Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
caaf1340640df0a048288f6760ee390a

Ta Đều Đại Đế Cảnh, Hệ Thống Mới Kích Hoạt Thành Công?

Tháng 1 15, 2025
Chương 113. Bất Hủ thần chủ Chương 112. Siêu Thần Thuật, ấp trứng Di Thiên Long!
bat-dau-bi-day-di-sung-quan-ta-tu-max-cap-tien-thuat-bat-dau

Bắt Đầu Bị Đày Đi Sung Quân, Ta Từ Max Cấp Tiễn Thuật Bắt Đầu

Tháng 10 27, 2025
Chương 559:Đại kết cục! Chương 558:Ngôn xuất pháp tùy!
ta-xuyen-qua-toi-ma-thoi-den-the-gioi.jpg

Ta Xuyên Qua Tới Ma Thổi Đèn Thế Giới

Tháng 12 6, 2025
Chương 28: Đi ăn lẩu, Răng Vàng Chương 27: Thôn dân có điện, Sắp xếp trở về Bắc Kinh
dau-pha-chi-co-dao-truong-ton.jpg

Đấu Phá Chi Cổ Đạo Trường Tồn

Tháng 3 26, 2025
Chương 205. Đại kết cục Chương 204. Du lịch kết thúc, trở về Lôi tộc
he-thong-bat-dau-di-duong-ta-nhan-thien-dao-vi-phu.jpg

Hệ Thống Bắt Đầu Đi Đường, Ta Nhận Thiên Đạo Vi Phụ

Tháng 3 24, 2025
Chương 1298. Chương 1297.
trach-ma-nu

Trạch Ma Nữ

Tháng 1 9, 2026
Chương 1499: Louise Chương 1498: Ma Thần triệu hoán
tu-ligue-1-bat-dau-con-duong-thanh-than

Từ Ligue 1 Bắt Đầu Con Đường Thành Thần

Tháng 1 11, 2026
Chương 443: Một lần là xong! Chương 442: Đây chính là chúng ta trong suy nghĩ Liverpool!
nguoi-tai-hokage-bat-dau-diet-toc-hyuga.jpg

Người Tại Hokage, Bắt Đầu Diệt Tộc Hyuga

Tháng 1 20, 2025
Chương 237. Chương cuối Chương 236. Kết thúc một kích
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 314 : Nội Gián
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 314 : Nội Gián

Sương sớm còn vương bên các tán lá, kéo lê những ký ức mờ ảo vừa qua. Các thủ lĩnh bộ lạc Tần Quân lần lượt bước ra ngoài trại, mỗi bước chân nặng như gánh trăm nỗi lo.

Họ biết, thất bại hôm qua vẫn còn giăng đầy bóng tối che phủ quân dân. Những vết thương chưa kịp phai, và những câu hỏi không lời đáp còn mãi vang lên trong tâm trí họ.

Từ trên cao, bóng cây đổ dài, lúc sáng lên rực rỡ nhưng rồi lại chìm vào nỗi ám ảnh dưới chân binh lính mệt mỏi.

Ánh sáng đầu ngày chưa kịp ló dạng hết, nhưng đội quân đã sẵn sàng. Họ chùn bước, không phải vì sợ hãi mà vì biết cơ hội không còn.

Cuộc chiến dai dẳng đã kéo dài gần 45 ngày, từ cuộc nội chiến vô nghĩa đến cả những vết thương vẫn chưa lành, biến đau thương thành động lực chiến đấu. Vũ khí được siết chặt, lòng căm phẫn càng dâng cao.

Một quyết tâm vô hình, một mục tiêu rõ ràng

Trong giờ đầu tiên của đợt phản công, bộ lạc tung phần lớn lực lượng tấn công vào vùng rừng tây nam, nơi họ nghi là có dấu của quân địch, là nơi Phản Giác từng đặt máy phóng tên.

Các đội thám thính được tung đi, lặng lẽ len lỏi vào rừng, như những bóng ma, tìm kiếm dấu vết kẻ thù.

Nhưng họ chỉ thấy sự vắng bóng đáng sợ. Không một chiếc vỏ tên, không một dấu chân rơi như thể quân địch chưa từng hiện diện.

Những dây bẫy giăng chủ yếu là cây cỏ, dây gai, gai xương, đều đã bị dọn sạch, hoặc sửa đổi để an toàn cho kẻ địch qua lại.

Đến khi lính của Tần Quân vội đánh giá: “Không thể bị lừa được cả, đó phải là trận giả”. Và mỗi bước đi được tăng tốc, vì chiều tối nay, họ đã mất lương thực, mất máu, mất người, giữa rừng tối như mực.

Nhưng chưa kịp đến gần, lệnh “ngừng tiến quân” vang lên.

Đột nhiên, không khí, ngọn gió thay đổi. Trong vòng 5 phút, họ bị trúng tên tấn công trở lại nhanh gọn, mưa tên bay qua khe rừng, y như một trận bão sát thương.

Nhiều người nằm gục, không thể rút tên vì mũi ba ngạnh như mắc vào thịt. Trong vài phút hỗn loạn ấy, Mpa chỉ còn cách hạ lệnh quay về.

Quân Tần Quân rút lui trong rùng mình mệt mỏi, tinh thần đổ dốc hơn cả chiến trận ngày qua.

Xa đó, trong một khúc rừng rậm rạp nhưng yên ắng như biển tối, Nue quan sát toàn bộ cuộc phản công bằng đôi mắt lạnh lùng. Cô đứng trên một nhánh cây nghiêng, cao hơn nửa người, tay đặt nhẹ trên vỏ cây ẩm ướt. Mồ hôi tràn trên trán cô, nhưng cô không chớp mắt.

Cô không đặt câu hỏi nên vì sao mình có mặt ở đây, mà chỉ vì cô đang chờ đợi.

Ai cũng nói Phản Giác là bộ não nhưng Nue lại biết, vai trò của cô là sự tập trung kinh điển về sự kiên nhẫn và khát khao.

Cô là một trong ba người được Ain trao quyền đặc biệt: bên cạnh Yava và Sia. Hai người kia đang không xa cô, chỉ là cô chẳng bận lòng nhìn thấy họ.

Từ nhiệm vụ đặt chân vào Lạc Việt đến trà trộn vào Tần Quân, cô đã mài dũa từng phần bản thân, để chờ một ngày Ain hứa trao cô quyền tự do.

Nỗi niềm khao khát về một người đàn ông mạnh mẽ, thông minh, tàn nhẫn để làm điểm tựa cho mình, vốn đã dập tắt từ lâu.

Sống với thân phận nô lệ tuổi nhục, Nue đã dùng sự thông minh của mình luồn lách giữa lằn ranh sinh tử.

Mãi tới khi cô làm nô lệ cho bộ lạc Kai The, cô tưởng chừng đã thành công thu phục tộc trưởng ở đó. Nhưng ai mà ngờ hắn vậy mà lại…

Rồi hắn đẩy cô và nhiều người khác tới một bộ lạc mới toang, tên gọi xa lạ với nhiệm vụ ám sát tộc trưởng nơi đây. Nhưng không, Eny đã quyết phục được bọn họ, cô cũng giả vờ đồng ý theo để xem những gì cô nhóc nói là thật hay không.

Và khi tới nơi, Nue thật sự choáng ngợp trước tất cả. Cô đã tự hỏi rằng ai đã tạo nên những thứ phi thường này.

Rồi cô được gặp người đó.

Ain thật sự khác xa những gì cô đã tưởng tượng ra, anh ta rất đẹp, khối cơ bắp ẩn hiện dưới lớp áo vải mỏng manh.

Nhưng cô ấn tượng bởi thứ khác, đó là sự lạnh lùng. Đúng vậy lần đầu Nue cảm thấy bản thân bị xúc phạm như vậy. Ain chẳng nhìn cô một cái.

Thậm chí là Yava được xem sinh đẹp nhất nhưng Ain cũng chưa từng hiện lên sự dục vọng bản năng như những người mà cô đã từng gặp.

Và Nue đã nhìn lại, những người được nói là vợ của Ain, ai trong số ấy không hề xấu, họ tuyệt đẹp. Đẹp mới mức Nue cảm thấy sợ hãi, đặc biệt là người kia, cái người mà được gọi là Sopa.

Nue siết tay, cô thầm nói với bản thân, lần này cô phải làm tốt. Nếu không cô sẽ chẳng thể có chỗ đứng trong lòng Ain.

Nue đã quyết tâm sẽ phải làm vợ của Ain, người mà cô chọn không thể được thoát khỏi tay cô.

Một bộ lạc như Tần Quân với nội chiến, tranh chấp, phù hợp như một vở diễn lớn nếu Nue cứ thế mà ra tay lần này, Ain sẽ thừa nhận cô đã làm tốt. Cô cần một cơ hội, và nó đang diễn ra ngay trước mắt.

Sau trận đánh phản công đầu tiên thất bại, tinh thần quân dân Tần Quân vốn đã te tua nay càng tổn thương thêm nhưng họ không dám bỏ trốn vì sợ mất tộc, sợ mất đất, sợ mất máu, sợ mất tộc nhân lẫn lãnh thổ của tổ tiên để lại.

Càng nhiều ngày trôi qua, tinh thần những chiến binh Tần Quân càng chùng xuống. Không phải vì họ không còn sức, mà vì họ không hiểu mình đang chiến đấu với ai.

Mỗi ngày có một cái chết, nhưng chẳng ai rõ tay kẻ địch. Khi không nhìn thấy kẻ địch, niềm tin bị rút cạn từng chút một.

Một vài chiến binh trẻ bắt đầu hoài nghi: “Phải chăng đây là hình phạt của tổ tiên vì nội chiến?”

Có những tộc nhân bí mật rời khỏi lán trại vào đêm, rút lui về vùng trung tâm hoặc chạy trốn khỏi toàn bộ chiến cuộc. Mười thủ lĩnh biết rõ điều đó, nhưng chẳng ai dám trừng phạt họ.

Bởi chính họ những người lãnh đạo cũng không dám chắc mình ngày mai sẽ sống.

Ánh bình minh ngày thứ 50 của cuộc chiến khốc liệt chiếu qua mái lá, những tia sáng đan lên hình hài mệt mỏi của bộ lạc Tần Quân.

Không khí trong lán chỉ huy ngắn ngủi trở nên nặng nề. Ala vẫn là vị thủ lĩnh thân cận bên Mpa, dẫn theo năm người phụ nữ bước vào. Cả làng lập tức lặng im. Mpa nghiến răng nhìn họ đưa đến.

“Mpa…” Ala nói khẽ, tiếng giọng thoảng mùi run rẩy, nhưng dứt khoát: “Những người này… không phải dân Tần Quân.”

Năm người ấy run rẩy. Gọng họ kêu to nhưng lời nói bẽn lẽn, mắt liếc nhau, rõ ràng là hoảng sợ.

Các thủ lĩnh khác trong lán đồng loạt giận dữ:

“Đưa cho ta nó!”

“Ta muốn bôi nhọ bộ mặt Lạc Việt bằng máu chúng!”

“Trả lại mạng sống cho tộc nhân bọn ta đã chết đây!”

Ai cũng gào to, cơn phẫn nộ vì thất bại kéo dài đang trào dâng. Khi Mpa chưa kịp lên tiếng thì mọi người đã gây áp lực lên vị thủ lĩnh.

Nhưng chỉ có Ala và Mpa im lặng. Họ hiểu rằng, trong hỗn loạn, chỉ cần một ngòi lửa nhỏ, cả làng có thể mất hết.

Cuối cùng Mpa lên tiếng bằng giọng trầm như sấm: “Đợi đã.”

Mọi lời nói bị thúc ép dồn nén trong không gian.

Ông nhìn thẳng vào năm người phụ nữ với ánh mắt sắc lạnh.

“Tại sao các người ở đây? Ai sai cho các người vào trại? Và các người thuộc phe nào?”

Căn lều im lặng kéo dài. Sau một hồi, ba người đầu tiên bật ra tiếng gào:

“Chúng tôi… không làm gì! Tôi không phải nội gián!”

“Chỉ là trông hộ thôi! Ông Mpa phải nghe tôi!”

“Đừng giết chúng tôi! Chúng tôi không có tội!”

Giọng họ run run, nhưng tường tận không có cảm giác ăn năn. Năm người vẫn cầm theo vẻ hoảng loạn.

Hai người cuối cùng, chân mày nhíu lại, ánh mắt sắc lẹm, giữ yên im lặng. Giống như họ biết sẽ đến hồi kết.

Mpa đứng, im lặng chỉ mắt về phía Trua, là người mà Mpa đặt tin cậy vào lúc này nhưng hắn lại lạnh lùng vô tình.

“Trua.”

Ông gọi tên người đứng bên cạnh. Trua bước tới, bước chân đầy áp lực. Mọi ánh mắt im phăng phắc hướng về hắn sợ hãi và kỳ vọng hỗn độn.

Trua giật con dao xương, lưỡi gập sắc lạnh. Máu đỏ ửng nơi đầu mũi dao.

Ông ta không nói gì. Nhưng ánh mắt không buông tha, và con dao lên cao. Rồi chém xuống thôi. Tiếng dao động dần thành chuỗi:

“Chát…”

Một người phụ nữ lảo đảo, máu bắn lên quần lá. Cột sống của người phụ nữ đầu tiên bị cắt lìa, xếp bên võng đất, tấm váy màu lam nhuốm đỏ. Làn tóc vươn dài tựa cánh đuôi rồng rụng xuống xuyên qua vũng máu.

Cái đầu thò ra sau mái tóc, đôi mắt không còn ánh sống. Trua im lặng bước đến người thứ hai, bàn tay run run vẫn vẫy dao chậm. Cơn phẫn nộ trong hắn bị bận bịu vì cái cảm giác lạnh nhạt của hành động. Anh ta dứt khoát.

Nước mắt bắt đầu chảy dài trên diện mạo phụ nữ thứ ba. Sự hoảng loạn lên tới đỉnh điểm. Tiếng kêu sợ hãi kéo dài hơn.

“Xin… xin ông…thương…”

Nhưng núi lửa giận dữ đã bùng lên. Trua biết, nhẹ thì không giải quyết được đâu. Dao lại ghim xuống, mỡ giữa cổ và vai bắn máu.

Đến người thứ tư, cô ả đã tiểu tại chỗ vì sợ, mùi khai ngái bốc lên cũng không giúp cô tránh được con dao sắc lạnh đang tiến gần.

“Tôi biết chỗ ẩn nấp kia ở đâu. Hãy tha cho tôi. Tôi nói hết mà hu hu…”

Trua dừng lại. Mpa im lặng, hai mắt nhìn người vừa nói chằm chằm như thể sợ bỏ sót một thứ gì đó. Gat bật dậy. Ala nhíu mày, cô bấm máy vài từ định nói nhưng rồi lại không nói gì.

Mấy thủ lĩnh khác xuất hiện nhiều biểu cảm khác nhau.

Người phụ nữ thứ năm nhìn cô ả đầy sự bất ngờ, chẳng phải cả năm đã thề thốt rồi sao. Người phụ nữ thứ tư né tránh ánh mắt ngờ vực của đồng đội.

Cô nhìn đám người im lặng, cô biết mình đã tạm thoát khỏi cửa tử. Cô hít vào một hơi, cố gắng bình tĩnh lại để sắp xếp từ ngữ trong suy nghĩ.

“Chỗ ẩn nấp của tụi tôi ở phía bắc, trong khu rừng rậm, có một căn cứ dưới đất. Bên trên có một lớp lá che đậy, gần đó có một ụ đất nhô cao để thoát khí.”

Cô ta mô tả một cách chi tiết, ánh mắt hiện lên sự chờ mong một lời hứa tha thứ. Nhưng hiện thực luôn tàn khốc.

Một cái gật đầu từ Mpa. Trua vung dao. Cái đầu người đang chờ mong kia rơi xuống mà chẳng hiểu lý do.

Tất cả những người khác chỉ cười khẩy, khinh thường. Người phụ nữ cuối cùng chỉ lắc đầu, thở dài.

Cuộc đời có những lần phải đánh cược. Nhưng tiếc là cô ả kia đã cược sai và trả giá cho sai lầm của mình.

tấu chương xong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-bat-dau-mot-nguyen-mieu-sat-song-sss-thien-phu
Toàn Dân: Bắt Đầu Nhất Nguyên Miểu Sát Song Sss Thiên Phú
Tháng mười một 16, 2025
bat-dau-nhat-duoc-trong-sinh-nu-de-danh-dau-phe-thien-dao-the.jpg
Bắt Đầu Nhặt Được Trọng Sinh Nữ Đế, Đánh Dấu Phệ Thiên Đạo Thể
Tháng 12 26, 2025
e21afec1f60c3ea5c2449eab6ac74e04
Bắt Đầu Nhảy Núi, Triệu Hoán Thái Thượng Trưởng Lão
Tháng 1 22, 2025
lam-quy-di-buong-xuong-the-gioi-tu-vong-la-diem-ket-thuc.jpg
Làm Quỷ Dị Buông Xuống Thế Giới, Tử Vong Là Điểm Kết Thúc
Tháng 1 12, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved