Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tu-chan-the-gioi-lao-ho.jpg

Tu Chân Thế Giới Lão Hổ

Tháng 12 10, 2025
Chương 1290: Viên mãn (đại kết cục) Chương 1289: Thần hồn trở về
toan-cau-tam-bao.jpg

Toàn Cầu Tầm Bảo

Tháng 3 4, 2025
Chương 332. (đại kết cục) nhìn! Cầu vồng! Chương 331. Nguyên lai địa tâm văn minh là thật
kinh-mon.jpg

Kinh Môn

Tháng 2 26, 2025
Chương 972. Thành Vu Nhạc thiên tâm thần dùng, ngửi tiêu thiều đạo pháp tự nhiên Chương 971. Nấu trà đêm đọc trong đình nguyệt, rời sách ôm tay nhập hương hoài
nguoi-tai-dau-la-viet-nhat-ky-vo-hon-bach-ho-di-nang-khoa

Người Tại Đấu La Viết Nhật Ký, Võ Hồn Bạch Hổ Dị Năng Khóa

Tháng mười một 12, 2025
Chương 328: Đáng yêu tiểu nữ hài, siêu thú chiến sĩ! (đại kết cục) Chương 327: Thần Giới, lỗ đen, vết nứt không gian!
ban-tay-vang-khong-dung-dan-buc-ta-di-ta-dao.jpg

Bàn Tay Vàng Không Đứng Đắn, Bức Ta Đi Tà Đạo

Tháng 1 15, 2026
Chương 784: Như thế nào truyền đạo Chương 783: Chế tạo nguy cơ
bat-dau-thu-hoach-duoc-tien-vuong-tu-vi-che-tao-bat-hu-dao-thong.jpg

Bắt Đầu Thu Hoạch Được Tiên Vương Tu Vi, Chế Tạo Bất Hủ Đạo Thống

Tháng 2 28, 2025
Chương 182. Sau cùng kết cục Chương 181. Mọi người đồng tâm hiệp lực
toan-dan-tuoi-tho-mo-co-binh-ta-co-the-trong-thay-nhac-nho

Toàn Dân Tuổi Thọ Mở Cổ Bình, Ta Có Thể Trông Thấy Nhắc Nhở

Tháng 1 14, 2026
Chương 734: Ngươi đi cùng Quỷ Thú Thần solo! Chương 733: Đồ thần
Từ Trong Trò Chơi Rút Ra Kỹ Năng, Ta Phát Đạt

Từ Trong Trò Chơi Rút Ra Kỹ Năng, Ta Phát Đạt

Tháng mười một 1, 2025
Chương 716: Đại kết cục Chương 715: Năm năm sau đó
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 315 : Cuộc Chiến Khó Khăn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 315 : Cuộc Chiến Khó Khăn

Người thứ năm mỉm cười, im lặng bảo vệ ánh mắt dũng cảm đến hơi thở cuối cùng. Cô không nói gì, chỉ dùng nụ cười làm tri kỷ cho cái chết.

Trua vung dao.

Máu đã vương vãi khắp nền đất, Mpa chống gậy đứng dậy, giọng khàn khàn mới vang lên:

“Cũng chỉ có vậy.”

Giờ phút đối mặt.

Mpa nhìn quanh, những người phụ nữ nội gián nằm im bất động, chỉ còn cơn gió mang theo mùi tanh lạnh. Ánh mắt của ông dần trở nên trầm lắng:

“Người cuối cùng… còn nói gì không?”

Không ai lên tiếng. Sau giây lát lóe tia thở dài, ông bước tới xác cô, ánh mắt khẽ lộng:

“Không…sao…”

Ông ho khẽ, giọng run run:

“Các người không muốn nói? Không là các người chẳng biết gì… Nhưng có ai biết không, đó sẽ là dấu vết cuối cùng.”

Ông quay về phía Ala:

“Chuẩn bị cho đòn trả thù tiếp theo.”

Ala gật nhẹ.

Lời cuối của người phụ nữ bị Trua giết khẽ vang lên trong đầu Mpa:

“Lạc Việt không tha…”

Ai cũng im lặng. Ánh mắt họ hướng về xác cô ta, như thấy cả kẻ thù đứng ngay trước mắt.

Mpa mệt mỏi bước ra ngoài, ông ngẩng đầu lên trời. Gió quật mạnh từ rừng xuyên ngang giữa trời. Làn khói tàn nhẫn vút bay qua trán ông.

Mọi người cuối cùng rời khỏi nơi nội gián bị hạ sát. Ánh mặt trời trưa lên cao, cái lán chỉ huy im vắng như giai đoạn trước khi mọi hỗn loạn bắt đầu. Mùi đất, mùi lá úa, mùi máu hòa vào nhau.

Mpa quay lại, ánh mắt ông dừng ở nơi người phụ nữ thứ năm ngã xuống. Cái lông mày nhíu lại một chút, ẩn giấu nỗi đau thương khó nói.

Ala nhẹ nhàng nói vào bên tai ông:

“Sẽ ổn. Ta sẽ đánh lui họ.”

Mpa lặng im vài giây, rồi mỉm cười chỉ một nụ cười nhẹ như trao niềm tin.

…

Buổi sớm trở về tĩnh lặng khó tin.

Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua những tán cây, trải dài trên mảnh đất trống phía trước trại Tần Quân. Gió vẫn còn man mát, làm ướt đẫm lớp sương chưa tan hết.

Trước mặt là hơn 50.000 tộc nhân, quân đội Tần Quân to lớn, mệt mỏi sau nhiều tuần nội chiến lẫn khủng hoảng lương thực.

Mỗi người đều khoác lên mình bộ giáp thô sơ, dao, giáo, cung tên sẵn sàng. Ánh mắt họ tập trung vào một mục tiêu: tiến công tiêu diệt đội Phản Giác.

Mpa đứng trên bục cao, như một hình ảnh tướng lĩnh vĩ đại trong sử ký bộ lạc.

Phía sau là chín thủ lĩnh đã sẵn sàng tuân lệnh. Họ cúi đầu, chuẩn bị hết mình.

Mpa vẫn luôn tin rằng: con đường đến chiến thắng nằm ở niềm tin và sự liều lĩnh lý do hôm nay ông “chơi tất tay”.

Người phụ nữ thứ tư kia đã khai ra vị trí ẩn nấp bí mật của đội Phản Giác.

Mpa mỉm cười nở nụ hùng tráng. Ông tin vào lời vì: khi cửa tử kề, người chết không còn quyền nói dối.

Tuy nhiên có những điều trong chiến trận hiển nhiên vậy nhưng lại thường dẫn tới kết thúc đau thương, khi lòng tin được dùng làm đòn bẩy.

Đây là cách “dùng dao mổ trâu giết gà”.

Mpa tự tin rằng sau nhiều ngày chiến đấu như vậy, đội quân của mình đã trưởng thành hơn rất nhiều. Ông tự tin có thể đối chiến bộ lạc Kai The một trận.

Với lần tấn công này tuy có chút quá tay nhưng Mpa xem như nó là đá mài chân cũng được.

Ông không biết rằng vượt qua trận nội chiến thì chiến tranh ngoài lãnh thổ lại là một thử thách khác về chiến thuật, về sự kiên nhẫn những thứ mà bao người trong đội ngũ này chưa từng trải qua.

Mpa phất tay, tiếng quát vang:

“Xuất phát!”

Ngay lập tức, cả đội quân gầm rú. Người chúi người, giáo chĩa về phía trước, lính cung giương cung kéo tên. Trên miệng giáo phất bụi đất. Tất cả lộ vẻ khí thế mãnh liệt.

…

Hai giờ sau.

Mpa nhìn đoàn quân phía sau tiếp bước chậm chạp, ánh mắt ông trở nên ngập ngừng. Một tiếng thở dài rít qua kẽ răng:

“Chết tiệt, quên để cô ta sống rồi.”

Mpa vì muốn trấn an những vị thủ lĩnh khác nên cho Trua giết người phụ nữ thứ tư kia. Ông đã giết cô mà quên mất chiếc chìa khóa: cần cô sống để dẫn đường, dẫn quân vào vị trí bẫy.

Giờ, đoàn quân di chuyển, sai lệch hướng, lảng vào rừng mà không ai hay. Họ bước không vội, mỗi người chăm chú dò tìm dấu hiệu lạ: vỏ tên, dấu chân người, lửa tàn… động thái đều im lặng đáng sợ.

Khoảng sau một giờ di chuyển, phía trước mở ra một khoảng trống nơi căn cứ Phản Giác. Vài tay lính canh chốt, dựng lá cờ nhỏ. Các lán trại nho nhỏ, ít lính, họ cho rằng chỉ là lính đánh thuê rách rưới.

Mpa dùng hơi ngạc nhiên bởi nó khác hoàn toàn so với lời nói của người phụ nữ nhưng vẫn ra lệnh kích nổ: tên bay, lao quất.

Nhưng chẳng bao lâu, bẫy rừng đón chờ với những mũi tên chĩa vào từ những tán cây già, phóng nhanh đúng đợt đầu quân.

Tiếng la hét vang lên. Mũi tên ba ngạnh phủ khắp cắm sâu trong thịt, khiến người trúng rơi vật vã, không rút ra được dù cố gượng.

Mpa cắn môi khi nhìn thấy binh sĩ rơi gục bên cạnh. Ông hô:

“Phản kích! Không được để tên lính rừng… Tập trung!”

Hơn 50 000 quân Tần Quân trở thành đám đông hỗn loạn mê trận, lao về hốc trại nhưng bị nhử đi vòng. Và thế là trận địa được bày sẵn: Poza – công sự bằng gỗ sắp đặt tinh vi, bẫy chông, dây giật, bùn sâu ngập gối.

Mà Poza là công sự giữ chân chứ không chủ đột kích. Cần binh sĩ sống sót chứ không cần máu đổ. (giả tưởng nên không cần gg đâu nhé)

Lực lượng Tần Quân không quen chiến tranh bài bản, bị sập vào bẫy tinh vi lần hai: máy bắn nỏ bán tự động, rải quanh khắp. Họ không ngờ bẫy bộ lạc nhỏ có thể bài bản tới vậy.

Đại trận biến thành một trận hỗn loạn: hàng loạt tiếng gào, la, gãy cung, tiếng giáo rớt xuống.

Lính Tần Quân bỏ vũ khí thay nhau ồ ạt tiến đánh. Làm một số sập hố chông, họ chết không kịp biết vì sao.

Người chết vô số. Máu chảy thành suối.

Mpa cắn răng lùi lại, vung tay ra lệnh rút quân:

“Rút! Rút! Rút về! Rút cứ điểm! Rắn sống còn mới là tốt!”

Toàn thể quân rút sạch, tổn thất hơn 10% quân số. Họ buộc phải quay về trại để trị thương, hàn phục – nhưng mặt đất hoang lạnh, máu bám khắp nơi. Mpa nhìn đoàn quân tan nát như gỗ vụn lẫn dưới chân.

Quân đội rút về trại, quân phục bẩn đen, rách tả tơi. Mpa đi qua đoàn binh, hàng người ngớ ngẩn nhìn ông. Dưới nắng buổi trưa oi ả, ông dừng, xoay lại, không nói gì. Thứ duy nhất trên môi là tiếng thở dài.

Các thủ lĩnh nhìn theo, mắt ai cũng u buồn. Một vài binh sĩ ngã cụp bên đường, bị thương nặng. Máu nhiễu dưới chân. Không ai dám kêu cứu, tiếng sợ hãi vang yếu ớt.

Chiến thắng tưởng chừng sẽ là ánh sáng và cái chết lại là nỗi buồn sau quãng rút.

Trên bục tạm dựng, Mpa nắm lấy cờ, giơ cao. Ánh mắt thể hiện sự thất vọng và quyết tâm đổi chiến lược.

“Chúng không phải chỉ một đám đánh thuê nhát gan! Chúng là kẻ đã giăng bẫy, bài binh bố trận bài bản! Chắc chắn là Lạc Việt nhúng tay vào… Kẻ thông minh hơn chúng ta tưởng nhiều.”

Không ai nói người phụ nữ kia là sai. Tất cả tin đó là có thật. Nhưng chúng không đứng riêng lẻ. Có người đứng sau bẫy này. Ai đó đang chỉ huy, đang tiếp tế, đang tiêu diệt binh lực Tần Quân – bằng chiến thuật khôn ngoan.

“Tôi cùng chín thủ lĩnh đã quyết: khi bình chọn tộc trưởng tạm thời, ta cũng không mang tính chủ quan. Lần này, ta không ra trận bằng sức lực. Ta sẽ dùng trí tuệ. Chúng ta sẽ tìm thủ phạm đứng sau… nếu không muốn mất toàn bộ bộ lạc.”

Những vị thủ lĩnh im lặng, bởi họ tưởng chừng như nắm thóp được đám chuột, ai ngờ chúng cẩn thận lại như thế. Ai cũng biết cách đối phó với đám này.

Nhưng ai sẽ là trí tuệ.

Mpa là người tốt nhất còn chẳng biết làm gì lúc này, thì ai sẽ cứu họ.

Bất giác họ tự hỏi vì sao bộ lạc mình lại kém như vậy?

Một bộ lạc lớn cứ như vậy bị tiêu diệt hết sao?

…

Nue, đứng cách trại không xa trong rừng, khẽ cười mỉm.

Cô đã có thể lừa dối bộ lạc Mộc Hạp thì làm sao mà từ chối lừa 5 người Phản Giác chứ.

Mộc Hạp thất bại là do Nue gây ra, cô âm thầm đưa thông tin đến họ chậm, từ đó giúp Tần Quân có chiến thắng.

Và việc ngủ quên trên chiến thắng là sai lầm lớn. Nue chẳng ngốc mà bỏ qua cơ hội hiếm hoi đó.

Lần này Nue liền lừa 5 người quân mình, cô khiến họ bị Ala bắt và Nue tin rằng Mpa sẽ phải làm một thứ gì đó để thu thập tình báo.

Và cái tình báo ấy do Nue âm thầm sắp xếp, cô muốn Tần Quân vào cái bẫy mình đã chuẩn bị.

Nue đã thành công. Nhưng cô vẫn chưa hài lòng, bởi vì quân Tần Quân tiêu diệt được chỉ mới 10%.

Nue siết chặt tay, cô phải thắng trận chiến này, không để quá lâu được.

…

Trua bước ra khỏi căn lều tạm của mình, ông nhìn xung quanh, nơi ánh lửa chậm chờ trước cơn gió đêm. Những người lính co ro nằm ngủ cạnh nhau san sát để sưởi cho nhau từng hơi ấm ít ỏi.

Trua thở dài, từ khi nào mà lão thấy một bộ lạc lớn lại chật vật như này.

Chỉ vài tiếng nữa là bắt đầu ngày thứ 52 kể từ khi nội chiến.

Mọi thứ thay đổi quá nhanh. Nhanh tới mức Trua vẫn chưa nhận ra mình đã già thêm vài tuổi.

Lão cười chua chát, cuộc đời có nhiều thứ thật bất ngờ.

Ai ngờ chỉ vì một lý do chưa rõ ràng, một đám người đã đuổi đánh cựu tộc trưởng. Rồi xảy ra nội chiến chẳng ai hiểu lý do.

Khi bị 20 bộ lạc nhỏ vây đánh, họ lại đoàn kết chống trả.

Và một tộc trưởng tạm thời được bầu ra.

Trận thắng Mộc Hạp đã giúp rất nhiều cho bộ lạc Tần Quân.

Nhưng họ lại dần nhận ra rằng cuộc chiến này có liên quan rất nhiều tới Lạc Việt.

Dù có bắt được mấy kẻ nội gián nhưng kết quả vẫn không khả quan.

Đây là điều tồi tệ.

Không chỉ với Tần Quân mà còn chính ông. Một chiến binh lâu năm ở đây.

Trua thở dài, ông rất muốn giúp bộ lạc nhưng lúc này lực bất tòng tâm. Ông đi nhẹ tới bụi rậm, nhưng nhìn đám lính khá gần, ông không muốn đánh thức chúng khỏi giấc ngủ say.

Trua bước ra xa hơn, ông bắt đầu xả ‘cơn lũ’ đã tích tụ từ lâu. Cảm giác thư thái khiến ông lơ là trong giây phút.

Đối với một chiến binh thì đây là điều tối kỵ.

Trua cảm thấy.

“Hình như mặt đất lạ nhỉ? Tại sao tầm nhìn của mình lại song song với mặt đất?”

Trua đã nghỉ.

…

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tieu-nhan-vat-tu-tien
Tiểu Nhân Vật Tu Tiên
Tháng 1 5, 2026
da-tu-da-phuc-theo-cuoi-vo-bat-dau-them-diem-vo-dich.jpg
Đa Tử Đa Phúc, Theo Cưới Vợ Bắt Đầu Thêm Điểm Vô Địch
Tháng 1 15, 2026
ta-that-co-mot-cai-com-chua-vuong-he-thong
Ta Thật Có Một Cái Cơm Chùa Vương Hệ Thống
Tháng mười một 21, 2025
gia-toc-tu-tien-ta-ke-lay-vo-luc-tuoi-gia-nhu-cay-kho-gap-xuan
Gia Tộc Tu Tiên: Ta, Kẻ Lấy Vợ Lúc Tuổi Già, Như Cây Khô Gặp Xuân
Tháng mười một 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved