhau, tiếng người gọi nhau bằng mật hiệu. Nhưng khi Mpa cố xác định vị trí, thì cờ hiệu đã bị kéo xuống.

Mọi thứ trở lại im lặng nhưng là thứ im lặng hỗn loạn.

Một điều gì đó đã xảy ra.

Mpa không cần ai báo cáo. Ông biết ngay: có nội biến.

Không thể nhầm được. Trua đã làm điều gì đó. Hoặc… ai đó mang mặt Trua.

Ông nghiến răng, ra lệnh:

“Đổi chiến thuật. Gửi tín hiệu toàn quân lùi lại, trừ đội phía bắc. Chúng ta cần xác minh có nội gián.”

“Nhưng nếu rút giờ này thì…” Ala lượng lực khuyên bảo.

“Cứ làm đi!” Mpa gằn giọng.

Người lính chạy đi, lần này may mắn không trúng tên nào.

Gió thổi mạnh hơn.

Bên dưới, cánh rừng rậm im ắng một cách rợn người. Từng chiếc lá khô bay lên theo cơn gió xoáy, mang theo mùi khét lẹt của đất ẩm và máu chưa khô.

Mpa nhắm mắt lại một chút.

Hình ảnh Trua trong trí ông giờ đây đã biến dạng, không còn là người anh em chiến đấu cùng ông từ thuở đầu mà là một hình bóng khác, mơ hồ nhưng nguy hiểm. Có thể đó vẫn là Trua. Nhưng cũng có thể… là một kẻ mang mặt nạ.

Phán Quyết. Cái tên đó như gai đâm vào ý nghĩ ông.

Bọn họ giết không chớp mắt. Nhưng không phải kiểu giết chém trực diện. Họ giết bằng tin giả, bằng chia rẽ, bằng việc giả mạo chính những người thân cận nhất.

Và Trua… đã đi đơn độc ngày hôm qua. Nhưng như vậy có quá ngắn để giả dạng như vậy.

Mpa không thể chờ thêm.

“Gọi đội truy tung. Đến sườn đông, tìm Trua hoặc bất cứ ai đối mặt hắn.”

“Còn nếu chính là Trua?” Ala thắc mắc.

Mpa im lặng. Một lúc sau, ông mới đáp: “Nếu là Trua thật, ta sẽ hỏi thẳng.”

“Và nếu không?”

“…Thì xử theo lệnh khẩn.”

Bầu trời sáng hơn chút ít, nhưng không đủ xua đi cái u ám bao trùm.

Trên chiến trường, sự im lặng không bao giờ là bình thường. Nó luôn là điềm báo cho một cơn lốc sắp sửa cuốn tới. Mpa biết rõ điều đó.

Ông từng sống sót sau năm cuộc phản loạn, hai lần bị ám sát, và một cuộc tàn sát toàn doanh trại mà ông là người sống duy nhất.

Trực giác của ông chưa từng sai.

Và lần này… nó gào lên rằng một cái bẫy đã được giăng từ rất lâu, có thể từ ngày đầu tiên của cuộc nội chiến này.

Cái bẫy không giăng để giết ông, mà để hủy hoại niềm tin giữa những người đứng đầu, để từng mảnh của liên minh tan rã, tự hủy lẫn nhau.

Một chiến lược chỉ có thể nghĩ ra bởi người như Ain.

Mpa khẽ lẩm bẩm, như nói với chính mình:

“Chúng ta thua không phải vì chúng mạnh… mà vì lòng ta đang mục ruỗng.”

Và trận chiến hôm nay, có thể sẽ là hồi kết cho những gì ông từng dốc tâm xây dựng.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tieu-nhan-vat-tu-tien
Tiểu Nhân Vật Tu Tiên
Tháng 1 5, 2026
phan-phai-bat-dau-doat-lai-nu-chinh
Phản Phái: Bắt Đầu Đoạt Lại Nữ Chính
Tháng mười một 22, 2025
sieu-pham-dai-pha-he.jpg
Siêu Phàm Đại Phả Hệ
Tháng 1 8, 2026
song-mot-nam-truong-mot-dao-qua-lay-dao-qua-chung-dao-truong-sinh
Sống Một Năm Trướng Một Đạo Quả, Lấy Đạo Quả Chứng Đạo Trường Sinh
Tháng 1 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved