Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
fairy-tail-cong-hoi-ben-trong-murcielago.jpg

Fairy Tail Công Hội Bên Trong Murciélago

Tháng 2 12, 2025
Chương 388. Đại kết cục - FULL Chương 387. Cuối cùng chiến hai
nghe-khuyen-nhom-noi-chuyen-phiem-bat-dau-hanh-hung-t0.jpg

Nghe Khuyên Nhóm Nói Chuyện Phiếm, Bắt Đầu Hành Hung T0

Tháng mười một 29, 2025
Chương 562: Đại kết cục Chương 561: Đùa lửa
sau-khi-chia-tay-ta-dem-ban-gai-truoc-luyen-thanh-cuong-thi.jpg

Sau Khi Chia Tay, Ta Đem Bạn Gái Trước Luyện Thành Cương Thi!

Tháng 1 9, 2026
Chương 656: Rõ ràng là con gái của ngươi quấy rối ta Chương 655: Xin theo chúng ta đi một chuyến a
eddb7409c593b600a97cfc87e515a094

Kuroko Mạnh Nhất Cầu Thần

Tháng 1 16, 2025
Chương Chương Chương 222.
thong-thien-vu-ton.jpg

Thông Thiên Vũ Tôn

Tháng 1 26, 2025
Chương 3528. Khởi nguyên chi địa bí mật Chương 3527. Tự sáng tạo hoàn vũ
dau-la-phuong-than-giang-lam-de-viem-phan-thien.jpg

Đấu La: Phượng Thần Giáng Lâm, Đế Viêm Phần Thiên

Tháng 1 3, 2026
Chương 675: Trên trời dưới đất, duy hắn độc tôn Chương 695: Khai thiên tích địa, tái tạo Thần giới
hai-tac-bat-dau-tren-dinh-ma-than-bullet.jpg

Hải Tặc: Bắt Đầu Trên Đỉnh, Ma Thần Bullet

Tháng 1 23, 2025
Chương 341. Thần minh con đường Chương 340. Hắc ám mặt trời, tham lam bạo tẩu
tu-hac-hong-than-tuong-den-toan-cau-anh-de.jpg

Từ Hắc Hồng Thần Tượng Đến Toàn Cầu Ảnh Đế

Tháng 2 26, 2025
Chương 90. Tuẫn đạo giả ai ca Chương 89. Kinh Kịch học nghề
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 312 : Chẳng Có Ai Tốt
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 312 : Chẳng Có Ai Tốt

Đêm ngày thứ 32 kể từ khi cuộc nội chiến bùng nổ trong bộ lạc Tần Quân, ánh lửa từ các trại tạm bợ cháy âm ỉ như sắp tắt.

Dưới ánh sáng leo lét ấy, hàng ngàn chiến binh vẫn gồng mình thức canh. Tiếng vũ khí va chạm vang vọng khắp vùng đồi khô cằn, thi thoảng lại có một tiếng thét thất thanh cắt qua màn đêm.

Từ đồi phía đông, Mpa – một trong mười thủ lĩnh hiện tại ngồi một mình trong lán.

Ông gầy rộc đi thấy rõ, tóc bết lại vì mồ hôi và bụi đất. Đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào bản đồ trải trên bàn gỗ, nơi ông đã khoanh đỏ toàn bộ những vùng lãnh thổ đã mất, những nơi đang bị đe dọa, và cả những tuyến đường nước ngầm đã bị đứt đoạn.

Chiến sự đã kéo dài mười ngày liên tiếp mà không phe nào có thể chiếm ưu thế rõ rệt.

Dù bộ lạc Tần Quân có sức mạnh quân sự vượt trội, nhưng sự thiếu đoàn kết và tình trạng cạn kiệt lương thực khiến từng trận đánh ngày càng khó khăn.

Vấn đề không nằm ở chiến thắng.

Mà ở chỗ: tại sao 20 bộ lạc nhỏ kia vẫn có thể kéo dài trận chiến?

Chúng đông? Không. Không hề.

Chúng mạnh? Cũng không.

Nhưng chúng có cái mà Tần Quân thiếu: sự phối hợp và lương thực.

Đó là điều khiến Mpa băn khoăn suốt mấy ngày qua. Ông không thể tin rằng hơn 20 bộ lạc nhỏ lẻ lại có thể đủ thịt, muối và nước uống để kéo dài chiến đấu như vậy.

“Tại sao?” Ông lầm bầm: “Chúng đói hơn cả ta mà…”

Ở các khu lán khác, những thủ lĩnh còn lại cũng không khá hơn.

Có người cho binh lính tạm rút lui, để giữ quân. Có người lại cố thủ trong lãnh địa, mặc kệ phần đất phía trước bị chiếm. Có người ra lệnh giết sạch bất kỳ tên lính nào của bộ lạc nhỏ lọt vào, dù là bị thương hay xin hàng.

Mười người, mười suy nghĩ. Nhưng không ai dám nói to điều mình đang nghĩ. Bởi vì họ đều biết: càng đánh, Tần Quân càng yếu.

Một bộ lạc vốn đã đông dân, lãnh thổ rộng lớn, vậy mà giờ không ai kiểm soát được toàn bộ nữa. Nơi thì chết đói, nơi lại tranh nhau từng giọt nước. Nơi thừa quân nhưng không có đồ ăn. Nơi có lương thực lại thiếu người giữ.

Đỉnh điểm là vào ngày thứ 37, tại khu trại phía nam, một nhóm tân binh trẻ vì đói quá đã đào rễ cây khô lên nấu cháo loãng. Ăn xong, cả bọn nôn mửa, hai người chết vì ngộ độc. Thủ lĩnh vùng đó chẳng còn cách nào ngoài việc cho binh lính… ăn thịt hong khô dự trữ cuối cùng.

Từ đó, ai cũng hiểu: nếu còn kéo dài thêm nữa, thì chính bộ lạc Tần Quân sẽ tự sụp đổ, không cần địch tấn công.

Nhưng kỳ lạ là 20 bộ lạc kia không hề tận dụng thời cơ để đè bẹp. Chúng cứ đánh chậm rãi, từng đợt nhỏ. Chưa bao giờ tung hết lực lượng. Như thể… chỉ đang câu giờ.

Điều đó khiến Mpa thấy khó chịu hơn cả.

Ông lặng lẽ gọi vài thân tín, lệnh không được truyền tin ra ngoài, rồi hỏi:

“Nếu bọn kia không định đánh thắng, vậy chúng chờ gì?”

Không ai trả lời.

Một người chậm rãi đáp:

“Có thể chúng đợi ai đó… hoặc điều gì đó.”

Mpa nhíu mày.

“Có thể… là một đợt tiếp viện?” Một thân tín khác nói.

“Hoặc… có kẻ đứng sau chúng?” Người thứ ba lên tiếng, giọng cẩn trọng.

Mpa không đáp. Nhưng tim ông đập nhanh hơn. Ông nhớ lại những lời đồn rải rác suốt thời gian qua về một cái tên quen thuộc, một bộ lạc đang lớn mạnh từ phía tây nam: Lạc Việt.

Khi ấy, Garu – người đứng đầu đoàn giao thương từng xuất hiện trong một số buổi giao thương, thái độ bình thản, ánh mắt sắc như dao cạo. Mpa đã từng gặp hắn một lần. Rất ngắn. Nhưng đủ để ông không bao giờ quên.

“Không thể…” Ông lẩm bẩm: “Lạc Việt không liên quan tới đám bộ lạc đó… phải không?”

Ông không chắc. Nhưng từ hôm đó, ông bắt đầu theo dõi kỹ lạ hơn mọi thứ bất thường.

Ngày thứ 42 của cuộc chiến.

Một thông tin quan trọng khiến cả mười thủ lĩnh phải gặp nhau lần đầu tiên kể từ khi chia cắt: các toán trinh sát cho biết có dấu hiệu bất thường vài nhóm lính địch không thuộc bộ lạc nào đã xuất hiện ở biên giới, dùng chiến thuật cực kỳ tinh vi, phối hợp ăn ý.

Chúng không cướp, không đánh chỉ khảo sát, đặt dấu hiệu lạ lên các mỏ đá, vùng nước, kho vũ khí.

Ngay cả người non kinh nghiệm cũng nhận ra: có kẻ đang… chuẩn bị đánh lớn.

Trong căn lều hội nghị dựng tạm bằng da thú và gỗ, mười thủ lĩnh ngồi quanh nhau, khuôn mặt đều sạm nắng và đầy vết sẹo.

Họ im lặng rất lâu.

Cuối cùng, chính Mpa là người phá tan sự yên ắng.

“Tôi không còn muốn nội chiến nữa.” Ông nói, giọng khàn đặc vì nhiều ngày thức trắng.

“Chúng ta cần một người. Một người đủ mạnh để đại diện. Không phải để thống trị, mà là để dẫn dắt.” Ông nhìn từng người một, gằn giọng: “Một người để cứu bộ lạc Tần Quân.”

Ai cũng im lặng. Nhưng lần này là một sự im lặng đồng thuận.

Từng người, từng người gật đầu.

Một tiếng nói nhẹ cất lên:

“Chúng ta sẽ bầu một tộc trưởng tạm thời.”

Mười người. Mười cái bóng in lên tấm da thú trải giữa căn lều lớn. Không ai nói, nhưng ai cũng biết: nếu còn tiếp tục chia năm xẻ bảy, thì bộ lạc Tần Quân sẽ không còn tồn tại đến mùa đông tới.

“Người đứng lên…” Một giọng nữ lạnh lẽo cất lên: “…sẽ là kẻ gánh toàn bộ trách nhiệm. Nếu thất bại, thì hắn chết.”

Câu nói ấy là từ Ala, thủ lĩnh nữ duy nhất trong nhóm. Một chiến binh sắt đá, từng tự tay cắt cổ ba kẻ mưu phản khi mới lên nắm quyền.

“Được.” Mpa đáp gọn: “Tôi đồng ý.”

Những người khác nhìn ông với ánh mắt nửa nghi ngờ, nửa khâm phục.

“Không phải tôi muốn làm tộc trưởng.” Ông nói rõ: “Tôi chỉ muốn chúng ta sống sót.”

Một người khác lên tiếng: Trua, một thủ lĩnh gốc du mục với gương mặt xăm kín, tóc bện đầy nanh thú.

“Nếu chọn người yếu, ta chết vì chiến tranh.”

“Chọn người độc đoán, ta chết vì nội loạn.”

“Chọn người tham, ta chết vì đói.”

“Vậy… ai xứng đáng?”

Không ai trả lời.

Im lặng kéo dài đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lùa qua khe lều, và tiếng nồi gỗ sôi lẹt xẹt trong bếp trại bên ngoài.

Rồi một người chậm rãi đứng dậy: Gat, thủ lĩnh khu vực mỏ đá phía Tây. Giọng ông trầm nhưng cương nghị.

“Tôi không thích Mpa.” Gat nói thẳng thừng.

Mpa khẽ cau mày.

“Nhưng tôi chưa từng thấy ai nói ra được điều tôi nghĩ, sớm hơn ông ta.” Gat kết thúc, rồi giơ tay lên: “Tôi chọn Mpa.”

Một cái tay.

Rồi cái thứ hai.

Thứ ba.

Đến thứ tám, Mpa mới lặng lẽ ngẩng đầu lên. Ông không nói gì. Nhưng đôi mắt đã đỏ ngầu.

Chỉ còn Ala và Trua chưa đưa tay.

Ala nhìn Mpa chằm chằm. Rồi cô rút con dao xương sắc bén từ thắt lưng, đi tới, đặt lên bàn gỗ.

“Nếu ông phản bội bộ lạc Tần Quân…” Cô nói khẽ: “Tôi sẽ dùng chính con dao này, cắt cổ ông.”

Rồi cô giơ tay lên.

Chín trên mười.

Chỉ còn Trua vẫn im lặng, gương mặt không cảm xúc.

“Đừng lầm tưởng tôi tán thành.” Hắn nói: “Tôi chỉ muốn xem thử… ông Mpa đây có đủ gan làm gì với cái ‘ghế nóng’ này không.”

Và hắn giơ tay cuối cùng.

Tộc trưởng tạm thời của bộ lạc Tần Quân – người đầu tiên trong lịch sử được chọn bởi chín thủ lĩnh, không phải qua huyết thống chính thức xuất hiện.

Nhưng chính khoảnh khắc ấy cũng là lúc đồng hồ cát của bộ lạc Tần Quân bắt đầu đếm ngược.

Ba ngày sau, khi tin tức được công bố, phần lớn tộc nhân đều chấp nhận. Một số không vui, số khác nghi ngờ, nhưng ít nhất, họ có một mệnh lệnh thống nhất để tuân theo.

Mpa ra lệnh điều phối lại toàn bộ lương thực còn sót, chuyển quân từ các vùng đất không quan trọng về tuyến chính. Ông cũng cho người tổ chức đào hầm, vận chuyển ngầm, tránh bị đối phương đánh chặn.

Các chỉ thị lần lượt được đưa ra. Bộ lạc Tần Quân, dù chậm, bắt đầu vận hành lại như một cỗ máy.

Nhưng ông biết rõ: cái máy này… đang bị rút máu từng ngày.

…

Cùng thời điểm đó, ở cách xa chiến tuyến vài chục kilomet.

Một người phụ nữ mặc áo choàng đen đang bước qua rừng lau, tay cầm một tấm da thú ghi đầy mật lệnh.

Cô tên là Duyên.

Đội Phản Giác – lực lượng đặc biệt của Lạc Việt, giờ đã thâm nhập vào ít nhất năm vùng chiến lược của Tần Quân.

Họ không cần tấn công.

Họ chỉ cần làm một việc: thổi phồng nỗi sợ.

Bằng tin giả, bằng đồn thổi, bằng những hành động nhỏ làm gián đoạn: đốt nhà kho khi đêm, phá vỡ hệ thống canh tác, giả làm lính các phe để kích động bạo lực.

Duyên biết rằng khi người Tần Quân tự nghi ngờ lẫn nhau, thì họ sẽ chẳng còn sức để chống lại kẻ thù thật sự.

Và giờ, Lạc Việt đã sẵn sàng.

…

Trở lại chiến tuyến phía đông, Mpa đứng trên một gò đất cao nhìn ra vùng cỏ cháy. Từ xa, ông thấy lố nhố hàng ngàn binh sĩ đang tiến đến.

Một kẻ trong đội trinh sát thở hổn hển chạy về:

“Báo cáo! Quân địch đã được thay đổi! Không còn là người của bộ lạc Mộc Hạ hay Miên Trúc… mà là một nhóm hoàn toàn khác, rất lạ. ”

Mpa nheo mắt. Trong gió lùa, ông thấy mấy lá cờ đen không có biểu tượng.

Ông khẽ hỏi: “Chúng là ai?”

Không ai biết.

Chỉ có ông, trong sâu thẳm nghĩ đến một cái tên: Lạc Việt.

..

“CHẠY!!! Chạy m…a…uuuuu!!!”

Một tiếng thét rách toạc màn sương mỏng cuối đêm.

Ngay sau đó là tiếng rít xé gió.

Vút—vút—vút—vút—! (mọi người thích kiểu này hay Vút~vút~vút~vút~! hơn nhỉ?)

Một cơn mưa tên lao xuống từ đỉnh đồi phía Tây, rơi như đá nặng xuống đám người còn đang mơ ngủ.

Tiếng xương vỡ, tiếng thép xuyên da thịt, tiếng rên rỉ hoảng loạn, rồi tiếng kêu thất thanh vang lên khắp nơi.

“ĐỊCH TẬP!!! ĐỊCH TẬP!!”

Toán lính nằm dàn trải ở khoảng đất trống phía ngoài trại số 3 là mục tiêu đầu tiên. Họ vốn là lính tuyến hai, vừa được rút về nghỉ ngơi sau năm ngày trực chiến không ngơi nghỉ.

Không một lều trại, không một vật chắn gió, chỉ có thân thể trần trụi và sự chủ quan chết người.

Cơn mưa tên thứ hai lao xuống.

Vút—Vút—Vút—!

Rồi thứ ba. Rồi thứ tư.

Ai chưa chết ở loạt đầu, giờ hoặc gào lên trong tuyệt vọng, hoặc vò đầu bứt tai, không biết phải chạy hướng nào. Họ bị bắn ngay trên mảnh đất từng là nhà của họ – một bộ lạc mà họ từng tin rằng sẽ không bao giờ gục ngã.

…

Tại doanh trại chính, Mpa vừa tỉnh giấc bởi tiếng kêu hối hả từ trinh sát.

“Người đeo mặt nạ! Không nói một lời! Mũi tên ba ngạnh! Chắc chắn không phải người ở xung quanh đây!”

Trinh sát báo lại, giọng run rẩy.

Mpa lập tức ngồi dậy, tay siết chặt thanh đoản đao xương bên hông.

“Bắt đầu rồi…” Ông thì thầm: “Chúng đã nắm được nhịp sinh hoạt của ta rồi. Chết tiệt.”

…

Ở phía trong rừng rậm, trong bóng tối, những bóng đen đứng chen nhau thành hàng dài. Từng người đeo mặt nạ trắng, không biểu cảm, không ngôn ngữ, chỉ một động tác đơn giản: giương cung – bắn – lùi lại – đổi vị trí – giương cung – bắn tiếp.

Họ bắn theo nhịp, thay phiên, điều phối như thể từng người đã được lập trình.

Mặt nạ của họ không giống mặt nạ tộc nhân Tần Quân từng thấy: không khắc biểu tượng, không màu sơn. Chỉ có một vòng tròn nhỏ ngay trán, như biểu tượng… của sự vô danh.

Một người trong số đó thì thầm ra lệnh:

“Dừng bắn. Di chuyển sang cánh Bắc. Lót bẫy. Rút sạch vật tư nếu có.”

Không ai đáp lại. Nhưng cả đội hành động ngay tức khắc.

Kẻ ra lệnh là một người phụ nữ nhỏ nhắn, nhưng từ giọng nói và động tác, có thể nhận ra đây là người của đội Phán Quyết.

Dưới lớp áo choàng, cô đang nắm giữ bản đồ nội bộ vùng phía Tây bộ lạc Tần Quân, thứ mà những thành viên Phản Giác đã vẽ lại sau nhiều ngày ẩn mình trong bộ lạc.

…

Trở lại trung tâm điều phối.

Mpa triệu tập ba thủ lĩnh gần nhất trong vòng mười phút. Gương mặt ai cũng còn vết mồ hôi, thậm chí có người vừa chạy từ trạm gác bị tấn công về.

“Chúng không giống bất kỳ bộ lạc nhỏ nào từng đánh ta.” Ala nhận xét.

“Không phải Mộc Hạp, không phải Giáng Hao. Bọn này… như lính được huấn luyện từ bé.” Gat gằn giọng, mặt tái xanh.

“Người đeo mặt nạ… Mọi thứ đều lạ lẫm.” Trua nói, tay quệt máu từ vết thương mới trên vai: “Cả trận phục kích có một mùi… Lạc Việt.”

Tất cả im lặng.

Câu nói đó giống như gáo nước lạnh tạt vào mặt những kẻ từng xem thường.

“Không thể nào.” Mpa lắc đầu: “Nếu Lạc Việt muốn tấn công, họ đâu cần dùng thủ đoạn như thế này.”

“Ông chắc chứ?” Trua nhìn ông, ánh mắt rực lên sát khí: “Chẳng phải mọi chuyện mấy ngày qua đều có liên quan tới đoàn giao thương của Lạc Việt sao?”

Một lần nữa, im lặng bao trùm.

Câu chuyện cũ bị khơi lại. Mpa cảm thấy máu trong người như ngừng chảy.

“Chúng ta không còn thời gian để tranh cãi.” Ala cắt ngang: “Nếu đây là lính Lạc Việt thật, thì mục tiêu của chúng là xé vụn mọi tuyến phòng thủ, không phải tiêu diệt toàn diện.”

“Làm sao cô biết?” Gat hỏi.

Ala nghiến răng: “Vì nếu chúng muốn giết chúng ta, toàn bộ trại số 3 giờ đã là nghĩa địa.”

Đêm đó, Mpa ra lệnh sơ tán toàn bộ trại số 3 và số 5 về trại trung tâm. Nhưng đã quá muộn. Lực lượng đeo mặt nạ tiếp tục quấy phá, lần này là bằng bẫy chông, đòn đánh thầm lặng, và tên độc, lửa bay tứ hướng khắp chiến trường.

Chiến tranh chưa thực sự nổ ra. Nhưng bóng ma của nó đã len lỏi vào từng khe nứt trong lòng người Tần Quân.

Một nửa tộc nhân không dám ngủ.

Một nửa còn lại… ngủ mà mơ thấy mình bị rút lưỡi.

…

Và trong một căn lều nhỏ phía Bắc cách đó hàng dặm, kẻ đang tháo mặt nạ ra lau máu dính trên trán, không ai khác chính là Vô Diện.

Hắn thì thầm với chiếc mặt nạ:

“Chúng ta chỉ mới bắt đầu, nhỉ?”

Rồi hắn lại cười như điên dại.

Máu từ trên tay nhỏ giọt xuống. Nhưng không phải là nền đất.

Mà là một cái xác người, hơi ấm vẫn tỏa ra, hiển nhiên là mới chết. Nhưng khuôn mặt ấy quen thuộc làm sao?

Nếu một ai đó ở bộ lạc Tần Quân nhìn thấy sẽ vô cùng hoảng sợ. Bởi vì đây chẳng phải là lão cựu tộc trưởng sao?

Vậy gã trai trẻ đơn độc kia chính là Vô Diện ư?

Người ta nhìn vào ánh mắt lão tộc trưởng sẽ nhận ra đều ông muốn nói trước khi chết:

“Thì ra, chẳng có một ai là người tốt.”

Vô Diện nhìn cái xác hờ hững rồi bước ra ngoài, hắn cầm một bó đuốc quăng vào căn lều. Nhìn căn lều bốc lên nhanh chóng, thiêu rụi tất cả những gì ở bên trong.

Vô Diện lạnh tanh, hắn không nói gì chỉ đúng đó chờ tới khi mọi thứ đã sạch sẽ hắn mới chịu rời đi.

Để lại một vùng đất bị cháy xém, mùi khét bốc lên thoang thoảng nhưng chẳng còn một ai quan tâm tới điều này.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xin-nho-ta-that-khong-co-muon-cho-nu-de-be-ha-mang-thai-a.jpg
Xin Nhờ, Ta Thật Không Có Muốn Cho Nữ Đế Bệ Hạ Mang Thai A
Tháng 2 4, 2025
chan-kinh-dem-dong-phong-vo-bien-tuyet-my-nu-de.jpg
Chấn Kinh! Đêm Động Phòng Vợ Biến Tuyệt Mỹ Nữ Đế
Tháng 1 18, 2025
hac-than-thoai-dai-duong.jpg
Hắc Thần Thoại: Đại Đường
Tháng 1 23, 2025
mot-giay-mot-diem-ky-nang-ta-dem-hoa-cau-bien-cam-chu
Một Giây Một Điểm Kỹ Năng, Ta Đem Hỏa Cầu Biến Cấm Chú
Tháng 12 28, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved